Giai Tri Tuoi Tre Entertainment Network

Điệu sáo mê hồn

Bi Thảo Luận Điệu sáo mê hồn Trong Truyện Kiếm Hiệp forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Hồi 1 Một cuộc hội diện ly kỳ Đêm đã khuya bốn bề tịch mịch, mảnh trăng tàn gắng sức ...


Go Back   Giai Tri Tuoi Tre Entertainment Network > Sống Khỏe & Sống Vui > Tủ Sách Tuổi Trẻ > Phòng Truyện > Truyện Kiếm Hiệp

Register FAQ Members List Calendar Radio and TV Mark Forums Read
Old 05-02-2006, 04:31 AM   #1
vipngheo
Thiên Thần Bóng Đêm
 
vipngheo's Avatar
 
Join Date: Mar 2006
Location: ở nhà chứ ở đâu
Posts: 978
Thanked 7,771 Times in 504 Posts
Điệu sáo mê hồn

Hồi 1
Một cuộc hội diện ly kỳ


Đêm đã khuya bốn bề tịch mịch, mảnh trăng tàn gắng sức phóng qua từng mây đầy ảm đạm những tia sáng âm thầm yếu ớt. Ngọn gió thu hiu hắt thổi những chiếc lá bay phất phới.
Trên đại điện một ngôi chùa cổ giữa cõi hoang vu, bốn cây hồng lạp (đèn cầy to bằng cánh tay trẻ con, ánh sáng chập chờn nhau. Bốn ông già màu áo khác nhau ngồi xếp bằng tại bốn góc.
Cả bốn vị nét mặt đều nghiêm nghị lạ thường, ngồi yên chăm chăm tựa hồ bốn pho tượng đất, không ai nói câu nào.
Một cơn gió thoảng đưa mùi hoa quế ngọt ngào vào trong điện, đồng thời thổi tạt bốn ngọn lửa hồng dường như tắt hẳn rồi trở lại bùng sáng lên.
Giữa lúc những ngọn hồng lan sáng lòa trở lại, chính giữa đại điện xuất hiện thêm một ông già áo xanh, râu bạc, chừng tới rốn. Ông đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi đột nhiên chắp tay thi lễ, lớn tiếng nói :
- Tiểu huynh đã làm nhọc lòng bốn vị hiền đệ phải chờ lâu!
Bốn ông kia vẫn ngồi tĩnh tọa không chớp mắt, tựa hồ như không nghe thấy gì.
Ông râu bạc thở dài, lẩm bẩm :
- Chuyện xưa đã đi vào quá khứ, chẳng là các hiền đệ đều quên khuấy việc ba mươi năm trước đây rồi sao? Mỗi khi tiểu huynh nghĩ đến nông nổi năm anh em ta phút chốc trở nên cừu địch, tuy chưa đến nỗi tàn sát nhau nhưng đã coi nhau như người dưng. Ba mươi năm trời ấy tiểu huynh luống những bâng khuâng chẳng ngày nào là không nghĩ đến những hàn gắn lại mối tương thân giữa anh em mình. Các hiền đệ xa khơi gốc chân trời, không thể mỗi lúc tìm đến nhau được, vì thế mà hoài bão của tiểu huynh không được mãn nguyện. Thời gian thấm thoát phút chốc đã ba mươi năm, vì ta tìm được hành tung bốn hiền đệ rất khó nên tiểu huynh để thiếp mời bốn vị về đây hội diện, cho khuây khỏa nổi cách biệt ba mươi năm trời. Thế mà bốn vị hiền đệ vẫn chưa lượng tình, cởi mở tấm lòng sầu khổ cho tiểu huynh.
Ông nói để ông nghe, hàng giờ bốn vị kia vẫn lờ đi như không nghe thấy gì và người cũng không nhúc nhích.
Ông toan nói nữa, bất thình lình có tiếng chân mười hai thiếu niên đều đeo binh khí ập vào đứng sắp hàng để ngăn lối ra khỏi cửa điện.
Ông già râu bạc nhíu cặp lông mày, đưa mắt nhìn mười hai thiếu niên, thấy gã nào cũng tinh thần lanh lợi, khí thế hào hùng. Ông bỗng cười, vụt hỏi :
- Các cậu nhỏ này tướng mạo phi phàm, hẳn là đệ tử của bốn vị hiền đệ?
Bốn ông vẫn im lặng không lên tiếng.
Mười hai thiếu niên đều ăn mặc theo lối võ sinh nhưng màu sắc không giống nhau, xanh phớt có, vàng thẩm có, trắng bạch có, tím lợt có, cứ ba người một màu sắc, giống như sắc phục của từng vị ngồi bốn góc.
Ông già râu bạc chỉ mong bốn vị lên tiếng để ông giãi bày tâm sự. Song bốn ông cứ trơ ra tựa hồ không muốn mở miệng. Ông già râu bạc dùng hết cách mà bốn vị vẫn im lìm. Bất giác ông lộ vẻ không hài lòng, mở to mắt, lớn tiếng nói :
- Chư hiền đệ! Giả tỉ các hiền đệ không lượng xét cho tiểu huynh cũng xin nói rỏ ra, nếu cứ ngậm miệng như thế này mãi thì thật tiểu huynh không thể chịu nổi.
Bốn vị vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Ông già râu bạc đột nhiên nghĩ ra một kế, từ từ bước lại phía ông già mặc áo xanh phớt ngồi phía tả. Bỗng có tiếng ngăn lại :
- Hãy khoan!
Ba thiếu niên mặc áo xanh phớt nhất tề nhảy ra đứng chắn trước mặt ông già râu bạc, nói tiếp :
- Lão tiền bối có điều chi chỉ dạy xin cứ nói cho vãn bối hay là được. Gia sư đang luyện công chưa tỉnh, xin lão tiền bối đừng kinh động!
Ông già râu bạc đột nhiên làm mặt giận, nhưng chỉ thoáng cái ông đã lấy lại được vẻ trấn tĩnh hòa ái, cười hỏi :
- Các ngươi có biết ta là ai không?
Ba gã thiếu niên áo màu xanh phớt, đồng thanh đáp :
- Bất luận là ai cũng không thể quấy rầy gia sư trong lúc người luyện công.
Ông già râu bạc tự nhiên sa sầm nét mặt hỏi :
- Có thật sự sư phụ các ngươi đang vận công, điều hòa hơi thở không?
Gã thiếu niên đứng bên tả quay đầu nhìn sư phụ rồi đáp :
- Gia sư đang nhập định, thường là một ngày một đêm không ăn uống, không cử động. Hiện mới được một đêm, lão tiền bối có việc chi gấp vậy?
Ông già râu bạc chú ý nhìn hồi lâu vào mặt ông già áo xanh rồi quay phắt lại từ từ bước sang phía ông mặc áo vàng đang ngồi quay mặt vào tường.
Ba thiếu niên mặc áo võ sinh màu vàng vừa nghe tiếng áo lất phất đã nhanh như chớp nhảy vào đại điện, đứng hàng chữ nhất chắn lối ông già râu bạc.
Ông già râu bạc khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu rồi lại chuyển hướng đi về phía ông già áo tía, nhưng cũng bị ba thiếu niên áo tía nhảy ra ngăn cản. Rốt cuộc ông già râu bạc đi về phía nào cũng bị những thiếu niên ngăn trở.
Ông già râu bạc tựa hồ như không muốn động thủ cùng bọn thiếu niên, ông từ từ đi trở lại giữa đại điện đưa mắt nhìn mười hai gã rồi gằn giọng hỏi :
- Có thật sư phụ các ngươi đang vận công nhập định? Ngoài ra không có ý gì khác?
Câu hỏi đột ngột khiến cho mười hai thiếu niên đồng cảm thấy rùng mình, quay đầu lại nhìn thì thấy bốn vị vẫn đang xếp bằng tĩnh tọa, tuyệt không tỏ vẻ gì khác, liền đồng thanh đáp :
- Quả vật! Nghiệp sư phụ đang tĩnh tọa nhập định.
Lão áo xanh râu bạc khẽ gật đầu nói :
- Ta cũng mong như vậy!
Rồi lão cũng xếp bằng ngồi xuống nhắm nghiền đôi mắt.
Mười hai thiếu niên ai nấy lui về sau lưng sư phụ mình ngồi xuống đất. Tòa đại điện trở lại với bầu không khí tĩnh mịch.
Gió thu vẫn thổi hoa quế thơm ngọt ngào vào đại điện, đồng thời lay động bốn ngọn hồng lạp lúc sáng lúc mờ ảo.
Không biết lúc đó vào giờ nào, một thanh âm uyển chuyển quyện với mùi hoa quế vọng vào đại điện. Thanh âm này cực kỳ quái dị, êm đềm và loáng thoáng, như có, như không, văng vẳng bên tai dù chú ý đến đâu cũng không nghe rõ.
Mười hai gã thiếu niên đều nghe thấy nhưng không ai nói ra vì không có cách gì xác định được người khác cũng nghe thấy như mình, hay là chỉ riêng mình có cảm giác hão huyền. Họ sợ nói ra, thì tự mình kém cỏi còn là việc nhỏ, nhưng tổn thương đến oai danh của sư môn mới là việc lớn. Nên tuy mười hai gã cùng nghe thấy mà đều lơ đi như không có chuyện gì.
Thanh âm như có như không, như thực như hư, rồi thốt nhiên trầm xuống khiến cho mười hai thiếu niên đồng thời cảm thấy rất kỳ dị, tựa hồ như người đang ở trên cao trăm ngàn trượng bị đẩy xuống hố sâu không đáy, đã không có cách chống đỡ lại không tài nào kêu lên tiếng được, họ tuyệt vọng đến nỗi phải nhắm mắt lại.
Lúc mấy người tỉnh lại thì trời đã sáng tỏ. Bốn cây hồng lạp đã cháy hết.
Lão áo xanh râu bạc đêm qua ngồi nơi chính điện không thấy đâu nữa.
Mỗi người nhìn nhau rồi lại nhìn đến các vị sư phụ.
Bốn vị vẫn ngồi đó không xê xích chút nào.
Mười hai gã thiếu niên, vì oai danh của sư môn mình dù không có điều gì hằn học nhau, nhưng vẫn còn chỗ riêng tây nên không ai chịu kể lại với ai.
Bọn họ đối với việc ông già râu bạc tự nhiên bỏ đi, trong lòng đều sinh ra lo sợ. Mười hai thiếu niên, hai mươi bốn con mắt đổ dồn vào chỗ ông già râu bạc ngồi thấy không còn dấu vết chi cả.
Đây là một cục diện đầy bí ẩn, cả mười hai thiếu niên đều biết rằng tình hình có vẻ không ổn mà không ai muốn đến thức tỉnh sư phụ mình trước. Thế rồi gã nọ nhìn gã kia trong lòng rất hoang mang lo sợ mà không ai mở miệng nói trước. Nguyên mười hai thiếu niên này từ lúc theo sư phụ mình vào đại điện. Mỗi vị chọn lấy một chỗ. Sau khi đâu ngồi đó các vị đều nhắm mắt điều hòa hơi thở, không ai mở mắt nhìn ai một lần nào nữa.
Tình trạng này chưa bao giờ có, mười hai thiếu niên hàng ngày kề cận sư phụ mình chưa thấy lần nào kỳ dị như hôm nay. Đứng trước hoàn cảnh bất thường họ không biết xử trí ra sao, chỉ cho là bốn vị ngồi luyện công, nên thủy chung vẫn không dám kinh động.
Thời gian vẫn trôi đi vùn vụt, bốn ông già sắc phục khác nhau vẫn ngồi yên nguyên chỗ không nhúc nhích. Mười hai thiếu niên đều ruột nóng như lửa đốt, đi tới đi lui trong đại điện, nhung không dám kinh động sư phu.
Bỗng gã thiếu niên áo trắng nói khẽ :
- Trong võ lâm chưa có ai ngồi lâu như vậy. Các vị sư phụ đây đã ngồi một ngày một đêm không ăn uống gì, chẳng biết ra sao?
Gã thiếu niên lớn tuổi hơn đáp :
- Sư phụ thường nhắm mắt nhập định mấy ngày không ăn là thường. Đây mới có một ngày một đêm tưởng cũng chẳng tổn thương gì.
Câu nói này tiếng nói khá lớn dường như có ý để bốn ông già nghe tiếng.
Nhưng lạ thay bốn ông vẫn như không nghe thấy gì, mí mắt vẫn không động đậy.
Mười hai gã thiếu niên chia nhau đứng gần sư phụ mình đã một ngày trời.
May mà tòa nhà cổ này ở nơi hoang dã, thường ngày rất ít người qua lại nên không ai làm kinh động đến bọn họ.
Đêm đã hơi khuya, trăng mới mọc chiếu vào đại điện, mười hai gã thiếu niên mỗi lúc một thấy tình trạng nguy ngập hơn, ai nấy đều phập phồng lo sợ.
Một gã thiếu niên áo xanh cất tiếng nói lớn :
- Bọn ta cứ chờ đợi mãi biết đến bao giờ? Tại hạ tưởng chúng ta cần gọi sư phụ tỉnh lại.
Chưa dứt lời, một thiếu niên mặc áo tía lợt nói tiếp :
- Phải đó! Chúng ta c đợi nữa cũng không sao, nhưng gia sư một khi nhập định tai mắt vẫn có linh mẫn đặc biệt. Chẳng lẽ chúng ta lớn tiếng nói chuyện thế này mà người không nghe thấy?
Mười hai người bàn bạc cả nửa ngày mới đồng ý vào thức tỉnh sư phụ. Bọn họ bước tới lạy phục sát đất đồng thanh gọi :
- Sư phụ!....
Bốn ông già vẫn ngồi yên, dường như không thấy tiếng các đệ tử gọi.
Mười hai gã thiếu niên đồng thời cảm thấy hoang mang, chú ý nhìn mặt sư phụ thì vẫn thấy sắc mặt bình thường không thấy gì khác lạ. Chỉ thấy hai mắt nhắm nghiền như người đang hành công vận khí.
Các thiếu niên lại có lòng kiên quyết tự tin. Họ cho là võ công sư phụ mình thâm hậu vô cùng, các vị ngồi tĩnh tọa quyết không thể xảy ra những chuyện bất ngờ... Hơn nữa từ lúc sư phụ tiến vào đại điện ngồi tĩnh tọa nguyên chỗ, ngoại trừ ông già áo xanh râu bạc chẳng một ai vào.
Các bậc võ công thượng thặng đang tĩnh tọa, không có cường địch ám toán thì còn có điều gì khả nghi. Họ chỉ băn khoăn ở chỗ các vị ngồi lâu thế mà tuyệt nhiên không hề nháy mắt.
Mười hai gã thiếu niên điều cho là một trường hợp đặc biệt kỳ lạ, nên chỉ thấy trấn tĩnh được một chút rồi lại thấy trong dạ nôn nao, rồi lại chăm chú nhìn sư phụ.
Bỗng một gã thiếu niên áo vàng kêu rú lên một tiếng kinh hãi :
- Sư phụ!....
Rồi nước mắt tràn ra như mưa. Tiếng rú kinh hãi này làm cho hết thảy mọi người đều run sợ, trống ngực đánh thình thịch, quay đầu nhìn ra.
Gã thiếu niên áo vàng khác lớn tuổi hơn khẽ hỏi :
- Chu sư đệ! Sư đệ điên rồi sao?
Gã họ Chu lau nước mắt nức nở nói :
- Sư... Sư phụ đã tịch rồi...
Hắn vừa dứt lời, hết thảy đều giật mình, cả kinh thất sắc.
Gã thiếu niên áo vàng lớn tuổi tức giận nói :
- Sư phụ ngồi vận công tĩnh tọa tự nhiên vô cớ sao lại thác được. Sư đệ chỉ nói càn!
Tuy miệng gã nói vậy nhưng trong lòng gã rất hoang mang, rất xúc động. Vì muốn bảo vệ danh dự của sư phụ, hắn không dám thò tay vào sư phụ mình để xem lời sư đệ nói có đúng không.
Gã thiếu niên họ Chu buồn rầu nói :
- Sư phụ thác thật rồi! Hai tay người đã giá lạnh.
Bấy giờ gã áo vàng lớn tuổi mới từ từ đưa tay ra sờ vào tay ông già áo vàng.
Bỗng đột nhiên rụt tay lại nói :
- Sư phụ nội lực tinh thâm không thể nào thác thế này được.
Lòng gã tôn kính sư phụ vô cùng. Tuy gã biết là sư đệ nói đúng nhưng vẫn không chịu thừa nhận.
Gã thiếu niên họ Chu không thấy sư huynh mình nói thêm liền nói tiếp :
- Đệ thấy sư phụ ngồi yên không nhúc nhích nên đã có ý nghi ngờ, liền đưa tay sờ vào bàn tay người đang chắp để trên ngực nên mới biết là sư phụ đã thác lâu rồi, hai tay đã lạnh cứng.
Mười một gã thiếu niên kia đều la lên những tiếng hãi hùng, sờ tay sư phụ mình.
Ai nấy cũng đều khóc rống lên vì gã họ Chu nói đúng. Bốn ông đã chết tự bao giờ. Hai tay đều lạnh ngắt cứng đơ.
Ngoài trời làn mây ảm đạm dày đặc che mất ánh trăng, trong điện tối om.
Ngọn gió thu hiu hắt đưa mùi hoa quế ngào ngạt vào trong điện. Lại một âm thanh huyền ảo lẫn trong gió đưa đến. Âm thanh cực kỳ vi nhược như có như không mà vẫn lọt vào tai mọi người.
Bỗng có tiếng một người hỏi :
- Các bạn hãy thử lắng tai nghe! Dường như có một thanh âm rất lạ?
Một người khác lớn tiếng đáp :
- Đúng rồi! Đêm qua tôi đã nghe thấy thanh âm này.
Trong đại điện tối om, chỉ nghe tiếng người nói chuyện mà không biết là ai.
Nhưng kỳ thật thì trong lòng mọi người đều cảm thấy nặng trĩu dường như đang bị một sức nặng ngàn cân đè lên, chẳng ai buồn để lưu tâm xem người nào đã nói ra câu đó. Bỗng lại thấy có một người khác lên tiếng :
- Thanh âm này dường như là tiếng tiêu...
Trong đại điện tiếng khóc đã im bặt, một người khác lên tiếng phản đối :
- Đâu phải tiếng tiêu. Tại hạ thổi tiêu đã hơn mười mấy năm trời nên hiểu rõ lắm.
Lại một giọng nói cục mịch xen vào :
- Thanh âm tuy uyển chuyển du dương, nhưng khiến người nghe phải buồn ngủ.
Câu nói này khiến mọi người chợt nhớ ra thanh âm kỳ dị đêm trước, làm cho ai nấy đều bị xúc động mạnh mẽ rồi chẳng mấy chốc đã ngủ mê đi, thậm chí ông già râu bạc bỏ đi cũng chẳng ai biết.
Thanh âm đang êm ái mơ hồ bỗng đổi điệu cao bổng lên đầy vẻ sát phạt tựa hồ như có thiên binh vạn mã đang kéo đến ầm ầm. Mười hai thiếu niên đồng thời cảm thấy dường như đang bị hãm vào vòng vây. May mà tiếng sát phạt vọt lên một lúc, mọi người vừa bị cảm xúc thì thanh âm đó đã im bặt.
Bất thình lình có người quát lớn rồi đứng phắt dậy chạy ra ngoài điện.
Lúc đó tầng mây dầy đã lảng vảng bay đi, ánh trăng mờ ảo ẩn hiện bóng người chạy ra ngoài điện, mình mặc áo trắng. Bỗng có tiếng người lên tiếng gọi giật lại :
- Vương sư đệ! Sư đệ đi đâu? Sao không trở về?
Tuy sư huynh gọi gấp nhưng tựa hồ gã không nghe thấy, càng chạy thật mau; thoáng cái đã mất hút. Một người khác có vẽ bực tức nói :
- Sư phụ chết chưa nhắm mắt mà gã đã không nghe lời sư huynh ở lại lo liệu, tôi phải chạy theo bắt gã trở lại mới được.
Tuy gã này nói với sư đệ như vậy, nhưng mọi người trong điện đang để tâm vào việc nghiêm trọng, ai nấy đều hết sức lo lắng nên gã muốn nói gì thì nói.
Kể ra trước hoàn cảnh này bọn họ phải cùng nhau thương nghị, đưa ra kế hoạch để đối phó với tình thế. Nhưng lúc bốn ông già vào đại điện không có điều gì dặn bảo, nên bọn đệ tử vẫn riêng rẽ từng tốp không ai nói với ai câu nào. Dường như ai bàn ra trước là làm thương tổn đến uy danh sư môn mình.
Bất thình lình trong điện lóe lên ánh lửa sáng. Ông già áo xanh râu bạc đêm trước lại xuất hiện. Ông này lúc đi cũng như lúc đến, tuyệt nhiên không phát ra tiếng động nào nên chẳng ai biết. Ánh lửa chiếu vào chòm râu bạc và nét mặt nghiêm trang. Mười một gã thiếu niên, không ai bảo ai nhất tề đứng phắt dậy bao vây chung quanh ông.
Ông già này hai mắt lấp loáng, luồng nhãn quang đảo nhìn mọi người rồi nghiêm giọng hỏi :
- Lại một gã đi đâu rồi sao?
Giọng nói nghiễm nhiên tự đặt mình vào địa vị sư trưởng.
Hai gã thiếu niên áo trắng tức giận đồng thanh hỏi :
- Ông là ai?
Ông già áo xanh đột nhiên trừng mắt lên như muốn nổi nóng, nhưng chỉ thoáng qua, ông ẩn nhẫn được ngay, dịu giọng nói :
- Lão phu không nói nên các ngươi không biết lão phu là ai?
Ngừng giây lát, ông nói tiếp :
- Các ngươi đã có nghe sư phụ các ngươi nói tới Diệp Nhất Bình bao giờ chưa?
Giọng nói có vẻ âm trầm ảo não.
Mười một gã thiếu niên hơi rùng mình đồng thanh đáp :
- Thì ra ông là đại sư bá.
Nói xong liền lạy phục xuống đất.
Diệp Nhất Bình đôi mắt rung rinh ngấn lệ ngửa mặt lên thở dài nói :
- Gia sư các ngươi đã thường đề cập đến đại danh của sư bá, nào ngờ hôm nay lẽ ra người được trùng phùng, nhưng ta đã đến chậm một bước thành thử gia sư các ngươi đã hóa ra người thiên cổ...
Đang nói dở câu nhưng gã sực nhớ đến chuyện đêm trước nên hắn thôi không nói nữa. Diệp Nhất Bình thở dài não ruột nói :
- Giả tỷ ta không an bài kịp thì quả nhiên bốn vị hiền đệ đã thiệt mạng vào tay người đó.
Mười một gã thiếu niên sửng sốt nhìn nhau hỏi :
- Sao? Chẳng lẽ sư phụ.
Diệp Nhất Bình gật đầu nói :
- Sư phụ các ngươi quả chưa chết nhưng không thể để cho tỉnh lại ngay được. Tên cường địch này xảo trá vô cùng, nếu y biết sư phụ các ngươi còn sống tất y sẽ quay trở lại. Người này võ công tuyệt cao, chúng ta không thắng nổi y. Bây giờ chỉ còn cách...
Bất thình lình một cơn gió thổi bật tà áo lên, một bóng đen mặc áo dạ hành từ ngoài điện nhảy vào, lưng đeo bảo kiếm, tay dài như tay vượn, lông mày như thanh kiếm, mắt sáng như sao, coi bộ là một thiếu niên anh tuấn. Tay phải cắp một người toàn thân mặc áo trắng. Chàng khom lưng nói với ông già áo xanh râu bạc :
- Đệ tử đã điểm huyệt y và bắt sống y đem về đây.
Diệp Nhất Bình đưa mắt nhìn gã áo trắng rồi nói :
- Được lắm! Ngươi để gã xuống đây rồi hãy ra canh giữ cửa điện, bất cứ là ai muốn trốn ra đều phải giữ lại.
Thiếu niên áo đen “dạ” một tiếng rồi rút thanh kiếm sau lưng ra cầm tay đi ra ngoài đại điện.
Diệp Nhất Bình lại đưa mắt nhìn mười một gã thiếu niên đứng chung quanh một lượt rồi nói :
- Trong bọn các ngươi đây, ai là người đã biết võ nghệ trước nhập môn, xin mời lại gần lão phu một chút.
Ông hỏi luôn mấy câu mà không thấy ai trả lời.
Diệp Nhất Bình từ từ móc trong bọc ra một cuồn sổ mỏng rồi cười nói :
- Đối với việc này lão phu đã dụng tâm khá nhiều, điều tra minh bạch. Hành động của các ngươi ta đã ghi vào nhật ký, đừng hòng chạy thoát.
Nói rồi, ông mở nhật ký ra xem. Bỗng thấy gã áo tía lên tiếng :
- Đừng nghe lời xảo trá của lão, rõ ràng là lão đã hạ độc thủ để hại sư phụ, bây lão còn khéo giở trò ma quái. Sư phụ đã thác rồi, ai nấy đều chính mắt mình nhìn thấy. Đời nào người chết rồi còn sống lại được.
Câu nói này khiến cho tất cả mọi người sinh lòng nghi hoặc, mười gã thiếu niên kia cũng đồng thanh phụ họa. Trong đại điện nhốn nháo cả lên.
Diệp Nhất Bình gọi chàng thiếu niên đang đứng canh cửa bảo :
- Bắt tên phản đồ này cho ta.
Thiếu niên áo đen lạng mình đi một cái, xông vào giơ chưởng lên nhằm đánh vào gã áo tía nói câu vừa rồi. Thiếu niên áo đen vừa ra tay, lập tức gây căm phẫn cho mười gã kia. Họ nhất tề phóng quyền ra đánh chàng áo đen.
Thiếu niên áo đen cười lạt một tiếng, tay phải đổi thế đánh ra thế bắt, nhanh như chớp chụp xuống đùi bên tả gã áo tía, rồi nghiêng người một cái đi ra ngoài.
Tuy thế đánh này rất hung mãnh bắt buộc mọi người phải mở một lối đi nhưng chàng vẫn không thể nào tránh khỏi những quyền chưởng phóng tới ào ào đập xuống sau lưng. Song bao nhiêu quyền, chưởng đánh tới đều bật ngược trở lại. Mọi người dừng tay đứng ngẩn người ra nhìn chàng áo đen.
Nguyên những quyền, chưởng đánh vào người chàng áo đen chẳng khác gì đập vào thỏi sắt khiến cho gân tay tê buốt mà chàng thiếu niên áo đen dường như chẳng cảm thấy gì.
Diệp Nhất Bình cặp mắt loang loáng đảo nhìn mọi người lạnh lùng quát bảo :
- Dừng tay!
Tuy tiếng quát không lớn lắm nhưng chẳng khác gì cơn gió dữ đập vào màng tai, khiến cho ai nấy không khỏi rùng mình, đứng yên không nhúc nhích.
Diệp Nhất Bình đưa mắt nhìn gã áo tía bị bắt khẽ bảo chàng áo đen :
- Kỳ nhi! Con điểm huyệt gã đi.
Thiếu niên áo đen vâng lời ra tay điểm huyệt gã.
Diệp Nhất Bình khẽ vuốt chòm râu bạc, nói :
- Lát nữa trong bọn ngươi sẽ có bốn tên máu chảy trên đại điện.
Chưa dứt lời ông đưa mắt nhìn hai gã áo trắng, một áo tía nằm dưới đất bỗng biến sắc.
Bằng một giọng cực kỳ nghiêm trọng, ông nói tiếp :
- Trừ hai gã này, còn hai tên nữa, mau ra đi. Ta quyết không hành hạ các ngươi đâu. Nếu trước mặt lão phu đây mà còn ăn nói hồ đồ thì đừng trách ta độc ác.
Mười gã thiếu niên đưa mắt nhìn nhau, ai cũng nơm nớp, tựa hồ không hiểu ông nói gì.
Đột nhiên một người bước tới rút thanh trường kiếm sau lưng chỉ vào ông râu bạc, lớn tiếng quát hỏi :
- Ngươi là ai? Cốt ý giở trò ma quái là có ý gì?
Mọi người nhìn xem là ai, thì ra là gã thiếu niên áo trắng. Gã quắc mắt nhìn ông già râu bạc, cầm ngang lưỡi kiếm rõ vẻ muốn ra tay.
Diệp Nhất Bình lạnh lùng nhìn gã thiếu niên cầm ngang ngọn kiếm hỏi :
- Chẳng lẽ ngươi còn hoài nghi lão phu sao?
Thiếu niên áo trắng chưa kịp trả lời, bất thình lình sau pho tượng thần có tiếng cười the thé vang lên, rồi nói :
- Diệp Nhất Bình! Cả ngươi cũng trúng ám toán của ta rồi, khó lòng sống được mười hai giờ nữa.
Diệp Nhất Bình quay đầu nhìn lại thì thấy một ông cao lêu nghêu, gầy khẳng gầy kheo, mình mặc áo trắng, tay chống gậy trúc từ từ bước ra.
Không biết lão nấp sau pho tượng tự bao giờ mà lúc này đột nhiên xuất hiện.
Diệp Nhất Bình biến sắc hỏi :
- Ông Thiên Nghĩa! Ngươi nói thật đấy chứ?
Lão cao gầy mặc áo trắng khẽ đập cây gậy trúc xuống đất cười nói :
- Có bao giờ Ông mỗ nói sai?
Diệp Nhất Bình lại hỏi :
- Tại sao ngươi lại ám toán ta?
Ông Thiên Nghĩa cười ha hả đáp :
- Ta chỉ muốn bốn gã kia không chết. Còn ngươi ta không muốn để sống.
Diệp Nhất Bình quay đầu nhìn ra chàng thiếu niên áo đen, lạnh lùng hỏi Ông Thiên Nghĩa :
- Còn gã đồ đệ kia của ta đã trúng độc chưa?
Ông Thiên Nghĩa khẽ nhếch miệng cười khan lên tiếng nói :
- Tất cả mọi người trong đại điện đã trúng độc cả rồi.
Diệp Nhất Bình hỏi :
- Chất độc trong mình ta bao giờ sẽ phát tác?
Ông Thiên Nghĩa ngẩng đầu nhìn trời đáp :
- Vào khoảng giờ ngọ ngày mai.
Diệp Nhất Bình nói :
- Vậy thì lão phu còn sống được thêm năm giờ nữa.
Ông Thiên Nghĩa nói :
- Nếu ngươi chịu biến cải tâm tính ít ra cũng sống thêm được ba năm.
Diệp Nhất Bình lẳng lặng suy nghĩ không nói gì thêm nữa.
Thiếu niên áo đen tức giận quát lên một tiếng, chống kiếm xông lại. Ông Thiên Nghĩa đập gậy trúc xuống đất, khẽ quát :
- Bản lĩnh kém cỏi như ngươi sao địch nổi lão phu?
Diệp Nhất Bình đưa người ra chận thiếu niên áo đen lại nói :
- Kỳ nhi! Không được vọng động. Lùi lại cho mau.
Ông Thiên Nghĩa đưa mắt nhìn qua tất cả mọi người lạnh lùng nói :
- Tất cả mọi người ở đây đều đã bị thương vì mũi kim độc của lão phu, chỉ nội trong mười hai giờ chất độc phát ra là chết hết. Trên thế gian này không có thuốc nào cứu được tính mạng cho các ngươi, chỉ có một con đường sống là uống thuốc giải độc của lão phu đây tự chế ra, cứ cách ba ngày uống một viên, nếu quên uống trong mười hai giờ là chất độc lập tức hành hạ.
Mười gã thiếu niên mắc phải vụ kỳ quái này, đầu óc hôn mê hai mắt mở trừng trừng, miệng há hốc không biết làm thế nào. Thiếu niên áo vàng đứng cuối hàng bên tả nói xen vào :
- Xin lão tiền bối hãy cứu tỉnh sư phụ tiểu tử lại rồi hãy nói chuyện.
Ông Thiên Nghĩa lắc đầu cười lạt nói :
- Bốn vị này đã uống thuốc giải độc của ta. Sau đây ba ngày không cần ai cứu cấp vẫn tỉnh lại.
Lão ngừng một lát, đột nhiên cất cao giọng hỏi :
- Các ngươi định chết trong đại điện này hay hy vọng sống thêm?
Lão hỏi luôn mấy câu nhưng vẫn không ai trả lời.
Nguyên những người có mặt tại đây, chỉ riêng một mình Diệp Nhất Bình là biết lão còn ngoài ra không ai biết nên câu chuyện lão nói mọi người trúng phải kim độc tất cả đều không tin.
Ông Thiên Nghĩa nhìn mặt mọi người biết họ có ý hoài nghi liền cười lạt nói :
- Suốt đời tại hạ không nói dối ai, các vị không tin xin vén tay áo lên mà xem thì sẽ rõ, lão phu nói có thật không?
Mười gã thiếu niên đều vén tay áo lên cao, quả nhiên thấy nơi huyệt “Quan Tiết” ở khuỷu tay có một chấm đen bằng hạt đậu thì ai nấy đều rùng mình tự hỏi :
“không biết ta trúng kim độc tự lúc nào mà không thấy đau đớn gì hết?”.
Ông Thiên Nghĩa khẽ gõ đầu gậy xuống đất nói :
- Các ngươi ở trong tòa đại điện hoang vu này đã hai ngày một đêm hẳn đều nhận thấy trong cuộc đời các ngươi đã cảm thấy có nhiều điều quái dị. Có biết đâu cũng trong thời gian này có nhiều cao thủ trong hắc, bạch lưỡng đạo đã phát sinh nhiều cuộc đấu trí và đấu lực rất ác liệt. Hơn nữa còn bao nhiêu tay cao thủ đã bị tử thương...
Nói đến đây ngọn đuốc trong tay Diệp Nhất Bình đã cháy hết.
Nhân lúc tối om, không biết ai đã lên tiếng hỏi :
- Lão tiền bối nói câu đó với ngụ ý gì, vãn bối vẫn chưa hiểu, liệu tiền bối nói rõ nguyên nhân cho vãn bối nghe được không?
Trong tòa đại điện vẫn bao phủ một bầu không khí trầm lặng tối mò. Lát sau lại nghe thấy một tiếng ồm ồm hỏi :
- Khắp nơi hai phái Hắc, Bạch xung đột nhau, còn trong ngôi chùa cổ này không ân sư hội họp nhau có liên quan gì đến không?
Đột nhiên nghe một trận cười ha hả ngắt đứt câu hỏi chưa dứt, tiếp theo có tiếng nói :
- Diệp Nhất Bình! Ngươi vận động chân khí để ngăn ngừa chất độc phát tác đó hả? Sao không chịu ngồi yên điều hòa hơi thở? Ngươi làm thế chỉ chóng cho chất độc hành hạ mà thôi.
Thốt nhiên ánh lửa lại sáng lên. Ông Thiên Nghĩa đưa cao ngọn đuốc đang cháy cầm trên tay từ từ bước lại thắp sáng nến trước pho tượng lên.
Ánh lửa sáng soi rõ mặt lão râu bạc áo xanh lộ vẽ đau khổ cùng cực. Diệp Nhất Bình ngồi xếp bằng dưới đất, đưa mắt nhìn Ông Thiên Nghĩa lạnh lùng nói :
- Giả tỷ Diệp Nhất Bình này chưa bị trúng độc thụ thương thì quyết không chịu thua dưới tay Ông Thiên Nghĩa.
Ông Thiên Nghĩa cả cười nói :
- Võ lâm khắp thiên hạ không ai không biết Ông mỗ khét tiếng về dùng độc. Vậy câu nói của ngươi cũng bằng thừa.
Diệp Nhất Bình không nói gì nữa, từ từ nhắm mắt lại vận chân khí điều hòa hơi thở.
Nguyên trong lúc đèn tắt, hai người đã đem nội công thượng thừa đấu ngầm với nhau. Mới đấu ba chiêu thì Diệp Nhất Bình trong người bị nội thương nặng và trúng độc không thể chống lại và chịu thua Ông Thiên Nghĩa.
Gã thiếu niên áo đen nhìn thần sắc sư phụ bất giác trong lòng nỗi giận.
Chẳng quản mình đang trúng độc, nhảy xổ đến đánh ra chiêu “Xuyên Vân Trích Nguyệt” nhanh như gió.
Ông Thiên Nghĩa đưa gậy trúc lên gạt phăng thanh trường kiếm lạnh lùng nói :
- Đến sư phụ ngươi còn muốn chết không được, ngươi không dừng tay ngay mà còn vô lễ thì đừng trách ta hạ độc thủ.
Diệp Nhất Bình chợt mở mắt ra, quát lớn :
- Kỳ nhi! Ngươi không phải là đối thủ của lão, dừng tay lại ngay.
Thiếu niên áo đen thở dài thu kiếm lại đứng lùi qua một bên.
Ông Thiên Nghĩa đảo mắt nhìn mọi người rồi nói :
- Trước nay lão phu làm việc gì cũng minh bạch mau lẹ, các ngươi có muốn lão phu giải cứu cho hay không tùy, ta quyết không miễn cưỡng...
Ngừng một lát, lão nói tiếp :
- Ta nói rõ cho các ngươi biết trước, kim độc của ta là do các chất độc chế luyện nên. Ngoài bản chất kịch độc của nó, thể tích của nó cũng nhỏ bé lạ thường. Nếu trúng phải nó mà trong sáu giờ không lấy ra, nó sẽ chui vào trong mạch máu tuần hoàn đi khắp cơ thể, đâm vào cả ngũ tạng lục phủ. Tuy độc tính của nó chiều mai các ngươi mới cảm thấy phát tác, thế nhưng nếu các ngươi muốn bảo toàn tánh mạng thì phải lấy được nó ra trước giờ dần.
Nói xong lão từ từ chống gậy trúc bước ra khỏi đại điện.
Diệp Nhất Bình gọi giật lại :
- Ông Thiên Nghĩa trở lại đã! Chúng ta thương lượng chút.
Ông Thiên Nghĩa mỉm cười đi trở vào nói :
- Đây thật không phải là chuyện chơi nếu Diệp huynh không sớm định chủ ý. Ta bỏ ra đi không những quí vị chết oan uổng mà cả bốn vị nghĩa đệ kia dù ta đã cho uống thuốc giải mà không người trông nom thì cũng không sống nỗi.
Diệp Nhất Bình nói :
- Bốn vị kia tuy cùng ta có nghĩa giao kết nhưng đã ba mươi năm nay chưa được hội diện, mình ta không thể chủ trương được. Giờ chỉ có cách là lão huynh hãy lấy kim độc trên người mười hai gã đệ tử kia và cứu tỉnh cho bốn vị nghĩa đệ của ta rồi đem điều yêu sách của lão huynh nói cho họ nghe. Bất luận là họ có ưng ý hay không, lão phu cũng đảm bảo quyết không gia hại đến lão huynh.
Ông Thiên Nghĩa đắn đo một lúc, đưa mắt nhìn mọi người trong điện một lượt nói :
- Nếu lão phu không nghe lời của Diệp huynh thì e rằng có người nói lão phu chỉ biết hăm dọa.
Diệp Nhất Bình trông ra ngoài cửa điện, thúc giục :
- Thời giờ cấp bách lắm rồi, nếu lão huynh thuận theo đề nghị của ta thì xin lập tức ra tay.
Ông Thiên Nghĩa khẽ gật đầu, chạy đến trước ánh đèn trước pho tượng hỏi :
- Ai là người để cho lão phu lấy kim độc ra trước?
Thiếu niên áo đen bước lại nói :
- Để tiểu tử thử xem lời tiền bối thật hay giả.
Ông Thiên Nghĩa nhìn chàng một cái rồi nói :
- Hay lắm! Cởi áo ra đi.
Thiếu niên áo đen ngần ngừ một chút hỏi :
- Tại hạ bị trúng kim độc chỗ nào?
Ông Thiên Nghĩa đáp :
- Ở bên tay trái ngươi.
Thiếu niên áo đen vén một bên tay áo trái lên hỏi :
- Thế này được chưa?
Ông Thiên Nghĩa không đáp, thò tay vào bọc móc ra một mảnh nam châm hình móng ngựa.
Đặt cây gậy trúc xuống, tay trái nắm chặt lấy tay trái chàng, tay phải cầm mãnh nam châm đặt vào chổ trúng kim độc, xoay chuyển luôn luôn. Một mặt lão vận động chân lực cho mạch máu tụ lại. Chỉ trong một lúc, cánh tay trái thiếu niên áo đen đang trắng bạch từ từ biến thành sắc hồng tươi.
Mười gã thiếu niên kia bu quanh lại xem.

Hồi 2
Hàng Ma chưởng pháp

Bỗng thấy Ông Thiên Nghĩa khẽ ho một tiếng, hòn đá nam châm trong tay được nhấc ra :
- Kim độc tuy đã được lấy ra rồi nhưng chất độc đã thấm vào trong máu.
Nếu không uống thuốc giải độc duy nhất của lão phu thì chưa đến tối mai, chất độc sẽ phát tác ra mà chết.
Mọi người đều nghiêng đầu nhìn, quả thấy trên hòn đá nam châm có dính một mũi kim nhỏ như sợi tóc chừng một phân, toàn thân sắc xanh lóng lánh. Bọn này đều tinh mắt hơn người thường, nên dưới ánh đèn họ trông thấy rất rõ. Họ thấy thế nên nhất tề đều vén tay áo lên nhìn vào chỗ vết thương của mình.
Thiếu niên áo đen lui ra rồi, Ông Thiên Nghĩa bắt đầu điều trị đến người thứ hai.
Ông Thiên Nghĩa quả không nói dối. Chỉ trong khoảng thời gian ăn xong bữa cơm, lão đã dùng đá nam châm hút hết độc cho mọi người. Đoạn lão từ từ cất miếng đá nam châm vào bọc đưa mắt nhìn mọi người nói :
- Kim độc trong mình các ngươi tuy đã hút ra nhưng chất độc đã ăn sâu vào trong cơ thể, không ai sống quá mười hai giờ nữa.
Mọi người trong điện chính mắt mình thấy kim độc được rút ra nên Ông Thiên Nghĩa nói gì họ cũng tin là thật. Mọi người chỉ nhìn nhau không ai nói câu nào.
Diệp Nhất Bình khẽ thở dài, lại giục :
- Thời giờ không sớm sủa gì nữa. Ông huynh cứu tỉnh cho bốn sư đệ để cùng nhau thương nghị.
- Công việc giải mê cho mấy người đó chỉ cất tay là xong, nhưng trước khi lão phu cứu tỉnh họ lại, cần phải cho uống thuốc độc trước, vì ba mươi năm trước đây, Ngũ nghĩa ở Trung Nguyên đã lừng lẫy tiếng tăm trên chốn giang hồ. Thế rồi từ bấy lâu công lực của các vị cũng tăng tiến hơn nhiều. Lão phu tự biết mình không thể chống lại được năm vị hợp sức lại. Nhưng khi đã uống thuốc độc rồi thì lão phu không còn sợ gì nữa.
Diệp Nhất Bình quay đầu lại nhìn thì thấy mười gã thiếu niên vẫn im hơi lặng tiếng. Diệp Nhất Bình xa các nghĩa đệ đã ba mươi năm, không biết gì đến tình hình sinh hoạt gần đây của bọn họ. Trong lúc nhất thời không dám tự chuyên quyết định việc gì cho họ, nên ông liếc mắt nhìn bọn đồ đệ, hoặc giả chúng có đưa ra ý kiến gì chăng.
Nhưng mười gã thiếu niên này một vẻ nghiêm trang, không tỏ ý tán đồng mà cũng không có gì phản đối.
Diệp Nhất Bình đắn đo trong bụng :
“Ông Thiên Nghĩa là một tay cao thủ về dùng độc nổi tiếng trong giang hồ, nên được võ lâm tặng cho là “Thiên Lý Độc Tẩu”. Khi nói đến lão, khách giang hồ đều muốn lảng tránh hoặc nhượng bộ lão mấy phần. Bây giờ bốn nghĩa đệ mà uống thuốc độc của lão thì việc sống chết đều ở nơi lão. Dù sao thì cũng phải ưng thuận, để lão cứu tỉnh bốn nghĩa đệ rồi hãy tính”. Nghĩ vậy, Diệp Nhất Bình liền nói :
- Tiểu đệ ưng thuận như vậy nhưng cần lão huynh hãy đưa thuốc giải cho tiểu đệ trước.
Ông Thiên Nghĩa mỉm cười nói :
- Lão phu đã nói thế nào là có như thế, quyết không nuốt lời. Vậy mà Diệp huynh vẫn không tin, chẳng hóa ra coi thường lão phu lắm sao?
Diệp Nhất Bình nói :
- Tiểu đệ đã bị huynh ám toán, nếu quả tiểu đệ không tin lão huynh thì khi nào lại để cho các vị nghĩa đệ uống thuốc độc nữa.
Ông Thiên Nghĩa nói :
- Cho mấy vị hiền đệ uống thuốc độc là do chính miệng của lão huynh nói ra, bây giờ còn trách gì lão phu nữa.
Diệp Nhất Bình hỏi :
- Thế tại sao khi Ông huynh hạ độc tiểu đệ lại không báo trước?
Ông Thiên Nghĩa đáp :
- Tiểu đệ vì giỏi dùng độc mà nổi tiếng giang hồ, vả lại Diệp huynh cũng nhớ cho rằng theo qui củ võ lâm: Việc hạ độc không cần nói trước. Diệp huynh tránh tiểu đệ thế nào được!
Diệp Nhất Bình nói :
- Đúng rồi! Đúng rồi! Không phải tiểu đệ trách gì Ông huynh. Tiểu đệ nói đây là giữa cá nhân Ông huynh và tiểu đệ, chứ không bàn đến phương diện ngoài giang hồ.
Ông Thiên Nghĩa cười khanh khách nói :
- Cứ như lời Diệp huynh nói thì cái ngoại hiệu “Thiên Tý Độc Tẩu” nên bỏ đi ư?
Diệp Nhất Bình nói :
- Bỏ đi là phải! Vì bạn hữu võ lâm ai nghe đến ngoại hiệu đó cũng ngán và muốn xa lánh Ông huynh.
Ngừng một lát, lại nói khích :
- Bất quá Ông huynh chỉ hơn người về việc dùng độc, còn võ công chắc cũng tầm thường lắm. Nếu không thế thì làm gì phải sợ bọn Ngũ nghĩa chúng tôi?
Ông Thiên Nghĩa vung gậy trúc một cái phát ra tiếng gió vù vù, cả giận nói :
- Diệp huynh cho võ công của ta kém cỏi, thế thì cùng ta thử mấy chiêu xem sao. Bọn Ngũ nghĩa các ngươi ở Trung Nguyên không biết dùng độc, thì võ công có chỗ nào làm cho người ta phải sợ?
Diệp Nhất Bình cười ha hả nói :
- Ông huynh định đem võ công để phân cao thấp với người thì thật là hiếm thấy trên giang hồ. Nếu Ông huynh muốn thế thì hãy cứu tỉnh bốn nghĩa đệ của ta rồi hãy đấu.
Ông Thiên Nghĩa cười lên the thé, giương cặp mắt lên, đập gậy xuống đất nói :
- Diệp huynh muốn cho Thiên Lý Độc Tẩu này không dùng độc thì thật là một ảo mộng. Còn hôm nay mà Diệp huynh muốn nói đến lề lối giang hồ thì tiểu đệ bỏ đi đây.
Diệp Nhất Bình biến sắc nghĩ :
“Nếu lão bỏ đi thì không những bốn nghĩa đệ của ta sẽ không bao giờ hồi tỉnh mà cả mười mấy tên đồ đệ cũng không toàn mạng”.
Nét mặt ông lộ vẽ do dự, đột nhiên ông cười nói :
- Tiểu đệ đâu dám vô lễ với Ông huynh, nhưng vì trong võ lâm điều tối trọng là hai chữ tín nghĩa. Giờ Ông huynh cho họ uống độc thì tánh mạng của họ hoàn toàn trong tay Ông huynh. Nhưng lấy đạo nghĩa võ lâm mà nói thì chuyện bỏ độc tưởng không cần nói đến nữa.
Ông Thiên Nghĩa nói :
- Diệp huynh muốn khảo cứu võ công của lão phu nhưng thời giờ cấp bách, xin miễn thứ cho tại hạ khỏi bồi tiếp.
Sở dĩ Diệp Nhất Bình muốn kéo dài câu chuyện là để cho đệ tử của bốn nghĩa đệ được thêm nhiều thời gian suy nghĩ, nhưng họ vẫn lặng lẽ không nói gì.
Diệp Nhất Bình liền nói :
- Thôi được! Tiểu để sẽ y lời Ông huynh. Nhưng có điểm này cần nói trước: Sau khi Ông huynh cứu tỉnh bốn vị nghĩa đệ, cần sao cho thần trí họ được trở lại tỉnh táo bình thường để huynh đệ tiểu đệ bàn định.
Ông Thiên Nghĩa nói :
- Dĩ nhiên là phải thế. Ngoài ra Diệp huynh còn có điều chi nữa không?
Diệp Nhất Bình nói :
- Giả như mà huynh đệ chúng tôi không ưng thuận lời yêu cầu của Ông huynh thì Ông huynh có giải độc cho họ không?
Ông Thiên Nghĩa ngẫm nghĩ một lát rồi đáp :
- Lão phu chỉ có một điều kiện là nếu Diệp huynh thành thật thì đem bí quyết đó nói cho lão phu biết trước, để cho lão phu có đủ thời giờ nghiệm xem đó là thật hay giả, rồi sẽ đưa thuốc giải cho Diệp huynh.
Diệp Nhất Bình thở dài đáp :
- Được rồi! Chúng ta đã nói điều gì là làm như vậy.
Ông Thiên Nghĩa đặt cây gậy trúc xuống, thò tay vào túi lấy ra hai cái bình ngọc :
Một xanh, một trắng. Lão đưa cái xanh lên nói :
- Trong bình này đựng “Bách Bộ Đoạn Trường tán” do trăm ngàn chất thuốc kịch độc chế ra. Người thường uống phải chỉ đi trong vòng trăm bước thì thất khiếu chảy máu ra mà chết. Nhưng những vị nghĩa đệ là những người có võ công thâm hậu thì khác, chỉ cần vận động chân khí khóa những đường huyệt đạo không để cho chất độc vào trong tạng phủ thì không hết gì. Còn cái bình trắng này chứa “Hóa Độc thần đơn” để giải trừ “Bách Bộ Đoạn Trường tán”. Diệp huynh truyền thụ khẩu huyết cho lão phu xong là lão phu lập tức đưa thuốc giải tặng Diệp huynh ngay.
Diệp Nhất Bình lại hỏi :
- Bốn nghĩa đệ của tiểu đệ tinh thần chưa hồi tĩnh đã uống thuốc độc vào thì biết đâu mà vận chân khí để khóa huyệt đạo, há chẳng bị nguy hiểm về chất độc ư?
- Ông Thiên Nghĩa cười ha hả đáp :
- Điều đó Diệp huynh khỏi lo. Ông mỗ đã chuẩn bị sẵn, bọc thuốc độc bằng một lần áo ngọt. Qúi vị hiền đệ chỉ cần nghe lời lão phu đừng buông cơn giận cho nổi lên. Trong thời gian vỏ đường chưa tiêu hết thì chất độc không phát tác được. Trừ phi tự ý vận động chân khí thì chất độc phát tác ngay. Lúc đó đừng có trách lão phu.
Diệp Nhất Bình cười lạt nói :
- Ông huynh thật đã lắm công phu để đối phó với bọn anh em chúng tôi.
Ông Thiên Nghĩa cười nói :
- Việc này Diệp huynh tự suy nghĩ cho kỹ đi rồi quyết định. Ông mỗ không dám miễn cưỡng.
Diệp Nhất Bình nói :
- Tiểu đệ xin y lời.
Ông Thiên Nghĩa từ từ đứng dậy đi đến trước mặt ông già áo tía, mở bình ngọc lấy một viên thuốc đỏ bỏ vào trong miệng. Tay phải lão bấm vào mười hai đường huyệt đạo của ông già áo tía. Ông Thiên Nghĩa hành động rất mau lẹ, chỉ trong khoảnh khắc đã bỏ thuốc xong vào miệng bốn ông, đồng thời điểm vào các đường huyệt đạo. Đoạn lão quay về ngồi đối diện với Diệp Nhất Bình, nhắm mắt điều hòa hơi thở. Sau khi lão điểm huyệt xong cho bốn người, chân khí đã bị hao tổn rất nhiều, sắc mặt lộ vẻ mệt nhọc.
Trong tòa đại điện lại trở lại vẻ tịch mịch trầm lặng, tuy có đến mười chín người ngồi đó mà tuyệt không nghe thấy một tiếng động. Trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, bốn ông già ngồi bốn góc toàn thân rung bắn lên, mở miệng buông tiếng thở dài.
Mấy chục con mắt đều đổ dồn vào bốn ông. Nhưng sau tiếng thở dài, bốn ông lại ngồi yên tĩnh tọa như trước.
Ông Thiên Nghĩa đứng dậy nói :
- Lát nữa lão phu sẽ cho các ngươi uống thuốc là sẽ tỉnh táo lại như thường.
Lão vừa nói vừa lấy một bình thuốc màu xanh đến bỏ vào miệng bốn ông rồi quay mặt về Diệp Nhất Bình cười hỏi :
- Diệp huynh thử uống một viên xem sao?
Diệp Nhất Bình cười lạt nói :
- Tại hạ đã trúng độc của Ông huynh rồi, bây giờ còn uống thuốc độc nữa sao?
Ông Thiên Nghĩa cười đáp :
- Diệp huynh đã trúng độc nhưng là thứ mấy giờ sau mới phát tác, so với thứ “Bách Bộ Đoạn Trường tán” này thì hiệu nghiệm còn kém xa. Giả tỷ như sao khi bốn vị kia tỉnh lại rồi Diệp huynh cướp lấy thuốc giải độc trong tay lão phu, khi đó một người sao địch nổi năm. Lão phu bị cướp thuốc là việc nhỏ, nhưng bị Diệp huynh trở mặt không truyền thụ khẩu quyết võ công là chuyện lớn.
Diệp Nhất Bình đón lấy viên thuốc trong tay Ông Thiên Nghĩa bỏ vào miệng cười nói :
- Thế này thì Ông huynh vững dạ rồi chứ!
Ông Thiên Nghĩa mỉm cưới nói :
- Nếu Diệp huynh chỉ để viên “Bách Bộ Đoạn Trường tán” này dấu trong góc miệng không chịu nuốt vào bụng, thì cái vỏ đường bên ngoài bị nước bọt làm thấm vào tan đi mau lắm. Nếu Diệp huynh không nghe thì mặc kệ đó!
Diệp Nhất Bình nói :
- Cám ơn Ông huynh đã dặn bảo cặn kẽ.
Diệp Nhất Bình vừa nói vừa dùng đầu lưỡi nếm trộm viên thuốc thì quả nhiên ngọt thật. Ông biết rằng Ông Thiên Nghĩa nói thật. Ông Thiên Nghĩa hai mắt loang loáng nhìn chằm chặp vào mặt Diệp Nhất Bình không ngớt. Diệp Nhất Bình xem chừng khó nhổ trộm viên thuốc ra ngoài.
Đột nhiên có tiếng đập tay vang lên, rồi một giọng nói ồm ồm vang lên hỏi :
- Sao ngươi lại ra tay đánh người?
Bỗng nghe một âm thanh lạnh lùng hỏi lại :
- Mi không có mắt sao? Người ta duỗi tay thì mình phải để ý chứ!
Ông Thiên Nghĩa bất giác quay đầu lại xem. Diệp Nhất Bình thừa cơ lão quay đi, nhanh như chớp nhả viên thuốc trong miệng ra dấu vào bọc rồi định thần nhìn ra thì chính là gã đệ tử của mình tên gọi Thượng Quan Kỳ đã tát cho người kia hai cái. Diệp Nhất Bình hiểu ngay là gã làm vậy để phân tán tinh thần của Ông Thiên Nghĩa thì khen thầm trong bụng :
“Gã này thông minh tuyệt thế lại còn cơ trí hơn người. Sau khi ta qua khỏi nạn này quyết dốc lòng chỉ điểm bao nhiêu tuyệt nghệ bí mật truyền thụ cho gã”.
Thốt nhiên thấy ông già áo tía lên tiếng thở dài rồi mở bừng mắt ra.
Ông đã hôn mê một ngày một đêm, giờ chợt tỉnh lại, thần trí vẫn chưa hoàn toàn phục hồi như cũ. Ông đảo mắt nhìn quanh thấy đông người, sắc phục khác nhau, bất giác rùng mình một cái.
Diệp Nhất Bình hỏi :
- Nhị đệ còn nhận ra được tiểu huynh không? Trước kia vì có điều hiểu lầm mà khiến anh em ta coi nhau như người dưng suốt ba mươi năm trời. Vì thế mà tiểu huynh lúc nào cũng băn khoăn trong dạ, tiểu huynh đã đi tìm các đệ nhưng một là hành tung của các đệ bí mật không phải mỗi lúc mà tìm được, hai là các người bôn tẩu giang hồ mỗi người một phương, nay đã hùng chúa một nơi, tiểu huynh...
Diệp Nhất Bình đang nói dở bỗng lại nghe một tiếng thở dài, rồi có tiếng ông già áo trắng nói xen vào :
- Việc của ba mươi năm trước xem bằng giấc mộng, nhớ lại thêm đau lòng nhức óc. Bọn người chúng tôi cùng đại ca đã tuyệt giao rồi, trong khoảng ba mươi năm đăng đẳng cũng vẫn tưởng nhớ đại ca. Sau một năm dứt áo, chia ly tình đồng cốt nhục, tiểu đệ rất là hối hận. Rồi bốn người cùng không hẹn mà nên cùng tìm đến nơi mà chúng ta kết nghĩa khi trước, nhưng không được gặp mặt đại ca. Còn bốn chúng tôi vẫn thời thường đi lại với nhau. Hành tung của đại ca chẳng khác chi hạc vàng. Than ôi! Một phen lầm lỗi gây ra cái đau khổ tương tư ba mươi năm trời. Tháng ngày vùn vụt, nhớ lại khi dứt áo ra đi, đại ca đang tuổi tráng niên mà nay đầu tóc đã bạc phơ. Nhỏ nhất là ngũ đệ cũng đã đến tuần hoa giáp.
Lại thấy hai ông áo vàng sẫm và áo xanh phớt nói tiếp :
- Đại ca vẫn mạnh khỏe đấy chứ?
Vừa nói vừa chắp tay hướng về Diệp Nhất Bình thi lễ.
Diệp Nhất Bình chắp tay trước ngực nói khẽ :
- Ba mươi năm trời tiểu huynh nhất dạ bất an, nghĩ rất hổ thẹn cùng các vị nghĩa đệ. Nghĩ kỹ lại thuở ấy bọn mình được người truyền thụ võ công đã an bài để giữ bí mật, dụng tâm hoài nghi hết tất cả mọi người. Đáng tiếp ta bị kẻ khác lừa bịp tuyên lời trọng thệ, đem võ học của mình tiết lộ ra đến nỗi để anh em ngờ vực lẫn nhau, rồi tuyệt giao từ đó.
Ông Thiên Nghĩa đột nhiên cười lạt xen vào :
- Thời giờ cấp bách lắm rồi. Lớp vỏ bọc ngoài viên thuốc sắp tan hết rồi.
Diệp Nhất Bình hơi thay đổi sắc mặt, nhưng chỉ thoáng cái đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cười lạt nói :
- Ta đã có lời hẹn trước với Ông huynh là sau khi các nghĩa đệ tỉnh lại thì để cho anh em chúng tôi có chút thời giờ thương nghị với nhau kia mà.
Ông Thiên Nghĩa giục :
- Hay hơn hết là Diệp huynh nên đem lời ước hẹn của hai ta nói rõ cho các vị nghĩa đệ biết là đem khẩu quyết ra truyền dạy cho lão phu. Lão phu xin lấy thuốc giải ra tặng ngay. Sau khi uống thuốc giải rồi quí vị hãy hàn huyên tâm sự với nhau vẫn chưa muộn.
Bốn ông kia đều ngoảnh mặt lại nhìn Ông Thiên Nghĩa. Người tỉnh lại trước nhất là ông già mặc áo tía lạnh lùng nói :
- Ngỡ là ai, té ra là vị tiếng tăm lừng lẫy “Thiên Tý Độc Tẩu” Ông Thiên Nghĩa.
Ông Thiên Nghĩa nói :
- Hay lắm! Hay lắm! Hôm nay cái tên “Thiên Lý Độc Tẩu” may mắn được gặp quí vị cao nhân trong “Trung Nguyên ngũ nghĩa”, trong lòng thật khoan khoái vô cùng.
Ngừng một lát, lão lại nói tiếp :
- Cái tên “Thiên Lý Độc Tẩu” bữa nay không cho người ta gọi suông. Qúi vị đây đều đã uống kịch độc “Bách Bộ Đoạn Trường tán” thì ngoại trừ “Hóa Độc thần đơn” của Ông mỗ, khắp võ lâm hiện nay không còn thuốc giải độc nào có thể giải được nữa.
Ông già áo trắng nổi giận nói :
- Bất luận là “Bách Bộ Đoạn Trường tán” hay “Thập Bộ Đoạn Trường tán” cũng chẳng có chi đáng sợ. Trung Nguyên ngũ nghĩa đâu phải là hạng tham sinh úy tử.
Nói xong đứng phắt dậy.
Ba người kia cũng lộ vẻ tức giận theo nhau đứng dậy, lăm lăm nhìn Thiên Lý Độc Tẩu như muốn nhảy xổ vào.
Ông Thiên Nghĩa thấy cả bốn người toan ra tay cùng một lúc, không khỏi phập phồng lo sợ. Một mặt nhìn Diệp Nhất Bình nói nhỏ :
- Nếu quí vị này vây đánh lão phu, Diệp huynh đừng trách lão phu phản bội lại lời giao ước.
Nói xong phất áo ra đi.
Diệp Nhất Bình liếc mắt nhìn các vị nghĩa đệ nói :
- Các hiền đệ hãy ngồi xuống vận khí điều hòa hơi thở. Nếu thấy có điều gì khác lạ thì phải vận khí khóa các huyệt đạo lại.
Bốn ông kia vẫn nhìn chằm chặp Ông Thiên Nghĩa nói :
- Ông huynh phải cẩn thận! Nếu chúng tôi cảm thấy chất độc phát ra thì đừng hòng sống sót ra khỏi đại điện ngôi chùa cổ này.
Diệp Nhất Bình khẽ thở dài, từ từ đưa một ngón tay phải lên nói :
- Chiêu thứ nhất về phép “Hàng Ma thập tam chưởng” là “Phi Bút Chiêu Hồn”.
Bao nhiêu cặp mắt đều đổ dồn vào Diệp Nhất Bình.
Ông Thiên Nghĩa khẽ hắng giọng, đưa mắt nhìn quanh đại điện một lượt.
Diệp Nhất Bình thật là người tinh tế, vừa nghe Ông Thiên Nghĩa hắng giọng là biết lão dụng tâm muốn mình nói riêng với lão, liền nói :
- Ông huynh ghé tai lại gần đây.
Ông Thiên Nghĩa liếc mắt nhìn bốn ông kia rồi đến ngồi bên cạnh Diệp Nhất Bình, kề tai sát vào.
Diệp Nhất Bình giảng rất mau về ba khẩu quyết về “Hàng Ma chưởng pháp”, Ông Thiên Nghĩa gật đầu lia lịa.
Nên biết rằng Ông Thiên Nghĩa là một tay bản lãnh không vừa nên vừa nghe Diệp Nhất Bình giảng giải khẩu quyết đã biết ngay thật hay giả, chứ không như hạng võ công tầm thường.
Diệp Nhất Bình truyền xong ba khẩu quyết của “Hàng Ma chưởng pháp” liền nói :
- “Hàng Ma chưởng pháp” này anh em tiểu đệ phải chia nhau mỗi người học mấy chiêu thức. Về phần tiểu đệ học ba chiêu đầu. Ông huynh vừa nghe tiểu đệ truyền cho khẩu quyết, nếu là thật thì xin Ông huynh trao ra thuốc giải cho bốn vị nghĩa đệ uống, rồi tiểu đệ sẽ bảo họ truyền cho những khẩu quyết dưới.
Ông Thiên Nghĩa nghĩ thầm :
“Đúng rồi! Trang chủ mình đã kể cho hay rằng : Chưởng pháp này ba mươi năm trước do một ông già vô danh truyền thụ. Nhân vì ông này không thể lưu lại lâu ngày tại Trung Nguyên nên đưa năm vị này đến một nơi rồi ông ta biểu diễn hai chiêu “Hàng Ma chưởng pháp” và hỏi có muốn học không?”
Hồi đó oai danh của Ngũ nghĩa đã chấn động giang hồ, võ công năm người được liệt vào hàng cao thủ đệ nhất, bỗng gặp ông lão vô danh biểu diễn hai chiêu thức mà họ chưa biết bao giờ thì khi nào họ lại chịu bỏ không học.
Ông già thấy bọn họ muốn học thì liền ẩn mình vào một căn tịnh thất và chỉ cho từng người một vào học mà thôi. Ông đem mười ba chiêu thức của “Hàng Ma chưởng pháp” chia ra truyền thụ cho năm người. Theo lời ông thì chưởng pháp này rất tinh vi kỳ diệu, không có một cá nhân nào có thể học và lãnh hội được trong một thời gian ngắn đủ cả mười ba chiêu. Vì lẽ ông có việc không thể lưu lại đó lâu được, nên dùng cách chia ra truyền dạy cho năm người mới có thể đi đến kết quả mong muốn.
Ông Thiên Nghĩa cười nói :
- Lời của Diệp huynh như đinh đóng cột, dĩ nhiên Ông mỗ tin rồi.
Nói rồi lấy cả bình thuốc trắng đưa cho Diệp Nhất Bình.
Diệp Nhất Bình không ngờ Ông Thiên Nghĩa lại khẳng khái đến như thế, đưa tay đón lấy bình thuốc.
Lúc trước chính mắt Diệp Nhất trông thấy Ông Thiên Nghĩa lấy thuốc từ trong bình này cho bốn nghĩa đệ uống khiến cho họ đang lúc hôn mê được tỉnh lại ngay, nên không chút gì nghi ngờ.
Diệp Nhất Bình lấy bốn viên thuốc đưa cho bốn nghĩa đệ, nói :
- Ông huynh đây là người rất có tên tuổi trong võ lâm, thuốc giải của Ông huynh chắc chắn là không có chỗ nào khả nghi. Vậy các hiền đệ uống ngay đi cho tiểu huynh được yên lòng.
Bốn ông kia nhìn Diệp Nhất Bình mỉm cười đón lấy viên thuốc bỏ vào miệng nuốt.
Diệp Nhất Bình đậy nắp bình lại rồi hỏi :
- Thứ “Hóa Độc thần đơn” của Ông huynh chắc chắn là giải độc cho bọn họ được chứ?
Ông Thiên Nghĩa đáp :
- Diệp huynh còn nghi ngờ lão phu thì lão phu chẳng biết làm thế nào được.
Diệp Nhất Bình lại nói :
- Không phải tại hạ cố ý nghi ngờ Ông huynh đâu. Nhưng vì là việc trọng đại nên tại hạ vẫn không yên lòng.
Diệp Nhất Bình chăm chú nhìn bốn nghĩa đệ, thấy sắc mặt biến đổi dần dần, mỗi lúc một hồng hào thêm thì mới hơi yên lòng.
Ông Thiên Nghĩa lạnh lùng nói :
- Diệp huynh bảo lão phu làm gì thì lão phu đã làm rồi. Vậy lão phu yêu cầu được truyền thụ hết mười ba chiêu về “Hàng Ma chưởng pháp”.
Diệp Nhất Bình nói :
- Các nghĩa đệ vẫn chưa hoàn toàn bình phục, tiểu đệ e rằng họ chưa có thể truyền thụ võ công ngay được. Trước nay Ngũ nghĩa ở Trung Nguyên nói sao làm vậy. Chúng tôi đã nhận lời với Ông huynh thì quyết không bao giờ nuốt lời.
Ông già áo trắng cả giận trừng mắt hỏi :
- Đại ca! Thiên Tý Độc Tẩu cho chúng tôi uống thuốc độc gì xem chừng có vẻ không ổn?
Diệp Nhất Bình cười nói :
- Nhị đệ cứ yên tâm, chính mắt tiểu huynh trông thấy thứ thuốc này cứu tỉnh các vị hiền đệ. Người ta thường nói “thuốc đắng đã tật”. Thuốc này công dụng giải độc nên chắc uống vào có cảm giác khó chịu.
Ông già áo trắng xem chừng tín nhiệm Diệp Nhất Bình hơn ai hết, mỉm cười nhắm mắt lại không nói gì nữa.
Còn ba ông áo xanh, áo tía, áo vàng cũng giương mắt nhìn Diệp Nhất Bình một cái rồi nhắm mắt lại, khiến cho Ông Thiên Nghĩa không còn nhẫn nại được nữa, lớn tiếng hỏi :
- Diệp Nhất Bình! Ngươi nói có thật không?
Ông già áo trắng trừng mắt nói :
- Ông Thiên Nghĩa! Ngươi nói gì lắm thế, khiến người ta nhức đầu. Này!
Này! Ngươi không được gọi xách mé. Ngũ nghĩa ở Trung Nguyên trước nay không nói dối ai bao giờ, há lại thất tín với ngươi?
Ông Thiên Nghĩa lạnh lùng nói :
- Lệnh huynh đã có lời ước hẹn đem mười ba chiêu của “Hàng Ma chưởng pháp” truyền thụ cho tại hạ. Tại hạ đã giao “Hóa Độc thần đơn” để giải độc cho quí vị rồi. Tại hạ đã y ước còn Diệp huynh cứ viện cớ trùng trình không truyền thụ hết “Hàng Ma thập tam chưởng”. Thế có phải là Diệp huynh đã lừa gạt tại hạ không?
Ông già áo trắng run lên quay lại hỏi Diệp Nhất Bình :
- Đại ca! Lời y nói có đúng không?
Diệp Nhất Bình thở dài đáp :
- Vì việc cứu các hiền đệ nên ta phải ưng lời truyền thụ “Hàng Ma thập tam chưởng” cho y để đổi lấy “Hóa Độc thần đơn”.
Ông già áo trắng nói :
- Đại ca đã hứa hẹn với y, chúng tôi đâu dám thất tín.
Diệp Nhất Bình nói :
- Mấy mươi năm nay, tiểu huynh có việc cơ mật mà chưa lúc nào nói với các hiền đệ được.
Ông già áo tía gạt ngang :
- Chuyện đã qua rồi đừng nên nhắc đến nữa.
Diệp Nhất Bình nói :
- Các vị nghĩa đệ lượng tình cho như vậy, tiểu huynh cảm kích vô cùng.
Song việc này nếu không nói ra dù có trái lời thề nhưng trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhàng đôi chút.
Ngừng một lát, Diệp Nhất Bình nói tiếp :
- Ba mươi năm trước đây, lão vô danh bẻm mép đã tự tìm đến Trung Nguyên ngũ nghĩa chúng ta để truyền thụ môn tuyệt kỹ. Khi thấy ông này đến một cách đột ngột, nhưng vì bản tính hiếu kỳ nên nhắm mắt theo ngay vì tin tưởng rằng thanh danh bọn Ngũ nghĩa chúng ta không phải là hạng vô danh tiểu tốt trong giang hồ, chắc ông ta không dám lừa bịp. Dè đâu ông ta đề nghị truyền thụ riêng biệt cho từng người. Theo lời ông thì “Hàng Ma thập tam chưởng” là một môn võ học cực kỳ tinh diệu, sức một người không thể học một lúc mười ba chiêu trong một thời gian ngắn ngủi vài năm mà có thể đi đến chỗ tinh diệu được. Thế là ông phân chia mười ba chiêu ra truyền thụ. Tiểu huynh đây là người đầu tiên được gọi vào mật thất. Sau khi truyền thụ được một chiêu, đột nhiên ông ta ngưng lại, bảo ta phải lập trọng thệ là không được tiết lộ với bất cứ ai việc ông ta truyền dạy võ nghệ. Vì một chiêu kỳ tuyệt đó mà tiểu huynh bị ông ta mê hoặc, không chịu suy nghĩ buông lời thề độc nên gạt bỏ cả tình nghĩa anh em.
Bốn ông già kia cũng giương mắt tròn xoe đồng thanh đáp :
- Lúc ông già vô danh đó truyền thụ cho tôi cũng đã nói như vậy...
Không biết tại sao ba ông đang nói lại ngưng lại.
Diệp Nhất Bình thở dài nói :
- Không biết ông già vô danh đó đã truyền những chiêu thức gì cho bốn hiền đệ. Y chỉ truyền cho tiểu huynh có...
Bỗng ông già áo vàng kêu lên một tiếng rồi thổ máu tươi ra.
Diệp Nhất Bình nhíu đôi lông mày lại hỏi :
- Ông Thiên Nghĩa! Hay là Ông huynh đã cho uống lầm thuốc...
Ông Thiên Nghĩa lắc đầu đáp :
- Hóa Độc thần đơn của Ông mỗ ta là một thứ thánh dược...
Ông Thiên Nghĩa chưa dứt lời thì bỗng thấy cả ba ông áo xanh, áo tía, áo trắng cũng kêu rú lên một tiếng rồi hộc máu tươi ra.
Diệp Nhất Bình vừa thẹn vừa giận, nhảy xổ vào Ông Thiên Nghĩa. Đồng thời mười hai gã thiếu niên cũng đứng dậy chuẩn bị ra tay đón chận Thiên Lý Độc Tẩu. Ông Thiên Nghĩa đưa cây gậy trúc lên ra chiêu “Triều Phiếm Nam Hải” phóng tới đánh lui bốn gã thiếu niên, đoạn chạy như tên bắn ra ngoài cửa điện.
Thượng Quan Kỳ thấy hết thảy mọi người đều động thủ vừa toan đứng dậy, bỗng thấy một trận ùng ục vang lên rồi cả mười hai gã thiếu niên đều ngã lăn xuống đất.
Chàng là một người thông minh tuyệt thế, thấy trong bụng thốt nhiên chuyển động ùng ục, không cần giữ cho chân khí tụ lại, nằm quay vào giữa đám thiếu niên kia.
Bốn ông già đột nhiên đứng lên, ông nào cũng hai tay ôm bụng, hai mắt trợn ngược lên toan chạy ra ngoài, nhưng vừa chạy được mấy bước đều lần lượt ngã xuống đất, miệng ộc máu tươi ra như suối.
Diệp Nhất Bình đánh một đòn không trúng toan đuổi theo nhưng trong lòng hoảng hốt, hoa mắt lên, bất giác run lên bần bật.
Chính mắt ông nhìn thấy bồn nghĩa đệ cùng mười hai đệ tử, kể cả tên đồ đệ cưng của mình là Thượng Quan Kỳ đều ngã lăn ra trong đại điện thì trong lòng chẳng khác gì bị trăm mũi tên nhọn đâm vào. Tuy ông là một người lão luyện giang hồ, nội lực thâm hậu nhưng không khỏi cảm xúc. Hai hàng nước mắt tuôn rơi, tinh thần bàng hoàng tự nói một mình :
- Bốn hiền đệ hãy nằm yên nghỉ. Trước khi thuốc độc phát tác, tiểu huynh sẽ đem hết tàn lực đuổi theo giết cho kỳ được Thiên Tý Độc Tẩu đem về điện tế vong hồn các hiền đệ, rồi sẽ tự vận để tạ tội cùng các hiền đệ.
Nói xong chạy ra ngoài đại điện.
Sau một trận kinh hồn bở vía, đại điện trở lại yên tĩnh.
Ngọn gió đêm lay chuyển những ngọn hồng lạp chiếu ánh sáng xuống mười bảy cái thây ma nằm ngổn ngang.
Thượng Quan Kỳ âm thầm nhả ra một luồng khí thê thảm, tự nghĩ :
“Mười hai gã thiếu niên cùng ta đồng thời thọ thương vì kim độc, tại sao chỉ riêng mình ta chất độc chưa phát tác? Còn bọn họ nhất tề bị cả rồi? Đại khái là để lửa giận bốc lên, vận động chân khí khiến cho chất độc phát ra mau?”.
Chàng còn đang suy nghĩ, bỗng thấy một gã áo trắng nằm cách xa mình chừng ba thước chân tay hơi cử động được một cái, chàng bất giác kinh hãi thầm :
“Hay là bọn họ cũng như mình chưa chết?”.
Chàng nằm im không nhúc nhích để nghe động tĩnh.
Trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, gã áo trắng chân tay cử động vừa rồi ngồi ngay dậy, khẽ vỗ tay ba cái. Tiếng vỗ tay vừa dứt, ba gã thiếu niên khác không cùng một màu áo nhất tề ngồi dậy.
Thượng Quan Kỳ than thầm :
“Quả nhiên trong đám môn hạ của sư thúc đều có những tên phản thầy”. Chàng nghe gã thiếu niên áo trắng khẽ ngâm :
- “Xuân về nơi đất khách,
Gã áo xanh ngâm tiếp :
- Loạn hết nhớ quê hương,
Gã áo vàng ngâm :
- Mỏi cánh chim về Bắc,
Gã áo tía ngâm tiếp :
- Chiếc nhạn lại lên đường”.
Gã áo trắng đứng phắt dậy nói khẽ :
- Phải chăng ba vị sư huynh cùng ở trong Hạnh Hoa bảo trong Vạn Liễu đường đến đây?
Ba gã áo tía, xanh, vàng đứng dậy đáp :
- Đúng đó! Phải chăng sư huynh họ Trần?
Gã áo trắng mắt loang loáng đảo nhìn các xác chết trong đại điện cười hỏi :
- Tiểu huynh là Trần Nhật Chí, các vị sư đệ học được “Hàng Ma thập tam chưởng” chưa?
Ba gã kia cung kính đáp :
- Chúng tôi phí tổn tâm cơ hàng ba năm trời mà vỏn vẹn học được có ba chiêu.
Trần Nhất Chí mỉm cười hỏi :
- Chiêu thứ nhất trong phép “Hàng Ma chưởng” có phải là “Phi Bút Chiêu Hồn” không?
Ba gã ngẫm nghĩ rồi đáp :
- Đúng rồi!
Trần Nhất Chí lại hỏi :
- Chiêu thứ hai có phải là “Âm Dương Hợp Nhất”?
Ba gã nghĩ khá lâu rồi mới đáp :
- Không sai!
Trần Nhất Chí mỉm cười :
- Phải chăng chiêu thứ ba là “Thiên Mã Hành Không”?
Ba gã đồng thanh đáp :
- Võ công sư huynh thật cao cường. Ba chiêu đó điều đúng cả. Anh em chúng tôi không thể kịp sư huynh.
Trần Nhất Chí lại hỏi :
- Ngoài ba chiêu vừa rồi, các vị sư đệ có biết chiêu thứ tư không?
Ba gã đồng thanh đáp :
- Chúng tôi nhìn trộm ba năm trời mà chưa thấy sư phụ luyện qua chiêu thứ tư. Còn ba chiêu trên thì đã thấy.
Trần Nhất Chí cười ha hả nói :
- Vì ba chiêu trên của chưởng pháp này chúng ta phải mất bốn năm trời.
Nếu sư phụ không bảo cho biết “Hàng Ma thập tam chưởng” chỉ có ba chiêu truyền cho Trung Nguyên ngũ nghĩa thì chính ta cũng bị Ngũ nghĩa đánh lừa. Mình cứ tưởng nhìn trộm võ công bị phát giác nên không được xem đến chiêu thứ tư...
Ba gã áo xanh, áo tía, áo vàng đưa mắt nhìn nhau nói :
- Sư phụ chúng ta làm việc gì cũng rất là cơ mật, không ai lường trước được. Bốn người chúng ta được sư phụ phái đến trà trộn vào làm môn hạ Ngũ nghĩa để học lỏm “Hàng Ma chưởng pháp” đã trải qua bốn năm mà giữa chúng mình cũng không biết nhau chứ đừng nói đến Trung Nguyên ngũ nghĩa. Thế nên chúng ta cũng không biết ai là người đến học trộm võ công. Lúc ra đi sư phụ chỉ truyền thị cho mấy câu mật lệnh để sau bốn năm ứng dụng tại ngôi chùa cổ. Thử hỏi trên chốn giang hồ hiện nay, có ai là người tính toán thần kỳ như thế.
Trần Nhất Chí cười nói :
- Tài trí sư phụ đâu những chỉ có thế. Người ớ xa hàng ngàn dặm mà cử động của chúng ta nhất nhất người biết rỏ hết, lại biết rõ “Hàng Ma thập tam chưởng” chỉ có ba chiêu. Các chiêu mà chúng ta nhìn trộm đều giống nhau hết, chứng minh lời sư phụ không sai chút nào. Phép “Hàng Ma thập tam chưởng” chỉ còn lưu lại trên thế gian này có ba chiêu mà thôi.

"Nhấn Vào Đây" Để coi chi tiết cách downloads film and upload film lên diễn đàn !!!



vipngheo is offline  
Digg this Post!Furl this Post!
Reply With Quote
Sponsored Links
Old 05-21-2006, 11:33 AM   #2
doremonjindo
Đại gia
 
doremonjindo's Avatar
 
Join Date: Apr 2006
Location: bốn bể là nhà
Posts: 656
Thanked 2,553 Times in 378 Posts
Khiếp bác vipngheo có ở đâu cả một kho tàng truyện vậy đọc mòn mỏi con mắt . Nhưng cũng thanks bác nhiều
doremonjindo is offline  
Digg this Post!Furl this Post!
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to doremonjindo For This Useful Post:
Old 05-22-2007, 11:26 AM   #3
trungkien9901
Tập sự
 
trungkien9901's Avatar
 
Join Date: May 2007
Posts: 15
Thanked 42 Times in 14 Posts
Ðề: Điệu sáo mê hồn

truyện cũng hấp dẫn đấy chứ mấy pác !:)



tôi thề tôi chẳng yêu ai viÌ người ta cứ phụ tôi hoài......
trungkien9901 is offline  
Digg this Post!Furl this Post!
Reply With Quote