Bi Thảo Luận ...Trọn Đời Chỉ Một-Hồng Kim... Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Tập 1 Chuyến bay đến phi trường Tân Sơn Nhất lúc 8 giờ. Thúy Bình cố len khỏi dòng người ...
|
|||||||
| Register | FAQ | Members List | Calendar | Radio and TV | Mark Forums Read |
|
|
#1 |
|
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
|
...Trọn Đời Chỉ Một-Hồng Kim...
Tập 1 Chuyến bay đến phi trường Tân Sơn Nhất lúc 8 giờ. Thúy Bình cố len khỏi dòng người đông nghịt đang chen lấn, xô đẩy, ôm ấp, chèo kéo nhau. Thúy Bình bước nhanh như muốn nhanh chóng thoát khỏi bầu không khí hỗn tạp đầy tiếng khóc cười. Thúy Bình phải đợi hơn nửa tiếng sau, mới có xe đến đón. − Tại sao anh đến muộn thế? − Kẹt xe. - Người thanh niên nhún vai. - Ở Việt Nam cũng như ở Mỹ thôi. Cô biết mà. Vừa mệt mỏi, vừa bực mình vì chờ đợi, Thúy Bình lên giọng: − Anh chỉ là 1 tài xế, anh không có quyền nói với tôi như thế. Nếu không, tôi sẽ đuổi việc. − Tôi không phải tài xế. Còn nữa, nếu cô muốn đuổi việc thì cứ… Tôi chẳng hề muốn làm việc với 1 người thích nạt nộ người khác mà không rõ lý do, nhất là khi người đó là phụ nữ. Người thanh niên vừa nói vừa xếp hành lý của Thúy Bình vào cốp xe. Anh nói mà không quay lại: − Cô lên xe đi, về đến Hà Tiên trong ngày có thể không kịp. Tôi sẽ đặt phòng khách sạn nếu cô muốn nghỉ. Còn không, tôi sẽ chạy suốt đêm. − Liệu anh có thể bảo đảm an toàn cho tôi không? Tại sao không cho tài xế đi mà lại là anh? − Tài xế bận đưa phó giám đốc đi công chuyện không về kịp. Còn an toàn thì tôi bảo đảm, vì tôi vẫn còn yêu đời. Thúy Bình leo lên xe, đóng cửa đánh rầm. Chàng trai cho xe chạy đi, không quay lại, anh nói: − Cô nhẹ nhàng 1 chút, nếu là xe của công ty, cô muốn phá phách thế nào cũng mặc. Nhưng đây là xe của tôi, cô nhớ cho. Thúy Bình lẩm bẩm: − Thật là ích kỷ, keo kiệt! − Tôi không ích kỷ, cũng chẳng keo kiệt. Nếu không, tôi chẳng mời cô lên xe đâu. Nhiệm vụ đón cô chẳng phải là của tôi, nhưng tôi vẫn làm. Như thế, cô có thể gọi là ích kỷ không? Thúy bình không trả lời, cô lơ đãng nhìn ra ngoài. Thành phố ồn ào đầy khói bụi, nét quen thuộc ngày cô ra đi cũng không còn. Thúy Bình dõi mắt khắp nơi, cố tìm cho ra hoa điệp vàng – 1 loài hoa mà cô yêu tha thiết. − Anh tên gì? – Thúy Bình đột ngột hỏi. − Khánh Phong. − Anh làm gì trong công ty? − Kỹ sư. Thúy Bình ngả người ra sau, mệt mỏi. − Tôi nói anh keo kiệt quả không sai. Sao anh tiết kiệm từ ngữ thế. Trả lời không chủ ngữ cũng chẳng vị ngữ. Như thế mà cũng thành kỹ sư. Khánh Phong đáp tỉnh: − Như thế là sao? Bộ hễ là kỹ sư thì ăn nói phải có chủ ngữ và vị ngữ sao? Thúy Bình không trả lời, cô hỏi tiếp: − Anh không hỏi tên tôi sao? Và tôi về đây để làm gì nữa? − Tên cô, tôi không cần biết. – Khánh Phong nói, giọng đều đều - Thế nào rồi tôi cũng biết tên cô thôi. Và cô về đây làm gì thì liên quan gì đến tôi. Nhiệm vụ của tôi là đưa cô về giao cho tổng giám đốc, thế là xong. Còn những điều khác, tôi không cần và cũng không muốn biết. Thúy Bình vẫn không buông tha. − Anh ghét tôi hay là ghét phụ nữ? − Tôi chẳng có lý do gì để ghét cô. Và phụ nữ thì đâu có gì đáng ghét. Nhưng cô hỏi tôi điều đó để làm gì? Thúy Bình chưa trả lời, cô nghĩ một lúc rồi mới từ tốn. − Để cho anh lời khuyên thôi. Khánh Phong chú ý: − Khuyên ư? Khuyên gì? − Nếu anh thù ghét phụ nữ, thì tôi khuyên anh không nên. Vì sau mỗi người đàn ông thành công, đều có 1 người phụ nữ…Còn nếu anh ghét tôi, thì đó cũng là điều không nên. Vì tôi là… 1 người rất dễ mến và cực kỳ đáng yêu. Phong giảm tốc độ. − Có lẽ cô không phải là con gái ông giám đốc, tôi đoán lầm người mất rồi. − Tại sao chứ? – Thúy Bình hỏi với giọng ngạc nhiên – Sao anh lại nói thế? − Vì cô ít “nổ” quá! Tôi nghĩ cô là con của giám đốc hãng… thuốc nổ mới đúng. Thúy Bình gật gù: − Thì ra anh cũng biết giỡn. Vậy là… không đến nỗi. Tôi chắc chắn sẽ sửa được sự cộc cằn và ngang tàng của anh. Khánh Phong tỏ vẻ bình thản: − Tôi nghĩ cô sẽ không thành công. Cô nên dành thời gian và sức lực để làm những việc khác. Thúy Bình cương quyết: − Để rồi anh xem! Khánh Phong không nói, anh cho xe vào sân 1 quán ăn ven đường. Thúy Bình đang huyên thuyên cũng im lặng. Quán trưa vắng khách. Khánh Phong và Thúy Bình bước vào gian phòng mát lạnh. Cô tiếp viên nhã nhặn: − Anh chị dùng chi ạ? Thúy Bình thả người xuống ghế: − Cho 1 nước lọc và 1 phần ăn trưa. Còn anh ta – Thúy Bình chỉ Khánh Phong – Anh ta không uống… Phong ngắt lời: − Phải, tôi không uống nước lọc, cho tôi 1 ly bia và 1 phần ăn giống cô đây. Đợi cô phục vụ đi khuất, Thúy Bình nhìn Phong: − Anh cũng lanh lợi nhỉ! − Tất nhiên. – Khánh Phong nhún vai – Cô mới biết sao? Thúy Bình không trả lời. Cô mải mê thưởng thức cốc nước mát lạnh và dĩa cơm ngon lành đầu tiên trên quê hương. Chưa bao giờ Thúy Bình cảm thấy ngon miệng như lúc này. Có lẽ tình quê hương đã làm Thúy Bình hạnh phúc. Cô nhìn người con trai trước mặt, lòng dâng lên 1 nỗi xúc động mơ hồ. Khánh Phong là người đầu tiên cô tiếp xúc trên đất Việt, bằng thứ ngôn ngữ cô khao khát được nghe, được nói trên chính quê hương mình đã từ lâu. Dù không biết Khánh Phong là ai, chưa hiểu gì về anh, nhưng trò chuyện với Phong, Thúy Bình cảm thấy rất thoải mái và vui vẻ. Thúy Bình không hiểu vì sao, có lẽ do Phong là người Việt Nam đầu tiên cô tiếp xúc trên đất quê hương sau 15 năm xa cách. Đúng, đã 15 năm… o O o O o Khánh Phong cho xe vào ga ra rồi lên phòng. Gian nhà rộng được anh bài trí gọn gàng và đầy nghệ thuật. Vừa mở cửa vào, Khánh Phong đã giật mình: − Khánh Huy! Em về lúc nào thế? Khánh Huy ngồi trên sa lông, khui chai bia và tu ừng ực. − Mới thôi. Anh ngạc nhiên hả? Hay anh không muốn tôi về? Anh cứ nói, tôi sẽ đi ngay, nhà là nhà của anh mà. Khánh Phong ngồi xuống: − Sao em nói vậy? Em muốn về lúc nào thì về, anh có nói gì đâu. Đây là nhà của chúng ta mà. − Chúng ta? – Khánh Huy cười mỉa - Của anh chứ. Chẳng phải trước khi mất, ba đã nói thế sao? Tôi là thằng con hoang, là thằng lêu bêu… Căn nhà này, tôi không có quyền gì cả. Khánh Phong thở dài: − Em vẫn còn giận ba? − Giận ư? Hận thì chính xác hơn. Muôn đời, tôi vẫn hận ông ấy. Anh biết không? Ngay từ khi nghi ngờ tôi không phải tôi là con, ông ấy đã đối xử với tôi thế nào? Anh thì thành kỹ sư, còn tôi, tôi là gì đây, hả? Khánh Phong từ tốn: − Khánh Huy! Em hãy đi học lại đi. Anh sẽ lo cho em đến nơi đến chốn. − Tôi không cần. – Huy hét to – Không cần gì cả. Anh phải hiểu, tôi không cần những thứ đó. − Vậy em cần gì? Khánh Huy không nói, mãi 1 lúc sau, Huy mới hạ giọng: − Anh buông tha Yến Nhi đi. − Yến Nhi ư? Cô ta là gì của em? − Không là gì cả, nhưng anh hãy tha cho Yến Nhi. Cho là tôi xin anh đi, đó là mong muốn của tôi. − Anh đâu có… Khánh Phong chưa nói hết câu, Huy đã ngắt lời, giọng hằn học: − Anh đừng bảo không có. Anh quen biết bao cô gái, bao nhiêu, tôi không cần biết, ai tôi chẳng quan tâm. Nhưng anh nên tha cho Yến Nhi, nếu không, tôi sẽ không tha cho anh đâu. Khánh Huy nói xong đi ra khỏi nhà, Phong nhìn theo. Không phải Khánh Huy nói không đúng. Anh đang có ý định theo đuổi Yến Nhi, nhưng anh không ngờ, Khánh Huy quan tâm Yến Nhi đến như vậy. Cả cuộc đời Phong chưa lo cho Khánh Huy điều gì cả, đây là lần đầu tiên có thể. Anh nghĩ… o O o O o Khánh Phong quen Yến Nhi trong 1 dịp tình cờ. Yến Nhi làm công tác xã hội. Cô hay đến khu phố nghèo cuối đường Phan Hiến Đạo thuyết phục những người nghiện vào trại. Trong 1 lần bị những người ở đây phản ứng, rượt đuổi, Yến Nhi chạy và chặn xe Khánh Phonglại, xin đi nhờ. Lúc đó, Phong nhớ rằng mình đã đồng ý dù không biết Yến Nhi là ai. Anh đã quên mất Yến Nhi vài ngày sau đó nếu không có dịp gặp lại Yến Nhi 1 lần nữa. Nhi là em của Khải Minh, vốn là bạn thân của Phong. Khánh Phong còn nhớ rất rõ lần ấy. Gặp lại Yến Nhi, anh hết sức bất ngờ. Và cũng từ đó, anh làm bạn và dần dần yêu Nhi. Bản thân Phong có vô số bạn gái. Tính anh xưa nay là vậy. Trời sinh anh 1 dáng vẻ phong trần và cách ăn nói làm mềm lòng người đối diện, và… Phong đáp lại tất cả tình cảm mọi người dành cho mình. Nhưng Phong khẳng định mình chưa yêu ai, ngoại trừ Yến Nhi. Khi gặp Yến Nhi, con tim anh đã thật sự rung động. Yến Nhi dịu dàng, xinh đẹp, ăn nói lại có duyên, anh thật sự yêu Nhi, nhưng bây giờ… Tiếng chuông cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của Khánh Phong. Anh bước ra mở cửa. − Yến Nhi! – Phong thốt lên. Yến Nhi lao vào nhà, giọng vui vẻ: − Anh bất ngờ lắm phải không? Đố anh, em đến đây làm gì? Khánh Phong lơ đãng nhìn ra cửa sổ: − Anh… không biết. − Anh đoán xem! - Yến Nhi nheo mắt. − Anh không biết mà. Yến Nhi phụng phịu: − Không vui gì hết. Hôm nay anh sao vậy? Anh có bệnh không? − Không. – Phong trả lời – Nhưng anh có công chuyện sắp phải đi, em thông cảm. − Không đi không được sao? − Không. Khánh Phong trả lời cộc lốc. Yến Nhi bực bội, nhưng vẫn dịu dàng: − Vậy em về. Lúc nào rảnh, anh cứ điện cho em. Khánh Phong không nói gì, tiễn Yến Nhi ra cửa. Anh đứng nhìn theo dáng Nhi cho đến khi bóng cô khuất hẳn trong dòng người đen nghịt buổi tan tầm. Không kềm lòng được, Phong hét to: − Yến Nhi ơi! o O o O o Thúy Bình xuống cầu thang. Bộ đồ lửng trắng ôm sát người làm cô đẹp lạ. Tóc xõa ngang vai, Thúy Bình có vẻ trẻ hơn tuổi 25 của mình rất nhiều. Bình tiến đến chiếc máy hát đĩa, vặn nhạc thật to: “Chủ nhật này không anh Nắng không còn tươi nữa. Nụ hoa vàng trước ngõ Cũng kém sắc phai hương Chủ nhật không anh Không anh Em buồn thật buồn Anh ơi! Anh có biết Biết cho tấm lòng em…” Bản nhạc trầm, lời ca êm ả, nhưng Thúy Bình lại nhún nhẩy theo điệu ráp khiến cô buồn cười không thể tả. Cô nhún nhảy cho đến khi có tiếng đằng hắng trên lầu vọng xuống: − Chủ nhật không có anh mà con vui vậy sao? Thúy Bình vặn nhạc nhỏ lại: − Ba trêu con hoài. − Chứ chẳng phải thế sao. Nhạc là: “Chủ nhật không có anh Em buồn thật là buồn.” Buồn mà nhún nhảy thế sao? Thúy Bình bướng. − Vậy chẳng lẽ buồn thì nằm lì trên phòng? Nhún nhảy cho vơi buồn chứ ba. − Cũng có lý đấy. – Ông Sơn gật đầu – Con nói gì cũng có lý hết. Mà cho ba hỏi… − Gì hả ba? − Anh nào làm con buồn thế? − Ba này! Người ta còn nhỏ mà, anh nào đâu. − Thật sao? − Thật mà. – Bình chun mũi. − Thôi, vậy ba sẽ mai mối cho con 1 chàng để mà thương mà nhớ với người ta. − Ba định hại con gái ba sao? − Hại ư? Sao lại gọi là hại? Mai mối mà hại sao? − Chứ gì nữa ạ. Con gái ba đang vô tư mà. “Người ơi! Tôi biết yêu là khổ” – Đang nói Thúy Bình đột ngột hát lên rồi lại hạ giọng – Ba không nghe người ta hát sao? − Thúy Bình à! − Dạ, có gì không ạ? − Chuyện ba nói với con thế nào? Con suy nghĩ kỹ chưa? − Ba à! Bình ngập ngừng - Tại sao ba lại giao quyền điều hành công ty cho con, mà không phải cho anh Hai? − Anh Hai? Nó làm được gì chứ? Nghề nghiệp gia đình thì bỏ phế, theo cái nghề hay đi lang thang. Nó muốn thì cứ cho nó bám cái nghề ấy. − Nhưng nghề họa sĩ cũng tốt vậy ba. – Thúy Bình bênh anh. − Tốt ư? Làm họa sĩ thì kiếm được bao nhiêu tiền? Cả cơ ngơi này, sự nghiệp này, rồi ai sẽ quản lý? Ba chỉ có 1 thằng con trai… Mà thôi, ngày mai con theo ba đến công ty, ba sẽ giao quyền giám đốc lại cho con, rồi con sẽ phải cai quản cả công ty, làm cho công ty mình ăn nên làm ra. − Cho con nghỉ vài ngày đi ba. – Thúy Bình nằn nì – Hơn 1 tháng nữa ba mới về bển, lo gì. Con mới về có 1 ngày, chưa đi đâu chơi cả. − Thôi được! – Ông Sơn thở dài – Thôi được. Ba cho con 3 hôm. Hà Tiên này rất đẹp, đi 3 hôm không giáp đâu. Nhưng con còn ở đây lâu dài, rồi sẽ có dịp đi chơi thôi. Vả lại… - ông nhìn Thúy Bình – Con gái lớn rồi, đừng ham chơi quá. − Liệu… - giọng Thúy Bình đầy lo lắng, cô ngập ngừng – Có ai phản đối việc con làm giám đốc không hả ba? − Ai dám phản đối? – Ông Sơn hỏi – Con nắm quyền thay cha là chuyện thường, có gì đâu lạ. Vả lại, năng lực và trình độ của con cũng đâu thua ai. Ngoài khả năng quản lý, sự thông minh, nhanh nhạy, tấm bằng kinh tế và quản trị kinh doanh cũng là 1 minh chứng cho năng lực tuyệt vời của con. − Ba ơi! Thúy Bình nhăn mặt. – Ba đừng ca ngợi con quá. Con gái ba đâu có giỏi vậy. Ông Cảnh Sơn cười lớn: − Tại sao con lại khiêm tốn? Con là con gái của ba, ba ca ngợi con là chuyện thường thôi. Thúy Bình định trả lời thì chuông điện thoại reo vang. − Alô. – Ông Cảnh Sơn nói. − À! Anh hả? – Ông Sơn nhìn Thúy Bình – Con bé có ở đây. Ừ, anh cứ dẫn Minh Vũ tới, hôm nay nó không có làm gì cả. Ừ, anh tới liền nhé. − Ai vậy ba? – Thúy Bình lên tiếng khi ông Sơn vừa gác máy. − À! Bác Dương, bạn thân của ba ấy mà. − Còn Minh Vũ là ai? − Con không nhớ Minh Vũ sao? Thằng nhóc chơi với con hồi bé ấy. Ba vẫn nhớ, lúc ấy, con thật nghịch ngợm, lúc nào cũng trêu Minh vũ. Có khi, con trêu nó đến phát khóc ấy chứ. − A! Con nhớ ra rồi! Minh Vũ, Vũ mít ướt chứ gì? – Thúy Bình reo lên. − Con không được hỗn. Phải gọi là anh Vũ nghe không? Thúy Bình chưa trả lời thì chuông cửa reo vang. − Chị Lộc ơi! Mở cửa! – Ông Sơn gọi với ra sau. − Dạ, thưa ông. Chưa đầy 2 phút sau, những người khách đã hiện trước cửa. − Chào anh Dương! – Ông Sơn mừng rỡ reo lên - Mời anh vào nhà! Thúy Bình liến thoắng: − Cháu chào bác trai, chào bác gái, chào anh Vũ… mít ướt. Chữ “mít ướt”, Bình xuống giọng thật thấp, nhưng cố tình để mọi người nghe được. Ông Sơn nhíu mày: − Thúy Bình! − Không sao, không sao. – Ông Dương lên tiếng - Cứ để tụi nhỏ sống lại tuổi thơ đi, đừng gò ép chúng quá, anh ạ. Ông Sơn cười thoải mái. − Còn chị, chị nghĩ sao, chị Cầm? Bà Cầm không trả lời, mà nhìn sang Minh Vũ. − Còn con thì sao, Minh Vũ? − Sao là sao ạ? – Vũ hỏi lại. − Vậy mà cũng không biết. – Thúy Bình ngồi xuống đối diện Vũ. − Biết gì, Bình… bé… bự? Vũ cố tình nói to 3 chữ “Bình bé bự” làm Thúy Bình nóng ran cả mặt mày. Cả nhà cười to, thoải mái. Bình nheo mắt, phản đòn. − Ngày mai, tôi sẽ gởi tặng anh 1 cặp mắt kiếng. − Kiếng ư? Tôi đâu có xài kiếng. – Vũ tỏ vẻ không hiểu. − Vâng. – Bình đáp tỉnh – Tôi sẽ tặng anh 1 cặp mắt kiếng, vì theo sự nhận biết ban đầu của tôi, anh bị cận thị nặng. − Cận thị ư? Sao cô biết? - Giọng Vũ vẫn chưa hết ngạc nhiên. − Vì tôi như thế này mà gọi là Bình bé bự. Thế không phải cận thị là gì? Minh Vũ phì cười. − Thế mà tôi cứ tưởng… − Tưởng gì? − Cô là bác sĩ khoa mắt chứ. Thúy Bình liếc xéo Vũ: − Anh chẳng khác ngày xưa là mấy. − Cô cũng vậy. Vũ buột miệng và nhớ ngày xưa. Ngày xưa, khi Vũ còn bé, thuở anh còn mang cái tên Bi đầy tươi đẹp. Thửơ anh và Thúy Bình cùng hái hoa, bắt bướm, cùng chơi tró cô dâu-chú rể. Thửơ anh trèo cây hái trộm những quả ổi cho Thúy Bình. Anh cũng nhớ rất nhiều ngày Thúy Bình lên máy bay rời quê hương. Lần đó, Vũ nhớ mình đã khóc thật nhiều. Đôi lúc, ngủ giật mình tỉnh giấc, mắt anh vẫn còn ướt và lưỡi anh vẫn còn vị mặn của nước mắt. − Anh đang nghĩ gì thế? – Bình đột ngột hỏi làm Vũ giật mình. − Không có gì. – Vũ cười nhẹ. − Thôi, Bình! – Ông Sơn lớn tiếng – Con để anh Vũ yên có được không? Con gái lớn rồi, dịu dàng một chút. Không khéo…. Ba sẽ phải nuôi con suốt đời đó. − Ba! – Bình nhăn mặt – Ba kỳ quá. Ông Dương nhìn bà Cầm, rồi quay sang Thúy Bình: − Cháu đã quen không khí ở đây chưa? − Dạ, rồi ạ. − Lúc nào muốn đi chơi, nhớ nói bác sẽ bảo Minh Vũ đưa đi. Hà Tiên dạo này đẹp và rộng ra, không khéo cháu sẽ lạc mất đấy. Thúy Bình không đáp, cô nâng tách trà lên môi, nhấp nhẹ. − Còn cháu thì sao Minh Vũ? – Ông Cảnh Sơn lên tiếng. − Sao là sao ạ? − Thì…. Cháu có đồng ý đưa Thúy Bình đi chơi không? − Dạ, đồng ý ạ. Có gì bác cứ bảo Bình gọi cháu. Ông Sơn hỏi rồi quay sang Thúy Bình: − Minh Vũ rất giỏi. Mới 27 tuổi thôi mà là giám đốc công ty “Nam Việt”, lại là 1 trong 10 nhà doanh nghiệp thành đạt trong năm nay đấy. − Có gì đâu ạ. Rồi trong năm sau, con sẽ là người nữ duy nhất trong 10 nhà doanh nghiệp thành đạt ấy. – Thúy Bình liếc nhanh về phía Minh Vũ – Con sẽ không để thua đâu, phải không anh Vũ? – Thúy Bình đột ngột hỏi Vũ làm anh ngơ ngác 1 lúc rồi gật đầu. − Ừ. − Ừ cái gì? Anh nghe tôi hỏi gì không? – Thúy Bình nheo mắt trêu Minh Vũ. Biết không thể nào đối đáp lại Thúy Bình, Minh Vũ đành im lặng. Anh đánh trống lảng: − Bao giờ Bình đi làm? − Ngày mai…. và ngày mốt, tôi sẽ chính thức gia nhập hàng ngũ những nhà doanh nghiệp trẻ. Vũ cười xòa, lắc đầu trước câu nói của Thúy Bình. Anh lại nhớ đến Hải Bình. Rõ ràng chị em Thúy Bình chẳng có gì giống nhau cả. Hải Bình yếu đuối, dịu dàng bao nhiêu, thì Thúy Bình mạnh mẽ và sôi động bấy nhiêu. Lúc đầu mới gặp Hải Bình, anh đã bị chinh phục ngay bởi bản tính ấy. Đột nhiên anh hỏi: − Hải Bình đâu rồi, Thúy Bình? Bình nhìn Vũ đầy nghịch ngợm: − Tại sao anh quan tâm đến Hải Bình thế? − Đâu có gì. Tôi chỉ buột miệng hỏi thế thôi. − Sao anh biết Hải Bình là em tôi? − Tình cờ thôi. – Vũ đáp. − Hải Bình ở Đà Lạt dưỡng bệnh, chưa về. − Bệnh ư? – Vũ ngạc nhiên - Bệnh gì? Thúy Bình không nói. Ông Sơn dường như cũng không muốn nói về đề tài này nữa, nên lái sang chuyện khác. − Thôi, cả nhà ta ăn mừng hội ngộ đi. Chúng ta đến “Cát Trắng” nhé. Thúy Bình đứng lên: − Đúng rồi, con đói bụng chết đi được. Ông Dương nhìn Bình thích thú: − Cháu lúc nào cũng tạo ấn tượng cho người khác, Thúy Bình ạ. Bình gật đầu: − Vâng, ai cũng bảo thế ạ. Ông Dương sững người nhìn Bình 1 lúc lâu, rồi như chợt hiểu ra, ông cười to. − Mọi người quả là có con mắt tinh đời. oOoOo Hoa vàng phố biển chiều nay Vàng ánh mắt, vàng bờ vai ngọc ngà Người là một khách phương xa Đam mê phố biển đường hoa chẳng về Dưới hoa người thốt câu thề Ngỏ lời hẹn sẽ về cùng hoa Nghìn năm tình vẫn không nhoà Nghìn năm người vẫn đợi chờ dáng xưa Điệp vàng dù gió, dù mưa Dù sương, dù nắng vẫn chưa phai màu Mai sau Rồi lại mai sau…. Điệp vẫn rực rỡ một màu vàng tươi Sắc hoa níu gót chân người….” Từ rất lâu rồi, màu hoa điệp vàng đã làm Thúy Bình say đắm. Ở trời Tây, không có loài hoa ấy, Thúy Bình đành thỏa mãn nỗi đam mê mình bằng ảnh chụp và những bài thơ, bài nhạc. Bây giờ thì khác, Bình đang đứng trước hoa điệp vàng thật sự. Dãy hoa vàng rực rỡ ôm lấy con đường nhỏ, những cánh hoa lung linh trong gió sớm. Con đường được trải 1 lớp thảm vàng. Hoa quyện nắng, quyện gió, gió quyện hương nồng của biển. Thúy Bình hít thật sâu mùi hương ấy, cảm thấy mắt say ánh vàng, lòng say hương gió. Cô vừa đi, vừa ngân nga bài thơ mình yêu thích. “Hoa vàng phố biển chiều nay…” Thúy Bình cho xe chạy vòng con đường. Nơi đâu có màu hoa vàng là có vết chân cô. Thúy Bình đi mãi, cho đến khi nắng cao quá đầu, cô mới nhận ra những gì quanh mình bây giờ quá lạ. Cô nhìn mãi vẫn không biết mình ở đâu. Bên tai Thúy Bình vẫn còn tiếng sóng biển, nhưng đây là đâu thì Thúy Bình nhìn mãi vẫn không ra. Cô đành cho xe tấp vào quán nước ven đường. − Xin lỗi. – Thúy Bình hỏi cô tiếp viên vừa bước ra – Đây là đâu? Cô gái tròn mắt ngạc nhiên nhưng vẫn lễ phép: − Dạ, Hà Tiên ạ. − Không phải. Tôi biết đây là Hà Tiên, nhưng tôi hỏi đây là đâu? Từ đây về công ty “Cát Tiên” bao xa? Cô gái lắc đầu: − Xin lỗi, tôi cũng mới đến thôi. Tôi chưa biết nơi chị hỏi. Thúy Bình thở dài: − Thôi được, cám ơn cô. Cô gái đi rồi, Thúy Bình mới cảm thấy lo. Cô không biết làm sao để tìm ra đường về. Số điện thoại nhà và công ty, Bình đều không nhớ. Thúy Bình cũng không thể hiểu nổi mình. Điều gì Bình cũng có thể nhớ, nhưng số điện thoại thì không. Bình vừa uống nước vừa thở dài. − Cô chịu về chưa? Khánh Phong kéo ghế ngồi xuống trước mặt Thúy Bình. − Cô về hay là còn muốn đi tiếp, tôi sẽ để cô đi. Thúy Bình mím môi: − Sao anh biết tôi ở đây? Anh theo dõi tôi à? − Cô nghĩ tôi rảnh vậy sao? – Khánh Phong hất hàm - Vả lại, tại sao tôi phải theo dõi cô? Điều đó đâu ích lợi gì cho tôi. − Vậy sao anh biết tôi ở đây? − Tình cờ thôi. − Tình cờ ư? Tôi không tin. − Không tin thì thôi. Cô muốn nghĩ sao cũng được. − Nếu tôi không về thì sao? − Cô cứ ở lại, tôi về. – Khánh Phong đáp. − Anh phải dịu dàng hơn 1 chút. Anh không thể nói chuyện như thế với phụ nữ, với… phái đẹp. Khánh Phong cười mũi: − Tôi không thích điều ấy. Tôi không giống những người đàn ông mà các cô cần. Tôi không giống bất cứ hình mẫu lý tưởng nào các cô đặt ra. Và cô, cô không thể đòi hỏi tôi điều ấy. Tôi không thể nào dịu dàng hơn đâu. Thúy Bình nhìn Khánh Phong: − Tôi nghe nói là anh rất có tài. Khánh Phong chưa trả lời thì Bình tiếp: − Rất cao ngạo và đặc biệt là…. rất bay bướm. Ba chữ “rất bay bướm” được Thúy Bình nhấn mạnh, làm Khánh Phong bực mình. − Liên quan gì đến cô? − Tôi quan tâm đến mọi việc của công ty. − Việc tôi bay bướm thì liên quan gì đến công ty? − Có chứ. – Bình gật đầu - Lỡ như lúc nào đó, mọi chuyện đổ bể ra, danh tiếng công ty sẽ bị anh hủy hoại. − Danh tiếng ư? – Phong nhếch mép – Nó đã bị cha cô hủy hoại từ lâu rồi. − Anh nói gì? Tại sao anh nói như thế? − Cô cứ về hỏi cha cô. Còn bây giờ thì về, nếu không tôi sẽ về trước. Cô có về không? Thúy Bình hậm hực: − Lúc nào cũng gấp. Một lúc nữa được không? − Tôi không rảnh. Thời gian tôi không chỉ dành cho cô. Bình nheo mắt: − Vậy chứ anh dành cho ai? Khánh Phong không trả lời mà đứng lên ra xe. Bình không còn cách nào khác hơn là đứng lên và đi theo anh. Vừa đi, cô vừa lầm bầm: − Rõ thấy ghét! Làm gì mà gấp thế không biết? o O o O o Thúy Bình đứng lên, chào tất cả mọi người, rồi cất tiếng: − Hôm nay, tôi chính thức nhận chức giám đốc thay cho ba tôi. Tôi không biết nói gì hơn, ngoài cảm ơn sự cống hiến của mọi người cho công ty trong những năm qua. Tôi cũng mong rằng trong những năm sắp tới, mọi người sẽ cùng tôi góp sức xây dựng “Cát Tiên” ngày 1 hùng mạnh hơn. Tuổi tôi còn rất trẻ, mọi người chắc chắn có kinh nghiệm hơn tôi. Tôi mong rằng sẽ học hỏi được thêm kinh nghiệm ở mọi người. Tiếng vỗ tay vang lên phía dưới. Thúy Bình cười thật tươi, nhưng cô biết, trách nhiệm bắt đầu đè nặng lên người mình. Gia đình cô có 3 người con. Duy Bình anh cô thì không theo nghiệp nhà. Hải Bình thì quá yếu đuối. Rốt cuộc, cả sự nghiệp gia đình đều trút xuống vai cô. Thúy Bình không biết có làm nổi không. Vì dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng rất yếu đuối. Cô có sự yếu đuối vốn có của 1 người con gái. Tiếng vỗ tay vẫn nổ giòn phía dưới. Thúy Bình cúi chào rồi ngồi xuống. Ngày mai, mọi chuyện sẽ đổi khác. Bất chợt, Thúy Bình thấy lo lo. o O o O o Thúy Bình nhìn người con trai còn trẻ đang ngồi trước mặt mình. Anh đẹp hơn người bởi sống mũi cao và đôi kính trắng tô đậm vẻ trí thức. Thúy Bình nói mà không nhìn thẳng người đối diện. − Anh là phó giám đốc Vĩnh Phú? − Vâng. − Anh làm việc bao lâu rồi? − Hơn 7 năm. − Có lẽ anh rất hiểu công việc của công ty. Mọi việc, anh phải hỗ trợ tôi trong những ngày đầu. − Tất nhiên! – Phú gật đầu. Thúy Bình thở dài: − Tôi không biết mình có làm nổi không? − Cô không tự tin sao? − Tự tin chứ. Nhưng tôi vẫn cứ lo lo làm sao ấy. − Có gì mà phải lo. Cô có năng lực, lại có niềm tin, bao nhiêu đó đã đủ cho 1 người thành đạt. − Vâng, cám ơn anh. Vĩnh Phú chưa trả lời thì điện thoại bên người Bình đã reo vang. − Alô. − … − Anh Hai hả? – Bình hạ giọng. − … − Được, em sẽ sang liền. Chào anh nhé! − Có chuyện gì à? – Phú hỏi. − Vâng. Xin lỗi anh nhé. − Không có gì. Thôi, chào cô. o O o O o Thúy Bình bước vào phòng vẽ trên đường Lê Văn Duyệt. Gian phòng hẹp, lỉnh kỉnh những tranh và viết, thước, bột màu. − Có chuyện gì không, anh Hai? − Ba biết em tới đây không? − Không. − Hải Bình sao rồi? − Không sao. Nó khỏe rồi. Anh nhắn em tới đây gấp, có chuyện gì không? − Thúy Bình! Em có tiền mặt ở đó không? − Có. Nhưng anh cần bao nhiêu? − 10 triệu. − 10 triệu ư? − Đúng vậy. − Anh cần số tiền lớn như thế để làm gì? Có gấp lắm không? − Gấp lắm. Anh phải có nó trong hôm nay. Thúy Bình! Anh không hề muốn làm phiền em. Đối với ba, món tiền đó không bao nhiêu. Ngày trước, ba có thể cho gấp 2, gấp 3, thậm chí gấp 10 lần như thế. Nhưng bây giờ, anh không thể xin ba, em hãy hiểu cho anh. − Em hiểu. Nhưng anh cần tiền đó để làm gì ? Duy Bình ôm đầu ngồi xuống: − Vân Phương vào viện rồi. − Chị Vân Phương? Nhưng… vì sao thế? − Tai nạn. − Tai nạn gì? − Giao thông. Vân Phương bị 1 tay lái xe phóng nhanh đâm phải. Hắn ta bị . − Giao thông. Vân Phương bị 1 tay lái xe phóng nhanh đâm phải. Hắn ta bị bắt rồi. Nhưng… Vân Phương cần 1 số thuốc rất quan trọng. Anh chỉ có hơn 5 triệu trong tay, 10 triệu nữa chưa chắc đủ. − Vậy người đụng chị Phương? − Hắn cũng rất nghèo. − Sao anh biết? − Ít ra là cũng do hắn nói. Hắn nói hắn rất nghèo, muốn bắt hắn thì bắt, hắn không có đồng nào cả. − Chị Phương thế nào rồi? − Đã qua giai đoạn nguy hiểm, nhưng vẫn chưa tỉnh. − Thôi được. Em sẽ lo cho anh số tiền em có thể. Có lẽ là hơn 10 triệu. − Cám ơn em. − Anh Hai! Em muốn vào thăm Vân Phương. − Lúc nào Phương tỉnh, anh sẽ báo. Duy Bình nói xong rồi lái sang chuyện khác. − Công việc của em thế nào rồi? − Tốt thôi. Nhưng mà… − Anh hiểu em muốn nói gì, nhưng anh không về đâu. Anh suốt đời vẫn yêu công việc này. Còn công việc kinh doanh, anh không quan tâm. Anh mong là 1 ngày nào đó, ba sẽ hiểu. Anh cũng tin rằng em có đủ năng lực quản lý. Em sẽ giúp được ba thôi. − Anh Hai! Anh về xin lỗi ba đi. − Anh sẽ về, nhưng không phải bây giờ. Lúc nào anh thành công đã. − Tùy anh thôi. – Thúy Bình mỉm cười - Nội trong hôm nay, em sẽ mang tiền đến cho anh. − Em về. – Duy Bình ra mở cửa phòng – Anh vào viện với Vân Phương đây. Thúy Bình vừa đi khuất, Duy Bình đóng cửa lại, đến bệnh viện. Mùi ê tê đặc trưng xộc vào mũi. Anh bước đến phòng hồi sức, Vân Phương vẫn chưa tỉnh. Bình lặng lẽ ngồi xuống. Vân Phương nằm trên giường, mặt tái xanh, chai nước biển vẫn đều giọt, bình oxy nơi đầu giường. Duy Bình nắm bàn tay xanh gầy của Vân Phương. − Vân Phương! Em tỉnh lại đi. Anh không thể mất em. Cuộc đời anh thay đổi ngay từ khi có em. Nếu bây giờ anh mất em, nếu bây giờ em bỏ anh ra đi, thì những gì anh sẽ làm, anh đã làm… ai sẽ khuyến khích, sẽ vui mừng với anh đây? Bình nói với Phương rất nhiều. Anh nói chuyện quá khứ, chuyện tương lai, nói mãi… Duy Bình nhìn lại Vân Phương, anh chợt vui mừng, lòng nhen lên 1 niềm hy vọng khi từ 2 rèm mi khép kín, 1 dòng nước mắt nhẹ nhàng chảy ra. o O o O o Khánh Huy ngồi trước mặt viên cảnh sát. Vẻ mặt bất cần đời, Huy ngửa mặt ra ghế. − Không ai bảo lãnh, tôi sẽ giam anh đấy – Viên cảnh sát tỏ vẻ bực tức. − Anh cứ giam, tôi chẳng còn ai thân thuộc cả. − Còn bạn bè? − Cũng chẳng có ai. Tôi không chơi với ai cả. − Lý do? − Chẳng có lý do. Tôi không thích giao thiệp, thế thôi. Người cảnh sát lắc đầu: − Chạy xe cho cố, rồi đâm phải người khác. Loại người như các cậu, tống hết vào trại giam cho thiên hạ nhờ. − Không có tụi tôi thì cảnh sát mấy ông sẽ không có việc làm, sẽ rất buồn. Tôi phá rối chút thôi, có gì đâu. − Phá rối ư? Đụng người ta như thế còn không chút ân hận. Báo cho anh biết, nếu cô gái đó chết, anh sẽ ra tòa. Ít nhất là 3 năm, anh biết không? Khánh Huy không nói. Sống bất cần đời, nhưng anh cũng có lòng nhân. Anh rất ân hận về vụ việc xảy ra, dù ngoài miệng nói cứng. Anh vẫn nhớ mình lao xe vào cô gái thế nào. Anh có uống rượu, chút men làm tăng nguồn cảm hứng, anh chạy xe mà không cần biết xung quanh có ai. Lúc thấy cô gái dắt xe qua đường, anh cố tránh nhưng không kịp. Chính anh đã đưa cô vào viện, báo cho người quen cô qua điện thoại tìm thấy. Anh quả thật rất lo cho cô, nhưng bây giờ… − Anh đã bao nhiêu lần chạy xe kiểu như thế? - Người cảnh sát lại hỏi. − Vài lần thôi. − Vài lần là bao nhiêu? Cũng may anh còn chút lòng nhân, chứ nếu không… − Không thì sao? − Cô gái ấy chết rồi. Bác sĩ bảo may đưa vào viện kịp lúc, anh còn cho máu cô ta… − Tôi không cần ai cảm ơn. Anh đừng nói chuyện đó cho ai biết, tôi không thích. − Không có ai bảo lãnh anh thật sao? − Tôi nói là không, anh chưa nghe rõ sao? Tôi chẳng có ai thân quen trên cõi đời này cả. − Bố mẹ đâu? − Mất cả rồi. − Anh chị em? − Không có. – Khánh Huy đáp cộc lốc. “Không có.” – Lòng anh chùng xuống. Có chứ, Khánh Phong đó kia mà. Khánh Phong cũng yêu thương, cũng chăm lo cho mình vậy, nhưng tại sao mình lại không chấp nhận được Khánh Phong là anh? Trong lòng Huy vẫn âm ỉ 1 mối hận, Hai anh em, tại sao ba luôn dành cho Khanh Phong mọi ưu ái, còn Khánh Huy này thì không? Tại sao lại có sự bất công ấy? Bất giác, Huy thở dài. Anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn trước mặt, ngả người lên ghế, mệt mỏi. Khánh Huy cứ như thế, quên hết mọi vật xung quanh. Cho đến khi người cảnh sát lại lay tay anh: − Anh có thể về, nhưng giam xe lại. Anh cố gắng ở trong thành phố trong khoảng thời gian này, vụ việc chưa xong đâu. − Có người bảo lãnh tôi sao? − Có. − Ai thế? − Tôi không biết. Người đó nói là anh của anh. Khánh Huy hét to: − Tôi không cần. − Không cần cũng mặc. Anh về đi. Nhớ lời tôi dặn. Khánh Huy xô ghế đứng dậy, bực tức lao ra cửa. Khánh Phong đã ra tới nhà xe. Anh chạy theo: − Khánh Phong! Anh đứng lại đó. o O o O o Khánh Phong được báo cáo việc của Khánh Huy vào chiều ngày xảy ra tai nạn. Anh vào viện thăm Vân Phương và hẹn gặp Duy Bình. − Xin chào! – Phong nhã nhặn – Anh là Duy Bình, là hôn phu của Vân Phương? − Anh ngồi đi! Anh là anh của Khánh Huy? − Phải. Tôi xin lỗi anh. − Lỗi ư? Anh có lỗi gì chứ? − Nhưng Khánh Huy là em tôi. − Vậy thì sao? Anh cũng đâu liên quan gì với vụ việc. Tôi công tư phân minh, việc ai làm người nấy chịu. − Tôi đến xin anh bãi nại cho Khánh Huy. Tiền thuốc thang, tôi sẽ chịu, đồng thời sẽ bồi thường cho anh 1 số tiền nữa. Chỉ cần anh làm ơn bãi nại. − Anh nghĩ tiền làm được tất cả sao? − Ý tôi không phải thế. Nhưng mà… − Anh đừng dùng tiền thuyết phục người khác. Có kết quả đấy, nhưng không phải lúc nào cũng có kết quả đâu. Tôi & Vân Phương nghèo lắm, nhưng tôi không cần tiền của anh. Chỉ cần Vân Phương không sao, tôi sẽ bãi nại. − Cảm ơn anh. Anh tốt quá! − Không cần. Thưa em anh thì tôi được gì? Chuyện lỡ rồi. Nhưng tôi chỉ sợ Vân Phương… - Bình ôm đầu - Nếu cô ấy có bề gì, tôi sẽ không sống nổi. − Anh yêu Vân Phương thế sao? − Vâng. Chỉ có Vân Phương thôi. Cô ấy không chê tôi nghèo, cũng chẳng chê tôi còn lông bông, họa sĩ nửa mùa… Cô ấy chấp nhận bản tính chẳng giống ai của tôi. Thử hỏi, người như thế, anh có yêu không? Khánh Phong không nói, anh thoáng nghĩ tới Yến Nhi. − Tôi vào viện đây. Chào anh! – Duy Bình đột ngột nói. − Tôi có thể gặp anh ở đâu? − Xưởng hoạ sĩ Duy Bình. Thôi, chào anh. − Anh cố giúp tôi. − Anh thương em anh lắm, có phải không? Phong gật đầu: − Phải. − Tôi cũng rất thương Vân Phương. Anh hiểu cho tôi. Khánh Phong hiểu những gì Bình nói, anh thở dài. − Mong anh nghĩ lại. − Anh nên mong Vân Phương tỉnh lại thì hơn. Phong theo Bình vào viện. Lòng thầm mong Vân Phương mau tỉnh dậy. − Anh về đi! – Bình nói – Anh vào đây không để làm gì cả. − Tôi… − Anh cứ về, tôi sẽ lo cho Phương. Khánh Phong đành cáo từ: − Thôi, tôi về. Chúc Vân Phương sớm bình phục. Khánh Phong nhìn đến khi bóng Duy Bình khuất sau dãy hành lang bệnh viện. Anh đến phòng cảnh sát. − Cho tôi gặp Khải Minh. − Anh đợi 1 chút. - Người thường trực nói – Tôi sẽ gọi Khải Minh giúp anh. − Anh Phong! - Người thường trực gọi điện xong quay lại – Anh tìm Khải Minh có gì không? − Có chút chuyện. − Khải Minh sang liền bây giờ. Khánh Phong thở dài. Thời gian trôi qua thật nặng nề, 5 phút mà anh tưởng hàng thế kỷ. − Có gì không Phong? - Khải Minh hỏi. − Có thể gặp cậu 1 lúc được không? − Được thôi. Cậu cần gì? Khải Minh đưa Phong ra căng tin. Vừa ngồi xuống anh vừa hỏi. − Khánh Huy bị tạm giam rồi. − Có chuyện gì thế? − Nó gây tai nạn. Khánh Phong kể cho Minh nghe về vụ tai nạn và hoàn cảnh Khánh Huy. − Mình không phụ trách bên giao thông, nhưng sẽ cố hết sức giúp cậu. − Cảm ơn Minh. − Nếu bên kia không kiện thì tốt biết mấy. Anh gặp bên kia chưa? − Rồi, nhưng kết quả chẳng có gì. Bây giờ, tôi chỉ mong cô Vân Phương tỉnh lại. Chỉ lúc đó mới có đơn bãi nại. Phong kể cho Minh nghe về cuộc trao đổi giữa mình & Bình. Minh gật đầu: − Tôi nghĩ anh ta sẽ bãi nại. Đừng lo! Anh ta chỉ nói cứng vậy thôi. − Tôi cũng hy vọng thế. Tôi muốn mình làm 1 cái gì đó cho Khánh Huy. Tôi là anh mà chưa làm được 1 cái gì cho nó cả. − Khánh Huy là 1 người rất tốt. - Khải Minh nói – Tôi thấy điều đó qua cái vẻ ngoài bất cần đời của nó. Anh biết không? Lần đó, Khánh Huy đang làm công tác xã hội thì bị tôi bắt gặp. Lúc ấy, tôi thấy nó rất hiền, rất đáng quý. − Khánh Huy có trong đội công tác xã hội ư? − Vâng. − Vậy anh… sao anh không cho tôi biết? − Nó năn nỉ tôi giấu. Nó cùng đội với Yến Nhi mà. − Hèn gì… - Khánh Phong buột miệng. − Hèn gì? Cậu nói gì thế? − Không có gì. – Khánh Phong cười – Tôi chỉ buột miệng thế thôi. − Sao dạo này anh không đến với Yến Nhi? − Tôi bận. − Bận ư? Bận đến nỗi không có thời gian gọi điện thoại ư? − Vâng. – Khánh Phong đáp bừa – Không có thời gian ăn nữa. − Giám đốc mới khó lắm à? − Không khó, nhưng tôi không thích. − Vì sao? − Cô ta là con gái, cô ta nhỏ tuổi hơn tôi & trình độ chưa chắc bằng tôi. − Sao cậu lại nghĩ thế? Xưa nay, cậu đâu ghét phụ nữ. − NHưng mình lại chẳng thích cô ta. Mà thôi, nói chuyện khác đi, nói chuyện công ty hoài, chán lắm. − Chuyện gì bây giờ? − Chuyện của Thủy Trinh & cậu. – Phong khuấy nhẹ ly cà phê vừa được bưng ra. − Mình & Thủy Trinh đâu có chuyện gì đâu. Thủy Trinh dường như không thích mình. Cô ta… yêu người khác rồi. − Có người yêu rồi, hay là yêu đơn phương người khác rồi? − Mình không rõ. − Cậu biết người Trinh yêu không? − Biết. − Ai vậy? − Cậu. − Tớ? – Khánh Phong chưng hửng - Cậu nói chơi chắc. Khải Minh nhún vai: − Mình nói thật đấy. Thủy Trinh có tình cảm với cậu lâu rồi. − Thật sự mình không chú ý. Mình chỉ coi Trinh như em gái. Cậu vẫn biết, Trinh học chung với mình ở Pháp. Xứ lạ quê người, Trinh lại là con gái, mình chăm sóc cô ta là chuyện đương nhiên. − Tớ biết, nhưng Thủy Trinh thì khác. Thủy Trinh rất quý cậu, cô ấy lúc nào cũng nghĩ về cậu, cậu phải nhận ra chứ. Khánh Phong thở dài: − Tại sao lại thế chứ? − Sao với trăng gì? - Khải Minh vỗ vai Phong - Nếu không yêu thì lúc nào đó, nói rõ với người ta. Phong gật đầu: − Thủy Trinh là của cậu. Mình sẽ nói rõ tình cảm của mình & của cậu cho Thủy Trinh biết. − Đừng mà! − Sao lại đừng? Thủy Trinh cũng rất quý cậu mà. − Nhưng…. cậu đừng nói. Tớ sợ nói ra rồi thì tình bạn của tớ & Thủy Trinh sẽ không còn. Khánh Phong cười: − Tớ không ngờ cậu nhát thế. Cảnh sát mà… − Tớ chỉ gan dạ trong công việc thôi. Khánh Phong cười to. Anh tạm quên đi chuyện Khánh Huy. Trời ngả về chiều. Khánh Phong nằm dài trên xa lông. Anh hút thuốc liền tay. Phong lo cho Khánh Huy lắm, nhưng không thể đến thăm. Reng… Reng… Phong chụp nhanh điện thoại. − Alô. − Anh đó hả? - Giọng Thúy Bình vang lên. Tại sao hôm nay nghỉ? Anh bệnh à? − Phải. – Khánh Phong cộc lốc – Cô gọi tôi có chuyện gì không? − Sao không? Bộ hỏi thăm sức khỏe không phải là chuyện, không phải là việc cần sao? Mà này! Nghe giọng anh không giống người bệnh chút nào. − Cô là bác sĩ chắc, lại là bác sĩ giỏi nữa. Nghe giọng nói đoán được bệnh. Khánh Phong hừ mũi - Thế sao cô không đi làm bác sĩ có hơn không? − Đương nhiên là không rồi. Tôi rất sợ máu. Nếu có làm bác sĩ, tôi chỉ có thể làm bác sĩ… tâm thần thôi. − Không có gì, tôi gác máy nhé. Tôi đang bận. − Bận gì? Bệnh mà cũng bận sao? Anh đến bác sĩ chưa? − Chưa. Tôi gác máy đây. Chào cô. Không đợi Thúy Bình trả lời, anh gác máy, chưa đầy 30 giây, điện thoại lại reo. − Alô. − Anh không sao chứ? Khánh Phong chán nản. − Lại là cô. − Anh đợi điện thoại ai à? − Không liên quan đến cô. Cô để cho tôi yên. Tôi không sao, không sao, không sao cả, cô nghe rõ chưa? − Rõ rồi! – Thúy Bình đáp giọng không có gì bực dọc. − Rõ thì tôi gác máy đây. − Anh làm gì mà ghê thế? Ở nhà 1 mình, nói chuyện điện thoại là phương pháp giải buồn hay nhất đó. Phong không trả lời, anh ngắt điện thoại. Rồi như chợt nhớ nãy giờ mình đợi điện thoại, anh đặt điện thoại lên chỗ cũ. Chưa kịp buông tay xuống thì điện thoại reo. − Alô. – Phong hét to – Cô làm cái gì thế hả? − Gì cơ? – Bên kia đầu dây hỏi – Cô nào? Tôi đây. − Anh Bình hả? – Phong ngồi dậy. − Phải. − Có gì không anh? − Vân Phương tỉnh rồi. Tôi sẽ giữ lời hứa. Đơn bãi nại tôi đã viết, anh đến chỗ tôi đi. − Chỗ nào? − Xưởng họa. − Anh không chăm sóc Vân Phương sao? − Có bạn cô ấy lo rồi. Tôi về nghỉ 1 chút, sẵn tiện viết cho anh lá đơn. − Cảm ơn anh nhiều. Anh đợi nhé, tôi tới liền. Không kịp chào hỏi, Phong gác máy, lao vào phòng. Anh thay đồ chớp nhoáng & có mặt tại phòng họa của Duy Bình không đầy 10 phút sau đó. − Tôi cảm ơn anh, Duy Bình. – Phong vừa ngồi xuống vừa nói. − Tôi chẳng muốn làm khó anh. – Bình nói - Điều đó chẳng có lợi gì cho tôi & Vân Phương. Vả lại, Vân Phương đã tỉnh rồi. Thôi, ta đến phòng cảnh sát. Khánh Phong chở Duy Bình đi, anh gợi chuyện: − Anh có anh chị em gì không? − Tôi có 2 em gái. − Nhà anh ở đâu? − Ở xưởng họa. Tôi ở đó luôn, không về nhà. − Vân Phương là bạn gái của anh? Mãi 1 lúc sau, Duy Bình mới trả lời: − Phải. Vân Phương là bạn gái của tôi. Chúng tôi sắp cưới nhau. − Chúc mừng anh! – Khánh Phongbuột miệng – Anh thật hạnh phúc, được sống với người mình yêu. − Anh thì sao? – Duy Bình chợt hỏi. − Không sao. Tôi chỉ nói vậy thôi. Phong cho xe tấp vào phòng cảnh sát. Mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng. Duy Bình cáo từ để vào bệnh viện. − Để tôi đưa anh đi. – Khánh Phongđề nghị. − Không cần. – Anh ở lại đón em anh đi. Cậu ấy đang cần sự an ủi & thông cảm. Hãy ở lại với cậu ấy! − Cảm ơn anh. – Khánh Phong lặp lại lời nói đã hàng chục lần. Duy Bình cười: − Bao nhiêu đó đủ rồi. Thôi, tôi đi đây, lúc nào đó tôi sẽ đến… à không, mời anh đến chỗ tôi chơi. − Vâng, tạm biệt anh! Khánh Phong đợi Duy Bình đi khuất liền ra xe. Đúng lúc đó Khánh Huy lao ra: − Khánh Phong! Anh đứng lại đó. o O o O o Khánh Phong dừng lại. − Có chuyện gì không? Anh nghĩ là em không muốn gặp anh. − Tôi không cần anh bảo lãnh, không cần anh quan tâm. Anh cứ mặc tôi. Nhận tôi, sẽ ảnh hưởng đến danh dự anh, cũng như ba ngày xưa vậy. − Em về đi. Về nhà, ta sẽ nói chuyện rõ hơn. Đừng để mọi người nghe chuyện gia đình ta. − Anh sợ xấu hổ chứ gì? Tôi biết ngay mà. − Sao em lại nói thế? − Thế là thế nào? Tôi nói thế đấy, anh không đồng ý thì thôi. Tôi ít học hành, tôi đâu có cách ăn nói như anh. Dù nói thế, nhưng Khánh Huy vẫn cảm động trước lời nói của Phong. Anh leo lên xe của Phong. Phong cho xe chạy chầm chậm qua các con phố mát rượi bóng điệp vàng. Những vòng xe nghiến nát cánh hoa điệp rải rác trên đường. Phong im lặng, Huy không nói. Thời gian như chợt dừng lại. − Anh cho tôi xuống đây. − Tại sao chứ? − Xuống nhà tôi, không được sao? − Về nhà anh đi. – Phong đề nghị. − Tôi không thích. Nếu anh không muốn ghé nhà tôi thì cứ về. − Thôi được. – Phong đấu dịu – Em chỉ đường đi. Khánh Phong cho xe chạy lên lối mòn, lối nhỏ ngoằn ngoèo khó đi. Một lúc sau mới vào được căn nhà nhỏ nằm khuất sâu trong hẻm, sau những rặng cây um tùm. − Huy à! – Phong nói – Em dọn về nhà anh đi. Căn nhà nhỏ tồi tàn của Huy làm Khánh Phong chạnh lòng. − Tôi không bao giờ dọn về căn nhà đó. Căn nhà này tuy nhỏ, nhưng lại tình cảm hơn căn nhà đó nhiều. − Ba đã mất rồi, em hãy tha thứ cho ba. − Tha thứ? Ông ấy luôn đối xử khắt khe với tôi, chỉ vì nghi ngờ tôi không phải là con ông ấy. Chỉ nghi ngờ thôi, nhưng anh biết ông ấy đối với tôi như thế nào không? Cứ như là tôi vào nhà ông ấy để cướp tài sản vậy. Đi vào đại học, ông ấy cũng không cho. Còn anh, anh đi du học nước ngoài, làm kỹ sư. Công bình đâu? Nếu là anh, anh có hận ông ấy không? − Anh… − Anh không trả lời được chứ gì. Nếu là anh, anh cũng sẽ như tôi thôi. Và bây giờ, tôi vẫn là 1 thằng con hoang trong tư tưởng của ba. Ba mất rồi, nhưng tôi vẫn không thể tha thứ. Tôi rất hận ba. Khánh Phong định nói điều gì đó, nhưng thấy thái độ Khánh Huy nên thôi. Anh thở dài: − Thôi, anh về. Em bình tĩnh lại đi. Nghe anh, hãy trở về. Anh lúc nào cũng xem em là em. Khánh Huy không nói gì. Anh đến nhìn Khánh Phong cho đến khi xe chạy khuất sau rặng cây. Bất giác, Huy ứa nước mắt. Những giọt nước mắt cảm động pha lẫn uất ức. o O o O o Thúy Bình không biết vì sao mình bỗng quan tâm đến Khánh Phong thế. Khánh Phong nghỉ có 2 ngày, mà cô thấy lòng lo lắng sao đó. Khi nghe báo lại anh nghỉ bệnh, Bình đã gọi điện ngay đến nhà. “Ghét! – Bình lầm thầm - Cứ như là ma đuổi ấy, chưa kịp gì hết đã gác máy. Hỏi thăm chưa, trò chuyện chưa. Người gì mà…” Thúy Bình xếp mấy tập hồ sơ lại, mở máy vi tính trên bàn. − Hi! Công chúa bướng bỉnh. − Chào tiểu hoàng tử! “Tiểu hoàng tử” là người bạn Bình đã quen trên mạng hơn 1 năm nay. Khi còn ở Mỹ, người bạn vui vẻ ấy đã đem lại cho Thúy Bình nhiều niềm vui. Cũng chính người bạn ấy đã xóa nỗi cô đơn trong lòng mình nơi quê người, đất khách. − Công chúa khỏe không? − Không. – Bình gõ vào máy. − Không khỏe sao? Không khỏe sao có thể vào mạng trò chuyện được. − Sao không được. Nằm trên giường có thể vào mạng được ấy chứ. Còn hoàng tử, khỏe không? − Không. − Chúc mừng nha! – Bình gõ vào máy mình hình cái mặt cười rồi nhấn Enter. − Mừng gì? − Mừng bạn… không khỏe. Bên kia máy gởi lại 1… gương mặt khóc. − Sao lại khóc? − Mình buồn quá! Công chúa không quan tâm đến mình gì cả. − Tại sao lại phải quan tâm? À, mà này! Hoàng tử biết Hà Tiên không? − Biết. − Hà Tiên thế nào? − Đẹp lắm! − Đẹp bằng nơi bạn ở không? − Cũng tương tự thôi. − Tương tự ư? – Bình thắc mắc. − Ừ. Mà công chúa có nghe bài hát này không? − Bài hát ư? Bài gì? − Mở máy đi, mình gởi nhạc qua cho. “Hoa vàng Phố biển chiều nay Áo em Vàng rực màu hoa này Chiều nay, em đi về phương khác Hoa vàng nhẹ rơi trên tay Em theo chồng Hoa vàng ngập lối Bước chân đi trên thảm điệp màu Ngày mai Đi rồi em có nhớ Một người Chờ đợi em dưới hoa….” − Bài hát buồn quá. – Bình gõ vào máy. − Mình sáng tác đấy. − Bạn sáng tác ư? Bạn là nhạc sĩ à? − Ừ. − Tâm trạng à? − Bạn đừng ừ & à liên tục thế. Thật ra mình chỉ muốn viết tặng công chúa thôi. Không ngờ, bài nhạc lại thành công. − Hiện giờ, bạn đang ở đâu? − Trước máy. − Không, ý mình hỏi là ở chỗ nào, số nhà, đường, tỉnh, nước… ấy mà. − Nghe nè, mình ở chỗ này, số nhà: không rõ, đường: tráng nhựa, tỉnh: không rõ, nước Việt Nam. Thúy Bình mỉm cười 1 mình, trò chuyện với hoàng tử quả là thoải mái. − Công chúa ơi! − Gì? − Mình có chuyện muốn nói. − Gì? Hoàng tử kể lại cho Thúy Bình nghe nhiều việc, chuyện của em mình, chuyện của bạn bè & chuyện của người mình rất yêu, cả những chuyện nan giải trong cuộc sống . − Bạn nghe mình nè… Chưa bao giờ Bình nói nhiều đến thế. Thúy Bình an ủi, đưa ra nhiều cách giải quyết cho chuyện của hoàng tử. Dù không biết hoàng tử là ai, nhưng Thúy Bình cảm thấy trò chuyện rất thoải mái. Cô biết hoàng tử rất tin mình & chính Thúy Bình cũng rất tin hoàng tử. − Cảm ơn công chúa. − Không có gì. Chỉ mong hoàng tử vui vẻ hơn thôi. − Công chúa ơi! Có chuyện này vui lắm. − Gì? − Có 1 người rất đáng ghét. − Ghét mà vui ư? − Không, nghe mình nói đã. − Thì… nói đi! Thúy Bình nghĩ đến Khánh Phong. − Người đó vừa cộc cằn, vừa thô lỗ, vừa nói chuyện thấy ghét. − Gì nữa? − Lúc nào mình gặp người đó cũng tỏ ra ta đây tài lắm. Lúc nào cũng chống đối công chúa cả. − Cho quân… chém đầu hắn. − Không đùa đâu. Hắn thật đáng ghét. Công chúa quan tâm hắn, hắn cũng không biết. Lúc nào hắn cũng trêu tức công chúa. Bên kia gởi hình cái mặt cười: − Công chúa có tức không? − Có. − Có ghét hắn không? − Có. − Sao nhắc đến hắn nhiều thế? − Đâu có. Mình chỉ bày tỏ nỗi tức giận thôi. − Thật vậy sao? − Thật. Hoàng tử không tin mình sao? – Thúy Bình vẽ hình gương mặt giận. − Tin chứ. Không tin bạn thì tin ai. Mà gã ấy tên gì? − Có nói, hoàng tử cũng không biết đâu? − Nói thử đi. − Không nói. − Nói đi mà! – Hoàng tử năn nỉ. − Sao bạn lại quan tâm dữ thế? Gã tên gì đâu quan trọng, quan trọng là bạn không biết gã kìa. − Biết đâu mình biết thì sao? Nói đi mà! − Khánh Phong. − Gì? − Gã… tên… là… KHÁNH PHONG. – Thúy Bình viết to 2 chữ Khánh Phong. − Tên hay đấy chứ. − Hay ư? Tên dở òm, thế mà khen. − Công chúa tên gì? − Tên… công chúa. Còn hoàng tử? − Tên… hoàng tử. − Trả đũa ư? Không biết nhường nhịn phụ nữ gì cả. − Tại sao lại phải nhường? − Không nói chuyện với hoàng tử nữa. Thúy Bình nói xong liền tắt máy. Tính Bình là vậy, không bao giờ để cho người khác nói lời chia tay trước. Lúc nào Bình cũng muốn giành thế chủ động. Trong mọi chuyện, Bình đều muốn giành thế chủ động. − Ai đó? – Đang mơ màng, tiếng gõ cửa làm Thúy Bình sực tỉnh. − Vào đi! Vĩnh Phú đẩy cửa bước vào. − À, anh Phú! Có chuyện gì không? − Có chút chuyện. Cô xem lại bản hợp đồng này. Nếu không có vấn đề gì, thì cho tôi xin chữ ký. Thúy Bình lấy bản hợp đồng: − Đối tác của chúng ta kỳ này là ai? − Là 1 công ty khá lớn. Công ty xây dựng “Việt Thành”. − Việt Thành ư? − Cô biết gì về Việt Thành mà ngạc nhiên dữ vậy? − À không! Tôi có người bạn bên “Việt Thành”. Không có vấn đề gì đâu. Vĩnh Phú nhìn Thúy Bình: − Bạn trai à? − Không. – Bình ngước lên – Mà sao anh hỏi thế? − Không có gì. Thúy Bình vẫn thắc mắc nhưng không nói. Cô lẳng lặng ký vào bản hợp đồng rồi trao cho Phú. − Anh chưa về sao? − Chưa. Trưa nay tôi ở lại. Còn cô? − Tôi cũng ở lại. Tôi còn 1 số việc cần làm. − Cô đi ăn cơm với tôi nhé! − Cảm ơn. Nhưng tôi không đói. − Cô ở lại đến chiều, sẽ đói chết đấy. Bình che miệng cười khúc khích: − Nhịn đói 1 buổi mà chết ư? Tôi chưa nghe điều đó bao giờ. − Nhưng tôi thì thấy rồi. Cô đi nhé! − Anh thấy lúc nào? – Bình vẫn chưa rời chỗ. − Xuống căng tin, tôi sẽ nói cô nghe. Đi! – Phú cười. − Tôi sợ anh luôn. Thôi, ta đi. Nhưng mà… − Mà sao? − Anh trả tiền đấy nhé. Phú cười to: − Tất nhiên rồi. Chứ cô tưởng tôi bắt cô trả tiền chắc. Cô thật là khéo đùa. − Tôi ăn nhiều lắm đấy nhé. − Tự nhiên. − Anh đủ tiền trả không? − Nếu không, tôi sẽ… − Sẽ làm thế nào? − Ở lại rửa chén trừ. Bình cười khúc khích, cô vui vẻ rời phòng, sánh vai cùng Vĩnh Phú xuống căn tin. Phía sau cô & Phú, cuối dãy hành lang, 1 đôi mắt nhìn theo đầy ức giận. − Thật đáng ghét! Mới về đã thả mồi. Vĩnh Phú cũng thế, chưa gì đã bị ả hớp hồn. − Thật đáng ghét! Mới về đã thả mồi. Vĩnh Phú cũng thế, chưa gì đã bị ả hớp hồn. − Cô bực cái nỗi gì? - Tiếng nói làm Thể My quay lại. − Thế Luân! Tôi đâu có trêu chọc gì anh. − Thấy cô, tôi thật tội nghiệp. Yêu đơn phương 3 năm không ai đáp lại, người ta mới về 1 ngày mà đã có người theo đuổi. − Anh thích tò mò chuyện người khác lắm sao? − Tôi không muốn biết cũng không được. Mọi chuyện sờ sờ ra trước mắt đó thôi. − Thế Luân! Anh hãy lo công việc của anh đi. Hay anh cũng ghen? − Ghen ư? Không bao giờ. Thể My nghênh mặt: − Hứ! Ai nói không ghen mà lòng như lửa đốt. Thúy Bình, cô ta có gì tốt đẹp chứ, sao ai cũng tỏ ra yêu thương cô ta thế nhỉ? Cô ta đâu có điểm gì thu hút đâu. − Có đấy. Thể My chưa trả lời thì Thế Luân tiếp: − Nếu không có thì tại sao Vĩnh Phú của cô lại xiêu hồn lạc phách. − Đừng có mở miệng ra là “Vĩnh Phú của cô”. Anh thích trêu tức tôi, hay là tại quá nhiều chuyện, không có chuyện để nói thì về nhà mà nghỉ. − Chanh chua thế, hèn gì không ai thèm. − Anh nói cái gì? − Không có gì cả. Thế Luân nói rồi quay lưng đi. Thể My nhìn theo. − Đồ đáng ghét! My lại nhớ về hình ảnh Bình & Phú ban nãy. Thúy Bình giật Vĩnh Phú trong tay Thể My này thì hơi khó đấy. Tôi sẽ không để cô làm việc đó đâu. Thể My này muốn gì là phải có đó. Bằng không thì những gì Thể My này đã mất thì không ai đạt được. Hẹn gặp lại Thúy Bình! Nếu Vĩnh Phú 1 ngàycòn bị cô làm điên đảo thì tôi còn hận cô. My nhếch mép: − Bình ơi! Chờ nha….. o O o O o Thúy Bình về nhà đã hơn 6:30 chiều. Vừa vào cửa, cô đã reo lên: − Hải Bình! Em về khi nào thế? − Em mới về thôi. − Sao không báo cho chị biết? Em hư ghê vậy đó. − Em không muốn làm phiền chị. Có người đón em về nhà mà. Em đang ngồi đây, chị không thấy sao? − Em thật khỏe chưa? − Thật khỏe rồi. Bình vuốt đôi má hồng hồng của em gái. − Em hết xanh rồi đấy, đổi gió tốt thật. Mà… em nghe chị hỏi này. – Thúy Bình liếc ra nhà sau rồi nhìn lên lầu – Minh Vũ gặp em trong trường hợp nào? − Minh Vũ ư? Sao chị biết Minh Vũ? Chị gặp Minh Vũ lúc nào? Anh ấy đến đây hả? Thúy Bình nhìn em tinh nghịch: − Em để cho chị thở được không? Hỏi gì mà ghê thế! Chị phát hiện ra rằng, em quan tâm đến Minh Vũ hơi bị nhiều đấy. − Đâu có đâu. - Hải Bình chống chế. − Không có ư? Không có thật sao? Vậy thì… em hỏi nhiều như thế về Minh Vũ để làm gì? − Vũ với em là bạn bình thường thôi mà chị. − Đương nhiên là bạn bình thường rồi. Chị thấy em & Minh Vũ đâu ai bất bình thường đâu. Hải Bình cấu vào vai Thúy Bình: − Chị này… − Đau à nghen. Nếu đau, chị sẽ không trả lời câu hỏi của em đâu. − Chị này! Em hỏi thật đó. Minh Vũ đến đây làm gì? − Hỏi vợ. − Hỏi vợ ư? Hỏi ai thế? − Em nghĩ Minh Vũ hỏi ai? Hải Bình đỏ mặt: − Chị này… trêu em hoài. − Chị hỏi thật. Bởi vì Minh Vũ đến đây theo sự mai mối của ba & ba muốn… Vũ & chị… - đột nhiên Thúy Bình ngập ngừng. − Ba muốn gả chị cho Minh Vũ? − Phải. – Thúy Bình gật đầu. − Thế chị… − Chị không đồng ý đâu. Em an tâm đi! − Sao lại không đồng ý? Tôi có gì không tốt chứ? Có tiếng nói phía sau làm Hải Bình & Thúy Bình quay lại. − Anh Vũ! – Hải Bình kêu lên. Thúy Bình trừng mắt: − Anh dám nghe lén chúng tôi nói chuyện sao? − Sao anh không dám? Vả lại, cô nói oang oang, có muốn không nghe cũng không được, phải không Hải Bình? − Anh ghê nhỉ! Anh đến đây làm gì? − Đến thăm Hải Bình không được sao? − Làm sao anh vào đây được? − Chị Hiền mở cửa. Vả lại, nếu không mở thì tôi cũng… leo rào vô. Thúy Bình đột ngột nhìn Hải Bình, rồi nhìn Minh Vũ. − Chị Bình! Em… − Em sao? Chị không làm phiền em lâu đâu. Chị chỉ muốn hỏi Minh Vũ câu này… Bình ngưng 1 lúc rồi quay sang Vũ. − Anh có thật lòng với Hải Bình không? − Chị Bình! – Hải Bình níu tay Thúy Bình - Chị kỳ quá. Thúy Bình vẫn nhìn Vũ không chớp mắt. − Anh trả lời đi chứ! − Thật. – Minh Vũ gật đầu. − Vậy thì anh nghe tôi nói. Hải Bình vốn rất yếu đuối. Đến với nó, anh sẽ gặp nhiều khó khăn đấy. − Tôi chấp nhận. − Vậy thì rất tốt. Anh phải chăm sóc & chiều chuộng nó. Vả lại, Hải Bình rất đa cảm, anh mà làm nó buồn, tôi sẽ không tha cho anh đâu. − Chị Bình! – Hải Bình lay lay tay chị. − Tôi hứa với Thúy Bình. – Vũ nói. − Vậy thì tốt. Anh tạm thời cùng tôi giấu chuyện này. Ba tôi rất cố chấp, ông ấy sẽ không chấp nhận liền được đâu. Còn anh, anh cũng nên báo cho gia đình biết đi. − Tôi cũng chưa thể nói. − Tại sao? − Ba tôi cũng như bác Sơn, rất cố chấp. Tôi nghĩ để từ từ. − Tùy anh thôi. Nhưng anh phải nói, tôi không muốn thấy em tôi buồn. Như thế là xúc phạm tới Hải Bình đấy. Thúy Bình nói xong quay sang Hải Bình. − Em nói chuyện với Vũ đi. Thoải mái, hôm nay ba không có nhà. Bình nói xong đi lên lầu.Còn lại 1 mình, Hải Bình nhìn Vũ: − Sao anh không thương chị Bình? Chị ấy dễ thương lắm. − Hải Bình! – Vũ nói – Sao em lại nói thế? Em không yêu anh sao? − Yêu, em yêu anh lắm. Nhưng anh hãy nghe em. Anh thương chị Bình tốt hơn em. Chị Bình mạnh mẽ, tài giỏi. Chị ấy sẽ giúp anh nhiều hơn trong công việc. − Hải Bình! Nghe anh, anh không cho phép em nói thế. Em & Thúy Bình khác nhau. Và anh, anh chỉ yêu mỗi em. Bây giờ & mãi mãi cũng thế. Vả lại, Thúy Bình cũng không hợp với anh. Hải Bình chớp mắt: − Nhưng em yếu đuối, lại bệnh hoài. Em biết mình sẽ làm phiền anh. − Hải Bình! Anh yêu em. Dù có thế nào, anh cũng chỉ yêu em. Nghe lời anh, ráng khỏe mạnh. Anh sẽ cưới em vào 1 ngày gần đây. Em yên tâm đi! Anh sẽ thuyết phục được ba & bác Sơn. Anh tin tình yêu chúng mình sẽ làm ba & bác cảm động. − Em cũng mong là vậy. Vũ nhìn Hải Bình. Anh kể cho cô nghe nhiều chuyện. Nhìn nụ cười trên mặt Hải Bình, Vũ tự nhủ lòng: − Mình sẽ mãi giữ nụ cười này. Hải Bình ơi! Anh hứa sẽ mãi giữ nụ cười trên gương mặt em. Thúy Bình dựng xe dưới tán điệp vàng. Cô nhặt những bông hoa điệp vừa mân mê cánh hoa, vừa khe khẽ hát: “Điệp vàng Vàng mãi trong em Hoa như Người đến trước thềm Nắng tan Một chiều hoa nắng không sang Lòng khe khẽ run, đôi hàng lệ mơ…” − Thật lãng mạn! Tiếng nói phía sau làm Bình quay lại. − Yến Nhi! – Bình nói mà không quay lại – Mi biết mi tới trễ mấy phút không? − Mới có 5 phút, làm gì dữ thế? Mà nếu không tới trễ 5 phút, làm sao ta có thể chứng kiến sự lãng mạn của bà giám đốc trẻ. − Mi ấy, lúc nào cũng trêu người khác. Phải, lúc này người ta hạnh phúc rồi. Có chàng bên cạnh, lo gì cho con bạn này nữa. − Mi lúc nào cũng thế. Đi thôi! Hôm nay đội công tác xã hội ta có thêm người mới. − Ai? − Mi mới về nên không biết. Anh này vào đội được hơn năm nay rồi, nhưng lại ít hoạt động. Hôm nay, anh ta cũng đi chung. Lát nữa, ta giới thiệu cho. − Người quen của mi à? − Ừ. Thúy Bình không hỏi nữa, cô dắt xe xuống lề đường. − Vậy thì lên xe nhanh đi! − Làm gì mà dữ thế? – Yến Nhi nhăn mặt - Người quen của ta chứ bộ của mi sao? Hơn 3 năm nay, dù ở nước ngoài, Thúy Bình vẫn thường xuyên làm công tác xã hội tại Việt Nam. Cô biết nhóm của cô qua mạng vi tính. Không thể trực tiếp tham gia, Thúy Bình ủng hộ hết mình. Cô vừa là nhà hảo tâm, vừa là nhà vận động hảo tâm. Chính vì tấm lòng ấy, Thúy Bình trở nên thân thiết với Yến Nhi. − Nè! Nghĩ gì thế? – Yến Nhi đột ngột hỏi – Nghĩ người mới có đẹp trai không hả? − Mi thật là… Lúc nào cũng suy bụng ta ra bụng người. – Bình trả đũa. − Nè! Đừng nói bậy à nha. Người ta có ý trung nhân rồi đó. − Ai? Mi hay “người mới”? Yến Nhi vỗ vai Bình: − Mi thật là… Đương nhiên là ta rồi. Lúc nào cũng “người mới, người mới”, làm gì quan tâm người mới thế? Thúy Bình đánh trống lảng. − Còn ý trung nhân mi tên gì? Đẹp trai không? Bao nhiêu tuổi? Tính tình thế nào? Nhà cửa ra sao? Giàu hay nghèo? Nhà có mấy anh chị em? Yến Nhi đánh vào Bình: − Làm gì hỏi dữ thế? Mi giống y như anh Hai ta, lúc nào cũng cứ như điều tra tội phạm ấy. − Vậy thì sao nào? Có thế, mi mới chịu khai chứ. Thế nào, nói đi! Yến Nhi cười xòa, chịu phép: − Thật bó tay, Miệng mồm mi, ai mà nói cho lại. Thôi, nghe nè, hắn tên là Khánh Phong. Thúy Bình thắng xe lại làm Yến Nhi chúi nhủi về trước. − Sao, Khánh Phong ư? − Ừ, sao thế? Có quen à? − Quen. − Thân hay sơ? Bình cho xe chạy tiếp. − Múi. − Cái gì cơ? – Yến Nhi hỏi. − Thì mi hỏi thân hay sơ, ta trả lời là… múi. Có nghĩa là thân thì không, nhưng… hơn sơ 1 chút xíu. Hắn là… nhân viên của ta. − Nhân viên ư? − Ừ. 1 kỹ sư trong hàng chục kỹ sư ở “Cát Tiên”. − Mi thấy hắn thế nào? − Thế nào là thế nào? – Bình vặn lại. − Thì… hắn tốt hay xấu… nói chung là tất cả. − Ta không biết. Mới gặp hắn có vài lần, làm sao mà phán đoán. Còn theo mi, hắn là người thế nào? Yến Nhi đỏ mặt: − Anh ấy tốt lắm. − Tốt ư? − Ừ. − Nè! Coi chừng lầm nha cô nương. – Thúy Bình đe - Đừng ham vẻ bề ngoài của hắn. − Không đâu. Anh ấy là bạn rất thân của anh Hai. Anh Hai tin anh ấy lắm. − Mi yêu Khánh Phong lắm hả? − Không biết nữa. – Yến Nhi thật thà – Mình chỉ biết rằng xa anh ấy, mình rất buồn, thế thôi. Thúy Bình không nói nữa. Cô cho xe chạy chậm lại. Thì ra Khánh Phong là người yêu của Yến Nhi. Thúy Bình thở dài nhìn lên trời. Hoa vàng vẫn rực rỡ trong nắng. Tại sao lại là Yến Nhi? Mà tại sao mình lại buồn khi biết Khánh Phong có người yêu? Thúy Bình cảm thấy không hiểu nổi mình. − Nè, nè! – Yến Nhi kéo áo Bình – Nghĩ gì vậy? Chạy lố chỗ hẹn rồi kìa. Bình quay đầu xe lại. − Xin lỗi, mình mãi nghĩ nên… − Nghĩ đến chàng hả? Thúy Bình trả đũa yếu ớt rồi im lặng. Cô lại nhớ Khánh Phong. Khánh Phong tuy thích chống đối cô, song Phong vẫn có nhiều ưu điểm làm xiêu lòng cô. Thúy Bình nhận ra rằng: trong lòng mình đang thay đổi. Ước gì… - Bình cười nhẹ. o O o O o Phòng tranh Duy Bình mở đã được 3 ngày. Khách ra vào tấp nập. Duy Bình luôn miệng chào khách. Vân Phương thướt tha trong tà áo dài hồng phấn tới lui giới thiệu & bán tranh. Chốc chốc, Duy Bình nhìn Vân Phương & cười mãn nguyện. − Cho tôi gặp họa sĩ đi? Có tiếng nói phía sau làm Duy Bình quay lại. Anh định trả lời thì thấy Khánh Phong. − Cho tôi gặp họa sĩ đi. – Phong lặp lại. − Họa sĩ đi vắng rồi. – Duy Bình trả lời. − Đi đâu ạ? – Phong vẫn tiếp tục đùa. Duy Bình kề tai Phong nói điều gì đó làm anh cười sặc sụa. − Họa sĩ gì mà ăn nói chẳng hoa mỹ gì cả. − Mình là họa sĩ, chứ không phải văn sĩ. Vậy thì làm sao nói lời hoa mỹ đây. Vân Phương đi đến từ lúc nào, lên tiếng: − Anh ấy lúc nào cũng thế, chẳng bao giờ chịu nghe lời người khác. − Em dám nói xấu anh trước mặt Khánh Phong sao? − Đâu phải nói xấu, chỉ là có gì nói nấy thôi, phải không Vân Phương? Phương chưa kịp gật đầu thì ngoài cửa có tiếng xe dừng. Duy Bình quay ra, mặt anh tái đi khi thấy người vừa bước vào. − Đẹp mặt nhỉ! Mở phòng tranh nữa. Xin hỏi 1 bức tranh, ngài họa sĩ mất bao nhiêu thời gian vẽ & bán được bao nhiêu? Khánh Phong kêu lên: − Tổng giám đốc! − Phải, tôi đây. Anh là bạn của nó hay là khách mua tranh? – Ông Cảnh Sơn hất mặt về phía Khánh Phong. − Là bạn ạ. − Là bạn? Bao lâu rồi? − Không lâu, hơn tháng thôi – Phong trả lời. − Ba! Chúng ta vào trong nói chuyện đi. − Không cần đâu. Tôi đi ngay. Tôi chỉ đến đây hỏi anh 1 điều, anh có dẹp ngay cái phòng tranh này đi & theo tôi về không? − Kìa bác! Đây là tâm huyết của anh Bình, cháu xin bác… - Vân Phương lên tiếng. − Tôi không nói chuyện với cô. Ở đây, cô không có quyền gì cả. Quyền gì cô xen vào chuyện cha con tôi? − Thưa ba, Vân Phương sẽ là vợ con, con xin ba tôn trọng cô ấy. − Tôn trọng? – Ông Sơn bĩu môi – Tôn trọng con bé người mẫu này ư? Nó đáng sao? − Thưa ba, dù thế nào đi nữa, con mong ba đừng xúc phạm Vân Phương. − Tao không cần biết, chỉ cần mày trả lời có về nhà không? Nếu về thì đóng cửa ngay phòng tranh này, lập tức rời xa con bé đó, tao giao lại công ty cho. Bằng không thì 1 đồng tao chẳng cho. − Ba! Con không cần. Con chỉ xin ba cho con theo đuổi ngành nghề con yêu thích & cho phép con cưới Vân Phương. − Vậy thì hãy bán tranh mà sống nhé. Còn chuyện cưới vợ, tao tuyệt đối không tham gia. Nếu mày muốn cưới nó thì cứ… nhưng tự động mà làm. Tao sẽ không nhìn, không thấy & không đứng ra cưới đâu. − Ông tổng! – Phong lên tiếng. − Cậu nữa, tôi không thể ngăn cậu nói chuyện hay kết bạn với Duy Bình, nhưng tôi khuyên cậu không nên tham gia vào chuyện của nó. Tốt nhất là tránh xa nó ra nếu cậu muốn tốt. Cậu là 1 kỹ sư giỏi, tôi không muốn đuổi việc cậu đâu. − Thưa ông! – Khánh Phong nóng nảy – Tôi sẵn sàng nghỉ việc, nhưng việc ông yêu cầu tôi, tôi không thể làm. Duy Bình là bạn tôi, anh ấy rất tốt, tôi không thể bỏ rơi anh ấy. Khánh Phong nói thật lớn như để bày tỏ tức giận. Từ lúc Khánh Huy gây tai nạn, anh quen Duy Bình, Khánh Phong phát hiện ra Bình rất tốt. Và từ những chuyện tới lui viếng thăm của Vân Phương, Khánh Phong đã hình thành nên tình bạn thân thiết với Duy Bình. − Cậu lựa chọn kỹ chưa? − Rất kỹ. Tôi chờ quyết định cuối cùng của ông. Ông C-Sơn gật đầu, rồi quay sang Duy Bình. − Tốt thôi! Vậy là mày kiên quyết giữ nghề họa sĩ & cưới con bé Vân Phương? − Vâng. – Bình đáp. − Để xem mày làm sao sống với cái nghề này? Tao ráng sống để chờ ngày mày thành đạt. Chào! Ông Sơn nện gót giày thình thịch khi rời phòng tranh. Duy Bình nhìn theo, ánh mắt vô hồn, không rõ là anh đang tức giận hay buồn bã. Khánh Phong vỗ vai Duy Bình: − Đừng buồn nữa! 1 ngày nào đó, giám đốc sẽ hiểu anh thôi. − Tôi hy vọng thế. – Bình trả lời rồi quay sang Vân Phương - Đừng buồn nhé Phương! Anh xin lỗi. − Không có gì. Vân Phương cười buồn – Anh đừng lo. − Đúng vậy, đừng lo, không có gì phải lo cả. Tình yêu 2 người như thế, còn lo gì nữa. Khánh Phong quay lại: − Thì ra là cô! − Thì ra là anh! Anh đến đây làm gì? − Thăm bạn tôi. − Bạn anh? Là ai? Ở đây có ai là bạn anh chứ? Không lẽ lại là Vân Phương? − Thúy Bình! – Duy Bình nói khẽ - Khánh Phong là bạn anh. Thúy Bình cười: − Thật tình cờ, phải không anh Phong? Anh vốn không ưa tôi, bây giờ lại kết bạn với anh tôi? − Vậy thì sao? Tôi vốn ân oán phân minh. Vả lại, anh cô dễ thương hơn cô nhiều. − Vậy sao? Anh rõ ràng không có mắt thẩm mỹ & đánh giá người hơi vội vàng. Anh tôi rất tốt, rất đẹp trai, nhưng không thể nào dễ thương được. Còn nữa, sao anh biết tính tôi không dễ thương bằng anh tôi khi anh tiếp xúc với tôi mới vài lần? − Tôi đánh giá người chính xác lắm. – Phong đáp tỉnh – Cô yên tâm đi! Tôi kết bạn với anh cô là điều không sai lầm. − Dĩ nhiên là không lầm rồi. Nhưng anh tôi kết bạn với anh thì quả là sai lầm nghiêm trọng của anh ấy. − Cô nói thế là thế nào? Thấy không khí hơi căng thẳng, Duy Bình xen vào: − Thôi nào! Hôm nay đến đây không phải để gây gổ. Hai người đừng gây cãi nữa. − Ai thèm gây với hắn. – Bình liếc xéo Phong, rồi tiếp – Em đến đây chúc mừng anh thôi. − Cám ơn em. Còn Hải Bình đâu? − Hải Bình tới bây giờ. Nó đi xe sau với Minh Vũ. − Minh Vũ? − Ừ. Anh biết Minh Vũ mà. − Biết. Mà không ph |