+ Trả lời Chủ đề + Viết chủ đề mới
Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 2 3 4
Kết quả 31 đến 36 của 36

Chủ đề: ĐẠT MA KINH (Nguyên tác : Quỳnh Mai)

  1. #31
    Địa chủ nickname's Avatar
    Ngày tham gia
    Dec 2005
    Đang ở
    Viet Nam
    Bài viết
    384
    Post Thanks / Like
    Thanks
    5
    Thanked 424 Times in 138 Posts

    HỒI 31


    Đã khẩn trương lại sanh sự biến
    Ngẫu nhiên đạt công phu thượng thừa


    Dư Hải Bằng thừa biết cứu binh như cứu hỏa.
    Và chàng cũng thừa biết là năm vị Chưởng môn nhân và ba giai nhân kia, Tư Không Huệ, Tư Mã Hoa và Tư Đồ Linh sẽ hiểu và sẽ tán đồng việc chàng bỏ đi trước bọn họ. Vì để đối phó với Tam ma, tuy Phủ Việt Tàn Hồn Tư Mã Giám là hậu nhân của Vô Cực Tái Lão Quân đang có Tam Ma tử kiếm lệnh trên tay, nhưng liệu ai dám nói chắc là Tam ma sẽ không bội ước?
    Và nếu thật sự Tam ma dám bội ước thì việc Dư Hải Bằng cấp tốc kiêm trình đi đến Thiếu Lâm mà không đợi họ cùng theo là một việc làm phải lẽ.
    Còn ai trong bọn họ có thể đương đầu được với Tam ma ngoài Dư Hải Bằng? Một khi đã minh định được điều đó, thì bọn họ còn lưu giữ chàng làm gì nếu như bọn họ không muốn Tam ma gây cảnh đồ sát kinh thiên động địa tại Thiếu Lâm?
    Do hiểu được điều đó, nên Dư Hải Bằng không thể không đi trước bọn họ.
    Vừa đi, Dư Hải Bằng vừa nghiền ngẫm đoạn kinh văn ở thiên cuối cùng trong Đạt Ma kinh.
    Có một điều không thể không nói. Đó là Dư Hải Bằng do gấp rút kiêm trình nên chàng đã quên bẳng đi việc chân lực nội thể của chàng chưa được hồi phục sau một trận long tranh hổ đấu với lão Giáo chủ U Minh giáo và chính là Tư Không Hành Thiên Bảo chủ Thiên Địa bảo.
    Đã thế, chàng lại còn dốc toàn chân lực trong người dồn cả vào cước trình. Vì vậy, khi Dư Hải Bằng đi được năm mươi dặm đường, thân hình chàng đột nhiên chao đảo mấy cái và ngã lăn quay trên mặt đất.
    Hồn bất phụ thể, Dư Hải Bằng bèn bất chấp hiểm nguy, cứ nằm lăn ở mé đường để ngọa công điều tức, mong mau chóng khôi phục lại nguyên trạng.
    Và chính trong giai đoạn thoát lực này, vô tình Dư Hải Bằng đã đạt được đến uyên thuyên tối thượng của võ học.
    “Hữu tắc vô, vô tắc hữu”.
    Vũ trụ vốn ngay lúc hỗn mang đã từ vô cực sinh ra thái cực. Chân lực nội thể cũng thế. Có thoát được hết, đạt được hư không thì mới sinh ra có và dư đầy. Huống chi, kinh văn khẩu quyết của Đạt Ma kinh chính là nguồn gốc của mọi nội công tâm pháp khác và trong nội thể của Dư Hải Bằng đang tàng chứa mọi dược liệu trân quí của Hồi Nguyên đan, chuyên bổ nguyên dưỡng khí.
    Do đó, khi đêm sắp tàn ngày sắp rạng, lúc bọn người Mạc Hà đạo trưởng gồm năm vị Chưởng môn nhân và ba nàng của Tam bảo đi đến chỗ Dư Hải Bằng đang ngọa công thì tất cả đều nhìn thấy chàng vẫn còn ở đó. Và thân hình đang nằm lúc này của Dư Hải Bằng cứ lơ lửng, lửng lơ ở trên không, không một điểm tựa.
    Vừa nhìn thấy sự kiện đó, suýt nữa Tư Đồ Linh và Tư Không Huệ đã kêu lên. May mà Tư Mã Hoa đã từng chứng kiến cảnh Dư Hải Bằng ngọa công nên nàng kịp thời ra hiệu cho hai nàng kia đừng gây kinh động. Còn Mạc Hà đạo trưởng và bốn vị Chưởng môn nhân còn lại tuy cũng kinh ngạc về sự kiện này, nhưng bọn họ không thể không nhớ những gì Dư Hải Bằng có nói về việc đã từng xảy ra tại Võ Đang.
    Do đó, cả tám người đều âm thầm đứng bao quanh thành một vòng tròn nhằm bảo hộ cho Dư Hải Bằng vào lúc quan yếu này. Phải một lúc lâu, khi vần dương sắp sửa tròn bóng thì Dư Hải Bằng mới mở bừng mắt ra, đúng vào lúc thân hình hạ dần đến mặt đất.
    Chàng kinh ngạc kêu lên :
    - Hóa ra mọi người cũng đã theo kịp tại hạ rồi sao? Ôi chao! Đã đúng ngọ rồi à?
    Không khéo tại hạ đến trễ mất!
    Do đã quan sát khá tỉ mỉ và do lịch duyệt có thừa nên Mạc Hà đạo trưởng vội lên tiếng trấn an :
    - Vô lượng thọ phật! Dư thiếu hiệp quả là đóa kỳ hoa hiếm có của võ lâm. Thiếu hiệp cứ yên tâm đi! Đạt được cảnh giới này như thiếu hiệp, thiếu hiệp vẫn còn đủ thời gian để đến được Thiếu Lâm mà không sợ trễ.
    - Đạo trưởng nói như thế là có ý gì? Tại hạ đã đạt cảnh giới gì chứ?
    - Vô lượng thọ phật! Bần đạo có nói cũng không sao. Tam hoa tụ đỉnh, ngũ khí triều nguyên, đó là cảnh giới tối thượng trong võ học. Thiếu hiệp đã đạt được cảnh giới này rồi đó. Hiếm có thay!
    Dư Hải Bằng chỉ cần hít một hơi dài thanh khí thì chàng liền nhận biết ngay điều đó thôi. Vì sinh tử huyền quan của chàng bây giờ đã được khai thông. Chàng khấp khởi mừng và kêu lên :
    - Đạo trưởng nói không sai. Không ngờ lần này tại hạ lại vô tình khai thông được nhâm đốc nhị mạch. Đạo trưởng quả có kiến văn uyên bác không ai bì kịp!
    Mỉm cười cùng mừng với Dư Hải Bằng, Mạc Hà đạo trưởng lại nói :
    - Nếu bần đạo không bị hoa mắt thì nội công tâm pháp của thiếu hiệp đang tu luyện chính là từ Đạt Ma kinh mà ra. Thiếu hiệp chắc không phủ nhận điều đó chứ?
    Dư Hải Bằng ngạc nhiên đến cực độ :
    - Sao đạo trưởng biết là như thế?
    - Mà đúng không đã nào? Thiếu hiệp hãy trả lời trước đi, rồi bần đạo mới giải thích sau.
    Dư Hải Bằng đành phải gật đầu thú nhận :
    - Đúng vậy! Đạo trưởng hãy giải thích nguyên do xem. Vì chính Phương Tịnh đại sư có nhìn thấy tại hạ ngọa công nhưng lại không nhận biết điều đó kia mà!
    Mạc Hà đạo trưởng bật cười đắc ý. Sau mới giải thích :
    - Chỉ tại Phương Tịnh đại sư không tinh ý thôi. Còn bần đạo, bần đạo có đến hai nguyên nhân để biết được điều đó. Điều thứ nhất là từ bao đời nay ở Thiếu Lâm phái không một môn nhân đệ tử nào luyện được Đạt Ma kinh đến năm thành hỏa hầu. Điều này thì chính Phương Giác đại sư có nói cho bần đạo biết từ lúc trước. Còn điều thứ hai, thoạt nhìn thấy tư thức ngọa công của thiếu hiệp, bần đạo liên tưởng đến một chuyện có thật trong kinh điển phật môn. Đó là đoạn viết về Phật Tổ có một lần ngọa thiền dưới cội bồ đề. Khi đó, các đệ tử của ngài vẫn tưởng là ngài đang nằm ngủ. Kết hợp hai điều này lại với nhau, cộng với cảnh giới mà thiếu hiệp vừa đạt được, bần đạo không thể không nghĩ đến nội công tâm pháp trong Đạt Ma kinh. Hóa ra bao đời nay, môn nhân Thiếu Lâm phái do luyện tập Đạt Ma kinh theo tư thế tọa công nên không đạt được mức đại thành. Duy chỉ có thiếu hiệp là đạt được mà thôi. Bần đạo nói như thế chắc không sai chứ?
    Khâm phục sự uyên bác của Mạc Hà đạo trưởng ngần nào thì Dư Hải Bằng càng tỏ ra vội vã ngần nấy. Chàng nói :
    - Những lời của đạo trưởng quả là cao luận, tại hạ không thể không khâm phục!
    Đạo trưởng nói rất đúng! Và như thế, tại hạ đâu khác gì một tục gia đệ tử của Thiếu Lâm phái? Đạo trưởng và chư vị thứ cho, tại hạ phải đi ngay kẻo trễ. Tạm biệt!
    Vút!
    Thế là một lần nữa, Dư Hải Bằng lại bỏ đi trước mọi người. Nhưng lần này không riêng gì Dư Hải Bằng yên tâm mà bọn họ cũng yên tâm không kém. Vì cứ theo hiện giờ mà nói thì bản lãnh của Dư Hải Bằng có lẽ đã thừa sức để đối phó với Tam ma rồi.
    Do đó, Mạc Hà đạo trưởng và các vị Chưởng môn nhân cùng với Tư Đồ Linh, Tư Mã Hoa và Tư Không Huệ không cần tỏ ra vội vã khi đi về Thiếu Lâm phái.

    Xem tiếp hồi 32 Kịp thời đến được Thiếu Lâm phái
    Thần công vô thượng diệt Tam ma

  2. #32
    Địa chủ nickname's Avatar
    Ngày tham gia
    Dec 2005
    Đang ở
    Viet Nam
    Bài viết
    384
    Post Thanks / Like
    Thanks
    5
    Thanked 424 Times in 138 Posts

    HỒI 32


    Kịp thời đến được Thiếu Lâm phái
    Thần công vô thượng diệt Tam ma


    Dù đã một lần đến Thiếu Lâm phái, nhưng lúc đến cũng như lúc rời đi, Dư Hải Bằng đều đang trong tình trạng hôn mê ngất lịm. Lượt đến là do Phương Tịnh đại sư đưa đến, còn lượt đi là do Y Thần họ Kha đưa đi. Nên đối với Dư Hải Bằng, Thiếu Lâm phái vẫn còn một điều gì đó đầy lạ lẫm nhưng lại đầy thân tình.
    Vì thế, tâm trạng của Dư Hải Bằng càng thêm nôn nao lo sợ hơn khi con đường dẫn đến Thiếu Lâm thiền viện có không ít thi thể nằm chết rải rác. Những kẻ đã chết đó gồm đủ cả tăng, ni, đạo, tục. Và cung cách chết của mỗi thi thể đều lưu lại tiêu ký rành rành của Tam ma. Hắc Diện Ma thì lưu tiêu ký bằng cách bóp vỡ thiên linh cái của đối thủ. Bạch Diện Ma thì đoạn cả tứ chi lẫn phanh thây địch nhân, còn Nhân Diện Ma thì để lại một nụ cười cố hữu trên gương mặt không còn chút huyết sắc của nạn nhân.
    “Tam ma! Bọn ngươi lấy việc đồ sát làm vui thú sao? Bọn ngươi không sợ trời cũng không sợ đất sao? Dư Hải Bằng hỡi! Mi đã đến trễ rồi sao? Đã muộn lắm rồi sao?”
    Như để trả lời cho sự thầm thống trách của Dư Hải Bằng, từ bên trên lừng không liền vang xuống một tràng cười cuồng ngạo :
    - Ha ha ha...! Ai? Ai dám bảo Tam ma này bội ước? Lão Vô Cực thối tha kia truyền lại cho ngươi Tam Ma tử kiếm lệnh đã không căn dặn lại điều gì sao?
    Giật mình, nửa mừng nửa sợ, Dư Hải Bằng vận lực đến độ chót qua thân pháp Thiên thốn địa xúc để lao bắn vọt thân hình, vượt lên trên từng khối đá cao ngất và tiến mãi lên bên trên.
    Không hiểu ai đó đã đối đáp gì với Tam ma mà một lần nữa giọng cười cuồng ngạo lại đập oang oang vào tai Dư Hải Bằng :
    - Ha ha ha...! Không sai! Nhưng lão tử thử hỏi, bọn lão tử có nhờ vào ngươi mà thoát khỏi Hắc Tử lâm không? Hừ! Năm xưa, khi bọn lão tử minh thệ có nói rất rõ rằng chỉ có kẻ nào dùng Tam Ma tử kiếm lệnh và còn đưa bọn ta thoát được Hắc Tử lâm thì bọn lão tử mới phải phục tùng mạng lệnh của kẻ đó. Ha ha ha...! Đành vậy thôi! Kiếm lệnh trong tay ngươi chỉ là một phế vật không hơn không kém. Ngươi hãy xuống tuyền đài mà hỏi lại lão Vô Cực thối tha đó xem! Ha ha ha...
    Càng nghe thì Dư Hải Bằng càng rúng động. Cứ theo như lời lão ma nào vừa nói thì đúng là Vô Cực Tái Lão Quân đã tính sai một nước cờ. Và bây giờ không một ai trách cứ được gì Tam ma, một khi Tam ma thoát được Hắc Tử lâm bằng vào người khác.
    Quả nhiên là vậy! Vì Dư Hải Bằng đã lao đến đủ gần để nghe Phủ Việt Tàn Hồn Tư Mã Giám gầm lên :
    - Chớ ngụy biện mong cưỡng từ đoạt lý. Hãy xem phủ việt của ta đây!
    Hốt hoảng đến cực độ vì Tư Mã Giám hành động như thế đâu khác gì tự sát? Dư Hải Bằng ngay tức khắc thét lớn lên :
    - Đừng! Đừng dây vào bọn ác ma đó!
    Vút! Vút!
    Tiếng thét của Dư Hải Bằng dù nhanh, nhưng lại chậm hơn so với phản ứng của Tam ma. Và thế là cảnh đồ sát đã thật sự diễn khai.
    Ầm! Oa!
    Ầm! Ầm! Choang!
    Hự!
    Dư Hải Bằng dù thân pháp có quán tuyệt đến mấy cũng chỉ kịp lao đến chống đỡ hộ cho bọn Bốc, Kỳ nhị thần và Tư Đồ Quang Bảo chủ Hồng Hạc Bảo mà thôi. Còn Tư Mã Giám thì phủ việt một nơi, thân hình một nẻo. Đó là chưa kể Phương Võ, Phương Thanh, Phương Giác và Phương Tịnh đại sư cùng hợp lực với lão Túy Cái và Mạc Vân đạo trưởng đang phải lảo đảo trước một chưởng kinh hồn của Bạch Diện Ma.
    Ngang nhiên hiện thân giữa đương trường, Dư Hải Bằng căm phẫn đến cùng cực khi quát lên một tiếng lớn :
    - Ngừng tay!
    Tiếng quát của chàng cứ như tiếng búa bổ vào màng tai của mọi người đang hiện diện, khiến họ không thể không ngừng tay lại theo lời chàng vừa nói.
    Mắt lộ hung quang, từng thớ thịt trên mặt cứ giần giật lên, Dư Hải Bằng lòng đau đớn khôn tả khi bảo Tư Đồ Quang :
    - Lão ca ca! Hãy đến chăm sóc giùm cho Tư Mã Bảo chủ đi nào!
    Không hiểu sao, kể từ khi Dư Hải Bằng đột nhiên xuất hiện thì Tư Đồ Quang dường như cảm nhận được một sự khiếp phục đang dâng ở trong lòng đối với mọi thần thái của Dư Hải Bằng. Do đó, vừa nghe chàng bảo thế, Tư Đồ Quang đã nhanh chóng lao đến chỗ Tư Mã Giám là Bảo chủ Thanh Vân bảo đang nằm im bất động.
    Không riêng gì Tư Đồ Quang mà Tam ma cũng mơ hồ có một cảm nhận tương tự.
    Đến nỗi Nhân Diện Ma phải kêu lên :
    - Khá lắm đó tiểu tử! Vậy là ngươi cũng đã đến kịp lúc. Hắc... Hắc... Hắc...
    Giọng cười của Nhân Diện Ma xem ra gượng gạo rõ. Đáp lại, Dư Hải Bằng trừng mắt lần lượt nhìn Tam ma. Chàng cất giọng âm trầm nói :
    - Lão là Nhân Diện Ma? Ta tin lão đã không bội ước đối với Vô Cực Tái Lão Quân tiền bối, vậy còn lão Lưu, Giáo chủ U Minh giáo thì sao? Hạn định một năm đã hết rồi sao?
    Tái mặt lại, Nhân Diện Ma gầm lên :
    - Ngươi biết cái quái gì mà ngươi nói? Hạn định một năm nào chứ? Hừ!
    - Ha ha ha... Vậy là đã rõ! Vô Cực Tái Lão Quân đã tính hết mọi chuyện, nhưng lại sơ sót và quên mất một điều.
    - Là điều gì?
    Không ra châm biếm cũng không ra trêu cợt, Dư Hải Bằng thản nhiên đáp lời Nhân Diện Ma :
    - Vô Cực Tái Lão Quân tiền bối đã quên rằng bọn ác ma các ngươi vốn là những kẻ chỉ biết giết người, chứ không biết giữ chữ tín!
    - Hừm! Tiểu tử ngươi muốn chết! Giết!
    - Khoan đã nào, Nhân Diện Ma!
    Nhân Diện Ma do giận dữ nên vừa quát vừa phát kình. Nhưng Dư Hải Bằng còn nhanh nhẹn hơn khi lên tiếng ngăn lại.
    Thấy Dư Hải Bằng vẫn tỏ ra bình thản không hề sợ hãi trước thái độ của mình, Nhân Diện Ma không thể không khen ngợi :
    - Đởm lược lắm đó, tiểu tử! Nào! Ngươi còn muốn nói gì nữa chứ?
    Dư Hải Bằng an nhiên hỏi :
    - Lão giận dữ là thế, vậy không lẽ lão là người biết giữ chữ tín sao?
    - Đúng vậy! Sao nào?
    - Vậy lão có dám cùng ta phân tài cao hạ, trước khi giao chiến với mọi người không?
    - Ha ha ha... Có gì mà không dám! Giết ngươi trước hay sau bọn vô dụng kia thì cũng vậy thôi. Ha ha ha...
    Dư Hải Bằng đanh giọng lại :
    - Liệu lão có giữ lời không?
    - Tiểu tử! Ngươi chớ khinh người thái quá! Đối với một tên ranh con như ngươi, lão tử không cần phải giở thủ đoạn đâu.
    Hất hàm hướng về nhị ma đang đứng gần đó, Dư Hải Bằng hỏi :
    - Còn hai lão kia! Liệu bọn họ có nhân lúc ta giao thủ cùng lão mà ra tay đối phó với mọi người không?
    Giọng lưỡi của Dư Hải Bằng càng lúc càng làm cho Nhân Diện Ma tức giận. Lão gầm lên :
    - Lão Nhị, lão Tam! Hai người không được làm mất thể diện của lão Đại này đó!
    Tiểu tử! Mau mau múa may đi!
    Vẫn tỏ ra chậm rãi, Dư Hải Bằng đưa tay ngăn Nhân Diện Ma lại và nói :
    - Ta còn chưa nghe lời hứa của nhị ma kia?
    Thần sắc của Nhân Diện Ma liền biến đổi. Lão không còn một chút gì giống người nữa, mà đã lộ nguyên hình là ma. Lão quay sang quát tháo nhị ma :
    - Thế nào? Hai ngươi câm sao vậy?
    Tuy Bạch Diện Ma và Hắc Diện Ma mơ hồ cảm nhận một điều gì đó bất ổn, nhưng cả hai không thể không đáp ứng. Cả hai lần lượt lên tiếng :
    - Tiểu tử rườm lời quá! Được rồi! Đợi lão Đại giết ngươi xong để xem còn ai dám ngăn cản bọn lão tử không?
    - Được! Ngươi yên tâm đi! Bọn kia sẽ đi theo ngươi không chậm đâu. Hừ!
    Mãn nguyện với mưu đồ đã thành, Dư Hải Bằng lại lên tiếng dặn bảo mọi người :
    - Tất cả hãy lui lại đi! Coi chừng bọn Tam ma này nuốt lời bội tín đó!
    Không dằn được lửa giận, Nhân Diện Ma điên cuồng gào lên :
    - Động thủ đi tiểu tử! Nếu không giết được ngươi, thì Nhân Diện Ma này tự tử quách cho rồi!
    Chờ cho mọi người cùng lùi lại xong, Dư Hải Bằng mới nhìn chằm chằm vào Nhân Diện Ma, chàng nạt khẽ :
    - Lão gấp chết đến thế sao? Được lắm! Ta sẽ cho lão toại ý.
    Trước bao ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, kể cả Tam ma. Một quả cầu khí liền xuất hiện từ tâm chưởng của Dư Hải Bằng khi chàng đẩy mạnh hữu chưởng ra.
    Nhân Diện Ma cả kinh kêu lên :
    - Là công phu gì thế này?
    Vù... Vù...
    Veo... Veo...
    Một màn chưởng phong do Nhân Diện Ma tạo ra đã không ngăn cản được bước tiến của quả cầu khí quái dị đó. Nó vẫn nhanh tốc lao vào, xuyên thấu qua lớp sóng kình dày đặc của Nhân Diện Ma.
    Dư Hải Bằng đắc ý kêu lên thật nhanh :
    - Đấy chính là Đạt Ma Thủ khí công đó lão ma ạ! Nạp mạng đi thôi!
    Veo... Veo...
    Vù... Vù...
    Ầm!
    Cứ như là trời long đất lở đến nơi lúc quả cầu khí sau khi xuyên qua màn chưởng của Nhân Diện Ma và quật luôn vào lão.
    Mọi người nhất mực bàng hoàng khi mục kích cảnh tượng này. Nhất là đối diện với Dư Hải Bằng lúc này chỉ là một lỗ sâu hơn hai thước, khoét sâu vào nền đá cứng của Thiếu Lâm, còn Nhân Diện Ma thì không thấy tăm hơi đâu cả.
    Trong khi Phương Giác đại sư thì thầm kêu lên :
    - Là công phu trong Đạt Ma kinh!
    Thì Bạch Diện Ma và Hắc Diện Ma đã đồng loạt kêu lên kinh ngạc :
    - Lão Đại đâu?
    - Lão Đại ơi!
    Không để chậm, Dư Hải Bằng bật cười lên rồi đáp :
    - Ha ha ha... Bọn ngươi hỏi lão Nhân Diện ác ma ư? Hãy xuống gặp Diêm vương mà hỏi! Xem đây!
    Veo... Veo...
    Tiếng rít gió quái dị lại phát ra kèm theo một quả cầu khí còn quái dị hơn lúc Dư Hải Bằng vừa quát xong.
    Bạch Diện Ma do có tâm cơ hơn đệ Tam ma một chút, nên lão đã vội vàng lui lại, để mặc cho Hắc Diện Ma đối phó.
    Còn Hắc Diện Ma thì giận dữ quát lên :
    - Ta không tin bằng vào công phu này ngươi vừa hại được lão Đại đâu! Đỡ!
    Vù... Vù...
    Veo... Veo...
    Vẫn một cảnh tượng như trước, quả cầu khí cứ an nhiên xuyên sâu vào lớp cương kình dày đặc của Hắc Diện Ma.
    Và một tiếng chấn động cả đất trời liền phát ra sau đó.
    Ầm!
    Rồi kết quả cũng không khác lần mới rồi là bao. Một lỗ sâu khoét vào nền đá cứng chợt xuất hiện cách lỗ thứ nhất khoảng nửa trượng, còn Hắc Diện Ma đã bay biến đâu mất.
    Không riêng gì Hắc Diện Ma mà cả đến Bạch Diện Ma cũng mất dạng.
    Biết chắc lão Bạch Diện Ma đã giở chước tẩu, Dư Hải Bằng cao giọng gầm lên :
    - Bạch Diện Ma! Lão chạy đâu cho thoát!
    Vút!
    Đương trường lại mất dạng thêm Dư Hải Bằng. Mọi người còn lại nếu không trông thấy hai lỗ sâu hoắm còn nằm đó thì có lẽ mọi người đã ngỡ đây là giấc mơ, chứ không phải là sự thật!
    Cuộc thảm sát đáng lý phải xảy ra, thế mà giờ đây sự bình an viên mãn lại ngự trị tại đương trường.
    Họ nhìn vào hai lỗ sâu hoắm đó một lúc, rồi nhìn sang Tư Mã Giám đang được Tư Đồ Quang chăm sóc, sau đó lại nhìn vào mắt nhau.
    Sau cùng, chỉ còn Mạc Vân đạo trưởng là ở lại cùng chăm sóc Tư Mã Giám với Tư Đồ Quang, còn tất cả đều nhất tề xông xuống chân núi, chạy đuổi theo Dư Hải Bằng.
    Họ hy vọng được một lần nữa chứng kiến thần công hãn thế của Dư Hải Bằng. Đó là Đạt Ma Thủ khí công của Thiếu Lâm phái mà tất cả mọi người lần đầu tiên nghe nói đến. Còn riêng phần các vị cao tăng của Thiếu Lâm phái thì có hơi khác một chút. Họ đã từng giữ, từng đọc Đạt Ma kinh nhưng không một ai trong họ chịu luyện tập cả. Vì họ thừa biết rằng việc luyện công phu theo Đạt Ma kinh chẳng khác nào việc húc đầu vào đá.
    Nhiều thế hệ trước họ đã từng luyện và đã từng thất vọng. Thế nhưng bây giờ họ mới nhận thức được rằng thần công trong Đạt Ma kinh xem ra còn lợi hại hơn nhiều lần so với tuyệt kỹ truyền đời của phái Thiếu Lâm. Do đó, họ còn nôn nao hơn hết thảy quần hùng khi muốn mục kích lại một lần nữa. Và đương nhiên, trong tâm trạng của bốn vị đại sư hàng chữ Phương vẫn còn điều hồ nghi về việc Dư Hải Bằng tinh thông đến mức thập thành công phu của Đạt Ma kinh.
    Bởi cùng chung một tâm trạng náo nức là vậy, nên mọi người cứ thẳng một đường mà chạy, dù ngay trong tầm mắt mọi người vẫn không thấy Dư Hải Bằng hoặc Bạch Diện Ma đâu cả.
    Năm dặm đường rồi đến mười dặm đường trống vắng, nhưng tất cả vẫn không nản lòng.
    Mãi đến dặm dường thứ mười hai, thì mọi người đã bắt đầu thấy lóe lên tia hy vọng lúc nhìn thấy ở phía xa đang đứng lố nhố một nhóm đông người khoảng non một chục.
    Vút! Vút!
    Khác với lẽ thông thường, mọi người vừa chạy đến nơi không hề lên tiếng chào hỏi số người đã đến trước họ. Dù rằng tất cả đều quen mặt nhau, và đã trải qua một thời gian dài không gặp mặt. Dù trong số đã đến trước chính là năm vị Chưởng môn nhân bấy lâu nay ngỡ đã mất tích hay bị Giáo chủ U Minh giáo giam giữ. Và lại còn có ba nàng giai nhân tuyệt sắc nữa.
    Vì tất cả đều phải chú tâm quan sát một trận giao chiến khốc liệt chưa từng thấy.
    Đó là trận giao chiến giữa Dư Hải Bằng và Bạch Diện Ma.
    Đuổi kịp và ra tay với Bạch Diện Ma, vô hình chung địa điểm này lại là chỗ hội tụ của mọi người từ hai phía đi lại.
    Bọn người Mạc Hà đạo trưởng tám người cũng chỉ đến trước quần hùng từ Thiếu Lâm phái khoảng một tuần rượu mà thôi.
    Họ quan chiến và luôn mồm hít hà chắt lưỡi thán phục.
    Công phu như Bạch Diện Ma là thế, chẳng trách năm mươi năm trước Tam ma đã làm điêu đứng võ lâm Trung Nguyên. Và năm mươi năm sau thì công phu của Tam ma còn cao thâm đến mức nào nữa?
    Ngược lại, Dư Hải Bằng một đóa kỳ hoa của võ lâm. Với niên kỷ chưa đến đôi mươi, lại ngang nhiên so tài với một đại ma đầu có gần trăm tuổi.
    Không phải nói cũng đủ biết, việc Dư Hải Bằng hủy diệt Bạch Diện Ma chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.
    Tuy nhiên, mọi người không khỏi kinh nghi khi so sách việc Dư Hải Bằng chỉ một chưởng hủy diệt Nhân Diện Ma, một kích nữa trừ khử ngay Hắc Diện Ma, nhưng lại phải giao đấu dằng dai với Bạch Diện Ma như thế này?
    Càng kinh nghi thì họ càng kháo nhau, nói ra mọi suy tư của bản thân cho người đứng gần đó cùng nghe. Đó là phần quần hùng mới từ Thiếu Lâm chạy đến.
    Phần những người từ Hắc Tử lâm mới chạy lại cũng có nhiều nghi vấn khác khi nhìn thấy cảnh tượng này.
    Mọi người trao đổi với nhau. Và mọi người đều rõ những gì đã xảy ra tại Hắc Tử lâm trước đó và tại Thiếu Lâm phái mới đây.
    Chỉ có Tư Mã Hoa là lo lắng cho tính mạng của phụ thân nàng là Tư Mã Giám, còn kỳ dư đều lắng nghe những gì do Phương Giác đại sư và Mạc Hà đạo trưởng là hai vị Chưởng môn nhân của hai đại phái Võ Đang, Thiếu Lâm đang trao đổi với nhau.
    Phương Giác đại sư bật kêu lên :
    - Té ra là như thế! Nếu đạo huynh không nói rõ thì bần tăng không thể hiểu bằng cách nào Dư thí chủ lại luyện được công phu Đạt Ma kinh đến mức đạt thành! Lành thay! Lành thay!
    Đăm chiêu một lúc, Mạc Hà đạo trưởng nói :
    - Như những gì Phật huynh vừa kể thì bần đạo có thể phỏng đoán như thế này...
    - Ồ! Đạo huynh cứ nói, bần tăng chờ nghe cao luận của đạo huynh đây!
    - Chẳng có gì đáng để gọi là cao luận đâu. Có lẽ Dư thiếu hiệp dù công phu đã đạt mức đăng phong tạo cực, nhưng vẫn không tin khi phải một mình giao chiến với cả Tam ma. Do đó, Dư thiếu hiệp phải dùng kế khích tướng để triệt hạ dần một trong Tam ma trước. Qua đó có khả năng Nhân Diện Ma không đánh giá được bản lãnh tối thượng của Dư thiếu hiệp nên đành phải thảm tử sau chỉ mỗi một chiêu.
    - Thế còn Hắc Diện Ma? Lão đã thấy cái gương của Nhân Diện Ma trước mắt, thì vì lẽ gì Hắc Diện Ma lại sơ tâm đến phải chết như Nhân Diện Ma?
    - À! Là Phật huynh không biết đấy thôi! Trước đây Hắc Diện Ma đã mang nội thương trầm trọng khi giao chiến với Dư thiếu hiệp tại sơn môn tệ phái. Do vết nội thương chưa lành hẳn nên dù Hắc Diện Ma có dốc toàn lực cũng không thể nào chịu nổi một chưởng Đạt Ma Thủ khí công của Dư thiếu hiệp được. Không như Bạch Diện Ma.
    - Bạch Diện Ma làm sao?
    - Chà! Phật huynh định tâm bêu xấu bần đạo hay sao vậy? Được, đã thế thì bần đạo cũng xin được nêu ra đây cho mọi người cùng nghe. Có thể là như thế này. Bạch Diện Ma đã nhìn được cái gương tồi tệ của Nhân Diện Ma, lại có công phu gần như là nguyên vẹn vừa ngang bằng với Nhân Diện Ma, vừa cao hơn Hắc Diện Ma, vốn đã bị nội thương chưa lành. Vì thế, khi bắt buộc phải giao chiến như thế này thì Bạch Diện Ma đâu dại gì đối đầu trực diện với thần công vô thượng của Dư thiếu hiệp? Chính vì nguyên nhân đó mà Bạch Diện Ma mới chi trì được trận đấu cho đến lúc này. Ồ! Mọi người hãy nhìn kìa! Dường như đã đến lúc khẩn yếu rồi đó.
    Sau khi đã hiểu rõ mọi việc qua lời giải thích của Mạc Hà đạo trưởng, giờ đây, khi nghe đạo trưởng nói như thế, mọi người bất giác cùng quay đầu nhìn về cuộc chiến đang diễn ra.
    Mạc Hà đạo trưởng nói không sai khi bảo đã đến giai đoạn khẩn yếu của trận chiến.
    Dư Hải Bằng và Bạch Diện Ma cùng phập phồng hơi thở, cùng đỏ bừng nét mặt và cùng trì trệ nặng nề trong việc giao chiêu.
    Qua đó cũng đủ khẳng định mọi lời giải thích của Mạc Hà đạo trưởng đều đúng cả.
    Và tất cả đều bồi hồi lo toan cho Dư Hải Bằng. Nếu Dư Hải Bằng bại trận và nếu phen này Bạch Diện Ma chạy thoát thì giang hồ vẫn còn nhiều phen điêu đứng sau này.
    Không ai bảo ai, mọi người đều thần khấn cho Dư Hải Bằng diệt được Bạch Diện Ma, loại hẳn bọn tà ma không cho hoành hành ở võ lâm Trung Nguyên nữa.
    Và mạch máu của mọi người như ngừng chạy khi nghe tiếng gầm đinh tai nhức óc của song phương cùng lúc vang lên :
    - Nạp mạng đi, tiểu tử!
    - Xem chiêu này, lão ma!
    Vù... Vù...
    Và mọi người bất giác cùng kinh ngạc khi nhận thấy Dư Hải Bằng đang thi triển bộ pháp Túy Tiên của lão Túy Cái để trách chiêu chưởng kinh hồn của Bạch Diện Ma.
    Sau đó, khi đã tiến sát vào Bạch Diện Ma thì Dư Hải Bằng dường như đã cạn cùng chân lực nên thay vì chàng xuất kình phát chưởng thì chàng lại giương cao hữu thủ như một lợi khí để ra những chiêu thức của kiếm pháp đánh áp vào Bạch Diện Ma.
    Tất cả đều vỡ lẽ, khi nghe lão Túy Cái chợt hô hoán lên :
    - Ồ! Uyên Ương kiếm pháp!
    Quả vậy, Dư Hải Bằng đang dùng tay trần thay kiếm để thi triển Uyên Ương kiếm pháp. Phối hợp với kiếm pháp là bộ pháp Túy Tiên. Điều đó đang gây hoang mang không ít cho Bạch Diện Ma.
    Rồi như đã hiểu, Bạch Diện Ma chợt cười rộ lên cuồng dại :
    - Ha ha ha... Tiểu tử ngươi đã cạn sức rồi à? Vậy thì... Hãy xem lão tử hóa kiếp cho ngươi đây!
    Vù... Vù...
    Vút! Vút!
    Soạt! Soạt!
    Không thừa nhận cũng không phủ nhận lời cả quyết của Bạch Diện Ma, Dư Hải Bằng cứ lặng lẽ né tránh những loạt chưởng kình của Bạch Diện Ma bằng bộ pháp Túy Tiên. Còn tay chàng đang vận dụng thay kiếm, thì cứ tuần tự ra chiêu Uyên Ương Lượng Xí, Uyên Cầm Hí Thủy và sau cùng là chiêu tối hậu...
    Dư Hải Bằng đang nghĩ ngợi gì thì chỉ có riêng mình chàng biết mà thôi.
    Mọi người chỉ nhìn thấy những gì đang diễn ra ngay trước mắt chứ không thể suy luận được như chàng.
    Sau chiêu Uyên Ương Lượng Xí, thì Bạch Diện Ma không còn cách nào khác hơn là dịch bộ về mé tả. Với chiêu Uyên Cầm Hí Thủy của Dư Hải Bằng thì Bạch Diện Ma buộc phải phóng mình lao ngược lên bên trên.
    Và khi Bạch Diện Ma từ bên trên quật ào xuống một chưởng thì mục tiêu của lão ma chợt biết mất. Bạch Diện Ma chỉ kịp nhận ra mọi việc đã quá trễ khi vùng tâm thất của lão đang bị bàn tay của Dư Hải Bằng với chiêu Uyên Ương Triển Dực cắm sâu vào ngập lút cả bàn tay.
    Phịch!
    Toàn thân Dư Hải Bằng cơ hồ ngập ngụa trong máu của Bạch Diện Ma từ bên trên tuông xuống. Do đó, Dư Hải Bằng lúc này có vẻ ngoài đâu khác gì một huyết y nhân.
    Sau khi vất bỏ thi thể Bạch Diện Ma xuống đất, Dư Hải Bằng phải cố gắng lắm mới đứng được yên chỗ.
    Nhanh hơn mọi người, cả ba giai nhân tuyệt sắc cùng chạy đến vây quanh chàng.

    Xem tiếp hồi 33 Phần kết

  3. #33
    Địa chủ nickname's Avatar
    Ngày tham gia
    Dec 2005
    Đang ở
    Viet Nam
    Bài viết
    384
    Post Thanks / Like
    Thanks
    5
    Thanked 424 Times in 138 Posts

    Phần kết


    Tuy chậm hơn, nhưng mọi người sau những lúc reo hò mừng thắng lợi của Dư Hải Bằng cũng đã kịp thời chạy đến.
    Trong khi Tư Đồ Linh, Tư Không Huệ và Tư Mã Hoa dùng những chiếc khăn lụa của chính họ lau sạch mọi huyết tích trên thân chàng thì Dư Hải Bằng nở nụ cười mệt nhọc với mọi người. Đoạn, vừa trao trả Đạt Ma kinh cho Phương Giác đại sư, Dư Hải Bằng vừa lúng túng giải thích :
    - Đại sư! Đây là kinh thư võ học của quý phái. Tại hạ... tại hạ vốn có điều muốn nói... muốn nói với đại sư. Đó là....
    Nhưng Phương Giác đại sư nào có để cho Dư Hải Bằng nói hết, đại sư vội chen lời :
    - A di đà Phật! Mọi việc bần tăng đã có nghe Mạc Hà đạo trưởng nói qua rồi. Cung hỉ cho Dư thí chủ. Nhưng mà...
    Đột nhiên thấy Phương Giác đại sư ngập ngừng là thế, Dư Hải Bằng đâm ra lo ngại, chàng hỏi gấp gáp :
    - Còn điều gì nữa, đại sư? Tại hạ vốn biết tại hạ có điều sai trái với quý phái, nhưng...
    Một lần nữa, Phương Giác đại sư lại ngắt lời chàng :
    - A di đà Phật! Dư thí chủ chớ hiểu lầm! Bần tăng không phiền trách gì thí chủ đâu! Chỉ là bần tăng có điều này muốn hỏi.
    Vẫn ẩn ước một sự bất an trong lòng, Dư Hải Bằng lên tiếng thúc giục :
    - Là điều gì, đại sư cứ chỉ giáo cho!
    Mỉm cười đôn hậu, Phương Giác đại sư hỏi :
    - Bọn bần tăng vốn đang trông mong được nhìn thấy kỳ công hãn thế của Đạt Ma kinh là Đạt Ma Thủ khí công, vậy tại sao lần này không thấy Dư thí chủ hiển lộng thần oai?
    Hóa ra là điều này, Dư Hải Bằng thở ra một hơi dài nhẹ nhõm đáp :
    - Không riêng gì đại sư, chính tại hạ cũng muốn tốc chiến tốc thắng lắm chứ. Nhưng đại sư có biết không, sau hai lần dùng đến Đạt Ma Thủ khí công thì tại hạ đã bị tiêu hao gần một nửa chân nguyên rồi. Vì thế, dù tại hạ có muốn thi triển đi nữa cũng cam đành chịu cảnh lực bất tòng tâm thôi. Cũng còn may là nhị ma đã chết. Bằng không, chỉ một mình tại hạ e khó đương nổi với Bạch Diện Ma và Hắc Diện Ma hợp lực lại.
    Nghe Dư Hải Bằng thú nhận điều này, mọi người khi ngẫm nghĩ lại mới cảm nhận được sự gan dạ của Dư Hải Bằng, nếu không muốn nói là liều lĩnh, vậy mà chàng vẫn không ngần ngại khi đuổi theo và tử chiến với Bạch Diện Ma. Thảo nào, lúc mới rồi Dư Hải Bằng phải dùng đến công phu truyền gia là Uyên Ương kiếm pháp và bộ pháp Túy Tiên của lão Túy Cái để thủ thắng, chứ không một lần vận dụng đến thần công vô thượng là Đạt Ma Thủ khí công như lúc trước nữa.
    Và một khi đã hiểu được điều này thì mọi người cùng công kênh Dư Hải Bằng lên và cùng nhau đưa chàng về lại Thiếu Lâm phái.
    Khi đến được Thiếu Lâm phái, việc Dư Hải Bằng quan tâm đầu tiên là thăm hỏi về tình trạng của Tư Mã Giám.
    Thấy thái độ của chàng hối hả là vậy, Tư Đồ Quang vốn đang chăm sóc cho Tư Mã Giám vội vàng trấn an chàng :
    - Tiểu lão đệ bất tất phải lo ngại. Lão Tư Mã không chết được đâu, chỉ có điều là...
    - Là sao hả lão đại ca?
    - Ườm! Có lẽ từ nay trở đi lão Tư Mã không còn sức lực đâu để dùng đến khí giới của lão nữa rồi.
    - Võ công của Tư Mã Bảo chủ đã bị phế rồi à?
    - Hừm! Vậy thì đã sao chứ? Lão còn sống đã là may mắn rồi!
    Một nỗi niềm ân hận và chua xót chợt dâng lên trong lòng Dư Hải Bằng khi chàng lên tiếng nói với Tư Mã Giám :
    - Bảo chủ! Trước đây vãn bối có điều mạo muội không phải với Bảo chủ. Vãn bối đã nghĩ sai cho tiền bối. Mong tiền bối thứ lỗi cho! Bây giờ, vãn bối đã rõ mọi sự rồi. Tiền bối muốn trách phạt vãn bối thế nào cũng được!
    Căn cứ theo khẩu ngữ của chàng và cách chàng thay đổi lối xưng hô, Tư Mã Giám tuy còn đau đớn nhưng cũng gượng cười mãn nguyện. Dù lão muốn mở miệng để thống trách hay an ủi chàng thì lão cũng không sao nói được.
    Vì thế, được dịp này lão Túy Cái nào bỏ lỡ, lão lớn tiếng oang oang bảo :
    - Dư Hải Bằng! Ngươi đã biết hối lỗi thì không ai trách cứ gì ngươi đâu. Nhưng còn việc xử phạt thì... Hà hà... phải phạt ngươi thôi!
    Dư Hải Bằng nhăn nhó :
    - Túy thúc thúc định phạt tiểu điệt thế nào đây?
    Đưa tay chỉ về Tư Mã Hoa đang ngồi kề bên phụ thân là Tư Mã Giám, lão Túy Cái dõng dạc nói :
    - Lão Tư Mã đã ra nông nỗi này thì ngươi phải thay lão để chăm sóc cho tiểu nha đầu kia và lo lắng luôn cho Thanh Vân bảo nữa. Ngươi nghĩ sao?
    Một lần nữa, Dư Hải Bằng phải nhăn nhó trước lời nói này của lão Túy Cái.
    Chàng lúng túng đảo mắt nhìn qua Tư Đồ Quang, Tư Đồ Linh và Tư Không Huệ. Sau đó, chàng cầu cứu :
    - Lão ca ca! À... à... Tư Đồ, Tư Không, nhị vị cô nương! Tại hạ... tại hạ còn có điều này không biết phải nói như thế nào đây?
    Thấy thế, lão Túy Cái càng làm già hơn :
    - Sao? Ngươi không chạy chối trách nhiệm được đâu!
    Trong tâm trạng rối bời, Dư Hải Bằng lại cầu cứu ở Tư Mã Hoa. Chàng nói :
    - Tư Mã cô nương....
    Trong khi Tư Mã Hoa chờ nghe Dư Hải Bằng nói, thì Tư Đồ Quang vụt lên tiếng :
    - Không được đâu! Giải quyết theo lối lão Túy, Tư Đồ Quang ta không chịu đâu!
    Túy Cái liền sừng sộ lên :
    - Sao lại không được? Không lẽ...
    - Ha ha ha... Lão Túy chớ quên những gì chúng ta đã nói trước đây nha!
    Như đã vỡ lẽ, Túy Cái cười xòa lên :
    - Ờ... ờ! Vậy mà lão Túy ta quên mất. Được rồi, cứ theo cam kết mà hành sự. Dư Hải Bằng! Nghe ta nói đây! Bọn ta vốn đã bàn định sẵn rồi. Và bây giờ ngươi không được chối từ nữa!
    - Thúc thúc đã quyết định ra sao?
    Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Dư Hải Bằng, lão Túy Cái hóm hĩnh đáp :
    - Tư Mã, Tư Không, Tư Đồ đều giao trọn cho ngươi chăm sóc hết. Ngươi còn nói gì nữa không nào?
    Lão Túy Cái hỏi như thế vì lão tin chắc rằng Dư Hải Bằng sẽ mừng đến phát điên và sẽ luôn mồm đáp tạ ông mai là lão. Nào ngờ, Dư Hải Bằng vẫn tiếp tục nhăn nhó khiến cho lão Túy Cái cũng phải sôi giận. Lão quát lên inh ỏi :
    - Ngươi đã sao rồi? Ba nàng tiên kiềm diễm đều ưng chịu một mình ngươi mà ngươi lại không thích sao? Sao ngươi không nói gì đi chứ?
    Nhìn Dư Hải Bằng lúng túng đến khổ sở không sao mở miệng nói được điều đang ray rức trong lòng chàng. Tư Đồ Linh không chịu được đành bước ra. Nàng nhét vào tay Dư Hải Bằng một vật và lí nhí nói ngắn gọn một câu :
    - Trả cho ngươi đấy!
    Tuy đang phải lựa lời để giải thích nhưng Dư Hải Bằng không khỏi kinh ngạc trước thái độ kỳ quặc của Tư Đồ Linh. Bất giác, chàng nhìn xuống vật mà Tư Đồ Linh vừa nói là trả lại cho chàng. Chàng kinh ngạc khi nhận ra đó là mảng lụa dùng để cải dung thành một vị lão nhân. Đây là mảng lụa cuối cùng trong ba mảng nghi trang của Tam Thủ thư sinh. Tại sao lại lọt vào tay Tư Đồ Linh?
    Ngẫm nghĩ một lúc, Dư Hải Bằng tỉnh ngộ và kêu lên :
    - Vật này... Là nàng ư? Có phải hôm đó, người đó chính là nàng đây sao?
    Dư Hải Bằng nói gì thì chỉ có một mình chàng biết, chứ mọi người không tài nào biết được.
    Nhưng, không riêng gì Dư Hải Bằng biết mà còn có thêm ba người nữa cũng đã biết ý nghĩ của chàng. Vì khi Dư Hải Bằng đảo mắt nhìn quanh thì chàng nhìn thấy những nụ cười bí ẩn của Tư Đồ Linh, Tư Không Huệ và Tư Mã Hoa.
    Họ cười như thế này có nghĩa là bọn họ đã biết. Và họ biết là do Kha Uyển đã thuật lại cho họ nghe những gì Dư Hải Bằng đã nói cho Kha Uyển biết, mặc dù ngay chính lúc đó bọn họ đã rình rập để nghe tất cả.
    Hóa ra Tư Đồ Linh chính là nữ nhân vô danh đã vì cứu chàng mà phải chịu chàng làm nhục, dù Dư Hải Bằng không cố tâm hành động như thế!
    Thảo nào Tư Đồ Linh không lưu lại một câu mập mờ khó hiểu. Nàng đã ghi rằng :
    “Ta không biết nên hận ngươi hay đáp tạ ngươi đây?” Nếu bảo là hận thì không sai, ai mà không căm hận khi bị người khác làm nhục và chiếm đoạt mất tiết trinh? Còn bảo là đáp tạ thì... Bây giờ Dư Hải Bằng đã hiểu vì sao võ công của Tư Đồ Linh lại có vẻ cao thâm hơn Tư Đồ Quang, mặc dù trước đây Tư Đồ Quang có nói rằng đã bốn đời nay nữ nhân trong dòng họ Tư Đồ đều vì tuyệt chứng nên không luyện được võ công đến nơi đến chốn.
    Thì ra sau lần vô tình cứu được Dư Hải Bằng thoát tay Giáo chủ U Minh giáo, nữ nhân vô danh đó vẫn thản nhiên khám qua kinh mạch của chàng là vì nữ nhân vô danh đó chính là Tư Đồ Linh. Do ảnh hưởng của tuyệt chứng bởi linh đan quá mạnh (âm thịnh, dương suy) nên Tư Đồ Linh cơ hồ không có cảm giác gì khi đụng đến nam nhân. Và sau khi điểm loạn khắp kinh mạch của Dư Hải Bằng, do cấu kết kinh mạch của Dư Hải Bằng khác thường, sự biến liền phát sinh.
    Nào hay, chính vì lẽ đó mà tuyệt chứng của Tư Đồ Linh đã được Hồi Nguyên đan đang ẩn tàng trong nội thể Dư Hải Bằng chữa khỏi, và vô tình võ công của Tư Đồ Linh lại tăng vọt lên cao, cao hơn Tư Đồ Quang nữa. Ngược lại, chính vì sự điều hòa âm dương trong lần đó, khiến cho công phu của Dư Hải Bằng khi vận dụng Thiên Dương và Địa Ám chưởng công đã mất hẳn đi luồng nhiệt khí và lãnh khí, trở thành nguyên thể của nó là Thiên Hôn và Địa Ám chưởng trong Thiên Địa bí lục.
    Một khi đã vỡ lẽ, nhất là nhìn thấy gương mặt khả ai của Tư Đồ Linh đang dần dần đỏ dừ lên, Dư Hải Bằng liền kêu lên :
    - Đúng rồi! Đúng là nàng rồi! Tư Đồ Linh! Linh muội, ta để Linh muội quyết định mọi việc thay cho ta đó. Tùy ở lượng bao dung của Linh muội thôi. Ha ha ha...
    Dư Hải Bằng vừa nói xong liền buông một tràng cười dài thích thú. Vì chàng nhìn thấy Tư Đồ Linh đang tự tay dẫn Tư Không Huệ cùng đến với Tư Mã Hoa. Vậy là đã rõ, Dư Hải Bằng không sung sướng mà được sao?
    Đáp lại tràng cười của Dư Hải Bằng là sự hoan hỉ trong kinh ngạc của mọi người.
    Mọi người sẽ không một ai hiểu được điều gì đã xảy ra, trừ những người đương cuộc...

    HẾT

  4. Thanks nambinh03 thanked for this post.
  5. #34
    Đại gia doremonjindo's Avatar
    Ngày tham gia
    Apr 2006
    Đang ở
    bốn bể là nhà
    Bài viết
    635
    Post Thanks / Like
    Thanks
    0
    Thanked 2,718 Times in 393 Posts
    bác nickname này chắc có một kho truyện kiếm hiếp quá toàn truyện hay đọc cả ngày chưa xong mất hic hic

  6. #35
    Tập sự daicahp's Avatar
    Ngày tham gia
    Jun 2006
    Bài viết
    3
    Post Thanks / Like
    Thanks
    28
    Thanked 1 Time in 1 Post
    hu hu minh ko biet dowl chuyen o đau chi minh voi

  7. #36
    Tập sự callboytnvn's Avatar
    Ngày tham gia
    Jan 2007
    Bài viết
    3
    Post Thanks / Like
    Thanks
    236
    Thanked 3 Times in 3 Posts

    Re: ĐẠT MA KINH (Nguyên tác : Quỳnh Mai)

    Cảm ơn bạn nhiều nhiều!

+ Trả lời Chủ đề + Viết chủ đề mới
Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 2 3 4

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình