Giai Tri Tuoi Tre Entertainment Network

...Vượt sóng gió trùng khơi-Diễm Thanh...

Bi Thảo Luận ...Vượt sóng gió trùng khơi-Diễm Thanh... Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Tập 1 Thiên Hồng cứ khóc rấm rứt mãi: − Chị Nhiên, vào trường rồi nhớ viết thư đều cho ...


Go Back   Giai Tri Tuoi Tre Entertainment Network > Sống Khỏe & Sống Vui > Tủ Sách Tuổi Trẻ > Phòng Truyện > Tiểu Thuyết & Truyện Dài

Register FAQ Members List Calendar Radio and TV Mark Forums Read
Old 05-12-2006, 06:59 PM   #1
chieuhoavang
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
 
chieuhoavang's Avatar
 
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
...Vượt sóng gió trùng khơi-Diễm Thanh...



Tập 1




Thiên Hồng cứ khóc rấm rứt mãi:

− Chị Nhiên, vào trường rồi nhớ viết thư đều cho em nha.

Hạ Nhiên gật đầu dặn dò:

− Chị nhớ mà nhỏ. Ở nhà phải biết tự bảo vệ nhớ không. Tiền chị gửi ngân hàng cho em, em được quyền sử dụng, miễn em đừng xài hoang. Sau này em phải có chút vốn liếng để lo cuộc sống riêng nữa.

− Dạ, em nhớ!

Tiếng còi tàu báo hiệu giờ chuyển bánh vang lên, Thiên Hồng mếu máo, khi Hạ Nhiên bước lên bậc cửa toa tàu:

− Chị đi nha Thiên Hồng.

− Chị Nhiên, nhớ bảo trọng sức khoẻ. Biết thế này, hồi đó em chẳng ngốc động viên chị thi vào đại học thành phố Hồ Chí Minh nữa.

− Thôi mà, con gái khóc nhè sẽ ê sắc ế đấy. Một năm nữa, khi ra trường chị nhất định sẽ về ở với em.

Từng toa tàu chầm chậm lướt nhanh trên đường ray vừa ướt đẫm nước sau cơn mưa hồi tối. Bóng Thiên Hồng chỉ còn là chiếc chấm đỏ, nhỏ xíu bên dưới ánh đèn cao áp, rồi mất hẳn.

Hạ Nhiên thở dài. Cô trở vào ghế của mình, lòng nghe nặng trĩu nỗi buồn.

Từ đây, biết khi nào cô mới trở lại thị xã của cô. Tất cả rẫy vườn cô đã có người chăm sóc, thu hoạch giùm. Thiên Hồng thật đáng thương. Cô không muốn tin chút nào, khi mẹ ruột của nó, mợ Hảo coi đồng tiền lớn hơn cả con gái? Điều kinh khủng này, thế gian chắc không tìm ra người mẹ thứ hai?

Mệt mỏi, Hạ Nhiên tựa đầu vào thành ghế, cô mơ màng ngủ.

− Này cô bé, ngồi xích lại giùm.

Một giọng đàn ông vang lên, kèm theo cái đập nhè nhẹ vào vai Hạ Nhiên, khiến cô mở tròn mắt. Tàu vẫn chạy xình xịch, thân người vẫn lắc lư đều đặn. Hạ Nhiên cố nhướng cặp mắt, nhìn lên:

− Anh nói gì?

− Cô bé à, ngồi xích lại để tôi ngồi vào chỗ của mình.

Hạ Nhiên nghe nói, cô vội ngồi thu vào sát cửa sổ. Chắc tại thấy cô co quắp quá, người đàn ông từ tốn:

− Không cần phải thế đâu. Chỉ xích chút thôi mà. Đường xa, ngồi phải thoải mái mới được đó.

Hạ Nhiên nói nhỏ:

− Được rồi, tôi không muốn làm phiền người khác.

Dứt câu, Hạ Nhiên quay mặt ra cửa sổ. Thường khi cô hay đi ô tô, nên lần đi tàu này cô không xác định được phương hướng tàu đang chạy ở đâu cả.

− Tôi hút thuốc được chứ cô bé?

Người thanh niên lại lên tiếng.

Hạ Nhiên cong môi:

− Có cần anh phải hỏi tôi không? Trong lúc dãy ghế còn đến bốn hành khách?

Người thanh niên điềm tĩnh:

− Nhưng, chỉ có một mình cô bé là phụ nữ. Đàn ông, việc phải ngửi mùi thuốc rất bình thường, còn phụ nữ lại là việc không hề đơn giản.

− Nếu vậy, tôi cũng không có quyền cấm cản sự tự do của người khác.

Hạ Nhiên tì hẳn cằm lên thành cửa sổ. Phía xa, thấp thoáng những tầng tháp cổ, 'chắc đã tới Tháp Chàm'. Nghĩ vậy, Nhiên lại thả tầm mắt đi hoang. Hồi đầu tiên vô thành phố học, cô đã ước mơ có một ngày nào đó được về thăm những di tích văn hoá ở nơi này. Nhưng, đã ba năm học trôi qua, cô vẫn chưa thực hiện được ước mơ nhỏ bé của mình.

− Cô bé à, đừng thò đầu ra cửa, coi chừng cây cối ven đường quẹt vô đấy.

Người thanh niên nhắc chừng.

Hạ Nhiên lầm bầm:

− Làm như người ta còn con nít không bằng, nhắc với nhở.

Tưởng nói nhỏ rí thế, gió và tiếng tàu chạy đã át lời cô. Ai dè, tai hắn thính như tai 'Tôn Ngộ Không' vậy.

− Người lớn hay trẻ con đều vẫn có tính hiếu kỳ như nhau thôi. Đều muốn được nhìn những cảnh thiên nhiên mà con tàu đưa chúng ta thoáng qua đi.

Hắn chưa dứt câu, Hạ Nhiên đã kêu lên:

− Ai da!

Cô ôm bàn tay bị gai cào, mặt nhăn nhó.

− Có sao không cháu. Cậu kia nói phải đấy cháu ạ. Đoạn đường này rất hẹp, vì đi ngang vách núi cây hai bên đường vờn sát đường. Nguy hiểm lắm, nếu ta thò đầu ra dễ bị cây gạt đứt cô đấy.

Người đàn ông lớn tuổi ngồi đối diện Hạ Nhiên lên tiếng.

Hạ Nhiên vẻ biết lỗi:

− Dạ! Cháu biết ạ. Tại tính cháu vốn yêu thích thiên nhiên! - Cô đưa bàn tay lên bóp nhẹ.

Người thanh niên lắc đầu:

− Người lớn nói, trẻ em không chịu nghe lời. Bàn tay đẹp thế để gai cào tươm máu. Cô bé, thiệt không biết đau sao?

Hạ Nhiên bậm môi:

− Hứ! Tôi không phải là trẻ em. Chưa chừng bằng tuổi anh nữa đấy. Đau tay tôi chứ đau tay anh sao. Đàn ông gì nói nhiều quá.

Người thanh niên vẫn tỉnh queo:

− Ai không biết thế. Tôi chỉ muốn được giúp đỡ cô bé thôi. Đưa tay đây, tôi xức dầu cho.

Hạ Nhiên hất cằm:

− Cám ơn lòng tốt của anh. Tôi tự biết chăm sóc sức khoẻ cho mình.

− Thế cũng được. Con gái cũng nên biết cách làm bớt nỗi đau trên cơ thể con người.

Vừa lúc con tàu vào ga Tháp Chàm, dừng lại ngay cửa ga.

Những tiếng rao mời mua nho, mua xôi, xoài, cơm… vang lên.

Người thanh niên bỗng hỏi:

− Cô bé này, cô muốn ăn một chút gì không? Tàu dừng 15 phút, đủ cho chúng ta ăn 'tăng tốc' một bữa ăn đơn giản đấy.

Miệng nói, mắt người thanh niên nhìn Hạ Nhiên thật thân thiện. Cứ như từ lúc lên tàu đến giờ, giữa anh và cô chả có gì xảy ra vậy? Dù thái độ Hạ Nhiên đối với anh thật chẳng chút dễ chịu chút nào. Cũng không thể trách cô, vì không riêng gì anh, hầu như tất cả đàn ông vô tình gặp trên đường, cô đều có sự lạnh lùng cố hữu ấy. Ngày cô gặp nội lần cuối cùng sau khi ba mẹ cô tử nạn. Những ngày cận kề bên nội, bà đã dạy cô nhiều điều. Trong ấy có cả chuyện nội khuyên cô mỗi khi ra khỏi nhà, đừng quá tin lời người lạ, nhất là đàn ông. Họ càng ngọt ngào mình càng phải tránh xa.

Cắn môi, Hạ Nhiên định từ chối. Nhưng trời ạ, cái bao tử chết tiệt của cô nó bắt đầu hành hạ cô ghê gớm. Cả ngày qua, vì buồn, cô có ăn uống gì đâu. Hồi hai chị em ra ga, Thiên Hồng kéo cô vào quán cơm, nhưng cô đã không chịu. Bây giờ, những tiếng rao mời, những mùi vị trái cây quyện trong hơi cơm bay trong gió, càng khiến cô đói dữ dội.

Người thanh niên hối thúc:

− Sao? Cô nhất định đang đói bụng rồi. Làm khách sạch ruột đấy. Nếu cô không muốn, tôi sẽ mua giùm cô một phần cơm, tiền cô trả. Vậy nha.

Chẳng thèm biết Hạ Nhiên chịu hay không, thoắt cái anh ta đã nhảy khỏi tàu. Nhanh đến mức, dù muốn nhờ anh ta mua cho mình món mình thích, Nhiên cũng không kịp gọi.

'Người gì tài lanh và nhiều chuyện quá. Chả bù cho Hoàng Văn, bạn học chung khoa cô, cả ngày không muốn hé miệng nói chuyện với ai, dù Văn rất kết Hạ Nhiên!'

Chưa kịp suy nghĩ thêm được câu thứ hai. Hạ Nhiên đã thấy anh ta quay trở lại. chìa hộp cơm vào trước mặt Hạ Nhiên, anh bình thản:

− Tôi không rõ cô hợp món ăn nào, chỉ có loại cơm hộp này bán tại các ga tàu là tương đối hợp vệ sinh. Cô ăn đi.

Hạ Nhiên lưỡng lự:

− Còn anh? Anh không ăn sao?

Anh cười, khoe hàm răng đều tắp:

− Tôi ăn xôi thập cẩm. Món ruột của tôi.

Rất tự nhiên, anh ta ngồi xuống ghế, mở hộp xôi bốc ăn ngon lành.

Hạ Nhiên cứ ngẩn ngơ. Người đâu lạ, có muỗng không ăn, lại dùng tay! Như đoán được ý nghĩ của Nhiên, anh ta lại bảo:

− Ăn xôi, bốc mới ngon. Chiếc muỗng nhựa tí tẹo, chỉ hợp để con nít chơi đồ hàng. Ấy, cô bé nên ăn cơm, đừng cười dễ mắc nghẹn. Không tin lời tôi, hôm nào cô cứ mua về nhà ăn thử.

Hạ Nhiên buột miệng:

− Ở nhà, ai cần màu mè, dĩ nhiên là bốc tay thích hơn rồi.

Anh ta cười cười:

− Thì ra chúng ta cùng chung sở thích.

Hạ Nhiên cãi:

− Đó không phải sở thích. Chỉ là hành động tự nhiên của cuộc sống, mà tất cả mọi người đều có thể thực hiện.

Rồi cũng không cần khách sáo, Hạ Nhiên mở hộp cơm ra xúc ăn. Không đến nỗi tệ lắm. Nhất là món cơm gà này, Hạ Nhiên quả là chẳng khi nào chê!

Tàu chuyển bánh rời nhà ga. Hạ Nhiên cũng giải quyết xong khẩu phần ăn ít ỏi. Cô thả hộp xuống đường.

− Cô bé, no chưa?

Hạ Nhiên gật đầu:

− Cám ơn anh, hết bao nhiêu tôi xin gửi tiền lại.

Anh tủm tỉm:

− Rẻ hơn Sài Gòn một giá. Mà nè, mặt mũi tôi thế này chả lẽ đi lấy của cô bé năm ngàn đồng?

Hạ Nhiên tròn mắt:

− Anh không được nói thế. Bao nhiêu cũng phải để tôi trả sòng phẳng. Chả phải ảnh đã đồng ý lúc đầu sao? Ăn không, tôi mắc nghẹn lắm.

− Mắc nghẹn thì nước đây, cô bé uống cho thông họng. Nước khoáng đấy. Anh lại chìa chai nước khoáng nhỏ vào tay cô.

Hạ Nhiên lắc đầu:

− Nếu anh không chịu, tôi nhất định không uống đâu. Nước trên tàu không thiếu. Tôi tự mua được.

Anh ta cười nhẹ:

− Cô bé thật khó tính quá đi. Người ta thường gọi 'bạn đồng hành, chia nhau một trái cam, một miếng bánh, quen một ngày dẫu mai thành người xa lạ, nhưng hiện tại ta đang ngồi bên nhau, không nên coi nhau như kẻ xa lạ' cô bé nhìn đi, xung quanh ta bao nhiêu người vui vẻ mời nhau ăn uống, chả lẽ tính toán ư?

Hạ Nhiên nghe anh ta nói, cô đưa mắt nhìn quanh. Quả là mọi người đều thân mật nói cười.

Hạ Nhiên chót chét:

− Thôi được, coi như tôi nợ anh đi. Mai kia mốt nọ, có duyên ắt tôi sẽ trả được cho anh.

Cô từ tốn uống từng ngụm nước, mà thường khi cô chẳng mấy thích loại nước này. Gió lùa qua ô cửa sổ, thổi tung mái tóc không mấy trật tự của cô, càng rối ren mất trật tự hơn.

Đi tàu quả là dễ chịu hơn đi ô tô nhiều. Ngặt nỗi vé tàu đắt gần gấp ba vé xe. Cô quen tính toán chi li thế rồi, từ khi về sống cùng cậu mợ cô.

Đang viễn vông suy nghĩ, Hạ Nhiên chợt thấy đầu đau buốt, cảnh vật quanh cô quay nhanh hơn cả vòng quay bánh xe, nhanh hơn cả con tàu đang xé gió lao trong nắng chiều chập choạng.

Hạ Nhiên oằn người, cô không còn kịp nghĩ, vội ôm ngực rồi nôn thốc nôn tháo.

− Ôi! Cô ấy trúng gió rồi.

Mau để cô nằm xuống, lấy dầu xoa nóng kẻo thôi chết đó.

Mơ hồ, Hạ Nhiên nghe văng vẳng tiếng mọi người lao xao.

Đến chừng cô mở được mắt ra, cô thấy mình đang nằm trên ghế tàu. Tàu vẫn lắc lư chạy. Và khuôn mặt người thanh niên đang rất gần cô. Hoảng hốt cô nhỏm đầu dậy, nhưng không nổi, cô lắp bắp:

− Anh! Tại sao… anh lại… nhìn tôi như vậy? Tôi vẫn còn trên tàu chứ?

Nét mặt người thanh niên dãn nhanh:

− Cô bé, cô thấy torng người đau đớn, mệt mỏi ở đâu không?

Hạ Nhiên lơ ngơ:

− Tôi chống mặt và đau đầu lắm. Tôi bị làm sao vậy?

Anh ta nhẹ lời:

− Tôi nghĩ cô bị trúng gió.

Hạ Nhiên nhăn mặt:

− Trúng gió ư? Rồi…

− Cô muốn hỏi, ai đã xức dầu, cạo gió cho cô phải không? Nếu là tôi, cô không ăn thịt tôi chứ?

Anh tủm tỉm, chặn lời Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên cắn môi:

− Anh… thật quá đáng.

− Sao mắng tôi quá đáng. Cứu người đâu còn sự câu nệ, đắn đo. Không nhanh, lỡ cô chết thì sao hử?

− Chết thì chôn?

Hạ Nhiên dấm dẳng:

− Trước mặt bao nhiêu người, anh làm thế, tôi còn mặt mũi nào nhìn họ.

Anh ta lại cười:

− Người chung chuyến xe, khi xe về bến, tất cả thành xa lạ, có gì để cô phải nghĩ ngợi chứ. Hơn nữa, từ khi tàu chạy tới giờ, mọi người ở đây ai không nghĩ tôi và cô bé là… bạn thân thiết của nhau.

Hạ Nhiên bặm môi:

− Anh thật trơ trẽn. Đừng nghĩ giúp tôi một chút đó, rồi muốn làm gì tôi cũng được. Tôi không phải loại con gái 'dễ chịu' ấy đâu.

Anh ta vẫn trơn tru:

− Thôi mà, chuyện không đặng đừng, tôi đâu thể bỏ mặc cô chứ. Cũng may cô chỉ trúng gió. Nếu trúng thực, chắc là cô dám xé tôi ra làm trăm mảnh quá.

Nghe anh ta nhắc. Hạ Nhiên mới lơ ngơ nhìn quanh. Cô nhớ, hình như cô có ói mửa kia mà? Chả lẽ cũng anh ta đã dọn dẹp giùm cô.

Vừa lúc bà già ngồi ghế bên kia đứng lên, tới cầm tay Nhiên:

− Cháu à! Đã nghe khoẻ trong người chưa? Gớm khi nãy cháu khiến mọi người sợ chết khiếp. Mặt mày nhợt nhạt, xanh lét. Còn ói hết cả vào người cậu đây. Cũng may sẵn dầu, rồi cậu ấy xuống toa thuốc, kêu bác sĩ lên chích cho cháu. Bây giờ cháu khoẻ rồi hả?

Bà già nói một hồi, nhanh kinh khủng. Hạ Nhiên nghe câu được, câu mất. Song cô đã bẽn lẽn:

− Cháu cảm ơn bác đã giúp đỡ cháu. Cháu khoẻ rồi ạ.

− Ây da! Các bác giúp gì được. Bao nhiêu chú em đây đã lo hết trơn rồi. Cháu có người bạn khá đấy. Đàn ông thời nay tìm được người biết lo toan cho người khác không phải dễ đâu cháu.

Ông chú ngồi kế bên bà già, xen lời vui vẻ.

Mắc cỡ chết được. Nhiên đành im lặng cười trừ. Cô đang bị mọi người nghĩ cô là bồ ruột của 'hắn ta'.

Liếc xéo hắn một cái dài, Hạ Nhiên nói trỏng:

− Cám ơn anh đã giúp tôi.

Anh vẫn thản nhiên như không nghe, không thấy gì hết. Dù lúc liếc xéo anh, cô bắt gặp ánh mắt anh nheo lại, nhìn cô thật tinh quái. Đúng là đồ… chết tiệt.

Mười giờ tối, tàu về đến ga Sài Gòn. Hạ Nhiên nhìn mớ đồ cồng kềnh của mình, cô chưa biết phải làm sao để đưa chúng xuống dưới đường.

− Cô bé, có cần tôi giúp một tay không?

Hạ Nhiên bướng bỉnh:

− Không cần đâu.

Dứt lời, cô cúi xuống cố gắng xách những giỏ đồ của mình.

Anh ta khoanh tay đứng nhìn, vẻ bàng quan. Sân ga ban đêm có gì đó khiến cô thấy không yên tâm. Nhất là toa của cô nằm khá xa nhà ga, nên đèn không mấy sáng. Phải vừa nhờ người, vừa chuyển xuống, cô mới đưa hết đồ xuống dưới đường.

− Em gái, về đâu để anh chở.

− Cháu ơi! Xe chú nè, giá hữu nghị.

Nhao nhao cả lên là bao nhiêu bộ mặt chẳng chút hiền lành gì, xúm quanh Hạ Nhiên, kẻ hỏi, người níu khiến cô sợ hết hồn.

− Không cần đâu, em tôi đã có xe nhà, mời các anh lui ra.

Giọng nói quen thuộc của anh ta lại vang lên và nó có tác dụng làm giãn đám đông thật nhanh. Hạ Nhiên chưa kịp thở phào. Anh đã cúi xuống nói nhỏ:

− Cô bé, đưa tôi xách giùm ra ngoài. Ở trong này phức tạp lắm.

Hạ Nhiên hết còn dám bướng, cô để anh xách giùm hành lý:

− Cứ như cô bé đi di tản vậy.

Hạ Nhiên lơ lửng:

− Cũng gần như thế.

Anh cười cười:

− Chỗ cô bé di tản tới, gần hay xa vậy?

Hạ Nhiên lắc đầu:

− Tôi không thể nói. Anh đừng hỏi tôi nữa, dù tôi đã mắc nợ anh khá nhiều.

− Được, tôi cũng biết mức phải dừng lại của mình mà.

Ra khỏi nhà ga, Hạ Nhiên như trút được gánh nặng. Chưa đặt xong đồ để thở, cô đã thấy một người đàn ông trạc tứ tuần chạy đến bên anh thanh niên:

− Cậu Tín! Xe ở ngoài này. Sao cậu mua đồ nhiều quá vậy.

'Thì ra, hắn tên Tín. Nhưng Đức Tín, Tín gì thì cô cũng chịu. Có người ra đón bằng xe nhà, chắc hắn ta cũng thuộc hàng cao thủ' các nhà giàu.

Tín cười cười:

− Chú Bảy à, chú ra xe chờ tôi chút. Tôi ra liền đó.

Ông Bảy xớ rớ:

− Cậu cần tôi xách giùm đồ không?

Tín lơ lửng:

− Không cần đâu. Tôi còn chưa biết người ta có cần mình không đó chú.

Ông Bảy nhìn cậu chủ lom lom, nhưng không tiện tò mò, nên vội xoay mình về xe.

Hạ Nhiên hất tóc:

− Thêm một lần nữa tôi đã làm phiền anh. Rất cám ơn anh.

− Tôi muốn 'làm ơn thì làm ơn cho trót'. Buổi tối, với những giỏ xách kềnh càng này, cô dễ bị cánh xe ôm chặt đẹp đấy. Nhất là bây giờ đã hơn mười giờ khuya.

Hạ Nhiên điềm tĩnh:

− Tôi đi quen rồi, nên giá cả không dễ bị người ta ép đâu. Xin lỗi.

Dứt lời, cô vẫy một chiếc xe ôm gần đó. Sau khi hỏi giá cả, cô gật đầu đồng ý để chú xe ôm chở đi, sau khi đã không quên gởi lại Tín: Bai nhá. Tín mỉm cười bâng quơ. Một cô gái khá bướng bỉnh. Khác xa Khánh Dao bạn gái của anh. Muốn kêu chú Bảy cho xe bám theo xe cô gái. Nhưng Tín lại chắc lưỡi. Dù chảnh chẹ cỡ nào, cô bé đã vô tình nói địa chỉ của cô với chú lái xe ôm, và anh đã nhớ thật nhanh vào bộ nhớ đã có hàng chục địa chỉ các cô gái đẹp. 'Ký túc xá trường Đại học Kinh tế'.

+++

Đông Ngân hét vang:

− Giờ này, mày còn ngủ nướng sao Nhiên. Vậy cũng hẹn người ta cho được.

Miệng hét, tay Đông Ngân lùa vào gối thọc léc Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên oằn người:

− Con khỉ, biết người ta không chịu được nhột, hở chút là thọc. Mới sáng đã đòi ăn.

Đông Ngân lì lợm:

− Tại mày hứa hồi khuya chớ bộ. Mày nói sáng nay sẽ bao tao một chầu bánh cuốn nóng giò chả. Lâu lắm rồi tao không ăn món này. Mày nói ra, khiến cả đêm tao cứ nghe quanh tao toàn mùi thơm của hành phi, bánh nóng. Dậy mau.

Hạ Nhiên làu bàu:

− Dậy thì dậy. Mày chưa ăn, thì tao còn mắc nợ mày, chưa gì đã om sòm.

Đông Ngân rùn vai:

− Biết vậy, nhưng vì mày hứa nên sáng nay tao đã từ chối lời mời của Quang.

Hạ Nhiên chót chét:

− Tao không nghe lầm chứ Ngân. Xưa nay mày có bao giờ từ chối Quang. Đi ăn với anh ta, mày được chiều chuộng, gallant, sao lại không đi? Ngốc thật. Tao với mày ăn uống lúc nào không được.

Đông Ngân xụ mặt:

− Tại tao ghét Quang. Hôm qua hắn đã thất hứa với tao. Để tao phải nằm nhà suốt buổi tối thứ bảy. Hắn định bắt cá hai tay, và coi tao như một con cờ để hắn đua thí. Tao cóc cần thứ tình cảm ấy.

Hạ Nhiên đang chải tóc, buông rơi lược:

− Quang dám?

Đông Ngân gật đầu:

− Hắn theo tán tỉnh con nhỏ học bên cao đẳng đối ngoại gần tháng nay rồi. Hắn nghĩ tao không biết.

Hạ Nhiên dài giọng:

− Nếu Quang như thế, mày cần quái gì tiếc chứ. Xinh đẹp giàu có như mày lo không tìm được tên đàn ông hơn hẳn Quang hay sao?

Đông Ngân rên rỉ:

− Hạ Nhiên à, dưới mắt bọn sinh viên mình, tao cũng như mày thôi. Cảnh nghèo, mới phải vô ký túc xá. Chứ giàu có, ai lại thèm ở những nơi chật chội, chen chúc này chứ. Tao mặc kệ hắn ta, bây giờ hãy lo cho mình đã. 'Có thực mới vực được đạo'.

Hạ Nhiên gắt lên:

− Khỉ ạ, mới bảy giờ thôi đã la đói ỏm tỏi. Mai mốt lấy phải anh chàng nghèo, ngày chỉ hai bữa cơm rau. Tao không hiểu khi ấy mày sao nữa.

− Ôi dào, sống ngày nào biết ngày đó, khéo lo sẽ mau già đó mụ.

Hạ Nhiên trước khi rời phòng còn thở dài:

− Tao cũng đang rối cả đầu, vì căn phòng quá chật, đồ con gái treo búa xua thế này, làm sao tao dám đặt di ảnh ba mẹ và cậu tao.

Đông Ngân nhăn trán:

− Hay là mày, tìm lấy một phòng trọ như thế mới tiện. Tao nghĩ, mày đâu đến mức cứ phải sống xô bồ thế này?

Hạ Nhiên chậm rãi:

− Tao sẽ xem xét lại lời bàn của mày. Vì từ giờ cho đến hết năm học, tao ở lại đây luôn?

Đông Ngân tròn mắt:

− Cả tết, và những ngày nghỉ à? Thế còn rẫy vườn của mày?

− Đã có vợ chồng chú quản gia trông chừng, tao chỉ về đó khi cần thiết.

− Nếu vậy, mày càng phải thuê nhà đấy.

Đông Ngân chở nhiên bằng chiếc xe mi ni Nhật của cô, hai cô đến thẳng quán bánh cuốn nóng nằm gần chợ Bà Chiểu. Đông Ngân hít hà, kéo Nhiên ngồi xuống:

− Đông ghê Nhiên nhỉ.

− Ừ! Lâu không ăn, dám bữa nay tụi mình ăn hết vài dĩa quá.

− Chắc vậy!

Gọi hai dĩa bánh cuốn giò, chỉ vài phút bánh đã được đem ra, nóng hổi.

Hạ Nhiên le lưỡi, khi thấy Đông Ngân cho quá trời ớt vào nước mắm.

− Mày ăn ớt nhiều thế, coi chừng loét bao tử đấy.

− Không ăn ớt, đâu còn gì mùi vị nữa. Mày quên tao là con gái miền Trung à.

Hạ Nhiên cong môi:

− Trung mốc xì ấy, từ nhỏ đến lớn mày không dám về ngoài đó một lần. Mất gốc rồi mụ o.

Đông Ngân cãi:

− Gốc rễ quê hương ăn sâu vào máu tao rồi. Cần gì phải về mới được. Ngoài ấy gia đình tao còn ai đâu.

Hai dĩa bánh được thanh toán nhanh gọn vào hai chiếc miệng khá xinh.

Đông Ngân dụ:

− Ăn thêm nha Nhiên.

− Mày muốn cứ ăn, tao trả tiền.

− Ai lại ăn một mình, dị chết.

− Nhưng chẳng ai cười người đói bụng tham ăn đâu. Hứ, ăn thêm nha.

Liếc quanh một vòng. Đông Ngân gật đầu:

− Tao ăn được hai dĩa nữa đấy. Mày bao được không thôi.

− Rồi! Chị ơi, làm cho em thêm một dĩa nữa. - Hạ Nhiên cao giọng.

Cô phục vụ chỉ vài phút đã đặt tiếp dĩa bánh thứ hai lên bàn.

Hạ Nhiên đẩy về phía Đông Ngân:

− Ăn xong dĩa này, tao với mày đi kiếm nhà trọ.

Đông Ngân kêu lên:

− Mày quyết định rồi sao?

Hạ Nhiên trầm giọng:

− Tao không thể không chọn lựa. Nhưng Ngân nè, mày sẽ ra ở chung với tao nhe.

− Chi vậy? Mày buồn hay sợ?

− Đủ cả, nhưng chủ yếu ở nhà trọ riêng khá tốn kém, tao muốn rủ mày.

Đông Ngân gật đầu:

− Mẹ tao mấy lần bắt tao rời ký túc xá. Nhưng nói thiệt nha, xô bồ, phức tạp đấy. Song vẫn chỉ là môi trường học sinh với nhau. Lại vui nữa. Ra ngoài, có một mình buồn chết. Bây giờ có mày thì tao ô kê liền.

Rời quán ăn, hai cô bé đạp xe lòng vòng quanh những đường phố nằm trong quận Bình Thạnh. Cuối cùng, cả hai đã tìm được một căn nhà trọ khá lý tưởng, hợp lý hai cô. Chỉ hơi đắt hơn so với vài nơi khác một trăm ngàn đồng.

Hạ Nhiên kéo tay Đông Ngân, khi cô cứ kèo nài chủ nhà:

− Thôi nào Đông Ngân, chỉ có một trăm ngàn đồng, bất quá ta sẽ tìm việc làm để bù vô.

Đông Ngân kêu lên:

− Tìm việc ư? Không phải dễ dàng gì ở thành phố hào nhoáng này.

− Không dễ, chứ không phải không có. Bây giờ chúng ta về, thu dọn đồ đạc ngay đi chịu không hả?

− Sao không chờ hết tuần này?

− Chi vậy?

− Đầu tháng tính cho dễ.

Bà chủ nhà cởi mở:

− Còn ba ngày nữa thôi. Nếu muốn hai cô cứ dọn đến. Tiền bạc chúng ta sẽ tính từ đầu tháng tới. Nhà tôi đâu phải dạng nhà trọ. Tại con tôi đi du học còn một mình, tôi buồn, thấy hai cô là học sinh, tôi muốn hai cô đến ở cho vui thôi. Vậy đi nha.

Hạ Nhiên vui vẻ:

− Cháu cám ơn dì. Tụi cháu cũng thật là may đã gặp được dì đây. Cháu xin phép về ký túc xá thu dọn hành lý ạ.

Gần đến ngày nhập học nên ký túc xá lúc nào cũng tấp nập. Phần lớn là các học sinh năm đầu vừa được nhận vô.

Hạ Nhiên nói:

− Tụi mình phải báo cáo với cô cán bộ quản lý ký túc xá nữa đấy.

Đông Ngân nhún vai:

− Gì mà phiền phức vậy, chúng ta không ở, nhưng phòng này vẫn còn đủ sáu đứa kia mà.

− Có mất mát gì lời nói không hả? Điều lịch sự tối thiểu của dân trí thức, mày cũng định quên sao?

Đông Ngân le lưỡi:

− Khiếp, động chút, bị mày giở chiêu học thức ra, tao sợ ghê.

− Phải vậy thôi. Mười mấy năm ăn học, chả lẽ ra đường, để người ta mắng vốn. Mày dọn đồ đi. Còn tao xuống báo cho phòng quản lý.

Hạ Nhiên thoăn thoắt chạy xuống lầu. Ba năm cô ở đây. Biết bao kỷ niệm của cuộc sống xa nhà đã đi qua. Bây giờ cô chia tay, cũng tiếc nuối lắm. Nhưng cô không thể để di ảnh cha mẹ ở nơi này. Đành chịu.

Nghe Hạ Nhiên báo chuyển chỗ ở. Cô Thoại ngạc nhiên:

− Sao vậy? Trong phòng các em có mâu thuẫn à?

Hạ Nhiên mỉm cười:

− Dạ! Không có cô ạ. Năm nay Đông Ngân được gia đình tài trợ nơi ở mới, nó rủ em đến đó cho vui. Hơn nữa, tụi em học năm cuối, cũng cần nơi yên tĩnh hơn để học thi cô ạ.

Cô Thoại tươi cười:

− Có nơi ở tươm tất hơn phòng ký túc xá là tốt rồi. Thi thoảng ghé về đây chơi nha Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên le lưỡi:

− Em nghĩ, cô đang mừng khi rũ bỏ được mấy đứa hay phá phách như tụi em cô nhỉ.

Cô Thoại trầm giọng:

− Môi trường học sinh, sinh viên tránh sao khỏi những va chạm hả em. Thông cảm cho các em đi sớm về khuya, nấu nướng tại phòng, tụ tập bạn bè quậy phá. Các thầy cô trong ban quản lý sẽ bị ban giám đốc ký túc xá quở trách. Khắt khe, cấm cản các em, thì lương tâm chúng tôi cũng áy náy. Bởi phần đông các em ngoài việc học, còn phải tìm việc làm để mưu sinh, bởi vậy tránh sao hết va chạm đời thường. Tìm được những học sinh có cuộc sống bình lặng, nhu mì như em, quả là hiếm.

Những lời tâm sự của cô Thoại cứ ám ảnh mãi trong tâm trí Nhiên. Cô biết rằng ngày mai của cô sẽ như các bạn. Dẫu vào năm cuối, cô cũng muốn có một việc làm gì đó để những ngày sau cùng của cô, có thêm kinh nghiệm cho hành trang vào đời.

− Đi được chưa Nhiên?

Đông Ngân nôn nóng:

− Rồi, ra cổng, chúng ta sẽ đón xích lô. Ủa! Nhỏ Tuyết đâu Ngân?

− Tao đây! - Từ trong phòng tắm, Tuyết chạy ra, nét mặt buồn xo:

− Tao không hiểu sao giờ phút này, hai đứa mày lại bỏ tụi tao mà đi. Hay tụi mày vẫn còn giận Kim Hiền?

Hạ Nhiên choàng tay qua vai Tuyết:

− Mày chỉ giỏi đoán tầm bậy. Căn phòng này tao đến ở trước nhất. Bây giờ ra đi cũng là việc bất đắc dĩ. Tao không chờ tụi nó lên được. Hôm nào khai giảng tao hứa sẽ về họp nhóm cùng tụi mày.

Tuyết rầu rĩ:

− Tụi mày ở tận đâu?

− Cũng trong quận Bình Thạnh cả. Nhà bà con, neo đơn nên dì ấy muốn tụi tao đến ở cho vui.

Hạ Nhiên chợt nói dối:

Đông Ngân kêu lên:

− Tuyết à! Xa tụi mày tao nhớ lắm, nhỏ Nhiên và tao hết người chọc phá, nhất định lâu lâu tụi tao ghé thăm viếng bọn mày.

Tuyết ré lên:

− Con khỉ, phỉ thui miệng mày. Tụi tao sống nhăn răng, mày dùng từ gì dễ xa nhau quá. Để tao phụ tụi mày chuyển đồ xuống nha.

Chẳng riêng gì Tuyết. Mà suốt chặng đường ngắn từ phòng ở xuống dưới lầu. Hạ Nhiên gặp rất nhiều bạn bè kéo lại thăm hỏi. Thế mới biết, cuộc sống tập thể đôi khi cũng thật quí giá.

Về đến nơi ở mới, thu dọn phòng xong xuôi, cũng hơn tám giờ tối.

Đông Ngân nằm duỗi dài dưới nền nhà, tay luồn dưới đầu rên nhỏ:

− Vừa mệt, vừa đói. Bây giờ ra ngoài ăn hả Nhiên?

Hạ Nhiên tủm tỉm:

− Dì Hường muốn chúng ta ăn cơm luôn với dì cho tiện. Mày không từ chối chứ?

Đông Ngân tính toán:

− Thêm bao nhiêu nữa?

− 150 ngàn đồng cho hai bữa trưa và chiều mỗi tháng. Bữa sáng tự túc.

Đông Ngân vỗ tay:

− Ôkê! Từ nay tao hết phải nấu cơm đi chợ. Những việc này nhiều khi cũng hơi phiền phức.

Hạ Nhiên chậm rãi:

− Tao không muốn phụ thuộc vào dì ấy, đơn giản vì sau này tụi mình học không đoán được giờ giấc. Thêm nữa, tao nhất định phải tìm một công việc gì đó.

Đông Ngân hấm háy:

− Mày làm như không còn nguồn tài trợ vậy. Nếu cần, tao sẵn sàng trả luôn phần tiền nhà cho mày.

Hạ Nhiên tỉnh bơ:

− Một năm tụi mình ăn học không dưới 6 triệu. Số tiền ấy nên dành lại thêm vào số vốn của tương lai. Tao muốn khi vào đời, tụi mình không đến nỗi 'ngố' trong mắt mọi người. Trong tất cả các mặt từ nữ công gia chánh đến việc quản lý điều hành một cơ sở sản xuất nhỏ.

Đông Ngân trố mắt:

− Phải mày không Hạ Nhiên? Thì ra mày đã tính sẵn tương lai ư?

Hạ Nhiên gật đầu:

− Tao định sau này ra trường, tụi mình làm chủ lấy mình. Từ nhỏ thành lớn âu cũng là bí quyết bao đời nay của các nhà doanh nghiệp thành đạt.

− Vốn vẫn là hàng đầu đó Nhiên?

− Tao hiểu điều đó, và cũng đã có sự chuẩn bị.

Đông Ngân dè dặt:

− Chả lẽ, đó là nguyên nhân khiến mày bán nhà?

Hạ Nhiên thở dài:

− Không! Thật ra tao còn rất nhiều tiền, đó là tiền thu nhập từ bốn mẫu tiêu và cà phê. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để tao mở một công ty chế biến xuất nhập khẩu cà phê hoặc thu mua lâm thổ sản. Tao bán nhà là vì không thể để.

− Mày nói gì mâu thuẫn quá. Tao không hiểu nổi.

Hạ Nhiên cười gượng:

− Bây giờ chưa phải lúc mày biết điều ấy. Nhưng tao hứa sẽ kể cho mày nghe trước khi hai đứa vào đời. Thôi đứng dậy, ra ngoài tìm chút gì cho vào bụng. Tao đói lắm rồi.

Đông Ngân vớt vát:

− Mày nói thì giữ lấy lời đó nghe.

− Hạ Nhiên này chưa hề thất tín với bạn bè mà. Đúng không?

Cả hai thong dong trên hai chiếc xe đạp ra phố.

Hạ Nhiên đề nghị:

− Tụi mình đi ăn cơm cho khoẻ. Sáng giờ có mỗi dĩa bánh cuốn, tao mệt bụng quá.

Đông Ngân gật đầu:

− Tao cũng muốn chạy xe hết nổi đây nè. Ấy là, tao ăn những hai dĩa kia đó.

Cả hai dừng xe trước một quán cơm bình dân. Nhưng khá đông khách.

Đông Ngân lẩm bẩm:

− Cứ như mọi người đều làm việc đến quên cả thời gian. Tám giờ tối, quán cơm vẫn đông khách. Thật, tao không ngờ được.

Hạ Nhiên cười:

− Mày quên rằng, có nhiều gia đình buôn bán ở chợ, dọn dẹp hàng xong, ra về cũng tám chín giờ tối. Thì việc ghé nhà hàng ăn cơm cũng bình thường thôi mà.

Bàn ăn được kê rất sát nhau, nên không dễ chọn được một chỗ riêng tư.

Đông Ngân kéo Hạ Nhiên ngồi ngay chiếc bàn kê phía ngoài:

− Ngồi đây đi Nhiên, cho thoáng. Vô trong tuy kín đáo một chút nhưng chật chội quá.

Hạ Nhiên do dự:

− Ngồi đây dị thấy mồ.

− Ôi trời, nên nhớ mày thành thổ địa đất Sài Gòn rồi đó Nhiên. Ai hơi đâu để ý đến mày chứ.

Rốt cuộc Hạ Nhiên cũng đành ngồi xuống. Cô nói với Đông Ngân:

− Tao ăn cơm tôm rang thịt xá xíu, thêm ít dưa giá, chén canh ổ qua. Mày ăn gì, gọi luôn đi.

− Tao khoái ăn giống mày. Ăn hoài cơm thịt, ngán chết được.

H che miệng cười:

− Dóc vừa thôi mụ. Ăn cơm ký túc xá, vài lát đậu hũ kho lõng bõng nước, tô canh rau cải bữa nhạt, bữa mặn đắng. Cả tháng mới được thấy vài lát thịt bằng lóng tay út kho trắng nhợt. Bày đặt la ngán.

Đông Ngân hậm hực:

− Mày sao thích bóc trần sự thật quá vậy, đôi khi phải biết đánh lừa khẩu vị của mình, để nâng cao giá trị của chính mình chút chút chứ.

− Nhưng, không phải là lúc chỉ có tao và mày, mụ khùng ạ.

Đông Ngân rên khổ:

− Kiểu này, từ mai cuộc sống của tao không biết có được tươi mát thêm chút nào không đây?

Hạ Nhiên vừa lau nĩa, muỗng, vừa tỉnh bơ:

− Thì hãy sống cho hết đêm nay, ngày mai sẽ biết thôi mà.

− Nói vậy cũng nói.

Đông Ngân nguýt Hạ Nhiên bằng một động tác thật ngộ nghĩnh. Cô le lưỡi nhái bạn rồi đút luôn một muỗng cơm to tướng vào miệng.

Hạ Nhiên cảnh cáo:

− Coi chừng mắc nghẹn râu tôm đó Ngân.

Ăn xong dĩa cơm, Hạ Nhiên mới dùng tới chén canh. Canh ổ qua là món cô thích nhất, sau món canh gà nấu lá dang thôi. Đang nhai ngon lành trái ổ qua nhồi thịt, Hạ Nhiên chợt đưa tay lên chặn cổ và nhổ mạnh miếng ổ qua ra.

− Đắng quá!

Hạ Nhiên nhăn mặt kêu. Trong khi Đông Ngân hết nhai nổi miếng cơm, mắt cô nhìn về phía Đông Ngân vừa phun trái ổ qua ra, mặt cô đầy lo lắng. Đang định dùng chân ra hiệu cho Nhiên, cô đã giật nẩy mình bởi tiếng la của một cô gái.

− Nè, bộ hết chỗ nhổ rồi sao, khi không mày lại nhổ những thứ dị hợm này lên người tao.

Hạ Nhiên điếng người, cô nhìn lên. Và ngay lập tức nhận ra những miếng ổ qua xanh cùng thịt và nấm mèo được qua sự nhai nát của răng cô, đang vô tư bám vào vạt áo của cô gái một mảng lớn. Oái ăm thay, nó lại rơi trúng vào chỗ ngực áo, nên nhìn cô gái thật buồn cười. Nếu không phải do cô gây nên, chắc Nhiên đã cười nãy giờ.

− Con ranh! Mày có mắt không hả?

Cô gái bực tức đến bên Nhiên.

Hạ Nhiên vẻ biết lỗi:

− Xin lỗi chị. Tôi không cố ý, vì miếng ổ qua không hiểu sao đắng hơn cả thuốc ký ninh, tôi nghĩ tôi đang ngồi phía ngoài đường nên nhổ đại. Tôi thành thật xin lỗi chị.

Cô gái ngoa ngoắt:

− Chỉ một lời xin lỗi thôi sao?

Hạ Nhiên từ tốn:

Hạ Nhiên từ tốn:

− Chứ, chị muốn tôi phải thế nào đây? Một sự sơ ý thôi, có gì đáng để chị phải làm ồn lên như thế không?

Cô gái hùng hổ:

− Chiếc áo của tao đáng giá cả triệu đồng thêm buổi vũ hội đang chờ tao. Bây giờ chỉ vì thói vô ý thức của mày, tao phải về nhà ư? Tao không chấp nhận.

Hạ Nhiên đứng phắt dậy:

− Không chấp nhận, thì chị làm gì tôi chị làm đi. Bất quá là đền chiếc áo, tôi đem bỏ vô sọt rác chứ gì.

− Hả! Mày nhắm đền nổi không hả? Cái áo cả triệu đồng, mày nói đem bỏ sọt rác, mày giàu cỡ tỉ phú chắc?

− Tôi chỉ là một sinh viên nghèo, vì sự sơ ý của mình, tôi phải đền áo cho chị, âu cũng là bài học nhớ đời cho tôi. Còn chiếc áo kia, nó không hợp với tôi, thì có đắt ba bốn lần như thế, tôi vẫn bỏ.

− Mày nói thì giữ lời đấy.

Dứt câu, cô gái chìa tay ra trước mặt Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên mím môi:

− Chị lấy tiền phải không? Tiền trao thì cháo múc. Dù đem vứt nó ngay, cũng do tiền tôi bỏ ra mua nó. Chị muốn lấy tiền, hãy cởi áo ra đi.

Cô khoanh tay, hất mặt, dáng thản nhiên.

Cô gái sấn tới:

− Mày ngang vừa thôi con nhóc. Mặt mũi tao thế này, mày biểu tao cởi áo tại đây hả?

Hạ Nhiên né người, từ tốn:

− Tại chị ép tôi. Chị nghĩ tôi nghèo nên xài xể nặng nhẹ, tôi xin lỗi, chị không chấp nhận. Tôi đền cả triệu đồng, tất nhiên chị phải cởi áo ra, mới nhận tiền được chứ. Chị hỏi những người quanh đây, coi tôi nói vậy đúng không hả?

− Cô bé ấy nói phải lắm. Bắt người ta thường cho bằng được, phải làm theo lời cô bé thôi.

− Ôi chao, một chút ấy, lẽ ra nên dĩ hoà vi quí cho nhau được rồi. Khi không chuốc lấy sự mắc cỡ cho mình.

Những người hiếu kỳ vây quanh hai người, lao xao lên tiếng.

− Mỹ Linh à, thôi bỏ đi. Chúng ta về nhà, kẻo lỡ việc của em đấy.

Một giọng nói thật trầm ấm vang lên. Cô gái có tên Mỹ Linh như được đà, kéo tay người đàn ông:

− Anh Tín à, chiếc áo này, dì út vừa gởi từ Mỹ về tặng em nhân ngày sinh nhật. Ở đây không có đâu. Em không thể…

Hạ Nhiên nhìn thẳng vào khuôn mặt rất đẹp trai của Tín. Cô đã nhận ra anh. Mới hôm qua thôi, bây giờ cô đã gặp lại! Chả lẽ, thành phố này, còn nhỏ hơn thị xã của cô sao?

Tín thoáng khựng người, trước ánh mắt sắc lẻm, có chút gì đó khinh miệt của Hạ Nhiên.

Tận giờ này, anh vẫn còn ngỡ ngàng, sự việc xảy ra nhanh đến mức anh không thể ngờ được. Cũng không cả kịp cản Mỹ Linh. Mà tính Mỹ Linh xưa nay ngạo mạn, khinh thường mọi người. Cô chưa một lần chịu nhường sự thua thiệt cho ai cả. Chiếc áo, tuy quí thật nhưng đâu đến nỗi phải la lối om sòm lên thế. Thật chẳng ra làm sao cả. Nhất là cô nhóc đã 'hạ mình' xin lỗi Mỹ Linh đến hai lần!

Tín kéo tay Mỹ Linh:

− Nghe anh đi Mỹ Linh, người ta sơ ý thôi, nếu em gặp trường hợp như họ, em cũng đến xin lỗi chứ đâu làm sao được.

− Huơ! Tưởng anh nói điều hơn lẽ thiệt cho em. Dè đâu anh bênh người ta.

Mỹ Linh nhấm nhẳng.

Đông Ngân lúc này cũng bước đến:

− Chị làm ơn quyết định nhanh, tụi tôi còn bài học ở nhà. Không rảnh để đôi co hoài đâu. Nó chướng lắm.

Mỹ Linh hầm hừ:

− Chờ 10 phút, thử xem các cô có tiền đền ta không?

Dứt lời, chị ta xăm xăm bước qua đường. Tín kêu lên:

− Mỹ Linh, em đi đâu nữa.

− Em mua tạm chiếc áo khác.

Mỹ Linh hất mặt, vẻ khinh khỉnh của chị ta càng khiến Hạ Nhiên tức điên người.

− Hạ Nhiên, mày đem tiền đủ không?

Đông Ngân lo lắng.

Hạ Nhiên gật đầu:

− Coi như tháng này tao trắng tay. Cũng may tao đã trả tiền nhà.

− Một triệu đồng, ăn xẻn cỡ tụi mình cũng được ba tháng Nhiên ơi. Tự dưng bị oan mạng.

Tín bứt rứt (anh liều gọi tên cô)

− Hạ Nhiên! Hãy để tôi đưa cô số tiền ấy. Cô cứ coi như là của cô đi. Tính nết Mỹ Linh luôn hợm hĩnh, không chịu ai cả. Tôi rất áy náy.

Hạ Nhiên nhếch môi:

− Cám ơn anh đã có thiện chí giúp tôi. Nhưng, tôi vốn không thích mắc nợ ai. Lỗi tôi làm tôi chịu. Tôi không ngờ anh có cô bạn xinh đẹp đấy chứ.

Còn đang dùng dằng, Mỹ Linh đã trở lại, cô ta mặc chiếc áo đầm khác, màu đỏ chói cả mắt.

Chìa bọc xốp đựng chiếc áo dơ về phía Hạ Nhiên. Mỹ Linh cười nhạt:

− Tiền trao, cháo múc. Hãy nhận lại chiếc áo này, nếu chịu khó về giặt tẩy, nó vẫn còn giá trị đối với mày đấy.

Hạ Nhiên móc tiền từ túi quần, cô thản nhiên đếm tiền đưa cho Mỹ Linh:

− Đủ một triệu đấy. Một triệu đồng để đổi lấy một tặng vật của người thân, thật ra chị tiểu nhân hơn tôi nghĩ. Còn chiếc áo này, cho thêm một cây vàng, tôi cũng không thèm mặc loại áo hở hang tùm lum này.

Miệng nói, tay Hạ Nhiên lôi chiếc áo khỏi bọc xốp, thật nhanh cô phẩy chiếc áo bằng tay trái, tay phải cô đưa lên, xé tan từng mảnh vải, bình thản, cô vứt xuống mặt đường, chà nát.

Đông Ngân sững sờ:

− Hạ Nhiên! Có cần phải thế không?

Hạ Nhiên khô khốc:

− Tao chưa hề biết phung phí một hạt gạo, huống chi là chiếc áo trị giá cả triệu đồng. Mày đừng nhìn tao như thế. Vứt nó đi, chứ tao không thể chịu đựng những lời nói khinh người của chị ta.

Tín đứng chết lặng. Anh chẳng biết mình phải làm sao, để ngăn cơn phẫn nộ của Hạ Nhiên. Nhìn nét mặt cô, anh biết Nhiên đang muốn được đập phá một thứ gì đó? Cả khuôn mặt cô khi xé chiếc áo, hằn nét đau đớn tận cùng.

− Hạ Nhiên cho tôi xin lỗi.

Tín trầm giọng.

Hạ Nhiên chát đắng:

− Người có lỗi là tôi. Lỗi vô ý, vô học. Anh không cần phải bận tâm. Về thôi Đông Ngân.

Kéo tay Đông Ngân đi thật nhanh, cô chỉ muốn thoát khỏi nơi cô vừa làm một việc, mà mơ hồ cô thấy mình như không phải. Chỉ vì quá giận nhất thời.

− Ơ! Hai chị ơi, còn xe đạp của hai chị và… - Cô phục vụ quán ăn gọi vội.

Đông Ngân kêu trời:

− Trời đất, chúng ta chưa trả tiền cơm và quên cả xe đạp, đúng là tệ.

Hạ Nhiên quay lại, trả tiền cơm cho chị chủ quán kèm theo lời xin lỗi. Cô kịp nghe tiếng Mỹ Linh chói vói:

− Anh! Tại sao anh lại biết tên con nhóc ấy? Phải vì muốn bôi nhọ em, nó đã xé chiếc áo. Ngữ ấy làm gì có nổi một triệu đồng sẵn trong túi thế? Nếu không có người o bế nó.

Tín bực mình:

− Còn chưa đủ để ê mặt anh hay sao? Nếu em còn càm ràm nghi ngờ mãi. Anh sẽ về luôn đấy…

Đông Ngân thở phì:

− Một anh chàng đẹp trai phong độ, phải hạ mình chiều luỵ con hồ ly tinh ấy, thật hết xài.

Hạ Nhiên im lặng. Cô tiếc buốt ruột số tiền phải đền lãng nhách. Nhưng tính nết cô, nhất định không chịu hạ mình trước mấy con tiểu thư nhà giàu ấy. Ờ! Mà cô và Đông Ngân cũng là 'tiểu thư' của một gia đình giàu có một vùng như ai. Đâu đến mức sống điên như cô ả kia. Còn nữa, anh chàng Tín kia, nếu là bồ của cô ả, sao anh ta chịu nổi tính đành hanh chảnh choẹ của cô ta nhỉ? Thật khó hiểu!

Vừa nhai trệu trạo ổ bánh mì không, Hạ Nhiên vừa chăm chú theo dõi mẩu tin trên báo. 'Nhà hàng karaoke mây trắng, nằm tại đường… quận… cần tuyển hai tiếp viên nữ, tuổi từ 18 đến 2không, ngoại hình: trung bình, cần nhất biết Anh ngữ hoặc tiếng Hoa càng tốt…'

Ôi chao! Việc này thì không thể được rồi. Dù đói chết, cô cũng không thể đi làm tiếp viên, dù bất cứ hình thức nào.

Đông Ngân từ dưới lầu chạy ào lên phòng:

− Mày lẩm bẩm gì vậy Nhiên? Khiếp sáng sớm, ăn bánh mì, đọc báo, tao nhìn mày giống mấy cụ bà đang ẩn dật quá.

Hạ Nhiên bỏ tờ báo xuống bàn, cười nhẹ:

− Khỉ ạ, mày sao thích chọc phá tao quá vậy? Từ sáng đến giờ mày biến đâu mất tiêu thế. Tao chỉ muốn tìm một công việc nào đó. Ở không thế này chán quá!

− Vậy, mày tìm được chưa?

− Chưa, toàn là nơi họ tuyển tiếp viên và một công ty cần tuyển hai thư ký hành chánh.

Đông Ngân chớp mắt:

− Tao nghĩ tụi mình thử liều xông đến công ty ấy, biết đâu vận may lại không tới chứ.

Hạ Nhiên chậm rãi:

− Tao cũng muốn thử thời vận của mình. Nhưng ngặt nỗi họ tuyển thư ký lẽ ra chỉ cần trình độ, bằng vi tính hoặc ngoại ngữ. Đằng này họ còn ghi thêm người được tuyển cần phải có ngoại hình lý tưởng gần cân đối như người mẫu.

Đông Ngân kêu lên:

− Công ty gì vậy? Phải 'may mặc thời trang không' chỉ những nơi ấy họ mới cần người đẹp.

− Nếu vậy tao nói làm gì. Đây là công ty xây dựng và trang trí nội thất Hoàng Tín.

− Ôi trời, công ty xây dựng mà tuyển thư ký đẹp cỡ người mẫu. Tao nghĩ tay Giám đốc ở đó không có máu dê thì ắt họ muốn mượn mỹ nhân để tao túng các hợp đồng. Đúng là một bọn dị hợm, sao báo cũng đăng mẩu tin ấy nhỉ?

− Trời biết. Ngân này, hay tao nhận quách việc dạy kèm cho hai đứa em họ của mày?

Đông Ngân lắc đầu:

− Ôi! Đừng có dại Nhiên ơi. Hai quỉ sứ ấy, trời đất lắm. Học hành gì tụi nó chứ. Tao nghĩ, tụi mình đâu đến nước phải tìm việc làm cấp tập ngay đâu.

Hạ Nhiên từ tốn:

− Dù vậy tao cũng không muốn chờ nước tới chân mới nhảy. Việc gì lo được trước vẫn hơn.

Đông Ngân lưỡng lự:

− Hay tụi mình tới tiếp thị giấy tập.

Hạ Nhiên tò mò:

− Mày nói rõ tao nghe coi?

− Cũng là dạng bán hàng chợ trời ấy. Nghĩ là, tụi mình nhận tập vở, đem đến một chỗ nào đó ngồi bán.

Hạ Nhiên suy nghĩ:

− Nghề này không được lâu dài, chỉ một tháng rồi lại phải tìm việc khác, mất công lắm. Nhưng tao vừa chợt nghĩ ra một việc khác.

− Việc gì?

− Hay tụi mình kiếm một ngã ba, ngã tư nào đó, ngồi bán báo và vé số. Tao thấy thành phố tiêu thụ báo nhiều lắm.

Đông Ngân reo lên:

− Mày đúng là biết cách 'khai thác nguồn hàng'. Vấn đề ở chỗ là mặt bằng bán kìa, cũng phải thuê đó.

− Thì tụi mình cứ thử tìm xem. Không được hãy hay. Chẳng gì bằng độc lập tự do.

Nói là làm, nuốt thật nhanh mẩu bánh mì còn lại, dằn thêm ly nước lọc tráng miệng để bánh trôi mau. Hạ Nhiên đứng dậy cùng Đông Ngân ra phố.

Chẳng biết vì phần số hai cô may mắn ra sao. Cuối cùng họ đã thuê được một mặt bằng nho nhỏ, khiêm tốn nằm kế một ngã tư đông đúc người qua lại. Càng may mắn hơn là khắp các mặt tiền của bốn đường phố lớn nhỏ giao nhau ấy, bày bán đầy đủ các mặt hàng. Nhưng duy nhất quầy sách báo lại mới có một. Người chủ nhà tốt bụng đã nhiệt tình chỉ bảo góp ý cho hai cô cách thức mua bán hàng. Biết hai cô là học sinh nghèo kiếm việc để lấy tiền ăn học, ông chủ nhà đã lấy tiền thuê mặt bằng với giá tượng trưng 'cho vui' như lời ông cụ nói. Hạ Nhiên mừng phát khóc, khi mọi việc được tiến hành suôn sẻ. Vét hết đồng bạc cuối cùng trong người, buổi sáng sau đó ba ngày, Nhiên đã mua trái cây về cúng ông Địa, khấn ông phù hộ cho cô buôn may bán đắt.

Lần đầu tiên đứng bán hàng, Hạ Nhiên không tranh khỏi bỡ ngỡ.

Nhưng rồi tất cả đều nhanh chóng qua đi khi công việc đã trở thành quen thuộc. Mỗi ngày số lượng báo hai cô bán ra cũng được hai trăm tờ báo các loại. Chưa kể Hạ Nhiên còn 'sáng kiến' bán thêm hàng lưu niệm nho nhỏ, phù hợp với túi tiền học sinh và có được chục gia đình đăng ký báo tháng đưa đến tận nhà.

Đông Ngân phải le lưỡi:

− Nhiên à, nhìn đơn giản vô cùng mà cả hai đứa đều bận lút đầu. Thế này vô năm học làm sao bán đây chứ?

Hạ Nhiên điềm tĩnh:

− Cũng không khó lắm đâu, tao nghe nói năm cuối cùng, tụi mình được rút giờ học tại lớp, chủ yếu chỉ tìm môi trường để làm đề án tốt nghiệp. Tao sẽ cố gắng nhận báo từ tối hôm trước đem về nhà, phân sẵn. Buổi nào học sáng, chỉ cần dạy sớm một chút đạp xe một vòng bỏ báo mối rồi về đi học. Khoảng 10 giờ tụi mình mới bán, tao nghĩ sẽ được thôi.

Đông Ngân nhăn mặt:

− Báo người ta thường mua vào buổi sáng, chờ đến trưa có nước tao và mày đem về nhai trừ cơm.

Hạ Nhiên cười cười:

− Chưa gì mày đã lo xa quá, đến khi ấy khách quen tao sẽ nói họ rõ hoàn cảnh của tụi mình để họ thông cảm, chờ buổi trưa ra mua báo.

− Nhưng vẫn không bằng bán buổi sáng.

− Cần thiết, thì về ký túc xá lôi nhỏ Tuyết ra phụ. Nó học năm thứ ba, thường thời khoá biểu học buổi chiều. Sáng giao quầy cho nó, trưa tụi mình về. Tuyết cũng rất hoàn cảnh, nó phải vô chợ gánh nước mướn cho những hàng ăn đấy.

− Vậy cũng được.

Việc bán báo nhìn đơn giản, hoá ra cũng thu nhập kha khá.

Chiều nay Hạ Nhiên tự dưng bỏ đi đâu mất tiêu.

Khi về Hạ Nhiên dựng vội chiếc mini cũ xì của cô vào góc tường phía cổng nhà ông chủ.

Nhìn Đông Ngân, Hạ Nhiên nheo mắt:

− Đố mày đoán, tao đi đâu về?

Đông Ngân dẫu môi:

− Ngoài việc chạy về nhà, để 'hoá giải' cái điều đáng buồn nhất của con gái ra, nếu không phải nữa, chỉ còn đúng ý của mày trốn tao đi uống nước với tên nào đó.

Hạ Nhiên trợn mắt:

− Phỉ thui cái miệng mày, tao đã nói khi nào chưa có sự nghiệp trong tay, thì cái việc 'anh em người dưng trở thành người của trái tim' chẳng thể nào tao nghĩ đến.

Đông Ngân bơ bĩnh:

− Phải vậy không đấy? Hay vì lời ràng buộc của người ta?

Hạ Nhiên la lớn:

− Khỉ ạ! Bữa nay mày ngứa miệng hay sao, tao thế này lại chịu hạ mình chấp nhận một cuộc hôn nhân lạ lùng ấy sao?

− Biết đâu được. Dù gì ở đây mày không bà con dòng họ thật. Nhưng ngoài ấy, mày vẫn còn có nội của mày và một dòng họ được coi là đông đúc, giàu có.

Hạ Nhiên thở dài:

− Tao thà chết đói nơi đất khách quê người, chứ không bao giờ tao về nhờ vả cô chú tao đâu. Giữa họ và ba tao chỉ là cùng cha, khác mẹ. Trước đây ba tao còn sống, họ còn chút nể sợ ba tao mà không dám nặng nhẹ với tao. Bây giờ ba tao chết rồi, căn nhà ấy cũng không có chỗ dành cho tao.

− Nhưng ông Nội mày không phải một năm hai lần, nội vẫn vượt đường xa vẫn vào đây thăm mày đó sao?

− Tao nghĩ, về việc này mày đã quá khắt khe với họ.

Hạ Nhiên lắc đầu:

− Dầu sao, tao cũng mang dòng họ Khúc Mai. Tao dẫu căm giận họ ngút ngàn nhưng vẫn không cho phép mình quên cội nguồn. Mà thôi, dẹp nhưng chuyện ấy đi, mày đoán xem, tao đem cái gì về cho mày đây?

Đông Ngân ngó dáo dác:

− Bánh cuốn hay bánh xèo? Hơi bị lâu rồi mày không rủ tao đi ăn mấy thứ bánh.

Hạ Nhiên kêu lên:

− Trời ạ! Đầu óc mày sao chứa toàn ăn uống, và những suy nghĩ đen tối thế, nhìn coi này.

Hạ Nhiên ngạc nhiên đặt một cọc vé số lên bàn, cô cười cười:

− Thêm hàng mới để mày có dịp phát tài đây.

Đông Ngân xụ mặt:

− Tưởng mày cho ăn bánh chứ. Từ trưa tới giờ tao đó bụng kinh khủng. Đem vé số về đây, mày đã tính kỹ chưa?

Hạ Nhiên tự tin:

− Chỉ cần thêm chiếc bàn nhỏ nữa, tụi mình có thể bán luôn loại hàng may mắn này. Tao nói mày nghe nha, mỗi tờ vé số bán hết lời bốn trăm đồng, bằng một tờ báo công an còn gì. Tao dám nói, chỉ cần bán một ngày trăm tờ, đảm bảo nồi cơm của mình sẽ rủng rỉnh thịt cá.

Đông Ngân lo lắng:

− Tao chỉ sợ ế.

− Đừng lo, trước giờ xổ hai tiếng, nếu vé còn đọng nhiều, đại lý đồng ý nhận lại. Tao nghĩ có gan liều mới nhanh khá. Cứ thử xem.

Đông Ngân mơ mộng:

− Biết đâu một ngày bán số ế, hai đứa gặm bánh mì thay cơm. Vé không thèm đem trả, lỡ ế thì ôm luôn. Biết đâu trời thương hai con hàn sĩ nghèo, cho tụi mình trúng một vài tờ. Thế là giàu.

Hạ Nhiên cười rũ:

− Tao không ngờ mày cũng ham giàu đến vậy. Nhưng cũng đừng nên mơ mộng cầu xin, phải làm việc mới tồn tại được.

− Xì! Tao đâu cầu trời ra đường gặp được của rơi chứ. Nói thiệt nha, nếu tao may mắn gặp được một giỏ đựng đầy tiền, tao cũng không ham đâu. Tao vui tao ăn uống ngập miệng, nhưng sẽ có kẻ đau đớn đến cùng quẫn vì mất của, nên tao chỉ cầu xin ông trời cho trúng vé số. Có gì không đúng chứ.

− Thì ai nói chi đâu, tao chỉ buồn cười là mày suốt năm không dám mua một tờ vé số, vậy mà ước trúng số, chuyện không đáng cười sao?

Đông Ngân cong môi:

− Kể từ hôm nay, tao bắt đầu mở hàng cho những tờ vé số của mày. Tao nhắm mắt mua bốn tờ, mày thối tiền lại cho tao nha.

Đông Ngân rút luôn bốn tờ vé số, khiến Hạ Nhiên lạ lẫm:

− Mày mua thiệt?

− Sao không? Tao mở hàng, nhất định mày buôn may bán đắt.

Hạ Nhiên láu lỉnh:

− Thế sao mày không mua luôn 5 tờ, bắt tao thối lại mày hai ngàn chi vậy?

Đông Ngân tỉnh bơ:

− Tao mua bốn tờ, chia cho mày hai tờ, vừa đủ ăn đồng chia đều, lỡ chiều mai trúng số, tao và mày hai đứa đều có số tiền ngang nhau, mua thêm tờ nữa làm gì?

− Tao nghe người ta bảo, trúng số rồi phải tạ ơn trời đất, cúng kiếng chùa chiền, chia bớt cho người nghèo. Vậy còn chần chờ gì mày không lấy luôn tờ nữa. Coi như tờ đó mày dâng lễ, làm phước hiểu không?

Đông Ngân chép miệng:

− Lấy thì lấy, bữa nay miệng bà dẻo hơn kẹo mạch nha nữa.

− Ê! Mua bán mà miễn cưỡng, phụng phịu thế còn may sao hả?

Đông Ngân xụ mặt:

− Tại tao muốn chừa lại hai ngàn, ra ngoài kia ăn tô mì gõ. Vừa giao hàng về mày bỏ đi mất tiêu, tao đã kịp ăn gì đâu, giờ đói hoa cả mắt.

Hạ Nhiên cười dòn:

− Con khỉ, tiền bán hàng đầy ngăn tủ sao không chịu mua gì mà ăn. Thiệt tình đôi lúc mày làm tao hết hiểu nổi. Bây giờ để tao trông hàng cho, mày đi ăn cơm, kẻo xỉu ra đấy, mất công tao phục vụ, nhưng ăn rồi, nhớ mua cho tao một hộp cơm sườn nha.

Đông Ngân cười khổ:

− Trời đất, mày cũng chưa ăn sao?

− Tao đâu thể ăn trước mày, bạn bè sướng khổ, đói no cùng chịu kia mà.

Đông Ngân chỉ còn cách cười trừ. Nhỏ bạn của cô, nó tham công tiếc việc quá. Phải chi cực khổ phải bon chen cho cam?

− Tín à! Tín, con hôm nay có đến công ty không vậy?

Bà Chung nhẹ giọng hỏi Tín, khi anh đang ngồi ăn điểm tâm.

Tín mỉm cười:

− Thưa dì, hôm nay chủ nhật, con được nghỉ trọn ngày, dì muốn nhờ con dẫn dì đi đâu phải không ạ?

Bà Chung tươi cười:

− Con đoán trúng ý ta. Ta muốn con đi cùng ta xuống Cần Thơ, nhưng không hiểu con đi được hay không?

Tín mừng rỡ:

− Về thăm ngoại hả dì? Đã lâu rồi con không về thăm ngoại. Tiện dịp, cũng phải về kính thăm sức khoẻ của Ngoại.

Bà Chung gật đầu:

− Vậy thì tốt rồi. Dì cần chuẩn bị vài thứ cho ngoại và bà con ở quê. Con ăn xong, thay đồ, chờ dì chút nha.

Tín vui vẻ:

− Dạ! Con nhớ mà.

Bước được hai bước, bà Chung nghe chuông điện thoại reo inh ỏi. Bà dừng chân, chợt nói:

− Con hẹn với Mỹ Linh à? Nếu đã hẹn, con nên đi chơi với nó. Dì không muốn nó theo chúng ta về quê.

Tín do dự:

− Thật ra, con và cô ấy giận nhau cả tuần nay rồi. Dì đừng lo.

Bà Chung trầm giọng:

− Không phải dì cấm cản con chuyện có bạn gái. Dì già rồi. Cả dòng tộc chỉ còn lại mình con là con trai, dì mong mỏi con sớm thành gia thất, để dì có cháu ẵm bồng. Nhưng, đứa cháu dâu dì mong đợi ấy, không thể là Mỹ Linh.

Tín gượng gạo:

− Dì à, Mỹ Linh còn trẻ, nhất thời cô ấy có nhiều thái độ không tốt lắm nhưng…

Bà Chung xua tay, ngắt lời Tín:

− Ta chỉ muốn lưu ý con, chọn vợ phải chọn người phụ nữ đoan trang hiền thục, tất nhiên không phải khép nép sợ sệt như chúng ta ngày trước. Mỹ Linh, con bé này chảnh chẹ, khinh người quá. Tư cách của nó không tốt.

Tín trấn an bà Chung:

− Dì đừng lo cho con. Phận trai, con biết mình phải thế nào mà dì.

− Ngoại của con, bà còn muốn con nhận lời uỷ thác của bà. Dì nghĩ, hôm nay về hẳn ngoại sẽ cho con biết đấy.

Dứt lời bà Chung chậm rãi trở về phòng riêng.

Đến lúc này, Tín mới chịu nhấc ống nghe. Chưa kịp hỏi, anh đã nghe một luồng âm thanh ồn ào như sóng vỗ qua ống nghe. Anh hình dung ra cơn giận dữ của Mỹ Linh mà cười thầm.

− Phải anh không Tín?

Giọng Mỹ Linh vừa hồi hộp, vừa chua lè.

Tín gật đầu:

− Gọi anh có chuyện gì vậy Linh?

Mỹ Linh cao giọng:

− Anh! Không lẽ, chuyện ngoài đường hôm ấy, anh vẫn còn giận em sao chứ? Cả tuần này, em gọi anh, mà máy cứ im hoài. Em không tin là anh lại phạt em bằng hình thức ấy.

− Mỹ Linh à? Anh đi công tác xa thành phố, vừa về đến đây thôi. Anh nghĩ, tự em biết điều mình làm đúng hay sai kia mà.

Mỹ Linh hạ giọng:

− Mình đừng nhắc chuyện đó nữa nha anh. Em rất nhớ anh, muốn được đi ăn trưa cùng anh hôm nay. Em hứa sẽ không làm buồn lòng anh nữa đâu. Anh đến đón em nha.

Tín từ tốn:

− Hôm nay anh kẹt rồi. Anh có việc phải đưa dì anh đi công chuyện.

Mỹ Linh kêu lên:

− Dì Chung đi công chuyện ư? Anh có thể nhờ chú Giáo lái xe chở dì anh đi vậy. Bà cũng thông cảm cho anh thôi, khi biết ngày chủ nhật là ngày dành cho những kẻ yêu nhau.

Tín khẽ khàng:

− Không được đâu. Dì muốn anh về quê thăm ngoại.

Mỹ Linh kêu nhỏ:

− Thăm ngoại ư? Vậy thì em sẽ về cùng anh. Em muốn ngoại biết, tương lai em sẽ là cháu của ngoại.

− Ôi! Không được đâu, em cũng biết tính dì anh rồi đó. Chuyện gì bà không muốn thì nhất thiết không ai được xen vô.

Mỹ Linh năn nỉ:

− Tín à, hãy cho em được nói chuyện với dì của anh đi.

− Không được đâu. Hôm nay dì anh không muốn ai đi chung, ngoài anh.

− Hứ, trừ việc dì anh định về quê hỏi vợ cho anh thôi. Chỉ có thế bà mới không muốn cho em đi theo, chứ mọi khi, có bao giờ bà từ chối em.

Tín lạnh lùng:

− Em nghĩ sao cũng được. Nếu có đúng là dì anh muốn về quê hỏi vợ cho anh chăng nữa, anh nghĩ em cũng đâu cản được anh, đúng không nào. Thôi trễ rồi, anh sẽ nói chuyện cùng em khi trở về.

Đặt mạnh máy xuống bàn, anh hình dung khuôn mặt Mỹ Linh đang tức giận. Và chắc hẳn cô đang chửi anh bằng một câu quen miệng 'tức chết được. Con chuột có trái tim băng giá. Ta thề sẽ đốt nóng lại trái tim cho ngươi'.

− Tín à? Sao còn chưa chịu thay đồ.

Tín mỉm cười, nịnh bà Chung:

− Ôi! Dì ăn mặc thế này, nhìn thật hiền lành, đúng kiểu mấy bà mẹ nông thôn. Dì quả là biết cách làm vui lòng người già.

Bà Chung nạt đùa:

− Thằng nhóc con! Ta không cần con nịnh ta đâu. Chỉ cần sau này tìm cho ta một cô cháu dâu đẹp nết đẹp người được rồi.

Tín cười vang:

− Con gái thành phố bị cuộc sống 'hiện đại hoá' hết rồi dì ơi. Cô nào cũng mắt xanh mỏ đỏ, con e ngoại nhìn sẽ nhăn mặt tổn thọ nhanh. Ngoại vốn sẵn không ưa mấy cô đào hát cải lương loè loẹt. Hay lần này về quê, dì thử tìm dùm con một đoá hoa đồng nội nghe dì.

Bà Chung cười lặng. Cái thằng, hai bảy, hai tám tuổi đầu rồi, thêm ba năm làm giám đốc một công ty lớn. Chuyện kinh doanh làm ăn đều giỏi. Mà sao việc vợ con nó cứ lần lựa mãi. Chả lẽ, bà đã sai lầm khi để Tín tự do quan hệ với Mỹ Linh? Con bé này, ngày đầu mới bước chân đến nhà, bà đã không mấy ưa, sau vì thấy cháu mình khen con bé quá, thêm nữa Mỹ Linh là con gái của ông tổng giám đốc công ty cao su miền Nam. Dẫu sao là người kinh doanh, bà cũng thừa kinh nghiệm, để biết phải xử sự thế nào, trong mối quan hệ tình cảm này. Cháu bà là con trai, nếu nó có vịn cành bẻ hoa, cũng không thể trách được. Vì rõ ràng Mỹ Linh đã rất dễ dãi với nó. Khổ nỗi, càng lúc Mỹ Linh càng quá quắt. Chưa là vai vế gì trong nhà, đã muốn sai khiến kẻ ăn người ở của bà. Bà đâu dễ dàng để Mỹ Linh muốn làm gì thì làm chứ?

Dọc đường, bà Chung khẽ hỏi Tín:

− Phải hồi ở nhà, Mỹ Linh gọi cho con không?

Tín gật đầu:

− Cô ấy muốn cháu đưa cổ đi ăn. Sau nghe cháu nói đi về quê, cổ đòi đi, đòi gặp dì nữa. Nhưng cháu không chịu.

Bà Chung nheo mắt:

− Sao hôm nay, cháu lại khó khăn với Mỹ Linh vậy? Mọi lần, đi đâu xa cháu đều muốn có con bé bên cạnh kia mà. Thật ra, hai đứa đã xảy ra chuyện gì?

Tín nhếch môi:

− Mỹ Linh làm mất mặt cháu giữa đám đông. Dì cũng không có nhã ý cho cô ấy đi.

Bà Chung nhăn mày:

− Chả lẽ nó không biết hậu quả sẽ khiến cháu ghét nó sao?

Tín chậm rãi kể lại cho bà Chung nghe câu chuyện hôm ở quán cơm. Anh chấm dứt câu chuyện bằng câu hỏi bà Chung:

− Theo dì, Mỹ Linh và cô gái kia, ai đúng ai sai?

Bà Chung vẻ bất mãn:

− Ta không tin, Mỹ Linh lại hồ đồ như vậy. Nếu không do chính cháu nói ra. Cô gái kia vì lòng tự trọng, mà bồi thường chiếc áo, con bé ấy biết nghĩ đấy. Cháu nói, cô gái ấy có vẻ đau xót khi xé chiếc áo à?

Tín gật đầu:

− Cô ấy rất dửng dưng bình thản khi đưa tiền cho Mỹ Linh. nhưng lúc tự tay huỷ chiếc áo, cháu đọc thấy những nét đau xót cùng cực trên khuôn mặt của cổ. Cháu nghĩ không đơn giản vì cô ấy tiếc tiền. Mà như cô đang tự lên án mình phải làm một việc thật không đúng.

− Cháu nói thử xem?

− Ý cháu đoán. Chiếc áo tượng trưng cả một triệu đồng, xé áo, nghĩa là cô ấy xé tiền, là khinh thường những đồng tiền của mình, đó chính là do cô ấy đang tự dằn vặt cổ. Sự dằn vặt trước một việc làm bất đắc dĩ.

Bà Chung gật đầu:

− Dì cũng nghĩ như cháu, Mỹ Linh thật đáng trách. Mà, sao cháu không đề nghị được đưa tiền, gián tiếp nhận lỗi giùm Mỹ Linh?

Tín cười khổ:

− Dì nghĩ con không biết vậy sao? Nhưng Hạ Nhiên bướng lắm, cô ấy không chịu.

Bà Chung ngạc nhiên:

− Tín? Con vừa nhắc tên cô bé ấy một cách thân mật. Lẽ nào hai đứa con đã biết nhau?

Tín giả lả:

− Dì à! Tại con nghe bạn cô ấy gọi như thế nên con cũng kêu theo. Chứ con biết cô bé ấy là ai đâu. Dì cũng biết, con ít quan hệ với phái nữ kia mà.

Bà Chung cười:

− Ấy là dì hỏi thế. Có gì đâu mà con phải quýnh quáng giải thích. Tín này, về nhà nhớ đừng gây ra điều gì phật lòng ngoại nhớ không? Bà bây giờ già rồi. Dì Tư và cậu út con đều lận đận về đường con cái. Tình thương ngoại dành hết cho con. Người già khó tính một chút, con đừng chấp nhất.

Tín cười cười:

− Hôm nay dì dặn con kỹ quá vậy. Cứ y như con chuẩn bị đón một điều gì hệ trọng lắm vậy. Dì yên tâm đi, cháu của dì tuy là con trai thật, nhưng rất biết cách chiều lòng các cụ già khó tính nhất.

Bà Chung gật đầu:

− Vậy thì ta yên tâm rồi.

Xe về đến quê đã hơn mười giờ trưa. Bà Chung nhìn quanh sân, nhíu mày:

− Ủa, sao nhà cửa vắng hoe vầy nè? Vội vã, bà mở cửa xe đi nhanh vào nhà. Vừa mày, cậu út từ phía sau vườn đi ra. Chắc do cậu nghe tiếng xe.

− Chị Ba! Chị vừa về à?

Bà Chung nhìn em trai:

− Cậu út, mẹ khoẻ không hả? Sao nhà vắng tanh thế.

Ông Tám Tình từ tốn:

− Mẹ vẫn bình thường, hồi sáng bà đòi đi chùa, nên chị Tư đã đưa mẹ đi. Có lẽ xê xế một chút là về đến thôi. Vô nhà đi chị.

Tín lễ mễ xách những giỏ quà, trờ tới.

− Thưa cậu út, cháu mới về.

Ông Tình gật đầu:

− Một mình thôi sao? Công việc ở trển vẫn tốt hả cháu?

Tín cười lớn:

− Cháu vẫn sô lô, đi đâu có dì Ba kèm, lần này về quê, cậu út nhớ giới thiệu cho cháu một cô gái làng nha cậu.

− Chỉ sợ cháu chê con gái nhà quê cù lần.

− Cậu nói thế chứ, các cô từ quê lên thành phố học, đều gia giáo, phép tắc hơn con gái thành phố nhiều. Cháu đâu dám chê ạ. Thưa cậu, để cháu vô chào ngoại đã, kẻo bà mắng nữa đó cậu.

Ông Tình xua tay:

− Bà ngoại đi chùa, trưa mới về. Bay ra sau rửa mặt mũi tay chân cho mát. Để cậu chặt trái dừa, làm nước uống.

Bà Chung hỏi ông Tình:

− Vườn tược mùa này đỡ không cậu?

− Dạ, cũng khá chị ạ. Em định thu hoạch xong đưa má lên thăm chị và thằng Tín. Bây giờ chị về đây rồi, em khỏi phải đi nữa.

Tín trêu cậu:

− Cậu út lại ki bo nữa rồi. Đi đâu cũng sợ tốn kém. Vầy đi, cháu sẽ bao cậu các khoản, trong những ngày cậu ở chơi thành phố. Già rồi, cũng nên đi đây đó cho thong thả đầu óc cậu ạ.

Ông Tình lắc đầu:

− Không phải cậu sợ tốn tiền đâu. Tại nhà đơn chiếc quá. Bà ngoại cũng không thích những nơi đông người.

− Người già luôn thích gắn cuộc đời mình với đất cát ông bà. Đành chịu thôi cậu ơi.

Tín cười vang, rồi đi về phía nhà sau.

Bà Chung hỏi em trai:

− Độ rày, cậu thấy tính tình má có thay đổi chút nào không?

Ông Tình trầm ngâm:

− Trước hôm má biểu em ra điện thoại cho chị, em thấy má lôi từ đáy chiếc rương cũ rích ra một chiếc hộp sơn mài đen. Trong hộp chỉ có một phong thư đã ngả màu vàn, và một chiếc vòng bạc. Má nhìn mãi chiếc vòng, nét mặt buồn ghê gớm. Sau đó má biểu em điện thoại gọi chị và cháu Tín về. Má ít nói hơn trước, nên vợ em cũng không còn bị má ca cẩm mãi về việc con cái nữa.

Bà Chung thở dài:

− Đừng trách má, cậu ạ. Chị em chúng ta được má sanh ra, chăm chút lớn khôn, má những mong tất cả đều hạnh phúc. Nhất là con cháu đông vui. Ai ngờ, chị Hai thì chết trẻ, chị phải ở vậy thay chị Hai nuôi dưỡng thằng Tín. Cậu thì không có con, dì Tư lại chỉ được hai đứa con gái. Má buồn cũng phải cậu ạ.

Ông Tình chậm rãi:

− Em nghĩ, má còn giấu chị em mình điều gì đó liên quan đến thằng Tín thì phải.

Bà Chung cười cười:

− Cậu đoán mò làm gì cho mệt óc. Chiều nay, chắc má sẽ nói thôi mà. Bây giờ chị muốn ra vườn một chút. Cậu coi soạn đồ giùm chị nha. Nhớ cẩn thận mấy hộp thuốc bổ, của Pháp cả đấy. Tôi mua cho má, bà cực khổ một đời giờ mới được thảnh thơi đôi chút. Chị em mình nên có trách nhiệm lo lắng cho má, cậu ạ.

Ông Tình gật đầu:

− Em biết mà chị!

Hơn mười hai giờ trưa thì bà Cửu đi xuồng máy về tới nhà.

Tín vội chạy nhanh xuống bến sông, dìu bà ngoại:

− Ngoại ơi, để cháu đỡ bà lên nhà.

Bà Cửu cười móm mém:

− Chèng đéc ơi! Rốt cuộc cháu cũng chịu về với bà già này rồi sao? Ôi! Cháu của bà, cao lớn và đẹp trai quá.

Vịn vào tay Tín, bà Cửu rạng rỡ nét mặt dặn con dâu út:

− Vợ thằng út, nhớ bắt con gà trống thiến làm thịt cho thằng bé nó ăn. Còn con cá lóc chiều qua chị Tư con đem sang, con nhớ nướng trui lên để cậu cháu thằng nhỏ cuốn bánh tráng ăn nha.

Tín bật cười:

− Ngoại ơi, con ăn gì cũng được. Ngoại bày vẽ làm gì, gà vịt thành phố đâu có thiếu hả ngoại.

Bà Cửu dí tay vào trán Tín, mắng đùa:

− Thằng chó con của bà. Gà vịt ở đâu lại không có chứ. Nhưng gà vườn nhà tự nuôi bằng thóc, ăn ngọt thịt và ngon hơn cháu ạ. Thành phố của cháu, toàn gà loại 'cao sản, tăng trọng, ăn cám công thức', lơ mơ còn đau bụng chết ấy chứ.

Tín rụt cổ:

− Nếu vậy khi về trển, cháu phải nói dì Ba mua vài chục con, đem về để dành ăn.

− Cháu dám đem, ngoại cũng dám cho cháu cả bầy gà đó. Ngoại nuôi thiếu gì.

Cả nhà cùng cười vui vẻ. Buổi trưa ở vùng quê thật yên tĩnh. Hèn chi ngoại của Tín không thích về thành phố cũng phải!

− - - -

Trên chiếc võng treo tòn teng dưới hai gốc nhãn, bà Cửu vừa thủng thẳng nhai trầu vừa nhẩn nha kể chuyện cho Tín nghe. Hình như câu chuyện có liên quan gì đó đến Tín. Nên nét mặt anh lúc trầm ngâm thảng thốt, khi xúc động đong đầy.

Nhổ miếng bã trầu xuống đất, bà Cửu chậm rãi hỏi:

− Cháu nghĩ sao về chuyện ngoại vừa kể?

Tín cầm tay ngoại, những ngón tay của ngoại gầy gò, nhăn nheo. Vẫn còn nhiều vết chai sạn.

− Ngoại, tại sao tới nay ngoại mới cho cháu biết sự thật về quê hương? Thì ra quê chúng ta tận ngoài miền Trung? Cháu đã biết gì về nơi đó, nên cháu chưa dám nói ngoại ạ.

Bà Cửu buồn buồn:

− Ngoại không áp đặt cháu đâu. Trong chuyện này, ngoại chỉ là người được mẹ cháu ký thác lại, giữa mẹ cháu và mẹ cô gái kia, rất thân nhau. Sau này có dịp đã về ngoài ấy, được biết thêm cha chồng của mẹ con bé kia chính là bạn tâm giao ngày trước của ông bà ngoại. Tức là ông nội cô bé ấy. Mẹ cháu cho ngoại biết, chiếc vòng bạc này do ông nội con bé đánh một đôi tặng cháu nội, vào năm nó được ba tuổi. Vì ba mẹ cháu vô Nam nên mẹ con bé đã tháo bớt một chiếc vòng đưa cho mẹ cháu. Coi như người lớn có lời ước nguyện với nhau.

− Nhưng trời đất bao la, biết người ta còn ở đó không hả ngoại? Hoặc chưa chừng cô ấy đã lấy chồng, yên bề gia thất.

− Dù thế nào đi nữa, cháu cũng phải tìm được cô gái ấy, không có duyên chồng vợ thì kết nghĩa anh em. Cháu giữ lấy cho ngoại vui.

Tín buột miệng:

− Chiếc vòng cầu hôn. Trời nay con gái ai người ta xài bạc nữa. Muốn tặng vợ chưa cưới phải vòng lắc bằng vàng kìa. Nội giao cháu chiếc vòng này, cháu nhất định tìm ra cô gái ấy.

− Vậy thì ngoại yên lòng rồi.

− Cháu muốn ra đồng chơi một chút ngoại à.

Tín xin phép.

Bà Cửu dễ dãi:

− Ừ! Về quê mà không ra đồng, coi tụi nhỏ bắn chim, đào dế, mới là chuyện lạ đó cháu.

Tín chậm rãi bước trên con đường làng rợp bóng dừa, chằng chịt những dòng kênh xanh thẳm. Vừa đi, tâm trí anh không nguôi nghĩ đến câu chuyện của ngoại anh. Bà muốn anh ra ngoài Trung tìm cô gái nhỏ, có chiếc vòng bạc lục lạc, đính một chùm bảy trái tim nhỏ xíu. Chiếc vòng của cô gái tượng trưng cho linh hồn, trái tim của người đàn ông! Còn chiếc vòng ngoại anh trao cho anh cũng bằng bạc lục lạc, nhưng chỉ đính duy nhất hai trái tim thôi. Ngoại biểu nó tượng trưng cho sự đính ước hôn thê giữa anh và cô gái ấy.

Chân trời gió bể, mấy chục năm thành kẻ xa xứ. Bây giờ anh ra đó, liệu gia đình nhà bà Hạnh, còn ở đó hay họ cũng như ngoại anh, vì sự sinh tồn của con cháu, phải rời bỏ quê cha đất tổ, vào một vùng đất nào đó để lập nguyệp. Miền Trung của anh, qua lời ngoại, thật nghèo. Chỉ giàu nắng, gió và những cơn xoáy cát điên cuồng!

Nhưng, nhất định anh phải ra đấy.

− Ôi chao! Ở đâu ra một hoàng tử lạc vào xứ dừa vậy tụi bây?

− Đẹp trai kinh dị.

− Xuỵt! Hình như anh ta là cháu của bà Cửu ở xóm trong. Hồi sáng tao đang vớt bèo, thấy một chiếc xe du lịch mới cáu cạnh, chạy về phía nhà bà Cửu.

− Có ông anh giàu sang về làng, chị em nhỏ Trà My lại tha hồ kênh đời.

Lao xao đâu đó dưới những dòng mương nhỏ, Tín nghe tiếng các cô gái bàn tán, bình phẩm. Đúng là nhà quê có khác. Chỉ một chiếc xe hơi lạ về làng đã khiến mọi người để ý! Kiểu này, lần sau anh có về chắc đi honda cho khoẻ. Mải suy nghĩ, Tín bước hụt chân, té cái 'bõm' xuống mương nước.

Lập tức tiếng cười nổi lên khúc khích, khiến Tín đâm luống cuống:

− Này! Anh gì ơi, có cần tui giúp không.

Tín đang cố gắng leo khỏi kênh nước, quần áo đầu tóc anh ướt tùm lum. Nghe tiếng hỏi dịu dàng của một cô gái, anh ngẩng đầu nhìn lên.

Trời ạ, ngoài hai con mắt sáng lấp lánh như hai vì sao, che dưới hàng mi dài cong vút ra. Khuôn mặt cô gái bị che khuất bởi chiếc khăn rằn và chiếc khăn kéo kín mít. Anh đành đoán cô gái chắc cũng xinh vì cô có giọng nói dịu dàng vô cùng.

Tín cười khổ:

− Tôi sơ ý, không ngờ bờ mương trơn quá. Phiền cô vậy.

− Anh bám vô tay tui nè, rồi lấy đà nhẩy mạnh lên, ừa vậy đó.

Tín bối rối nhìn xuống áo quần mình:

− Cảm ơn cô.

− Không có chi đâu. Đồ anh ướt và dơ hết rồi, mau về thay đi. Con gái ở đây ưa chọc phá người lạ lắm đó.

Cô gái từ tốn nói, và quay lưng bước đi.

Tín vội vã:

− Này cô. Tôi muốn hỏi nhà cô gần đây không?

Cô gái cúi đầu:

− Tui hả, ở tuốt ngoài khu kênh hai. Nhưng tui biết nhà ngoại của anh đó.

− Í, trời ơi sao mày không giới thiệu cho ảnh biết, mày là người đẹp nhất xứ dừa này. Quen người Sài Gòn để có điều kiện đổi đời Thu ơi.

Một cô gái nào đó ngân nga trêu.

Tín kêu nhỏ:

− Thì ra cô bé tên Thu. Một tên gọi hiền và dễ thương. Tôi sẽ không quên cái té kỷ niệm này.

Thu liếc anh sắc lẻm:

− Nhớ hay quên cũng đâu mắc mớ gì tới tui chứ. Quen với mấy người, thêm phiền phức, chớ ích gì.

Dứt lời cô gái bỏ đi thẳng, mặc cho Tín đứng ngẩn ngơ.

Vừa về tới sân, Tín đã đụng ngay cô em họ Trà My. Thấy anh, Trà My bụm miệng cười:

− Trời đất, anh Tín đi đâu về, sình bùn trét tùm lum áo quần, đầu tóc vậy?

Tín lúng túng đưa tay xoa lên mặt:

− Trà My, bộ mặt anh dơ lắm hả?

− Còn hỏi. Em ngỡ anh vừa đi cày ruộng về chứ. Anh vào hỏi ngoại coi.

Tín vội hỏi:

− Ngoại đâu rồi My?

Trà My tinh quái:

− Thường khi giờ này ngoại hay ra chõng ở hàng ba nằm cho thoáng. Hôm nay ngoại có cục cưng về nên tụi em ra rìa hết. Đã thế ngoại còn ngồi tại phòng khách chờ anh nữa đấy.

Tín kêu lên:

− Vậy thì, anh ph