Bi Thảo Luận Vườn Cau Nước Dâng-Thuỳ An Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Chương 1 Chiều soi bóng nắng qua những hàng tre xanh. Em ngồi vắt vẻo trên thân cây sung mọc ...
|
|||||||
| Register | FAQ | Members List | Calendar | Radio and TV | Mark Forums Read |
|
|
#1 |
|
Khách Ghé Thăm
Posts: n/a
|
Chương 1 Chiều soi bóng nắng qua những hàng tre xanh. Em ngồi vắt vẻo trên thân cây sung mọc nhoài ra bờ sông, mơ màng nhìn xuống mặt nước. Trời vắng gió cho dòng nước phẳng lờ như một tấm gương. Tấm gương phản chiếu vòm trời xanh biếc. Cụm mây trắng ngần và gương mặt ngây thơ của người con gái vừa tuổi trăng tròn, mái tóc dầy rối tự nhiên buông chấm bờ vai nhỏ. Em cố ngắm kỹ nét mặt mình nhưng mờ quá, loáng thoáng đôi mắt đen, sống mũi thẳng, nụ cười xinh và nổi bật nhất là chiếc áo cộc hoa em đang mặc, nền trắng hoa đỏ sáng hẳn lên trong ánh nắng chiều tà. Có tiếng gọi em: - Bảo Khuyên, Bảo Khuyên. Mệ ngoại chậm chạp từ vườn trước ra sau: - Bảo Khuyên, Bảo Khuyên, cháu mô rồi? Em cẩn thận trèo xuống thân cây, đưa hai tay phủi bụi dính trên quần, chạy vội vào: - Cháu đây nì, mệ. Mệ ngoại hấp háy đôi mắt: - Mi đi mô mơi chừ mà tao tìm không thấy? Em cầm lấy tay mệ: - Cháu ra sông chơi, chiều ni nước trong ghê, cháu ưa tắm rứa. Mệ ngoại trừng mắt làm em giật mình: - Nói tầm bậy mi, lớn sầm sầm rồi mà đòi tắm sông, ai nghe người ta cười cho thúi đầu. Em cười: - Cười thì hở mười cái răng, cháu không sợ mô. Mệ ngoại ngao ngán lắc đầu: - Ăn với nói. Cho mi đi học đi hành để chừ ăn nói rứa đó. Con gái phải giữ lời ăn tiếng nói một chút cháu ơi. Biết mệ có tính nói dai, em đánh trống lảng: - Mệ kêu cháu làm chi rứa? Mệ như sực nhớ ra: - À, hỏi mi có ai tới bẻ bắp chưa? Em gật đầu: - Dạ có, O Châu và O Nguyệt có qua khi hồi, nhưng cháu nói mệ còn ngủ, một chút nữa rồi tới. Mệ ngoại có vẻ không bằng lòng: - Thì mi coi họ cũng được chớ răng? Mi lớn rồi mười bảy tuổi rồi chớ bộ cái chi cũng mệ, cái chi cũng mệ, rứa lỡ mai tao chết rồi làm răng? Ngôi nhà ni ai coi? Khu vườn ni ai ngó? Em phụng phịu: - Mệ mạnh bắt chết mà chết chỉ. Khi mô mệ già hung mệ chết thì cháu đã lớn, cháu đã có chồng... Mệ ngoại chợt giận ngang: - Thôi! Im cái miệng mi lại. Cấm mi không được nói đến chồng nghe chưa. Mệ ngoại ngoe nguẩy bỏ đi. Em trố mắt, ngạc nhiên nhìn theo. Lạ ghê, không hiểu tại sao mệ lại ghét nói đến chuyện chồng con kinh khủng, dù bất cứ ai chứ chẳng phải riêng em. Mới hôm kia đâu, chị Lộc cạnh nhà sang cho phần đám hỏi, mệ không buồn nhìn, mệ bỏ đi vào phòng rồi một lúc sau, đợi chị Lộc về rồi, mệ mới ra ngoài bảo em: - Thấy cái mặt mấy đứa gần lấy chồng, tao không ưa. Tưởng mô hạnh phúc lắm, đừng ham mi ơi, không có chi khổ bằng. Mi đừng có bắt chước con Lộc nớ nghe. Em nhăn mặt: - Mệ nói chi lạ rứa. Cháu còn nhỏ mà bắt chước răng được, chị Lộc năm ni hai mươi hai tuổi rồi, còn năm năm nữa... Vậy là mệ ngoại nhẩy chồm lên: - Mi nói răng, còn năm năm nữa mi lấy chồng phải không? Đồ con gái hư, đồ vô ơn bạc nghĩa.... Mệ nói hơi dài rồi mệ buông mình xuống phản, mệ thở, mệ khóc hu hu... em chẳng hiểu mô tê chi cả, em cũng không dám cãi lại nữa. Mấy bà già thường hay chướng! Em trở ra dòng sông, ngồi xuống bờ cỏ, nhặt những chiếc lá tre đan vào nhau... Gió chiều đã lên, gợn nhẹ mặt nước... Em buồn thật buồn, trong những chiều Chủ nhật cô đơn nầy, bạn bè chung quanh vắng ngắt, anh chị em trong nhà cũng chẳng có một ai. Từ dạo mới mở mắt chào đời, em đã sống với mệ Ngoại trong ngôi nhà ngói bốn gian nầy, giữa khu vườn rộng lớn trồng bắp và caụ Em không còn nhớ mẹ em là ai nừa, chỉ loáng thoáng một cảm giác rất mơ hồ, gương mặt người đàn bà có nước da thật trắng và bàn tay gầy xanh thường ngồi bên song cửa, đôi mắt buồn xa xăm... Mệ ngoại nói mẹ tên là Bảo Ngọc, mẹ mất là vì bị thương hàn từ năm em lên bốn, còn ba em thì đã chết lâu lắm rồi, khi mẹ vừa mang thai em lận. Mẹ có người em ruột, dì Bảo Châu, hiện làm tá viên điều dưỡng ở bệnh viện Đồn Thất Sàigòn, dì vẫn sống độc thân dù năm nay dì đã ngoài ba mươi. Dì Bảo Châu ít khi về thăm nhà lắm, em nghe mấy bà trong thôn nói, tại Mệ ngoại khó khăn quá nên dì Bảo Châu không thể có chồng được. Mỗi lần có người để ý đến dì là mệ tìm cách ngăn, tìm cách cấm và nói nhiều lời va chạm đến tự ái người ta, nên những chàng yêu dì Bảo Châu dần dần quay lưng đi cho tuổi xuân của dì uổng phí trôi qua... Có lẽ vì vậy mà dì Châu giận mệ, dì Châu xin đổi vào Sàigòn dù lúc đó dì đang làm việc nhàn hạ tại nhà thương lớn. Trong nhà hiện giờ có ba ngườị Mệ ngoại, em và O Cam giúp việc. Mệ đã già, O Cam lại quê mùa lẩm cẩm em chả biết nói chuyện cùng ai, nên mỗi lần nghỉ học, em lại thơ thẩn một mình giữa khu vườn rộng lớn mà nghe bơ vơ ngút ngàn. Vườn nhà em rộng lắm, phía trước trông ra đường về Thuận An, trồng toàn cau và phía sau giáp sông Hương là một ruộng bắp mông mênh. Mệ ngoại nuôi em dư dả với lợi tức trong vườn thu được hằng năm. Bắp vườn em ngon nổi tiếng, cau thì trái mập và sai nên khách đến mua rất đông. Ở Huế, mỗi lần đến đám cưới là người ta nghĩ ngay đến câu "Buồng cau Nam Phổ mâm trầu chợ Dinh", chứ thật ra, cau Vỹ Dạ vườn em cũng ngon lắm, mỗi lần có đình đám hội hè, người ta vào vườn bẻ cau không kịp nữa đó. Bác Thuấn ở cạnh vườn em thường hay trêu: - Mai mốt đám cưới của Bảo Khuyên thì phải biết, chú rể khỏi cần mua cau mà có cả đến một rừng cau. Nhưng có trêu thì trêu chứ bác cũng tránh mặt Mệ ngoại, mệ mà nghe ai nhắc chuyện em lấy chồng là mệ lồng lên như con gà mái, giương lông xòe cánh ra để bảo vệ đàn con. Bác Thuấn biết tính mệ lắm, bác thường hay nói với em: - Tội nghiệp cô Bảo Châu, tại bà bên nhà khó quá nên phải bỏ Huế mà đi. Em cũng thương dì Châu lắm, và em cầu mong sao dì gặp được ý trung nhân cho đời bớt cô đơn. Em ra cầu ván, thả đám lá tre khô trôi theo dòng nước, chợt em đỏ mặt quay vào: bên cầu ván bác Thuấn, cách em vài chục thước, có một người con trai đang đứng nhìn em đăm đăm. Em thao thức không ngủ đưọc, hễ chợp mắt là toàn những mộng mị gì đâu ấy, có khi em còn thấy dáng vấp người con trai đứng trên cầu ván nhà bác Thuấn nữa đó, kỳ ghê. Em ôm chiếc gối xanh vào lòng, im nghe hơi gió thoảng qua vườn cau xạc xào và tiếng lá tre khô chạm vào nhau như thầm thì nói chuyện riêng tư. Em thiếp đi khi gà gáy lần thứ nhất cho đến lúc một bàn tay lay vai em: - Con khỉ, ngủ chi vô hậu rứa mi? Em mở choàng mắt, nhìn đồng hồ trên tường đã chỉ bảy giờ mười lăm. Như Mai đã đến rủ em đi học. Em ngồi dậy, dụi mắt: - Đi học chi mà sớm rứa mi. Như Mai trợn tròn mắt: - Trời ơi, mi quên rồi răng. Sáng ni tụi mình có mục hấp dẫn mà. Em nhớ ra: - À, đúng rồi, sáng thứ hai chị Cao có bánh bột lọc, chờ tao chút nghe. Em nhảy phóc ra khỏi giường, chạy ba đến ảng nước, súc miệng rửa mặt. Khi em treo chiếc khăn lên sợi dây thép trước hiên nhà, như có linh tính, em nhìn ra ngõ, người con trai bên nhà bác Thuấn vừa đi ngang còn ngoái lại nhìn em, đôi mắt sáng và mái tóc bềnh bồng. Em luốn cuống làm chiếc khăn rơi xuống đất. Như Mai vừa ra tới, kêu lên: - Trời ơi, đã trễ đến nơi rồi mà còn rứa đó, mau lên kẻo hết bánh. Mi làm tao đói bụng là tao khỏ trọ mi đó. Em vừa mặc áo vừa nguýt nó: - Chừ ăn không kịp thì ra chơi ăn chớ lo chi. Như Mai trề môi: - Sức mấy mà còn. Ra chơi cho mi vét nồi. - Hết bánh thì ăn chè. Như Mai lại bĩu môi: - Ngày mô cũng ăn chè, chán bắt chết. Thôi mau lên cho rồi con khỉ, ở đó mà con cà con kê. Em đạp xe đi song song bên Như Mai. Qua khỏi cầu đập đá, em lại thấy người con trai đó từ trong quán phở bên đường bước ra. Anh chàng không thấy em, nhưng tim em vẫn đánh thật mạnh trong lồng ngực, em cố gắng nhìn thẳng về phía Tòa Khâm và nghe hơi nóng hốc lên má nóng bừng. Hai đứa vừa kéo nhau đến chiếc quán tranh của chị Cai dựng cuối sân trường thì cũng vừa kiểng đánh vào lớp, Như Mai đập vô vai em: - Đó, thấy chưa, trễ rồi, tao không biết. Tại mi đó, tại mi mê ăn mê ngủ đó. Em cười: - Nói lại nghe coi, tao mê ngủ còn mi mê ăn chớ bộ. Như Mai lườm em: - Thôi đi khỉ đột, làm tao nhịn đói rồi còn chọc nữa, xí nữa ra chơi mà hết bánh thì mi chết với tao đó. Em bắt chước giọng nó: - Hết bánh thì cho mi vét nồi. Cả bọn ra xếp hàng. Tụi Tâm, Nguyên, Bích thấy nét mặt tiu nghiu của Như Mai, bèn chọc tới: - Mai ơi, sáng ni bánh bột lọc dẻo... rứa thê, ngon... rứa thê. Nhìn cái miệng con Bích kéo dài chữ "dẻo" và chữ "ngon" làm em bưng miệng cười. Thu Tâm nhìn em rồi lại trêu Như Mai: - Ngó con Bảo Khuyên cười tề Mai, tội nghiệp Như Mai của tui chưa. Đã đói bụng còn bị cười nữa. Như Mai nổi cáu, nó bịt hai tai lại: - Tụi bay lau nhau ỏm khu quá, cho gió bay tao không thèm nghe. Bà Giám Thị đã ra trước micrô: - Các em im lặng, làm lễ chào Quốc Kỳ. Năm nay em học lớp Tám A trường Đồng Khánh. Lớp em có cô Tịnh Hương hướng dẫn, cô thương em ghê và em cũng thương cô nữa. Cô mới ra Sư Phạm Vạn Vật và được bổ dạy trường em, năm nay là năm đầu. Sở dĩ cô Hương để ý đến em là tại vì hôm đó, cô gọi đọc bài chả ai thuộc, chỉ mỗi mình em đọc khúc chiết rõ ràng và vẽ hình trên bảng lại đẹp nữa, cô khen, cô nói ngay giữa lớp: - Các em nên noi gương Bảo Khuyên, vừa chăm học vừa nết na. Cô thương em từ đó, mỗi lần ra chơi, cô thường đến nói chuyện với em, hỏi han săn sóc. Em có kể sơ hoàn cảnh của em cho cô nghe, giàu bạc tiền nhưng thiếu tình thương phụ mẫu. Cô thở dài, bảo em: - Tội nghiệp Bảo Khuyên, em buồn cũng phải. Ở tuổi em, nếu mất mẹ, cần phải có một người chị tâm tình mới đỡ bớt cô đơn. Em nhìn cô Tịnh Hương, cô còn trẻ quá, suýt soát tuổi chị Lộc xóm em là cùng. Gương mặt cô hiền lành phúc hậu phảng phất nét mặt của mẹ Đồng Trinh và em chợt ước ao, giá cô Tịnh Hương trở thành chị ruột của em nhỉ. Hai giờ Việt Văn trôi qua thật chán. Như Mai hí hớn rủ em xuống quán chị Cai xem còn bánh bột lọc không. May sao còn mấy chiếc, em ăn không thấy ngon, không thấy dẻo như lời nhỏ Bích, chắc tại em ham nghĩ đâu đâu, dường như trong tim em vừa xao xuyến một bóng hình. |
|
|
|
#2 |
|
Khách Ghé Thăm
Posts: n/a
|
Ðề: Vườn Cau Nước Dâng-Thuỳ An
Chương 2 Em đem mấy bộ áo quần ra cầu ván giặt. Chị Lộc chui hàng rào dâm bụp sang chơi với em: - Sáng ni Bảo Khuyên không đi học à? Em vừa xoa xà bông vừa trả lời: - Dạ bữa ni lễ. Chị ngồi chơi đợi em một chút hí. - Bảo Khuyên cứ giặt đi, chị ngồi đây nói chuyện với em được rồi mà. Tim em lại đập rộn ràng khi nghĩ đến sự liên lạc giữa người con trai ấy và chị Lộc, con gái bác Thuận. Chắc hai người có họ hàng chi đây. Tuy nghĩ vậy chứ em chả dám hỏi, ai lại con gái mà đi hỏi thăm con trai bao giờ, chị Lộc cười cho thì mắc cỡ chết thôi. - Bảo Khuyên nì. - Dạ. - Xí nữa em có rảnh không? - Dạ rảnh, chi rứa chị? - Đi phố với chị chơi nghe. Em cười: - Chị đi mua áo cưới hả? Chị Lộc cười, ánh nắng mai soi hồng đôi má. - Mô có, chị còn lâu lắm. Em tò mò: - Rứa khi mô chị mới làm đám cưới lận? Chị Lộc bứt một ngọn tre thả trôi theo dòng nước: - Chắc cũng phải hè Khuyên nợ, chờ anh ấy thi ra trường đã. Em xả lại tấm áo cuối cùng: - Rứa là hè ni em phải may áo mới, chị nhớ cho em ăn tiệc với hí. Chị Lộc cười thật tươi: - Điều đó là cái chắc. Chị định rồi, chị định mời Bảo Khuyên làm dâu phụ đó. Em đặt tất cả áo quần vào chậu, nhìn chị dí dỏm: - Chà, chị tính chi mà sớm rứa? Chị Lộc mơ màng: - Đời con gái chỉ có một lần vui mà Khuyên, rồi Khuyên sẽ thấy, mình không thể nào khỏi tính khỏi lo đến được. Rồi chị nhắc lại chuyện cũ: - Bảo Khuyên giặt xong đi phố với chị hí. Em bưng chậu áo quần đứng lên: - Xe đạp em đứt sên rồi. Chị Lộc đi theo em vào sân sau: - Khỏi đi xe đạp Khuyên nợ, chị có xe. Xe Jeep của ba chị đó. Sáng ni ông đi làm xe sở nên để xe ở nhà. Em phơi áo lên dây thép: - Chị lái xe được hả chị Lộc? Chị Lộc lắc đầu: - Không, người em họ của chị lái. Em buột miệng: - Em họ của chị? Mà ai rứa? - Hải đó, Hải học Kiến Trúc ở Saigon về nghỉ hè ở đây đó, Khuyên biết không? Em nhớ đến ánh mắt người con trai lạ, tay chân trở nên luống cuống: - Ơ... Hải mô? Em không biết nơi. Chị Lộc cố gợi em nhớ: - Hồ Hải con của chú Tâm chị đó, dạo trước học Quốc Học và hay xuống nhà chị chơi hoài đó. Bảo Khuyên nhớ ra chưa? Em hoàn toàn mù tịt: - Em không nhớ chi hết, chắc là dạo đó em còn nhỏ quá. Chị Lộc đến bên ảng nước rửa chân: - Gia đình chú Tâm của chị dọn đi Saigon lâu rồi. Năm nay Hồ Hải về Huế nghỉ hè, hình như anh chàng đã chán cảnh ồn ào náo nhiệt trong đó rồi. Em thắc mắc: - Nghỉ hè chi mà trễ rứa chị, ngoài ni trường em khai giảng đã lâu. Chị Lộc ngồi xuống tảng đá cạnh gốc cau: - Đại học khác với Trung học lắm Khuyên nờ. Vì thi cuối năm trễ nên nghỉ hè cũng trễ lắm. Em gật gù: - À, đúng rồi. Chị của con Như Mai bạn em cũng rứa, chừ mà cũng chưa đi học nơi. Chị Lộc hỏi lại em: - Răng? Chừ đi phố với chị không? Nghĩ đến Hải cùng đi, em thẹn đỏ mặt, em tìm cớ thoái thác: - Thôi lận, để cho em khi khác, em còn phải.... Chị Lộc ngạc nhiên: - Ủa, răng khi hồi Khuyên nói Khuyên rảnh? Em cười hòa: - Dạ, em quên... chừ nhớ lại em có mấy bài toán cần phải làm, mai nộp rồi. Thôi em xin lỗi chị hí. Chị Lộc không nói gì, chị nhìn lên những hàng cau xanh. Em cười với chị: - Mai mốt đám cưới chị, em để dành cho chị một buồng cau lớn nhất. Mệ ngoại từ nhà bếp đi ra, hứ một tiếng: - Đám cưới, đám cưới, mi nói chi mà có đám cưới hả Khuyên? Em hoảng hồn đứng nép bên chị Lộc: - Mô, cháu có nói chi mô nờ. Cháu hỏi chị Lộc khi mô làm đám cưới mà. Mệ ngoại cau có bước ra mương nhổ bãi nước trầu: - Đi ra trước sân mà coi họ bẻ cau với O Cam tề, mi thiệt, càng lớn càng chi mô a. Chị Lộc nháy mắt nhìn em, chị chào mệ thật nhỏ, xong chị chạy ra sau chui qua hàng rào dâm bụp mất dạng. Em nhăn với mệ: - Mệ chi lạ ghê, chị Lộc qua chơi một chút mà mệ cũng khó chịu. Mệ ngoại ngồi xuống tảng đá hồi nãy: - Cái con nớ gần lấy chồng rồi mi đừng giao thiệp với nó nữa. Em trố mắt nhìn mệ: - Ơ, mệ chi lạ rứa. Bộ sắp có chồng là tội lỗi lắm răng, mà mệ cháu chơi với chị Lộc? Mệ ngoại xua tay: - Thôi mi đừng có hạch hỏi tao nữa, mi con nít hỉ mũi chưa sạch biết chi đến chuyện người lớn. Em chán quá, em bỏ ra sân trước, mệ ngoại gọi giật lại: - Bảo Khuyên ở lại tao dặn cái ni đã. Em bướng: - Để cháu ra coi họ bẻ cau. Mệ ngoại khoát tay: - Ở đó, có O Cam ngoài nớ rồi, khỏi cần mi. Em hỏi lại: - Rứa răng khi hồi mệ sai cháu? Mệ ngoại rút khăn tay lau lại khóe miệng: - Tại tao ưa con Lộc nó về cho rồi, cái mặt ngó khó thương. Em cãi: - Cháu thấy chị Lộc dễ thương, chị Lộc đẹp nữa. Mệ ngoại xí một tiếng: - Ừ, đẹp đi, dễ thương đi, rồi khổ đó cháu ơi. Cháu đừng có chơi với nó, đừng nghe lời nó rủ rê. Em đi vào nhà trong. Mệ đứng dậy chạy theo: - Mi đi mô rứa Khuyên? - Cháu đi học bài. Em ôm cuốn Vạn Vật thẫn thờ đi ra trước ngõ. Có tiếng còi xe hơi vang lên, em ngẩng nhìn. Chiếc xe Jeep trắng lướt qua cùng nụ cười của chị Lộc và tà áo xanh bay bay trong gió, em lại thấy một ánh mắt ấm nồng. Buổi chiều Như Mai tới nhà rủ em ra ruộng bẻ bắp nướng ăn. Em nhờ O Cam quạt lò than rồi hai đứa loay hoay nướng. Mệ ngoại đi ra: - Nướng có được không đó, đưa tao nướng cho. Như Mai lau chau: - Dạ được mệ ơi, nghề của cháu mà. Mệ ngoại nhìn vào mặt Như Mai tò mò: - Ở nhà cháu nướng bắp bán hả? Em cười lớn: - Nó xạo đó mệ, nó mà bán buôn chi, ăn rồi chơi không mà. Mệ lắc đầu: - Cho tụi bay đi học đi hành rồi nói năng lóc chóc như đồ con trai, không ai ưa mô. Như Mai cười hích hích: - Mệ sợ tụi cháu ế chồng hả mệ? Mệ vứt trái bắp đang cầm trên tay xuống đất: - Thôi im đi, tụi bây còn con nít mà cứ nói đến chồng hoài, hư quá mất. Mệ ngoại hầm hầm đi vào trong. Như Mai ngạc nhiên nhìn em: - Chi lạ rứa Bảo Khuyên? Em nhấc trái bắp vừa chín ra khỏi lò: - Tính mệ rứa, mệ không ưa ai nói đến chữ "chồng" hít a. Như Mai le lưỡi rùn vai: - A, tức cười chưa, không có chồng làm răng mệ đẻ ra me mi, rồi me mi không có chồng, làm răng có mi được à, tao biết rồi, chừ mệ già rồi mệ lấy chồng không được, nên mệ... tức. Em xua tay: - Thôi mi, đừng nói bậy nữa, mệ nghe mệ la chừ. Hai đứa mang bốn trái bắp ra nhành sung leo lên ngồi ăn. Chị Lộc đang rửa trái cây nơi cầu ván cạnh đấy nhìn chúng em cười: - Ăn bắp nướng ngon ghê ta. Như Mai nhìn rổ ổi trên tay chị: - Chà, ổi ngon quá, cho em một trái đi chị Lộc. Chị Lộc chỉ vào vườn nhà mình: - Qua nhà chị mà hái, nhiều lắm. Như Mai kéo tay em: - Qua hái ổi ăn mi. Em dợm đứng dậy, nhưng nghĩ đến Hải đang có mặt ở đâu đó trong vườn, em rụt tay lại: - Thôi mi qua một mình đi. Như Mai trèo xuống: - Ừ thôi mi ngồi đây, tao qua hái cho, giữ dùm tao trái bắp ni nghe. Em ngồi đợi Như Mai thật lâu, em ăn hết hai trái bắp rồi mà vẫn chưa thấy nó về. Em bước xuống cầu ván rửa tay thì nghe tiếng Như Mai gọi: - Bảo Khuyên ơi, tới bưng dùm tao nì, nhiều lắm. Em quay lại, Như Mai đang ôm một túi ổi làm bằng vạt áo dài, vừa đi vừa suýt soa: - Ui cha là kiến, kiến cắn tao vô hậu. Em cười đỡ mấy trái ổi trên tay nó: - Mi hái chi mà nhiều rứa, con ni tham ăn ghê. Như Mai nheo mắt: - Tao mô có hái, có người hái dùm tao chớ bộ. - Chị Lộc hả? Như Mai ghé vào tai em: - Tao nghe chị Lộc giới thiệu là ông em họ của chị Hồ Hải đó mi, cái tên nghe "tiếu ngạo giang hồ" hí. Bàn tay em run run: - Hồ Hải hái ổi cho mi hả? Như Mai gật: - Ừ, anh chàng "galant" ác, lại đẹp trai nữa mi ơi, giống tài tử ciné rứa ghê. Em nghe thoáng xót xa trong hồn. Hải đã nói chuyện với Như Mai, Hải đã hái ổi cho nó và chắc có lẽ hai người đã nói chuyện với nhau nhiều lắm. Sao em cảm thấy buồn buồn như mỗi lần thất vọng một điều gì và em chợt ghét mình kinh khủng, sao mình hay rụt rè e lệ? Sao mình hay đỏ mặt ngại ngùng quá thế? Để Như Mai quen với Hải trước mình mất rồi. Như Mai khoát nước sông trong vắt lên rửa cẩn thận mấy trái ổi. Em dợm đứng dậy: - Để tao vô nhà lấy cái rổ. Như Mai níu em lại: - Thôi mi, hái ngọn lá chuối vắp lên rồi tụi mình thanh toán luôn chớ rổ rá làm chi cho mệt. Em lắc đầu: - Dễ sợ, nhiều ri ăn đau bụng chết. Em chợt ngừng nói vì thoáng thấy dáng Hải trên cầu ván bên kia, anh chàng đang nhìn em đăm đăm. Em lại mắc cỡ: - Vô trong nhà ăn, Như Mai. Như Mai đưa ổi lên miệng: - Ngồi đây mát mẻ ri mà đòi vô nhà, ngó mi như điên. Hải vừa quay vào, hình như anh ra cầu ván rửa tay. Em yên chí ngồi xuống cạnh Như Mai: - Cho tao một trái chín, răng tao đau ăn cứng không được. Như Mai chìa hết cho em: - Ổi nhà chị Lộc ngon lắm, trái mô cũng hườm hết a, không sống mô mà sợ cứng. Như Mai ngốn một lúc hết ba trái, em kêu: - Ui cha. Mi ăn nhiều giống cọp rứa. Như Mai chun mũi: - Nữ thực như hổ mà. Rồi nó xích lại gần em: - Nì Bảo Khuyên, Hồ Hải "beau" ghê hí. Em trố mắt nhìn nó: - Ơ hay, tao đâu có biết. Như Mai véo em: - Thôi mi làm bộ hoài. Em thật thà: - Thiệt mà, tao đâu có quen, tao đâu có thấy. Như Mai lại véo em: - Đía mi, mi không quen răng anh chàng biết mi? Tim em bắt đầu đập mạnh: - Biết tao à? Thôi mi, láo vừa vừa a. Như Mai vênh mặt: - Thề danh dự với mi đó. Hồ Hải hỏi thăm tao răng không thấy Bảo Khuyên sang chơi. Em lặng người nghe Như Mai thao thao kể: - Anh chàng hỏi tao, cô có phải là bạn thân của Bảo Khuyên không? Tao nói răng anh biết. Hồ Hải đáp lại, khi mô tôi cũng thấy hai người đi cặp kè với nhau. Rồi Như Mai nói thật nhỏ: - Mi không quen Hồ Hải, răng anh chàng lại biết tên mi? Em ngập ngừng: - Tao không biết à, chắc là chị Lộc nói. - Anh chàng điều tra mi kỹ lắm, kể cả giờ giấc đi học. Anh chàng nói Bảo Khuyên đi học buổi sáng, trừ ngày thứ Sáu, Bảo Khuyên chỉ học hai giờ đầu buổi chiều thôi. Tim em đập rối loạn: - Răng mà... răng mà... biết rõ rứa? Như Mai vẫn nói: - Hồ Hải quen với cô Tịnh Hương, Hồ Hải nói cô Tịnh Hương khen mi hiền lắm, mà theo Hải nhận xét, mi còn hiền hơn lời cô Tịnh Hương khen nhiều. Em vui vui nhưng em không tin: - Mi đía quá, không lẽ Hồ Hải khen tao trước mặt mi, ai lại bất lịch sự rứa được. Như Mai đưa lên miệng cắn trái ổi thứ năm: - Sức mấy mà bất lịch sự, anh chàng khen mi một cách tế nhị, kín đáo rồi tự tao suy ra biết rứa chớ bộ. Em chẳng hiểu Hồ Hải nói gì em để Như Mai "suy ra" những lời khen em quá như vậy, nhưng em cũng vẫn cảm thấy ngây ngây như vừa nhấp chút rượu say. Em lơ đãng nhìn sang bên kia dòng sông, bóng chiều đã nhạt và những mái tranh hiền hòa còn vương vấn khói lam. Mây ửng ráng mặt trời hồng hồng sau dãy núi đằng xa, Như Mai đứng dậy: - Thôi tao về, tối rồi. Em gói mấy trái ổi còn lại vào tấm lá chuối: - Còn chừng ni đem về cho em mi ni. - Mi ăn đi. - Tao đau răng, mi đem về cho con bé Ti đi. Như Mai đỡ gói ổi trên tay em: - Bé Tí hay là tao đây? Thôi để dành tối nay vừa học bài vừa nhấp nháp. Em đánh vào vai nó: - Cha là chị, chị tham ăn chị bị chín quai đó. Như Mai rút cổ: - Chị ni là chị thương em thương út, chị sợ em đau bụng nên chị phải ăn dùm chớ bộ. Em đưa Như Mai ra cổng, nghĩ đến gia đình của nó đông đủ chị em, sao em thấy cô đơn lạ. Em đi nhanh vào nhà trong. Em lại lặng người, em vừa thoáng thấy một ánh mắt bên kia hàng rào dâm bụp... Em cúi đầu, nghĩ đến những lời Hải khen em với Như Mai mà nghe bước chân như mọc cánh. Vào đến nhà ngang, mệ ngoại đang ngồi ăn cơm một mình trên rương xe, thấy em mệ quay xuống nhà dưới: - O Cam ơi, dọn cơm cho con Bảo Khuyên ăn. Rôi mệ bảo em: - Bữa ni mệ ăn chay, cháu ăn cơm với O Cam hỉ. O Cam bưng mâm lên tươi cười: - Chiều ni có cá nục tươi ngon lắm cô Khuyên ơi, tui kho một nửa, còn một nửa nấu canh với thơm. Em ngồi xuống ghế: - O ra vườn hái rau sống vô ăn đi. O Cam đon đả: - Rồi cô, tui có xắt bắp chuối nữa, ngon lắm. Em cầm đũa: - O ngồi ăn với tui hí. - Dạ, cô ăn trước đi, để tui muối rổ cà đã, chà cà bát bữa ni rẻ ghê. O Cam đi ra sau bếp, mệ ngoại bảo em: - Khuyên nợ, bữa ni mi lớn rồi, nên tập ăn chay cho quen. Không ăn được mười ngày như tao thì một tháng cũng nên ăn hai ngày rằm, mồng một. Thiệt ngày rằm mà thấy O Cam mua cá mua tôm về làm, răng tao đau lòng quá. Em gắp một miếng thơm bỏ vào miệng: - Mệ nói rứa chớ cá tôm trời sinh ra cho người ta ăn chớ bộ. Mệ ngoại lắc đầu: - Nói như mi thì tội lỗi lút đầu. Em cười khúc khích, em trêu mệ: - Tội lỗi xuống sông mệ ơi, mai mốt có chồng.... Mệ ngoại dằn mạnh chén cơm xuống mặt rương xe, em hoảng hồn, em bịt miệng mình lại không kịp, mệ hét: - Lại chồng, lại chồng, đúng là mi giao du với con Lộc rồi mi nhiễm cái tính hư. Thấy mệ vô lý quá, em cãi: - Chị Lộc đàng hoàng rứa mà mệ kêu hư. Hư răng nhiều người theo, nhiều người đòi rứa? Mệ ngoại đến gần em, nhìn sát vào mặt: - Mi đừng tưởng rứa mà hãnh diện, lầm rồi cháu ơi. Mi tưởng có đám cưới là oai lắm hả? Em cúi mặt ăn cơm, chả buồn trả lời. Mệ chướng ghê, mệ hầm hầm đi ra sân rửa miệng, O Cam rụt rè lại gần em: - Chi rứa cô Khuyên, chi mà mệ nổi giận rứa? Em buông đũa đứng dậy: - Mệ già rồi mệ chướng, hơi mô O để ý cho mệt. Thôi O ăn mai đi mà dọn, tui ăn rồi. O Cam nhìn em: - Cô ăn mau rứa, còn cá đây nì, cô ăn nể đi. - Thôi O ăn đi. Buổi tối trời nóng quá, em học xong bài Vạn Vật thì mồ hôi mồ kê như tắm. Em xấp vở lại, thơ thẩn đi dạo trong vườn. Ánh trăng rằm tròn vành vạch tỏa ánh sáng màu sữa bàng bạc ngàn cây. Em nghe hơi gió thoảng qua hoàng cau xạc xào, em nghe làm sương tỏa vuốt ve từng cánh là ru hồn em lâng lâng tan biến vào không gian trầm lặng và tim em rung nhẹ muôn cung nhạc êm đềm như tiếng sáo thiên thai. Em hát nho nhỏ: " Xuân tươi, êm êm ánh xuân nồng, nâng niu sáo bên rừng, dăm ba chú tiêng đồng...". Em đi qua ruộng bắp xuống cầu ván bên sông. Nơi đây gió thật mát và bóng trăng vỡ từng mảnh sáng lung linh trên mặt nước tỏa hào quang. Em ngồi xuống ván, thò chân xuống làn nước mát lạnh khua nhẹ cho vỡ vụn từng mảnh trăng vàng. Bỗng em cảm thấy nhột nhạt, hình như có ai đang nhìn em. Linh tính bén nhạy, em nhìn thật nhanh về phía cầu ván nhà bác Thuấn, có một bóng trắng đứng im lìm tại đó: Hồ Hải. Em như dính người xuống ván, dòng nước dưới kia như đặc quến níu chân em lại, em sững người, em đã bị thôi miên. Cho đến khi một tiếng kêu đầm ấm vang lên: - Bảo Khuyên. Em sực tỉnh, em rút chân ra khỏi mặt nước thật nhanh và đứng bật dậy. Hải lại gọi lại: - Bảo Khuyên. Em ù té chạy. Em vấp phải hòn đá, em ngã nhoài xuống con đường nhỏ len giữa ruộng bắp. Hình như Hải đuổi theo em và Hải cũng trông thấy, em nghe giọng Hải đầy lo lắng bên kia hàng rào dâm bụp: - Bảo Khuyên có sao không? Em lồm cồm ngồi dậy tiếp tục chạy. Em quên cả đau, cho đến khi vào đến phòng bật đèn lên, em nhận thấy áo quần mình lấm lem dơ dáy và một vết trầy ở đầu gối khá lớn. Em chạy đi tìm dầu khuynh diệp. Mệ ngoại hỏi: - Răng rứa cháu? - Dạ cháu bị bổ. Mệ ngoại vừa xức đầu cho em, vừa la: - Con gái đi đứng cho cẩn thận bổ trong vườn không can chi chớ ra ngoài đường mà bổ thì còn chi là duyên con gái nữa. Em định nói: - Mệ không ưa cháu có chồng mà mệ lại muốn cháu phải có duyên. Nhưng em giữ lời kịp, coi chừng mệ nổi tam bành lục tặc lên thì khốn. |
|
|
|
#3 |
|
Khách Ghé Thăm
Posts: n/a
|
Ðề: Vườn Cau Nước Dâng-Thuỳ An
Chương 3
Sáng nay đi học về em nhận được lá thư dì Bảo Châu: Sàigòn, ngày..... Cháu Bảo Khuyên thân mến, Lâu quá dì không có viết thư ra thăm cháu và Ngoạc, chắc cháu mong lắm hí. Sở dĩ như vậy là tại vì bữa ni dì bận quá đi. Đáng lẽ viết thư nầy cho cháu từ đầu tháng nhưng mãi đến bây giờ mới viết được, những chuyện nầy chuyện nọ dồn dập chiếm mất hết cả thì giờ của dì. Dì có một chuyện quan trọng cần cháu thư lại với Ngoại dùm dì: "Dì đã có chồng rồi cháu nợ, mới làm đám cưới gần một tháng nay, chú ấy là cán sự Y Tế, vừa từ Ban Mê Thuột đổi về làm cùng chỗ với dì hơn nửa năm nay". Sở dĩ dì không dám nói trước cho ngoại hay vì đã biết là ngoại không chịu, ngoại sẽ tìm cách ngăn cấm dì bất cứ bằng phương tiện nào. Như ngày xưa, dạo đó cháu còn nhỏ chưa biết, chứ dì đã khổ tâm rất nhiều với Ngoại đến bỏ Huế mà đi. Ngoại mang thành kiến nặng nề với đàn ông, khắt khe buộc tội họ, nên Ngoại nhất định không cho dì lấy chồng mặc dù dạo đó dì còn trẻ, có rất nhiều người xứng đáng để ý thương yêu. Cái thành kiến cay nghiệt đó, khi nào có dịp, dì sẽ kể cho cháu nghe tường tận hơn. Bây giờ chỉ nhờ cháu thưa lại với Ngoại là, dì đành cam tội bất hiếu với Ngoại, dì đã tự ý kết hôn mà không xin phép Ngoại một lời dù Ngoại còn sống. Dì đã lớn tuổi rồi, dì đã kéo dài cuộc đời con gái của dì quá lâu rồi, bây giờ dì cần nơi nương tựa, xin Ngoại thông cảm mà tha thứ cho dì, dì không thể chịu nổi cô đơn. Cháu Bảo Khuyên ơi, hãy lựa lời cho khéo mà nói với Ngoại, nếu Ngoại bằng lòng tha thứ cho dì, dì sẽ dẫn chú về Huế tạ tội Ngoại và thăm đứa cháu gái thân yêu của dì. Gắng giúp dì nghe. Cho dì gởi lời thăm Ngoại, bác Thuấn, O Cam, và Như Mai bạn của cháu, chắc hai cô bữa ni lớn lắm hí, mười bảy mười tám tuổi rồi còn gì. Rất mong thư cháu, BẢO CHÂU O Cam gọi em ra ăn cơm, em vừa bước ra vừa gấp lá thư bỏ vào túi áo. Mệ Ngoại trông thấy, mệ hỏi: - Thư ai rứa Khuyên? Em không dấu: - Dạ thư của dì Châu. Mệ ngoại chớp nhẹ đôi mắt nhăn nheo, chắc mệ đang xúc động. Mẹ nào mà chẳng thương con, dì Châu đã vì mệ, bỏ Huế đi đã sáu bảy năm nay rồi, em nhìn mệ đăm đăm, chắc mệ đang nhớ đến dì Châu. Mệ che dấu xúc cảm bằng cách gọi O Cam: - Mau xới cơm lên đi O Cam ơi. Rồi mệ lẩm bẩm: - Thư với từ, con cái bất hiếu, bỏ cha bỏ mẹ. Em chưa dám nói chuyện dì Châu, em cũng chả biết nên mở đầu câu chuyện như thế nào, em lo ghê. - Cô Khuyên bữa ni ăn chi mà nhác nhớm rứa, có canh khế nấu thịt bò đây nì, răng cô không ăn? Em cười với O: - Tại sáng ni đi học về mệt quá, nên tôi không ưa ăn chi hết a. Mệ Ngoại lo lắng nhìn em rồi nói với O Cam: - Rứa thì trưa ni O chịu khó nấu cho con Khuyên một đọi cháo tôm cua, chiều nó ngủ trưa dậy nó ăn. O Cam hỏi mệ Ngoại: - Rứa không để chiều nấu canh bún hả bà? - Thì O chia hai ra, có rứa mà cũng không biết tính. O Cam dạ nhỏ rồi bưng ra nhà sau. Đợi mệ Ngoại uống miếng nước xong, em ngập ngừng đến ngồi cạnh mệ: - Mệ ơi. Mệ ngẩng lên, âu yếm: - Chi rứa cháu? Thôi đi ngủ kẻo mệt, chiều dậy ăn cháo tôm cua. Em nói thật nhỏ: - Mệ ơi, con có chuyện muốn nói với mệ. Mệ ngoại với tay lấy cơi trầu: - Có chuyện chi rứa cháu? Em liều mạng nói một hơi: - Mệ ơi, dì Châu có chồng rồi. Mệ buông cơi trầu xuống bàn nước, đứng bật dậy: - Khuyên, mi nói chi? Mi nói răng? Nói lại tao nghe nờ. Em lập lại rõ ràng khúc chiết: - Dì Châu mới lấy chồng, mệ nờ. Mệ ngoại gieo người xuống ghế: - Lạy Phật, mi ăn nói chi lạ rứa Khuyên? Mi điên hả? Em nắm lấy bàn tay nhăn nheo của Ngoại. - Thiệt mà, dì Châu nhờ cháu thưa lại với ngoại rứa. Mệ Ngoại bắt đầu nổi cơn thịnh nộ: - Trời Phật ơi, ngó xuống mà coi, con tui nó giết tui đây nì. Rồi mệ nắm lấy cánh tay em giật mạnh: - Nó lấy chồng mà ai cho phép nó? Ai đứng ra nhận lễ cho nó? Em nhăn mặt vì đau: - Mệ thả tay ra rồi cháu nói, mệ làm chi mà dữ rứa? Mệ nới rộng bàn tay, rồi mệ thở hổn hển: - Nói đi, nói cho tao nghe đi. Em chậm rãi: - hai người đã quá tuổi vị thành niên rồi thì cần chi ai đứng ra cưới. Họ tự ý làm đám cưới với nhau, mới đầu tháng ni thôi mệ ơi, chú nớ là Cán Sự Y Tế, làm cùng chỗ với dì Châu. Mệ ngoại chỉ vào mặt em: - Tao cấm mi kêu thằng trời đánh, thằng đểu giả đó là chú. Tao đâu có nhận nó, tao từ luôn con Châu. Em ôm lưng mệ, năn nỉ: - Tội dì Châu mệ ơi, dì lớn rồi, dì phải cần nơi nương tựa chớ. Mệ không nghe người ta nói, gái không chồng như phản gỗ long đanh à? Mệ Ngoại xô em ra: - Thôi me đừng có đem chữ ra nói với tao, tao chán lắm rồi. Tao từ, tao từ hết. Em van lơn: - Thôi mà, mệ tha cho dì Châu đi, rồi cháu viết thư nói dì dẫn chú ra thăm mệ, rồi để có cháu ngoại bồng, vui lắm mệ ơi. Mệ Ngoại trừng mắt: - Vui, vui, vui cái mồ tổ mi chớ vui. Mi viết thư nói với nó là tao từ nó luôn, tao cấm cửa rồi, liệu mà đi mô cho mất đất, chớ về đây là tao lấy chổi tao xúc cả hai đứa. Nghe chưa? Em năn nỉ: - Mệ, tội dì Châu lắm mệ ơi. Mệ ngoay ngoắt đi vào buồng: - Tội thì mi cuốn gói đi theo nó đi. Đồ con gái hư đốn, mất nết mô a. Em chán nản đến bên song cửa, dở thư dì Châu ra đọc lại một lần nữa, rồi em nói nhỏ một mình: - Cháu thất bại rồi dì ơi, dì đừng giận cháu nghe dì. oOo Em ngủ trưa một giấc đến gần ba rưỡi mới dậy. O Cam đã nấu xong cháo để trên bàn từ hồi nào, đậy nắp lồng bàn cẩn thận. - Ăn cháo cho khỏe cô Khuyên, tui có xắt hành ngò và rau răn thơm lắm. Em súc miệng xong đến ghế ngồi: - O ra hái cho tôi trái ớt đi. O Cam chỉ tay: - Cô giở lồng bàn lên đi, có ớt mọi nơi a, cay xé lưỡi luôn. Rồi O hò: - Ớt nào là ớt chẳng cay. Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng Em lừ mắt nhìn O Cam: - O đừng có nói đến chữ "chồng", mệ tui nghe được, mệ la chừ. - Bà đi rồi cô ơi. - Ủa, mệ tui đi mô rứa? O Cam mách: - Tui nghe bà trăn trở hoài, bà không ngủ được, bà dậy từ hai giờ, bà nói bà đi chùa. - Thôi O ra sau làm việc đi, rồi ngó nhà tui đi đây một chút. - Tui hái bắp nấu chè cô đi về ăn nghe. Em gật đầu: - Ừ, nấu nhiều nhiều a, bà về bà ăn cho khỏe. Em ăn xong thay áo quần rồi dắt xe đạp ra ngõ, em định đạp một vòng bờ sông cho mát rồi ghé thăm cô Tịnh Hương, nghe nói cô đau mấy bữa nay, nhưng vì bài vở nhiều quá, em không có thì giờ đi thăm. Nhà cô Tịnh Hương ở chợ Cống, phải vào một con hẻm sỏi đá gập ghềnh. Em dựng xe ngoài cổng, đưa tay bấm chuông. Cô bé giúp việc chạy ra, em hỏi: - Có cô Hương ở nhà không em? - Dạ cô em đi bác sĩ rồi, mới vừa đi đó. Em quay xe trở ra: - Xí nữa cô Hương về, em nói có cô Bảo Khuyên tới thăm cô hí. - Dạ. Em vừa ngồi vào yên xe, thì nghe tiếng Honda từ trong nhà cô Tịnh Hương chạy ra. Em luống cuống suýt té vì nhận ra người lái xe Honda là Hải. Hải tỏ vẻ mừng rỡ khi gặp em: - Bảo Khuyên, Bảo Khuyên đến thăm cô Tịnh Hương hả? Em cúi đầu đáp lí nhí: - Dạ. Anh Tài, em của cô Tịnh Hương cùng đi từ ngoài hẻm vào: - A Hải, a Bảo Khuyên, hai người đi mô rứa? Em chết đứng người vì thẹn, Hải vui vẻ đáp: - Ồ không, mình đi tìm cậu, còn Bảo Khuyên đến thăm chị Hương tình cờ gặp nhau ở đây, và cùng ra về vì không ai gặp ai cả. Anh Tài vỗ vai Hải rồi nhìn em: - Chừ gặp mình đây rồi, cậu vô nhà chơi đi, cả Bảo Khuyên nữa, cô Hương cũng sắp về rồi đó, Bảo Khuyên vào nhà đợi nhe. Em lắc đầu: - Thôi lận, để khi khác Khuyên đến, chừ trời gần tối rồi, Khuyên phải về kẻo mệ Khuyên la. Hải cũng cho xe nổ máy: - Mình cũng về luôn, hẹn cậu khi khác. Anh Tài nheo mắt: - Hải tháp tùng Bảo Khuyên về nhà hả? "Suya" quá rồi, nhà hai người ở cạnh nhau mà. Chưa bao giờ em lại ngượng đến như vậy, em quên cả chào anh Tài, đạp xe đi một nước, Hải cho xe chạy song song với em: - Bảo Khuyên. Em không đáp, em không nhìn, em hoảng hốt đến tội nghiệp. Ra khỏi con hẻm, Hải bảo em: - Bảo Khuyên đi vô phía lề đi, kẻo xe. Em cố gắng lắm mới nói được: - Anh đi về trước đi, để Khuyên về một mình. Hải như không để ý đến lời em: - Khuyên đi vào phía trong đi, để tui đi ngoài cho, giờ ni học trò bãi, người ta đi làm về, xe đông lắm. Em cố nói thật lớn: - Khuyên muốn đi một mình. Hải không nói gì cả nhưng anh cho xe chạy chậm để em đạp xe lên trước, đến Đập Đá. Hải lại vượt xe đến cạnh em: - Bảo Khuyên, tại sao Bảo Khuyên cứ muốn tránh tôi hoài rứa? Em không đáp, em gắng sức đạp xe thật nhanh tuy em biết rằng sẽ thất vọng nếu Hải cứ muốn theo em bằng chiếc Honda của anh. Nhưng Hải thật tế nhị, như hiểu ý em, anh cho xe chạy chậm lại như trước. Em vẫn đạp xe trước Hải, tay run chân run vì em cứ có cảm tưởng cho Hải đang nhìn chăm chăm vào lưng em. Bỗng bàn đạp xe em như hụt hẫn, chiếc xe chạy chậm lại và lảo đảo, em hoảng hốt nhảy xuống, Hải vừa đến nơi: - Xe của Bảo Khuyên đứt sên rồi, Bảo Khuyên vào trong kia đứng chơi đi, để đó cho tôi. Em dựng xe dưới khóm tre bên đường, Hải cũng dựng xe cạnh đó rồi mở túi đựng dụng cụ sửa xe, đến bên xe em, cúi người xuống loay hoay sửa. Thời gian trôi qua đưa chiều vào tối, em đứng bên đường lòng bồn chồn chẳng yên. Chiếc xe đứt sên chi mà bất tử ghê, chuyến nầy về nhà tối thế nào mệ Ngoại cũng la, mệ cũng giảng "luân lý" cho mà nghe, nào là con gái hư, cho ăn học rồi đua đòi chúng bạn đi chơi đến tối mịt mới về. Mệ ngoại tuy cưng em lắm nhưng cũng rất nghiêm khắc. Vụ dì Châu hồi trưa còn làm mệ giận, bây giờ lại đến vụ em đi chơi về tối... trời ơi, em lo ghê. Hải đứng dậy nhìn em: - Xong rồi Bảo Khuyên, Khuyên có thể đạp xe về, yên chí. Xe chỉ bị sút sên, tôi nối lại được rồi. Em đến cạnh xe, nói rất nhỏ: - Khuyên cám ơn anh nhiều lắm. Rồi ngập ngừng một giây, em nói: - Và... Khuyên xin lỗi anh. Hải ngạc nhiên: - Xin lỗi chi rứa Khuyên? Em ấp úng: - Tại khi hồi... anh hỏi... mà Khuyên không trả lời. Hải cười: - Ồ, cái đó mà lỗi phải chi, Khuyên đừng bận tâm chi hết a. Thôi, Khuyên về mau lên kẻo mệ ngoại trông. Hải đi xe lại gần em: - Khuyên cho phép tôi được đưa Khuyên từ đây về nhà hí? Không thể từ chối, em đành dạ nhỏ. Đi được một quãng, Hải lại hỏi: - Răng Khuyên cứ tránh tôi hoài rứa? Em cắn môi: - Tại... tại anh cứ nhìn Khuyên hoài. Khuyên... dị. Hải cười dịu dàng: - Chừ Khuyên đã hết dị chưa? Em không biết trả lời sao, đôi má em nóng bừng dù gió đêm đã về mang hơi nước từ mặt sông phả lên mát rượi. Hải vẫn tiếp tục khơi chuyện: - Bảo Khuyên, từ nay Bảo Khuyên đừng tránh tôi nữa nghe. Em lại dạ. Thú thật, em chả biết trả lời làm sao. - Ngày mai, Khuyên cho phép tôi gặp Khuyên lại nghe. Em lắc đầu: - Dạ, mai Khuyên mắc đi học rồi. - Khuyên cho phép tôi đưa Khuyên đến trường nghe. Em lại lắc đầu: - Dạ không được mô. Mai Khuyên bận đi với con bạn. Hải cười: - Cô Như Mai phải không? Hôm trước cô ấy có xin chị Lộc sang vườn nhà hái ổi, trông cô ấy dạn dĩ như gái Sàigòn a. Em làm bạo hỏi Hải: - Bộ Như Mai dạn lắm hả anh? Hải nhìn em, dù trời chập choạng tối, em vẫn nhận thấy có làn ánh sáng trong đôi mắt anh: - Tôi thấy hầu hết con gái thời bây giờ đều dạn dĩ, ngổ ngáo, không ai dịu dàng thùy mị như Bảo Khuyên cả. Em vừa thẹn vừa thấy vui vui trong lòng. Hải nói như vậy có nghĩa là Hải mến em hơn Như Mai. Ừ, em cũng nhận thấy Như Mai dạn ghê, trong lớp học nó phá phách còn hơn con trai nữa, đôi lúc nó dám chọc cả thầy cô. Hải lại gọi: - Bảo Khuyên. - Dạ. - Răng Khuyên im lặng rứa? - Dạ tại Khuyên không biết nói chi hết. - Khuyên, sáng mai Khuyên mắc đi học phải không? - Dạ. - Rứa thì chiều mai, Khuyên ra vườn cho tôi được gặp hí. Em bối rối, em định nói láo là chiều mai em bận lên trường cộng điểm, nhưng nghĩ lại thấy vô lý vì hôm nay mới giữa tháng thôi mà. Hải lại giục: - Khuyên trả lời đi, chiều mai Khuyên ra vườn hỉ. - Dạ... Khuyên... Khuyên... - Hay Khuyên ngại gặp nhau ngoài vườn bất tiện? Rứa thôi chiều mai tôi sang nhà Khuyên chơi nghe. Em hoảng, đề nghị sang nhà em chơi của Hải đưa ra nguy hiểm quá, mệ Ngoại trông thấy, dám mệ từ em luôn với dì Châu lắm đó. Nhưng không lẽ từ chối cả hai đề nghị của Hải, như vậy bất lịch sự quá, cử chỉ của Hải đối với em tế nhị biết bao nhiêu, làm sao em nỡ từ chối sự làm quen của anh được. Xe gần đến nhà, Hải nói với em thật nhanh. - Khuyên, quyết định nhanh lên, chiều mai Khuyên ra vườn hay tôi sang nhà gặp Khuyên? - Rồi giọng Hải chùng xuống thật buồn - Hay là Khuyên không muốn làm quen với tôi? Em thấy tội nghiệp Hải ghê, nhưng em cũng sợ mệ nữa, chắc em không dám để Hải sang nhà đâu nên em đáp nhanh: - Mai... mai Khuyên ra vườn. Giọng Hải đầy xúc động: - Cám ơn Khuyên đã coi tôi như bạn. Chiều mai tôi đợi Khuyên bên vườn tôi, từ trưa đến tối, bất cứ giờ mô, thấy Khuyên ra là tôi sang. Bên trong nhà em đã thắp đèn, em từ giã Hải: - Thôi Khuyên về. Hải dừng xe lại: - Khuyên vào nghe, chúc Khuyên ngủ ngon đêm nay. Em hồi hộp dắt xe đạp vào nhà. Ánh mắt thiết tha của Hải cùng cử chỉ tế nhị và lời nói ngọt ngào kia, bây giờ, em quên hết, em chẳng nhớ gì cả ngoài sự lo âu càng dâng ngập trong hồn theo mỗi bước chân đi. Em cố bình tĩnh, chuẩn bị tinh thần để thấy mệ ngoại nổi cơn thịnh nộ, để nghe lời mệ đay nghiến ray rứt và cuối cùng là nên lựa lời dỗ mệ, vì tính mệ vậy, mỗi lần em làm điều gì lầm lỗi, mệ la mệ hét một hồi rồi mệ ngồi trong góc tấm tức khóc một mình. Những lúc đó, em phải đến bên cạnh lau nước mắt cho mệ, dỗ dành mệ như trẻ con và nếu cần em sẽ khóc cùng mệ để làm vơi dùm mệ nỗi ấm ức trong lòng. O Cam đứng thập thò ở cửa, em kêu: - O Cam, mệ mô? Mệ có la tui không? O Cam lắc đầu: - Bà đi chùa chưa về, cô ơi. Em thở phào nhẹ nhõm, người như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. Em vào phòng tay bộ đồ ngắn ra sân sau rửa mặt, O Cam tò mò: - Cô đi mô mà về trễ rứa? Em trả lời vui vẻ: - Xe bị hư O nợ, phải nhờ người ta sửa nên mới về chậm đó chứ. Trời ơi, tui lo mệ tui la ghê, may mà mệ đi chưa về. O Cam đến ngồi trên bậc thềm, chống tay vào cằm: - Chà, không biết bà đi chùa mô mà lâu về ghê. Em làm ra vẻ sành sõi: - Chắc bà đi chùa Từ Hiếu, chùa nớ xa lắm, gần trên lăng Tự Đức lận. Thấy nét mặt O Cam ngơ ngác, em biết có giải thích O cũng không hiểu nên em bỏ vào phòng học bài. O Cam hỏi: - Cô ăn cơm trước hay đợi bà về? Em khoát tay: - Thôi để chờ bà về rồi dọn luôn. Em lên giường nằm, gió hây hây lọt qua khung cửa thoảng hương cau ngọt nào hơi thở làn da. Em lim dim đôi mắt trong đen, và chiếc cằm vuông cương nghị, Hải đó, bóng dáng người con trai đầu tiên vương vấn tim em. Có tiếng dép lẹp xẹp đi vào sân, mệ Ngoại đã về, em nghe mệ Ngoại quăng cái nón xuống phản: - O Cam mô rồi? Múc tao một thau nước hẩm tao dầm chân coi. Rồi mệ quay về phía phòng em: - Con Bảo Khuyên mô rồi hè. Em ngồi nhỏm dậy chạy ra: - Mệ về rồi hả mệ? Mệ đi chùa mô mà về tối rứa? Mệ lục trong túi nylon, lôi ra một gói lớn: - Nì, bánh su sê, bánh măng bánh mận, tao bới về cho mi đó. Em hỏi lại: - Mệ đi chùa mô rứa? - Tao đi chùa Giác Thiên bên An Cựu a. Rồi mệ kể: - Lạy Phật, trưa ni bên nớ làm lễ mà tao quên lửng, mãi đến hai giờ chiều tao mới sực nhớ mặc áo đi. May mà qua tới cũng không trễ lắm, nhưng đến chiều tối mới xong lễ lận. Tối quá đón xe buýt không có, tao phải đi bộ quãng xa xề mới đón được chiếc xích lô, mi ngó chân tao nì, sưng vù lên thảm chưa? Mệ lại than: - Vô hậu, xích lô chém vô hậu, từ đó về đây mà ăn đến hai trăm bạc luôn. Em nói: - Cũng quá xa chớ mệ, họ đạp cũng tội. Mệ Ngoại bĩu môi: - Xa chi mà xa, tao đi hai chuyến xe buýt có hai chục bạc. Mệ lại hỏi em: - Mi ăn cơm chưa? Nghĩ đến chuyện về trễ của mình, em hú hồn may mà mệ về sau em, không thôi thì phải biết. - Mi ăn cơm chưa Khuyên? Em làm ra vẻ hiền lành: - Cháu đợi mệ mà. Mệ la: - Đợi chi mà đợi, thấy tao chưa về là ăn trước đi, ăn sai bữa khó ăn lắm, mà mi lại ốm o như con nộm a, lo ăn uống tẩm bổ đi cháu. O Cam bưng thau nước lên, mệ hỏi: - Mau dọn cơm cho con Khuyên ăn, tao ăn cơm chay trên chùa rồi. Mệ dầm chân xong, mệ vào phòng ngủ. O Cam bưng chén bát ra sông rửa, em đi theo O nói: - Cô đi nghỉ cho khỏe, ra sông làm chi, tối tăm lắm. - Tui theo O ra hóng mát mà. Em giúp O Cam tráng lại chén bát, lòng nhớ Hải vu vơ. Nhưng bên kia cầu ván nhà bác Thuấn, sông nước vẫn im lìm, tối nay Hải không ra đây. |
|
|
|
#4 |
|
Khách Ghé Thăm
Posts: n/a
|
Ðề: Vườn Cau Nước Dâng-Thuỳ An
Chương 4 Em bồn chồn nóng nảy đi ra đi vào, suốt buổi trưa em không ngủ được. Chừ đã gần 3 giờ rưỡi rồi, chắc Hải đang đợi em. Từ tối qua đến giờ, em suy nghĩ mãi, em thấy mình ẩu ghê, ai lại khi không đi hẹn hò với con trai bao giờ, chừ không biết tính sao? Chẳng biết Hải có khinh em không? Hải có chê em dạn dĩ như gái SAIGON không? Em nghe nói gái SAIGON bạo lắm, con nhà tử tế mà vẫn thản nhiên mặc váy ngắn trên đầu gối đi ngoài phố như thường. Eo ơi, mới nghĩ mà em đã rùng mình, nghe nhột nhạc ở ống chân, em thì muôn đời vẫn chiếc áo dài trắng và thỉnh thoảng có đi dự tiệc ở đâu là em mặc áo màu nhạt hoặc hoa thật nhỏ, tính em không thích mặc áo hoa hòe rực rỡ nữa đó. Em đến ngồi bên song cửa, nhìn thơ thẫn ra cửa, trỡi còn hanh nắng nhưng gió mát đã xạc xào trên những hàng cau. Mệ ngoại đang ngồi nói chuyện với dì Lục vừa dưới quê lên. Dì Lục cứ tán tụng mệ hoài. - Chà, bắp với cau vườn mệ thiệt tốt, con nghe nói hoài, chừ mới chộ (thấy) Mệ ngoại hãnh diện: - Bắp ở đây ngọt lắm dì nợ, để tui nói O Cầm bẻ vài trái luộc cho dì ăn thử. Mệ quay ra nhà sau gọi O Cầm ơi O Cầm hỏi, em nhắc Mệ: - O Cầm ra bể cửa Thuận mua cá tươi rồi mà Mệ. Mệ sực nhớ: - Ừ tao quên mất. Cháu cũng được Khuyên, ra ruộng hái dùm Mệ vài trái bắp; xí nữa O Cầm về luột cho dì Lục ăn. Không thể từ chối được, em đứng lên, thôi trốn Hải không được rồi, Em mà bước ra vườn chắc thế nào Hải cũng thấy. Em bước vào trong thay áo phin hồng. Mệ nhìn theo: - Thay áo làm chi cháu, bụi bặm ngoài a, chớ có chi mà diện. Em buồn cười khi nghĩ đến chữ "bụi bặm" Mệ vừa dùng, Mệ nào có biết bụi bặm của mệ bữa ni là Hải. Em lui cui lựa những trái bắp ngon, Hải đã đứng sau lưng em tự bao giờ. - Bảo Khuyên. Em lung tung nhìn lên: - Anh... anh Hải. - Khuyên làm chi đó? - Khuyên... Mệ sai Khuyên ra hái bắp. Hải cắn môi một lúc rồi Hải nói: - Như rứa là Khuyên ra đây là vì Mệ chứ không phải là vì tôi. Khuyên...Khuyên ác ghê. Em lúng túng: - Ơ... Khuyên không định nói rứa. Khuyên...Khuyên định nói là, Khuyên ra hái bắp sẵn là... Khuyên ra... Khuyên ra gặp anh mà. Hải vẫn đứng cạnh em: - Khuyên, tôi xin lỗi Khuyên nghe. Em lắc đầu: - Tại anh hiểu lầm Khuyên, chớ anh đâu có lỗi. Hải lại hỏi: - Khuyên định gặp tôi thật hả? Em gật đầu, em dối lòng mình: - Dạ, Khuyên định ra thì mệ sai. - Dù sao thì tôi cũng phải xin lỗi Khuyên vì đã kêu Khuyên... ác. Thật sự ra, Khuyên dịu hiền như một dòng suối trong. Hải lại bắt đầu tán, em dị quá, em ôm mấy trái bắp đứng lên: - Thôi Khuyên vô kẻo Mệ trông. Hải tần ngần: - Khuyên ra ngay nghe, tôi đợi Khuyên ở đây. Em dạ thật mau rồi chạy bay vào nhà, em để bắp vào chiếc giỏ treo trong bếp rồi nói với Mệ: - Mệ ơi, cháu hái bắp rồi, Mệ còn sai chi nữa không? Mệ vừa nhai trầu vừa nói: - Thôi cháu lo bài vở đi. - Cháu ra sông chơi cho mát nghe mệ. - Ừ Đành phải gặp Hải cho rồi, em mà trốn, anh chàng dám bước đại vào nhà lắm. Con Như Mai thường nói, mỗi lần tán ai, tụi con trai hay "uống thuốc liều" lắm. Hải mà liều mạng vào nhà, em cũng khổ với Mệ. Hải nhìn em vừa ra: - Bảo Khuyên chạy chi mà gấp dữ rứa, coi chừng bổ (té) như bữa trước đó nghe. Em nóng bừng đôi má khi nghe Hải nhắc đến vụ em bị té ngoài ruộng bắp đêm rằm nào em chạy trốn tiếng gọi của anh. Hải lại hỏi: - Bữa nớ Bảo Khuyên bị bổ có can chi không? Em lắc đầu không nói, Hải lại cười: - Tôi có đáng sợ chi để Bảo Khuyên phải chạy trốn dữ rứa? Em nhíu mày nói nhỏ: - Thôi anh đừng nhắc đến chuyện nớ nữa. Khuyên dị (mắc cở) bắt chết. - Ừ, thôi, tôi không nhắc chuyện nớ nữa, mình ra cầu ván ngắm lục bình trôi đi Khuyên. Em bước theo Hải, bóng tre rợp là đà trên mặt sông. Hải bức một đọt non thả xuôi theo dòng nước. - Bảo Khuyên đã trong thấy hoa tre chưa? Em ngơ ngác: - Hoa tre à? Hình như...hình như Khuyên chưa nhìn thấy. - Cái đó không có chi lạ, vì hoa tre không nở theo mùa như phần đông những loại hoa khác, mà đến 6, 7 chục năm mới nở một lần. - Eo ơi, lâu ghê anh hí. Mà anh đã thấy hoa tre nở chưa? Hải trầm ngâm: - Chỉ có một lần thôi Khuyên nờ, cách đây 5, 6 năm chi đó, nhân một dịp về quê. - Như vậy trong đời người, chỉ một lần thấy được hoa tre nở? - Không hẳn rứa, Hải giải thích, có thể mình sẽ thấy nhiều lần trên nhiều cây tre, những cây tre có chu kỳ nở hoa khác nhau. - Nghe anh nói làm Khuyên ước ao thấy được hoa tre ghê. Hải cười âu yếm: - Rồi trước sau gì Khuyên cũng thấy, không đẹp đâu Khuyên, nó cũng như hoa cỏ rứa. Tre với cỏ cũng một họ mà, cũng là đơn tử diệp cả. Em hái một ngọn lá tre vò vò trong tay: - Về thực vật, Khuyên học từ năm đệ lục, chừ quên hết rồi. Hải cười: - Sang năm lên đệ nhị, Khuyên sẽ học kỹ hơn. Thực vật cũng như động vật, có nhiều sự huyền bí lắm. Cho mãi đến bây chừ, có nhiều hiện tượng mà Khoa học gia vẫn chưa giải thích được. Em nhìn đám lục bình trôi theo giòng nước, cành hoa mong manh, màu tím nhạc thật dễ thương. - Khuyên đang nghĩ chi? - Dạ không, anh. Rồi em im lặng. Buổi chiều xuống thật chậm. Hương cau thoảng hơi gió và hoa bắp tung bay trong nắng chiều đầu nhẹ trên giòng nước chảy về xuôi. Hải ngâm nhỏ như thì thầm bên tai em: Lâu quá không về chơi thôn Vỹ Nhìn nàng hàng cau nắng mới lên Vườn ai mát quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Gió theo canh gió, mây đường mây Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay Thuyền ai đậu bến sông trang đó Có cho trang về kịp tối nay Mơ khách đường xa, khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà... Hải vẫn đứng sau lưng em, hơi thở của anh vương nhẹ những sợi tóc mềm trên gáy làm em bồi hồi xúc động: - Khuyên đang nghĩ chi? Em từ từ quay lại: - Khuyên đang nghĩ đến những lời thơ anh vừa ngâm. Khuyên cũng thích thơ Hàn Mặc Tử lắm. Hải hỏi em: - Trong số các thi sĩ tiền chiến, Khuyên thích thơ ai nhất? Em trầm ngâm: - Khuyên không hẳn thích ai hoàn toàn, mà Khuyên chỉ thích những bài thơ hay trong số những bài thơ của họ thôi. Ngụy Biện của Tế Hanh, bài Thơ Thứ Nhất của T.T.K.H., Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư... cũng như bài Đây Thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử mà anh vừa ngâm đó. Hải nhìn em, ánh mắt đam mê: - Khuyên... Khuyên có thể ngâm một bài thơ mà Khuyên thích nhất cho tôi nghe có được không? Em thẹn thùng lắc đầu: - Khuyên không biết ngâm thơ, vả lại, Khuyên không thuộc bài thơ mô hết. Vẳng có tiếng Mệ Ngoại gọi em: - Bảo Khuyên, Bảo Khuyên ơi... Em hoảng hốt: - Chết, mệ Khuyên tìm, thôi Khuyên vô đã hí. Hải như còn luyến tiếc giây phút vừa qua. - Bảo Khuyên. Em vội vàng bước. - Thôi để Khuyên vô kẻo mệ Khuyên thấy chừ. - Bảo Khuyên chiều mai mình lại gặp nhau nghe. Em ngần ngừ: - Không biết chiều mai Khuyên có bận việc không nữa, nên Khuyên không dám hứa. Hải vần nói: - Chiều mai tôi vẫn đợi Khuyên, nếu không bận thì Khuyên ra chỗ tôi gặp nghe. Em đành gật đầu, nhưng em dặn Hải: - Nếu không thấy Khuyên ra, anh đừng vô nhà Khuyên mà mệ Khuyên la Khuyên nghe. - Khuyên an tâm, tôi nhớ rồi. Tiệng mệ lại réo gọi: - Bảo Khuyên ơi Bảo Khuyên. Em vừa chạy vừa dạ lớn: - Chi rứa mệ? Mệ Ngoại nhíu mày nhìn ra ruộng bắp. Em hoảng vía, không biết Hải đã về chưa hay còn đứng đấy nhìn theo em. Mệ mà thấy được thì chết. Nhưng mắt mệ đã già, trời chiều lại nhá nhem nên mệ không thấy gì cả, mệ nói với em: - Không biết con Cam đi mô mà thẳng cò o ngón, cháu đi vo gạo nấu cơm dùm mệ một chút. Em phủi hai bàn tay vào nhau: - O Cam đi mua đồ ăn, chừ O chưa về, rồi mình ăn cơm với chi mệ? - Chắc nó cũng gần về chừ a. Cháu cứ chụm lửa bắc cơm lên cho mệ. Em vừa đong gạo vào ra thì O Cam về, O te te đi vào sân miệng la chi chóe: - Cá rẻ quá, Tôm rẻ quá bà ơi. O bưng một rỗ nào cá nào tôm bê bên ảng nước. Mệ Ngoại từ trong bước ra: - Mi đi mô mà lâu vô hậu rứa? O Cam đưa tay lên trán quệt mồ hôi: - Dạ cá về chiều quá, phải đợi. Rồi o tiếp tục bi bô: - Con mua con cá ngừ ni 200 đây bà, to không? Mớ tôm ni nữa, nhiều rứa mà chỉ có 85 đồng thôi. Mệ Ngoại gật gù: - Ừ, rẻ đó. Thôi mau đi làm cá rồi luộc đi. Nhà còn bánh tráng, mi ra sông hái rau muống vô chẻ cho con Bảo Khuyên cuốn bánh tráng, nó thích món ni lắm. Em biểu đồng tình: - Mệ tính răng mà đúng ý cháu ghê. O Cầm hỏi mệ: - Còn mớ tôm nì, chừ làm chi bà? - Thôi kho tàu hết đi, sáng mai nấu xôi ăn. Mệ Ngoại già rồi, mệ ít khi làm bếp nhưng tính toán thật hay, em nghe nói ngày xưa ông Ngoại là quan lớn tại triều nhà ngang cửa dọc cho nên một mình mệ điều khiển tất cả những công việc trong nhà. Mệ bảo ông Ngoại mất lâu rồi nhưng mồ chôn đâu thì em không biết, và chưa một lần nào em nghe mệ nhắc đến việc đi viếng mộ ông. Cả việc kỵ giỗ trong nhà nữa, mọi năm mệ làm kỵ hai lần cho ông Cố bà Cố (tức là ba me của mệ) nhưng tuyệt nhiên, mệ không hề làm kỵ cho ông ngoại. Em cũng chẳng biết tại sao. Em định mang ra gạo ra ao, nhưng mệ cản: - Thôi để đó cho O Cam, cháu đi nghỉ đi cho khỏe. Buổi tối em ăn một bữa cơm ngon lành, có bánh tráng cuống rau muống chẻ và cá Ngừ luộc, chắm mắm nêm mệ làm tuyệt ngon. Trời về khuya, gió từ mặt sông đưa lên mát rượi, em đứng tựa bên gốc cầu mơ màng nhìn khung trời bát ngát muôn sao. Vẳng tiếng đàn guitare từ vườn nhà bác Thuấn vỏng sang dìu dắt em mơ và giọng hát của Hải lâng lâng ru hồn em vào mộng: "Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng, có nàng thiếu nữ đẹp như trăng, tóc xanh là bóng dừa hoang dại, âu yếm nhìn tôi không nói năng..." bất giác, em buộc miệng hát theo nho nhỏ: "ta gặp nhau, yêu chẳng hạn kỳ, mây ngàn gió núi đọng trên mi, áo bay mờ khép nghìn tâm sự, hò hẹn lâu rồi..." oOo Những buổi chiều vườn cau im bóng lá, em tự nhủ lòng thôi đừng ra gặp Hải nữa, nhưng rồi em vẫn ra. Như có một ma lực, một lôi cuốn huyền bí nào từ dáng dấp thân yêu kia, từ mái tóc bồng bềnh, từ mắt cười ròn rã, từ lời nói êm ấm dịu dàng. Mệ Ngoại vẫn chưa hay biết chuyện Hải làm quen với em và em đã chấp nhận hình bóng người con trai đó đi vào đời em như một bóng mát dịu hiền. Nếu mệ Ngoại biết được, em chưa dám nghĩ chuyện sẽ xảy ra như thế nào, chắc là mệ trợn mắt, mệ phồng má, mệ kêu trời than đất rồi mệ khóc. Em thương mệ, em chìu mệ, nhưng không biết em có đủ can đảm để nghe lời mệ để xa lánh Hải không. Cảm tình của em đối với Hải càng ngày càng sâu đậm như những sợi dây trầu quấn quít thân cau, đâm chồi mọc rễ trong hồn trong trí. Hải chưa nói gì với em cả, nhưng cử chỉ ấy, mắt nhìn ấy đã nói với em thật nhiều. Em thầm mong thế, khoan nói gì với em hết Hải ơi, em còn nhỏ quá thì sự ngăn cản của mệ Ngoại càng mãnh liệt hơn. Chờ em lớn chút nữa, chờ anh lớn chút nữa, chờ em đủ nghị lực chống lại mọi thành kiến đang ăn sâu vào đầu óc mệ. Đó là rễ của cây đa, loại cổ thụ sống lâu năm nên rể của nó cũng giăng mắt chằng chịt khó gỡ cho rối. Em sợ lắm Hải ơi, mới rồi mệ còn sai em đi đăng báo từ dì Châu nhưng em còn chần chừ mãi, tại sao đối với mệ, lấy chồng là tội lỗi nhỉ? - Bảo Khuyên ơi. Mệ vừa ngủ trưa dậy vén màn gọi em. - Dạ. - Chiều ni có rảnh không? - Dạ rảnh, mệ sai chi rứa? - Cháu vô nhà bà Tá lấy hụi cho mệ được không, tháng ni mệ hốt chót đó. Em nhanh nhẩu: - Dạ được. Mệ ở nhà nghỉ cho khỏe, để cháu đi cho. - Cháu còn nhớ bà Tá không? - Dạ nhớ mà, bà Tá ở gần Tịnh Tâm cho mo. - Ừ, đi mau mà về kẻo tối nghe cháu. Em vào phòng mặc chiếc áo dài. Mệ bảo: - Đừng đi xe đạp cháu. Đi xa mệ ngại lắm. Ra đón xe buýt mà đi chắc ăn hơn. - Dạ. Em lấy chiếc nón trên nóc tủ, thay sợi quai mới rồi bước ra vườn. - Bảo Khuyên, Bảo Khuyên. Hải đứng ngay trước cổng nhà em. - Bảo Khuyên đi mô rứa? Em đội nón lên đầu, nghiêng nghiêng mái tóc: - Khuyên vô thành nội, lo công chuyện cho mệ, anh...anh đứng đây làm chi rứa? Hải cười: - Anh đợi hoài không thấy Khuyên ra. Nên khi hồi đến chừ, anh thơ thẩn ngoài vườn, thấy bóng Khuyên đi về phía cổng, nên anh ra đây đón Khuyên luôn. Em cúi đầu: - Thôi Khuyên đi kẻo chiều. Hải âu yếm hỏi em: - Khuyên đi bằng chi? - Khuyên đi xe buýt. Khuyên định đi bằng xe đạp mà mệ không cho, mệ sợ. Hải gật gù: - Đúng rồi, mệ sợ là phải, từ đây vô đó xe cộ nhiều lắm. Rồi Hải nhìn em. - Nhưng mà Khuyên đi xe buýt mất thì giờ lắm. Để anh lấy Honda đưa Khuyên đi nghe. Em hoảng, em lắc đầu: - Đừng anh...để Khuyên đi xe buýt. - Để anh đưa Khuyên đi mà. - Thôi anh, để Khuyên đón xe buýt. Hải không nói nữa, anh biết là em mắc cỡ không dám để anh chở đâu, dù nài nỉ cũng vô ích. Hải nhìn về phía đường ra Thuận An: - Để anh đón xe buýt dùm cho Khuyên nghe. - Dạ. - Khuyên vô thành nội, mà chặng mô rứa? - Dạ ở gần Tịnh Tâm a. Có hai ba chiếc xe chạy lên nhưng đông người quá, sau cùng Hai đón được một chiếc tương đối rộng. - Thôi Khuyên đi nghe, anh về. - Dạ. Phải đi đến hai chuyến xe mới đến nhà bà Tá. May mà có bà ở nhà. - Bảo Khuyên đi hốt hụi cho mệ Ngoại phải không? - Dạ. - Mấy bữa ni mệ làm chi mà không qua chơi rứa? - Dạ mệ con dạo ni không được khỏe. - Ngồi chơi con. - Dạ. Em khép nép ngồi xuống phản. Bà Tá đi vào buồng trong mang ra một gói giấy: - Đây, tiền bà đã góp xong cho mệ đây, con đếm lại coi, tất cả là 60,000. Em đỡ gói giấy trên tay bà. - Dạ, để con coi lại. Bà Tá sai chị giúp việc rót nước mời em nhưng em đứng dậy. - Dạ thôi, bà cho con về kẻo tối. Bà Tá lấy nón đưa cho em: - Ừ, thôi con về. Nì, mang tiền cẩn thận nghe con, bữa ni ăn cướp ăn bóc dữ lắm. - Dạ. Em đi bộ lững thững ra đường cái đón xe Cầu Kho. - Bảo Khuyên. Có tiếng người gọi em bên kia đường, trong quán cà- phê. Em nhìn vào ngạc nhiên: - Ủa, anh Hải. Hải tươi cười từ trong quán bước ra: - Anh ngồi đợi Khuyên khi hồi đến chừ. Em ngơ ngẫn: - Ơ, răng anh biết Khuyến sắp đỗ qua đây. Hải dắt Honda đi cạnh em: - Anh thấy Khuyên từ trên xe buýt bước xuống và đi vào căn nhà có cửa sơn xanh. Nên anh mới lại đây chờ Khuyên. Em nghiêng vành nón: - Anh... anh đi theo Khuyên làm chi rứa? Hải cười vui: - Chớ Khuyên nghĩ coi, Khuyên đi rồi anh ở nhà làm chi, vô vị quá. Nghe nói Khuyên vô Tịnh Tâm, anh xách xe chạy theo may ra còn gặp Khuyên. Em hỏi thật vô duyên: - Anh... anh gặp Khuyên làm chi rứa? Hải đáp thật nhỏ và êm: - Khuyên phải hỏi mới hiểu được anh sao? Em run cả người, mỗi lần nghe Hải nói lên lời tha thiết vậy, em thường bối rối đến lạ kỳ. Tính em vẫn chưa dứt bỏ được thẹn thùng dù em đã quen Hải khá lâu. - Chúng mình vào Tịnh Tâm chơi một chút đi Khuyên, còn sớm mà. Em ngần ngừ một chút rồi em bảo Hải: - Một chút thôi nghe, Khuyên còn phải đi về kẻo mệ Khuyên lo. Con đường đất nóng ấm nâng niu đôi gót chân vui. Hải dựng xe ngay dưới gốc đa, ngay đầu cầu: - Mình vô trong kia đảo một chút Khuyên hí. Em lại dạ, em chối từ không nỗi trước những lời đề nghị của Hải. Lần đầu tiên Hải nâng nhẹ những ngón tay em dìu lên những bậc cấp dẫn lên cầu, chiếc cầu xi măng trắng bắc ngang hồ sen im vắng lác đác những chiếc lá vàng rơi. Bàn tay em run nhẹ, Hải nhìn em: - Bảo Khuyên. - Dạ. - Bảo Khuyên sợ chi? - Dạ, Khuyên sợ chi mô. - Răng tay Khuyên run ghê. Em bối rối rút bàn tay lại. - Tại anh Hải nắm tay Khuyên... anh... Hải trầm ngâm nhìn xuống mặt hồ: - Khuyên ơi. - Dạ. - Sen tàn hết rồi Khuyên hí. - Dạ tại mùa hè hết lâu rồi. Hải tựa người vào thành cầu, giọng buồn buồn: - Ngày vui bao giờ cũng qua mau, phải không Khuyên? Em chẳng biết Hải muốn nói gì, nhưng em vẫn gật đầu, em đến cạnh Hải: - Răng tự nhiên anh buồn rứa? Hải quay lại, anh nắm lấy tay em, lần này, chính bàn tay Hải đang run: - Khuyên, Bảo Khuyên. Em nhẹ cúi đầu. Hải nhìn em đăm đăm: - Khuyên ơi, anh sắp vào lại Saigon rồi, anh có chuyện quan trọng muốn bàn với Khuyên. Em vẫn để bàn tay trong tay Hải: - Dạ. Đôi môi anh run run: - Khuyên, anh... anh yêu Khuyên... anh muốn đi đến hôn nhân với Khuyên. Tuy em đã đoán trước những lời Hải vừa nói ra nhưng em vẫn run: - Anh Hải... Khuyên... Khuyên còn nhỏ quá mà. Hải nhìn em: - Điều đó không quan trọng, anh chỉ cần ở Khuyên một sự định ước, rồi bắt anh đợi, anh chờ bao nhiêu năm cũng được hết a. Hải nói say sưa: - Hứa với anh đi Khuyên, anh vào Sài Gòn hơn một tháng thôi rồi anh lại về đây ăn Tết. Anh sẽ đưa me anh ra luôn. Me sẽ sang nhà Khuyên thưa chuyện với mệ Ngoại. Nghe nhắc đến mệ Ngoại, em sực tỉnh cơn mơ: - Chết, không được mô. Mệ... Mệ Khuyên la chừ. Hải hơi cao giọng: - La... có chi mô mà Khuyên sợ mệ la, tụi mình yêu nhau trong sạch mà. Em bối rối: - Mệ... Mệ Khuyên chướng lắm, mệ không hiểu như mình nghĩ mô. Hải buông tay em, anh ngồi lên thành cầu: - Mệ có chướng thì cũng phải nhớ rằng Khuyên đã lớn, trước sau gì Khuyên cũng phải có chồng chớ. Em định nói với Hải là mệ không bao giờ muốn em có chồng cả, nhưng chuyện vô lý quá, làm sao Hải tin em được, em lại chẳng có lý do để giải thích, em sợ Hải hiểu lầm em, em sợ Hải nghĩ rằng em không thật lòng yêu Hải. Hải dịu dàng vén những sợi tóc vướng trên trán em: - Bảo Khuyên, Khuyên hứa với anh chứ? Em lại ngẩn ngơ: - Dạ hứa chi anh? Hải nâng nhẹ má em: - Khuyên hứa là Khuyên cũng cũng yêu anh như anh yêu Khuyên nghe. Em chơi vơi: - Dạ. - Khuyên hứa là Khuyên sẽ sống bên anh suốt đời nghe. Em chìm trong hạnh phúc: - Dạ. - Khuyên hứa là Khuyên sẽ chờ đợi anh nghe. Ngày anh ra trường mình sẽ làm đám c |