Bi Thảo Luận ... Những Chiếc Lá Rơi - Lê Duy Phương Thảo... Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Tập 1 Cơ sở sơn mài của gia đình Quốc Hùng ở huyện Hóc Môn luôn luôn rộn rịp, bên ...
|
|||||||
| Register | FAQ | Members List | Calendar | Radio and TV | Mark Forums Read |
|
|
#1 |
|
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
|
... Những Chiếc Lá Rơi - Lê Duy Phương Thảo...
Tập 1 Cơ sở sơn mài của gia đình Quốc Hùng ở huyện Hóc Môn luôn luôn rộn rịp, bên trong vọng ra những tiếng ken két lạnh người cùng với đủ thứ âm thanh tạp nhạp của đám thợ sơn mài. Suốt buổi sáng ngày hôm qua anh đi dạo khắp hội chợ Quang Trung. Anh muốn lẫn tránh cái ngôi nhà ồn ào này, nhưng là sao tránh mãi được chứ? Vì nó là mái ấm của gia đình anh đã xuốt từ thời thơ ấu với bao nhiêu kỷ niệm buồn vui. Sáng nay sau một hồi tranh cãi với mẹ vì bất đồng ý kiến, anh đã bỏ ra ngoài. Trở về nhà, Quốc Hùng đưa tay đẩy cánh cửa lúc nào cũng khéo hờ, trước mắt anh hiện ra từng lớp thợ bốn năm người, họ đang cặm cụi với công việc làm tỉ mỉ của mình. Quốc Hùng lặng lẽ bước đi trong đám thợ, anh và họ vốn không có chuyện gì để nói, anh cảnh thấy cô đơn lẻ loi trong cái ngôi nhà mà lúc nào cũng chứa không dưới hai mươi người. Anh đi qua hai chiếc Toyota mang biển số Bến Tre. Có lẽ nó chở khách của tỉnh này lên đây để trao đổi công việc làm ăn với mẹ anh. Vừa đặt chân vào nhà, Quốc Hùng chạm chán với chú Tư người thợ, người giúp việc lâu nhất trong gia đình anh. Chú Tư khoảng bốn mươi lăm tuổi, người tầm thước, nước da ngăm đen, tánh tình vui vẻ, dễ mến. Chú Tư là người duy nhất không tạo cho Quốc Hùng cảm giác khó chịu khi tiếp chuyện. Chú ngạc nhiên khi gặp mặt anh. − Ủa cậu Tư, vậy mà tôi tưởng cậu ở trong phòng riêng chứ sao lúc nãy tôi đi ngang phòng cậu nghe tiếng lục đục. Quốc Hùng thản nhiên, anh chỉ tay về chiếc xe hỏi: − Khách nào vậy chú Tư? − Mấy người khách này là đại lý của cơ sở mình ở Bến Tre, họ lên đây đặt hàng nhân tiện tham quan cơ sở. − Bao nhiêu người mà đi tới hai chiếc du lịch lận? − Thấy có một ông thương gia cùng đi với đứa con gái, ông này có ý muốn hợp tác với mấy ông đại lý nên đi theo để xem xét việc làm ăn của mình ra sao. Quốc Hùng gật đầu vẻ hiểu biết, anh hỏi tiếp : − Uûa sao không thấy mẹ cháu hả chú? − Tôi cũng không biết nữa, ban nãy bà chủ tiếp khách xong rồi bỏ đi đâu mất. − Vậy ai dẫn khách đi xem? Chắc là anh Hai của chú? − Ừ cậu Hai đang hướng dẫn khách ở bên phòng trưng bày. Quốc Hùng đưa mắt nhìn về phía cửa kính, một bóng áo xanh từ trong bước ra, mái tóc dài buông xõa, dáng đi nhẹ nhàng thanh thoát. Quốc Hùng quay vào trong sau khi đã chào chú Tư. Anh nói một mình: ' chắc là con gái ông thương gia'. Quốc Hùng rảo bước lên lầu đi thẳng vào phòng riêng. Anh ngạc nhiên đứng trước cửa phòng. Khung cửa khép hờ, nghe tiếng động vọng ra. Anh từ tù đẩy cửa, Quốc Hùng ngạc nhiên khi thấy mẹ đứng trong phòng, trên tay là xấp bản thảo anh vừa viết xong được kẹp lại cẩn thận. Vừa thấy bóng anh, bà Hai đã lớn tiếng: − Con đã đi đâu tới bây giờ mới về ? Quốc Hùng cúi đầu lặng lẽ, anh vẫn sợ những việc tranh cãi với mẹ mà bao giờ phần thắng cũng nghiêng về phía bà, không phải anh không đủ lý lẽ để biện minh cho mình, nhưng đối với mẹ anh, lý lẽ không phải là cái đích của cuộc sống. Bà lấy thực tế để chứng minh cho lời nói của mình, mà thực tế thì đối với anh thật bi đát. Anh chưa tự mình làm ra tiền để nuôi sống bản thân như anh và chị của anh, càng bi đát hơn khi anh đeo đuổi cái ý tưởng mà hầu như gia đình ai cũng không đồng ý. Bà Hai đập mạnh xấp bản thảo trên tay vào bàn viết, giọng tức giận: − Mẹ đã nói với con nhiều lần, mẹ và anh chị con không muốn con trở thành một con người mà thiên hạ thường cho rằng:'viết sách ba xu'. Sáng nay cũng vậy. Con tranh cãi với mẹ để rồi bỏ nhà đi lang thang, con đi đâu chứ? Trong khi ở nhà có biết bao nhiêu chuyện để làm. Quốc Hùng lên tiếng phản đối, tính anh là như vậy,anh không bao giờ chiu khất phục, dù biết người đó là mẹ mình. Vẫn biết như thế là vô lễ nhưng tính cao ngạo của anh là do mẹ sinh ra: − Con biết nhà này có rất nhiều chuyện để làm, nhưng nó không phù hợp với con … Bà Hai ngắt lời: − Không hợp … con không thích làm sơn mài à! Mẹ hỏi con vậy chứ cái gì đã nuôi con, suốt hai mươi năm qua, có phải hạt cơm con ăn từng ngày được làm ra từ sự nghiệp này mà con không thích đó phải không? Lòng tự ái dâng trào trong huyết mạch anh, Quốc Hùng mặc cảm với gia đình anh chị, vì anh không làm ra đồng tiền, chưa nuôi sống bản thân trong khi họ thừa sức làm những chuyện đó. Quốc Hùng cố nén uất nghẹn vì người đứng trước là mẹ …. Anh đưa tay ra giọng thờ ơ lãnh đạm. − Con xin lỗi mẹ vì con bất tài, mẹ cho con xin lại xấp bản thảo. Bà Hai tức giận trước vẻ nhịn nhục cam chịu của con. − Hừ … bản thảo … bản thảo … con suốt ngày chỉ biết có hai tiếng đó, nó có nuôi sống con được không chứ? Con nhìn lại mình xem kìa tối ngày con cứ vùi đầu vào cái đống sách vở không chịu làm ăn như mọi người khác, riết rồi thân hình con gầy còm, nếu mẹ không ngăn cản con, e rằng rồi đây con sẽ biến thành một que tăm biết đi. − Nhưng thưa mẹ, viết văn cũng là lao động, lao động bằng trí óc vậy. − Một thứ lao động khiến người ta thành chây lười. Mẹ thấy con trở thành nạn nhân của nó rồi đó. Quốc Hùng cãi lại: − Con không lười lao động, con chỉ làm những gì mình thích mà thôi. − Được rồi, con thì làm việc của con còn mẹ cũng phải làm tròn trách nhiệm của một người mẹ. Mẹ không thể để yên khi thấy con tự giết chết tương kai của mình. Nếu con không nghe lời mẹ thì từ hôm nay con hãy tự lực cho cuộc sống bản thân. Ngược lại mẹ sẽ lo cho con nhiều hơn, nếu con chịu nghe lời mẹ cũng xây dựng cơ sở, có nghĩa là từ ngày mai trở đi, nếu con muốn co tiền để đọc sách và viết văn thì phải xuống dưới nhà phụ thợ cẩn ốc. Nhưng mà mẹ cũng phải báo trước, nếu con để mẹ thấy những cái tương tự như cái này nữa thì mẹ sẽ đốt bỏ, mẹ không thể chịu đựng được khi thấy con ngày càng đi ngược lại ý muốn của mẹ. Bà Hai quăng mạnh xấp bản thảo qua cửa sổ rồi bước ra ngoài với vẻ mặt mệt mỏi. Thật ra bà rất thương con, nhưng viết văn để kiếm tiền, theo bà thì nó không thể tạo dựng nên sự nghiệp, bà không muốn con trai của mình đi theo cái con đường mà theo bà thì mọi người đều không thích. Cái bóng áo xanh, tóc dài ban nãy Quốc Hùng bắt gặp đúng là con của ông Tường Lâm tên là Thuý Vi. Sau khi dạo qua phòng trương bày xem hết các bức tranh cô bước ra ngoài đi về phía vườn hoa. Đối diện với cô hoa đẹp hơn tranh, nó sống động, thực tế hơn tranh gấp bội lần nhất là những lúc sờ vào cành hoa, bàn tay sẽ có cảm giác êm đềm, khi ngửi, hoa cho một thứ hương thơm quyến rũ lạ lùng. Những khóm hoa hồng, hoa cúc bình thường nhưng được chăm sóc công phu đã thật sự lôi cuốn Thúy Vi. Cô lần bước qua những đóa hoa, đôi tay của cô không ngừng vuốt ve chúng. Vô tình Thúy Vi đi ngang qua cửa sổ phòng Quốc Hùng. Tiếng cãi vã từ trên lầu làm cô chú ý, tuy không tò mò nhưng nghe cuộc tranh cãi của hai mẹ con, cô thấy tội cho anh ta trên lầu; cô rất thông cảm cho anh vì chính bản thân cô cũng thích viết văn và thơ. Cô kính phục những nhà văn vì đâu phải ai muốn là cũng được, vậy mà mẹ anh lại cấm anh ta làm những việc như vậy … Thúy Vi mãi bận suy nghĩ nên xấp bản thảo từ trên lầu rơi xuống cô không hề hay biết, nó vô tình rơi trúng vai cô. Thúy Vi ngước mắt lên lầu, trong khi người tài xế giục cô ra xe. Thúy Vi thấy một khuôn mặt hiện trên cửa sổ, trán rộng, mũi cao, mắt đen với chân mày rậm, cái cằm xương hơi móm tạo duyên dáng. Anh ta nhìn Thúy Vi không chớp mắt, cô nguýt anh một cái rồi qua gót, tay cầm xấp bản thảo quạt nhẹ làm mái tóc bay bay. Quốc Hùng hơi lặng người một chút nhưng rồi anh sực tỉnh và lớn tiếng gọi: − Cô … cô ơi! Cho tôi xin lại xấp giấy. Thúy Vi bước nhanh hơn, trong khi Quốc Hùng cuốn quýt chạy xuống lầu. Đối với anh xấp bản thảo đó còn quý hơn cái gia tài mà sau này mẹ sẽ chia cho anh. Thúy Vi lướt nhẹ ra xe, cô nhìn xấp bản thảo lòng gợi lên một tí tò mò; nếu anh ta thông minh như các nhà văn thật sự thi tự nhiên anh ta sẽ biết cách tìm đến nơi ở của cô để lấy lại, bằng không thi chẳng có gì đáng tiếc, vì anh ta đã không thông minh. Cô giục tài xế lái xe đi nhanh hơn. Quốc Hùng vừa chạy xuống nhà dưới thì chiếc xe chở Thúy Vi đã khất sau cánh cửa để mở cùng với xấp bản thảo mà anh đã dày công chau chuốt suốt mấy tháng qua. Anh đã dành dụm từng đồng bạc ít ỏi từ số tiền ăn sáng mà mẹ đã cho để mua giấy, bút vậy mà giờ đây nó lại lặng lẽ bỏ anh ra đi với cô gái áo xanh quá quắt. Quốc Hùng vô vọng, chạy theo xe mặc cho những cặp mắt tò mò của đám thợ nhìn theo. Chiếc xe chạy về phía ngã tư Bình Phước. Quốc Hùng lẩm bẩm đọc bảng số xe ' tám tám - ba năm'. Anh nặng nề quay bứơc trở vào nhà. Bỗng một tia sáng léo lên trong anh. Chiếc xe chạy về Bình Phước, có thể nó sẽ vào thành phố và ở lại vài ngày, hổng chừng anh Hai của anh có địa chỉ của họ, Quốc Hùng rạng rỡ hẳn lên, anh rảo bước đến phòng của ông anh. Quốc Thái không ở trên lầu với mẹ và hai đứa em, anh ở trong một căn phòng gần phòng trưng bày. Quốc Thái rất yêu nghề, những bức tranh do chính anh tạo nên là niềm đam mê và là sự sống của anh. Cũng như mẹ, Quốc Thái không đồng ý em mình dấn thân vào sự nghiệp văn chương, đối với anh cuộc sống phải thực tế so với những gì trong tiểu thuyết thường mô tả. Vì lẽ đó nên hai anh em anh không mấy hoà thuận. Vả lại, khoảng cách tám tuổi giữa anh và Quốc Hùng không làm cho họ gần gũi nhau hơn. Quốc Thái luôn luôn coi mình là người hiểu biết hơn đứa em rất nhiều, những ý kiến anh đưa ra không muốn có một ai, nhất là những người nhỏ tuổi hơn mình phản đối. Còn lại, Quốc Hùng thì luôn tỏ ra thông minh hơn anh, bản tính anh lại cao ngạo, ngang ngược, anh sẵn sàng cải lại anh, nếu như mệnh lệnh ấy anh thấy không đúng. Ngược lại, anh có thể nghe lời một người nhỏ tuổi hơn mình nếu ý kiến của người đó đúng. Quốc Thái thì tự phụ, kiêu căng và độc đoán, còn Quốc Hùng thì ngang bướng sẵn sàng bênh vực lẽ phảikhông chịu khất phục trước mệnh lệnh uy quyền của người khác tư tưởng. Hai anh emhọ không giống với nhau nhưng cũng không phải hoàn toàn khác nhau, trong cái cứng rắn không chịu nhường nhịn, bênh vực cho lý lẽ của mình để rồi cuối cùng mỗi người theo đuổi một mục đích. Nhưng Quốc Hùng kém hơn anh vì không được gia đình đồng tình, trong khi con đường đi của Quốc Thái làm mẹ anh rất hài lòng. Quốc Hùng gõ cửa phòng, bên trong vọng ra tiếng nói có vẻ mệnh lệnh: − Ai đó, cứ vào đi. Quốc Hùng từ từ bước vào. Anh khép cửa lại rồi bước đến ngồi đối diện với anh. Quốc Thái lên tiếng : − Em cần gì mà đến tìm anh vậy? Quốc Hùng cố nén sự tự ái trước vẻ cao ngạo của anh. − Em cần nhờ anh một việc, xin lỗi đã làm phiền anh. − Em cứ nói thẳng đi, cái tật vẫn không bỏ, lúc nào cũng rào trước đón sau. Em muốn chứng tỏ mình là một nhà văn trong khi những cái em viết vẫn là thứ giấy vụn. − Anh …. Quốc Hùng đỏ mặt định lên tiếng phản đối. Nhưng nghĩ lại hoàn cảnh của mình, anh cố gắng kềm chế. − Xin lỗi … em muốn hỏi thăm những người khách vừa đi ra, em muốn biết địa chỉ của họ. Quốc Thái nhìn e, vẻ tò mò: − Em cần biết để làm gì vậy? Bộ em muốn bước chân vào thương trường sơn mài phải không? − Không có, em chỉ muốn xem họ có ở lại thành phố không ? và họ ở khách sạn nào? − Nhưng phải có lý do chứ? Quốc Hùng tức giận trước vẻ tò mò quá đáng của anh, nhưng anh cố hết sức bình tĩnh để đạt đựơc mục đích. Anh giải thích : − Một lý do hoàn toàn riêng tư, anh co thể giúp em được không ? − Thôi được họ ở khách sạn Rạng Đông, em cứ đến đó hỏi phòng 305, ông Tường Lâm. − Em muốn biết phòng của cô gái áo xanh? Quốc Thái nhìn em với ánh mắt khó chịu : − Em rảnh rang quá Hán Thanh, hết viết văn rồi lại đi … mà em muốn biết cô gái ấy để làm gì ? Quốc Hùng bặm môi đè nén cơn tức giận trào dâng trong người, anh không ngờ anh mình lại có những câu hỏi nhe vậy. Quốc Hùng đứng lên để không xảy ra một cuộc cãi vã to tiếng. Giọng anh lạnh lùng: − Cám ơn anh! Em không phải là loại người như anh tưởng tượng. Quốc Hùng bước thẳng ra cửa, Quốc Thái nói với theo khi thấy mình có phần quá đáng. − phòng 304, tên Thúy Vi Quốc Hùng lặng lẽ bước ra ngoài. Không khí ngột ngạt trong phòng làm anh khó chịu. Trở về phòng riêng, anh tự xếp đặt cho mình kế hoạch đi ngày mai hòng lấy lại cho bằng được xấp bản thảo quí giá. − Quốc Hùng, mẹ có chuyện muốn nói với con. Anh ngạc nhiên khi thấy vẻ nghiêm nghị của mẹ, trong ánh mất của mẹ anh thấy có vẻ khổ sở, nhưng tiếng nói thì lạnh lùng kiên quyết. − Con có muốn đi thì hãy để xe lại. Trong nhà này mọi thứ đều là của con nếu như con nghe lời mẹ. Quốc Hùng đứng lặng người, anh uất nghẹn nhưng không thốt nên lời. Tuy nhiên ánh mắt của bà làm dịu phần nào nỗi uất ức trong anh, anh thầm biết mẹ khó khăn không phải vì ghét bỏ anh. Quốc Hùng lặng lẽ đẩy xe vào, Bà Hai nhìn theo cái dáng thểu não của con mà lòng thấy xót xa, nhưng tính bà vốn cứng rắn nhất là khi sự việc có liên hệ đến tương lai của con. Bà không hề ghét Quốc Hùng khi thấy anh ương ngạnh, khó dạy, ngược lạ bà rất thích, vì cái bản tính ấy vốn của bà thời trẻ. Quốc Hùng lủi thủi lên lầu. Anh vào phòng lục trong ngăn kéo, trong túi quần, cuối cùng anh đếm số tiền trong tay, tất cả được hai mươi bảy ngàn đồng, cũng tạm đủ cho một chuyến đi. Anh định dắt xe đạp ra, nhưng xe đạp cũng do tiền mẹ mua sắm, anh làm gì có tiền mà mua xe. Quốc Hùng đón xe đò về bến xe miền Đông. Chuyến đi mất mười hai ngàn đồng, chuyến về cũng mất một số tiền tương đương, như vậy anh còn trong túi vỏn vẹn ba ngàn. Quốc Hùng bước thẳng vào khách sạn, anh đến phòng quản lý xin gặp người khách tên Thuý Vi ở phòng 304. Ông ta nhấc máy điện thoại điện về phòng một lúc rồi đặt máy xuống nói: − Cô ấy đang ở ngoài sân quần vợt phía sau khách sạn, để tôi cho người ra nói lại. Quốc Hùng từ chối: − Được rồi, ông cứ để tôi tự nhiên, tôi sẽ ra ngoài ấy. Quốc Hùng nhìn đồng hồ đã tám giờ. Anh lẩm bẩm: − Đến như cái đồng hồ này cũng không phảicủa mình, ta cũng thật vô dụng. Quốc Hùng đứng im một lúc quan sát khoảng sân rộng có tới sáu bảy cô gái cùng một lúc. Tất cả đều mặt đồ thể thao đồng phục nên khó phân biệt, nhất là anh chỉ gặp Thuý Vi có một lần trong khoảng thời gain phút chốt ngỡ ngàng. Quốc Hùng cố nhớ lại mái tóc dài buông xoã, cái than hình rắn chắc, gọn gàng, cái nguýt dài tinh nghịch dễ thương. Quốc Hùng cố hình dung lại, cuối cùng anh nhận ra côgái bên phải đang đánh quần vợt với ông già độ khoảng sáu mươi. Anh chọn chổ đứng gần hơn để được trực diện với cô gái, cái nét tinh nghịch dể thương lại xuất hiện ở cô. Tuy nhiên để không bị lầm anh lần lượt quan sát cáccô còn lại, cuối cùng anh khẳng định mình đã không lầm. Quốc Hùng lẩn quẩn bên ngoài sân, một người ở căng tin đi đến bên anh lịch sự: − Xin lổi ông có cần gì không? − Quốc Hùng giấu vẻ bối rối khi nghĩ đến số tiền ít ỏi còn lại của mình. − Cám ơn, tôi chờ một người quen. Người bồi bỏ đi sau một cái chào lịch sự. Quốc Hùng yên lặng, chờ đợi thật là đáng sợ vì nó sẽ dài gấp hai, gấp ba lần hoặc nhiều hơn nữa tuỳ theo tính chất của công việc, đối với Quốc Hùng lại càng lâu hơn vì tập bản thảo là cả công trình to lớn của anh. Thúy Vi thật là dẻodai. Cô hạ người đàn ông đầu rồi lần lượt ba người nữa chưa hề mệt mỏi. Đã nămmươi lăm phút trôi qua, mau mắn thay trong số những người đànông kia không có ai nhỏ hơn cái tuổi năm mươi, họ chịu thua cô gái rồi vào phòng thay quần áo. Thúy Vi cũng trao vớt cho người phục vụ rồi tiến về phòng dành cho phái nữ. Ít phút sau cô bước ra trong bộ đồ màu trắng thêu kim tuyến, Thúy Vi dẹp rựcrỡb khoẻ mạnh trong khung cảnh sôi động của sân quần vợt. Quốc Hùng bước về phía cô gái anh cố lấy dáng đi chững chạc trầm tĩnh. Thúy Vi cũng thấy anh đáng thương nhưng cố tình làm ngơ. Quốc Hùng càng bối rối hơn trước vẻ thở ơ như chưa hề gặp mặt của cô. Quốc Hùng cố gắng lắm mới thối nên lời: − Xin lỗi … có phải chị là ….Thúy Vi. Cô gái liếc anh một cái rồi thảnh nhiên: − Anh tìm đúng người rồi đó, nhưng tôi nhớ là như chưa quen anh. − Đúng là tôi và chị chưa quen. Nhưng gặp mặt thì đã qua một lần. Thúy Vi nhìn Quốc Hùng từ đầu tới chân cái nhìn không làm chàng trai bối rối mà trái lại nó giúp anh bình tĩnh hơn. Quốc Hùng nhận ra cái vẻ cố tình lãnh đạm thờ ơ của cô. Anh tiếp: − Hy vọng là chị chưa quên. − Làm sao tôi quen được anh chứ… Quốc Hùng mừng ra mặt, nhưng cô gái đã chua chát nói tiếp: − Vì rôi chưa hề gặp anh. Quốc Hùng đỏ bừng mặt, nhưng anh vẫn không kém: − Còn tôi thì không thể quên được chị vì chính chị hôm qua đã lượm được xấp bản thảo trong sân nhà của mẹ tôi. − Thì ra xấp bản thảo hôm qua là của anh. Cái người hôm qua nhìn qua cửa sổ cũng là anh. Quốc Hùng gật đầu làm lành: − Chị nhớ đúng rồi đó. − Xin lỗi, đã không nhận ra anh, vì hôm qua tôi tháy người ló đầu ra cửa sổ không hề giống anh . Anh giống một cái tổ quạ hơn là vẻ lịch sự của anh bây giờ. Quốc Hùng ngạc nhiên: − Dù sao thì chị cũng đã công nhận tôi không phài là một người kém lịch sự. Hôm nay tôi tới đay với ý định xin lại những thứ ngày hôm qua chị đã nhặt được trong vườn. − Được rồi, tôi đã nhận ra anh thì tôi sẽ trả lại. Nhưng chẳng lẽ anh không thể mời tôi một ly nước sao? Quốc Hùng lúng túng. Anh cố gượng cười: − Tất nhiên rồi. Nhưng tôi chỉ mời chị ly đá chanh thôi. Nếu chị không chê thì chúng ta đi. Thúy Vi cười dễ dãi: − Một ly đá chanh do anh mời cũng là quý lắm rồi. Tôi đã nghe được câu chuyện của anh với bác gái…. Anh đừng hiểu lầm tôi to ømò nghe lénchuyện người khác, chỉ vì vô tình mà thôi. Quốc Hùng nhún vai cử chỉ phớt lờ: − Điều đó không có gì quan trọng, tôi không muốn che dấu cái bất tài của tôi. Họ sánh bước bên nhau ra khỏi khách sạn Quốc Hùng đưa tay Thúy Vi băng qua đường. Họ bước vào một cái quán khá lịch sự. Bàn được trải khăn trắng, ghế mây có lưng dựa, những vò lan trổ hoa tuyệt đẹp. Họ chọn một bàn khuất bên trong rồi ngồi xuống. Thúy Vi gọi hai ly đá chanh không cần hỏi Thúy Vi ý kiến của Quốc Hùng. Cô lên tiếng khi cô chủ quán đi khuất: − Theo tôi thấy thì không phải anh bất tài chỉ vì anh chưa gặp cơ hội nên còn lận đận. À, hình như tôi chưa biết tên anh. − Cha tôi đặt cho tôi cái tên Quốc Hùng. Nhưng tôi thấy mình không có vẻ gì anh hùng hết. Ngược lại tôi yếu ớt bệnh hoạn. Ngay cả tương lai của mình, tôi cũng không tự định đoạt được. − Anh có yêu cha anh không? − Dĩ nhiên rồi. Nhưng chỉ tưởng nhớ để mà thương thôi. − Cha anh đã mất rồi à? Quốc Hùng buồn bã. − Ngay saukhi tôi chào đời. − Xin lỗi, tôi đã làm anh buồn . Quốc Hùng đẩy nước đến bên Thúy Vi. Giọng anh êm dịu: − Không có gì. Được nói chuyện với chị tôi cảm thấy vơi đi một phần nỗi buồn. Tôi phải xin lỗi vì đã làm chị không vui bởi nổi buồn của tôi. Thúy Vi mỉm cười, giọng cô đùa cợt: − Tôi cũng có rất nhiều chuyện không vui. Để khi nào gặp lại tôi se õkể cho anh nghe thì huề chứ gì! − Biết đến bao giờ mới có cuộc nói chuyện như hôm nay. − Anh thật sự muốn có lần thứ hai như thế này sao? − Tôi sống lạc lõng giữa cái gia đình quá nhộn nhịp của mình. Mẹ và anh chị tôi đều không đồng ý cho tôi đi theo con đường mình đã chọn. Còn tôi thì nhất định phải đạt được mục đích, bởi vậy tôi chẳng khác gì một người câm trong gia đình. Thỉnh thoảng co vui thì nói một vài câu, nhưng cũng chẳng xó gì là thú vị. − Anh không có bạn gái để tâm sự những lúc buồn sao? Quốc Hùng cười buồn: − Chưa có cô nào chịu làm bạn gái với một người kém tài như tôi. Thúy Vi nhấm nháp cái hương vị vừa chua vừa lạnh của đá chanh rồi nói: − Tôi thấy anh rất có tài. Tôi đã đọc qua tiểu thuyết của anh … Quốc Hùng chợt giận, giọng anh dữ dằn: − Ai cho phép chị đọc lén truyện của người khác? Thúy Vi hoảng hốt trước cử chỉ hung hãn của Quốc Hùng, nhưng cô cũng không kém: − Vậy chứ ai cho phép sách của anh rơi trúng vai tôi? Quốc Hùng chợt nhận ra thái độ quá đáng của mình anh dịu giọng: − Xin lỗi, chỉ vì từ nào đến giờ chưa có ai được xem qua những gì tôi viết. Chị là người đầu tiên. Thúy Vi giận dỗi: − Anh Hùng dữ như cọp vậy. Chắc có lẽ đây là lần đầu cũng như lần cuối tôi nói chuyện với anh. Quốc Hùng hối hận ra mặt: − Tôi thật có lỗi, chỉ vì chúng ta mới biết nhau lần đầu. Sau này thân hơn, nhất định tôi sẽ không bao giờ tái phạm. Chị hãy tin tôi đi. Thúy Vi phì cười: − Anh khôn quá đi, nhưng thôi, tôi cũng không bắt lỗi anh làm gì. − Như vậy là chị đã đồng ý cho tôi gặp lại? Thúy Vi cười nhẹ, cô không nói gì chỉ mãi miết nhìn vào lớp thủy tinh trong suốt của ly nước. Trong khi Quốc Hùng cố tìm cơ hội thích hợp cho lần gặp gỡ thứ hai. Nghĩ mãi không ra cách, anh đành thở dài thất vọng: − Có lẽ chúng ta sẽ không có dịp gặp lại thành phố này so với Bến Tre khá xa, vả lại mẹ tôi lúc này cũng khắt khe. Tôi … Thúy Vi tinh ý ngắt lời: − Anh tới đây bằng gì? − Bằng xe công cộng. Cô nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi nói : − Tôi thấy anh nên chìu ý bác gái một chút thì sẽ dễ chịu hơn. Thật ra trong những lời nói của bác hôm nọ, theo tôi bác không hề có ác ý với anh. Nghề sơn mài cũng tốt, nhưng anh thì có vẻ không thích nó. − Không phải tôi không thích. Nhưng vấn đề trở thành một nhà văn là niềm mơ ước của tôi từ lúc còn ở tiểu học. − Anh nên chìu bác một chút. Theo tôi thì làm sơn mài đâu có gì là không tốt. Quốc Hùng thở dài chán nản: − Nhưng nếu như vậy thì tôi không còn thời gian để viết. Suy nghĩ một lúc, Thúy Vi tiếp: − Anh đã viết được một quyển rồi. Bây giờ việc trước mắt là anh lo làm sao để nó được in. tới chừng đó chắc bác gái để anh tự do đi theo ý thích của mình. Quốc Hùng càng buồn hơn, giọng anh nặng nề: − Thành công hay không đối với mẹ tôi không quang trọng. Đơn giản là mẹ muốn tôi phải trở thành ông chủ sơn mài. Thúy Vi đùa: − Nếu anh muốn tự do thì hãy cưới vợ đi. − Chị xem có cô nào không thích sống thì hãy giới thiệu với tôi. Nhưng phải nói trước với người ta là chết đói đó. Một cái chết nhục nhã và không êm ái chút nào. − Anh có vẻ bi quan quá. − Theo chị thì tôi có lối thoát nào không? − Nếu bây giờ sách của anh được in thì anh đã có thể tự lập được rồi. Quốc Hùng gật đầu vẻ mừng rỡ: − Tôi thật là ngốc quá. Chỉ như vậy mà không nghĩ ra. − Anh không phải là ngốc. Người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn. − Chị thông minh đến dễ sợ. − Như vậy thì tôi sẽ ế chồng suốt đời vì cái tội thông minh. − Nhưng đối với những người thông minh thì chị thật đáng yêu. Thúy Vi đỏ mặt ngương ngùng. Cô cố lấy giọng bình tĩnh. − Anh đã bắt đầu làm tôi sợ rồi đó. Thúy Vi nhìn đồng hồ tay rồiø nói: − Tôi phải trở về khách sạn, sợ ở lâu cha tôi mong. Chúng ta chia tay vậy - cô định lấy tiền trả nhưng sợ Quốc Hùng tự ái nên thôi. Quốc Hùng trả tiền hai ly đá chanh. Tất cả là ba ngàn đồng vừa đủ số tiền còn lại trong túi. Họ sánh bước ra ngoài. Thúy Vi cất tiếng: − Tôi còn ở lại đây ba ngày nữa, nếu tiện anh có thể tìm tới vào buổi sáng. Đến ngày thứ ba, cha tôi sẽ ghé chổ anh một lần nữa. Lúc đó chúng ta sẽ có dịp gặp lại. Quốc Hùng nhìn cô bạn mới quen trong lòng thầm luyến tiếc, lần gặp gỡ ngắn ngủi: − Rất mong được gặp lại chị. Còn bây giờ chị cho tôi xin lại tập bản thảo. − Anh chờ một chút. Thúy Vi quay người vào khách sạn, thân hình cô yểu điệu thước tha làm cho Quốc Hùng say đắm. Anh nhìn theo cho đến khi cô đi khuất. Thúy Vi trở ra trên tay là xấp bản thảo. Cô trao cho Quốc Hùng , giọng dịu dàng: − trả lại cho anh đó! Tôi tin rằng, nếu anh không nản chí thì sẽ có ngày thành công. − Cám ơn chị! Thôi tôi phải về. Chúc chị may mắn! Thúy Vi cười tinh nghịch: − Anh năm nay được bao nhiêu tuổi rồi? − Tôi hai mươi tuổi, còn chị? − Tôi hơn anh hai tuổi, nhưng con gái mà hơn con trai hai tuổi không phải là điều quan trọng, hy vọng lần gặp lại tôi không còn bị gọi là chi nữa. Quốc Hùng bông đùa: − Chị làm tôi ngạc nhiên không ít, được làm bạn với chị thật là thú vị. Hy vọng tình bạn giữa Quốc Hùng và Thúy Vi ngày càng gắn bó hơn. Thúy Vi đưa một ngón tay trỏ xinh xinh hình ngòi viết ra. Quốc Hùng cũng không kém, hai người móc ngoéo tay nhau. Thúy Vi nói tròn nụ cười chớm nở: − Được làm bạn với một nhà văn tương lai như anh thật là hân hạnh. Một chiếc xích lô trờ tới, người lái xe cất tiếng mời mọc Quốc Hùng chào Thúy Vi một lần nữa rồi lên xe. Họ chia tay nhau khi mặt trời đã lên gần tới đỉnh đầu. Quốc Hùng chăm chỉ với công việc của mình. Thật ra nghề cẩn ốc, anh đã làm quen với nó từ năm mười hai tuổi. Nhưng vì không phải là cái nghề lý tưởng nên suốt tám năm qua anh không đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật. Hôm nay là ngày thứ ba anh bắt đầu làm việc. Mẹ anh có vẻ hài lòng nhưng bà không hề thay đổi quyết định. Bà hứa trả lương cho anh mỗi ngày bốn ngàn đồng. Ngoài ra không còn khỏan tiền nào khác. Quốc Hùng cố gắng làm để có tiền tiếp tục theo đuổi sự nghiệp của mình. Hôm nay là ngày Thúy Vi hứa sẽ trở lại cùng với cha cô và những người trong đoàn. Từ sáng sớm anh đã có lòng trông ngóng Thúy Vi. Cô yêu kiều, xinh xắn như một đoá hoa vừa chớm nở, hương phấn của nó làm ngây ngất lòng anh. Hai chiếc xe du lịch nối đuôi nhau chạy vào trong sân. Quốc Hùng ngẩn lên nhìn. Thúy Vi lộng lẫy trong chiếc áo đầm lấp lánh màu bạc. Đi bên cô là một ông già có lẽ là cha cô. Mẹ và chàng trai Quốc Hùng niềm nở ra tận xe đón khách. Tất cả được mời vào phòng khách. Thúy Vi thấy Quốc Hùng nên xin phép cha cho ra ngoài. Cô đến bên Quốc Hùng, không nhận ra ánh mắt hằn học của Quốc Thái nhìn theo. Nhìn Quốc Hùng cặm cụi làm việc một lúc cô nói. Khi đoàn người đã vào phòng khách: − Anh có vẻ không hợp với công việc lắm. Quốc Hùng nhìn cô với ánh mắt rạng rỡ − Thúy Vi thấy tấm tranh này xấu lắm phải không? Vừa nói anh vừa chỉ tay vào tấm hình Thuý Kiều anh gần ghép xong. Thúy Vi thành thật. − Những đường nét ghép còn hở nhiều, nét cưa chưa sắc sảo. − Thúy Vi có vẻ hiểu biết nhiều về sơn mài. − Cũng như anh vậy, hiểu nhưng mà không thích. − Thúy Vi không thích tranh sơn mài hay không thích tất cả cái gì gọi là mỹ thuật. − Vi thích những hình ảnh thực tế sống động hơn. Chẳng hạn như Thúy Vi thích một đoá hoa đang tươi hơn là một bức tranh vẽ đoá hoa. − Hèn gì mấy hôm ấy Thúy Vi đứng ngay dưới cửa sổ phòng tôi, trong vườn hoa để vô tình nhận một cái ném từ cửa sổ. Cô hỏi, giọng không được tự nhiên lắm: − Anh có thấy ghét cái vô tình ấy không? Quốc Hùng chợt lắng nghe lòng mình xao xuyến, anh mạnh dạng nói: − Ngược lại là khác. Tôi phải cám ơn nó vì nó đã giúp tôi làm quen với Thúy Vi. Có tiếng nói chuyện của các vị khách, họ đã bước ra cạnh đôi trẻ. Oâng Tường Lâm chăm chú nhìn vào tấm tranh Thúy Kiều. Oâng có vẻ không hài lòng lắm. Quốc Thái bước lên ngắm nhìn, anh giận dữ nắm tấmhình cô Kiều vô tội lên rức ra từng mảnh quăng xuống đất. Giọng anh hằn học. − Tám năm qua em là một con rùa chậm chạp, em có biết là đã làm cho mẹ và anh thất vọng lắm không? − Quốc Hùng đỏ bừng gưong mặt. Đôi tay anh run run, ánh mắt như đổ lửa nhìn Quốc Thái đầy uất nghẹn. Bh cũng có vẻ không hài làng trước thái độ của con trai lớn. Bà lên tiếng hòng xoa dịu cơn giận của anh. − Quốc Hùng, mẹ đã muốn con đi theo con đường này thì dù con có làm hư một trăm tấm tranh như vậy để cuối cùng con làm mẹ hài lòng mẹ vẫn không tiếc. Quốc Hùng quắc mắt giận dữ nhìn anh Hai, giọng anh run lên vì tức giận: − Em hy vọng là sẽ không có trường hợp như thế này nữa. Dĩ nhiên là em sẽ cố gắng hơn, nhưng em cũng mong rằng từ nay về sau, anh nên tỏ ra lịch sự một chút. Quốc Hùng bỏ đi sau câu nói, để mặc cho Quốc Thái nhìn theo với ánh mắt căm tức. Thái độ của anh hôm nay có phần kỳ quặc, nhưng Quốc Thái không có vẻ gì là đã biết mình có lỗi. Anh cố nén lòng dẫn khách tiếp tục thăm quan. Trong khi đó Thúy Vi làm bộ đi xem tranh một chút rồi đi về phía Quốc Hùng. Quốc Hùng lặng lẽ bước ra vườn hoa, vô tình Quốc Hùng dừng chân tại nơi mà Thúy Vi đã đứng nhìn lên phòng anh. Thúy Vi bước đến sau lưng, cô tôn trọng phút giây yên lặng của bạn. Tiếng ồn trong phòng không len được tới đây. Không khí yên lặng đn nỗi hơi thở tức bực của Quốc Hùng nghe rõ mồn một. Anh đưa mắt nhìn ra xa, Thúy Vi cũng nhìn theo hướng ấy. Trước mắt họ là cây xoài mọc dại bên đường. Nó cố vương lên nhưng bị vách tường ngăn cản. Quốc Hùng chỉ tay vào cây xoài nói : − Thúy Vi có thấy tôi giống cây xoài đó không? Toi cũng muốn vươn lên nhưng bị cả gia đình đè xuống. Có lẽ tôi không còn đủ sức nữa … Thúy Vi cố tìm lời an ủi bạn: − Anh chỉ giống một phần thôi. − Tôi không hiểu ya Thúy Vi muốn nói. − Rất đơn giản. Một người nào đó đã cố tình ném hột xoài vào chân tường và nó bắt đầu mọc lên, cũng do chính bàn tay con người xây nên bước tường đó từ trước. Nói tóm lại bức tường ngăn cản cây xoài là do con người. Nó không hề có dụng ý hay ác ý. Còn anh thì khác anh là một con người, một con người có ý chí. Mẹ anh và gia đình anh sở dĩ làm khó anh vì thiện ý, không phải họ muốn chôn vùi cuộc đời anh mà ngược lại. Vấn đề bây giờ là bản thân anh có vượt qua thử thách này hay không? Liệu anh có đủ ý chí đi tiếp con đường mình đã chọn hay không? Quốc Hùng nhìn Thúy Vi với ánh mắt biểu lộ tình cảm: − Nói gì cũng không ngoài mục đích động viên tôi. Nếu một ngày nào đó tôi thành công thì người đầu tiên sẽ nhận được tin vui sẽ là Thúy Vi và cũng là người duy nhất tôi mang ơn. Thúy Vi cười nhẹ, cô ngôdi xuống nâng niu một cách hoa hồng vừa chớp nở: − Vi còn muốn giúp anh nhiều hơn nữa. Nhưng chưa gì mà anh đã nói tới ơn nghĩa, làm cho Vi tự hỏi không biết có nên tiếp tục ý định không? − Có nghĩa là … − Vi muốn nhờ cha giới thiệu anh với nhà xuất bản. Cha Vi quen biết khá nhiều chắc có thể giúp chúng ta … à giúp anh được. Cô đỏ bừng cả mặt khi nói lỡ lời. Quốc Hùng cũng nhận ra tiếng 'chúng ta' êm đềm thân mật ấy. Cả hai cùng lúng túng nhưng ánh mắt họ lại cố nhìn nhau. Họ không lẫn tránh mà lại thân mật nhìn sâu vào mắt nhau để tìm trong ấy những tình cảm chân thật nhất. Quốc Hùng thoáng rùng mình khi thấy trong ánh mắt của Thúy Vi có cái gì đó thân quen quá, tha thiết và gần gũi vô cùng. Anh tưởng mình đã thấy nó ở đâu đó nhưng không tài nào nhớ nổi. Cố xua đuổi ý niệm kỳ quặc ấy, anh lên tiếng: − Tôi rất sợ mang ơn của người khác. − Ngay cả đối với Thúy Vi à? − Lại càng đáng nói hơn. Tính cho chính xác thì chúng ta quen nhau chưa quá bốn ngày. Giọng Thúy Vi buồn: − Hèn gì trong cách xưng hô của anh chứa đầy một khoảng cách thì ra anh vốn chưa xem Thúy Vi là bạn. Quốc Hùng cũng buồn lây với cái buồn của cô gái: − Làm bạn với tôi chán lắm.Thúy Vi không tháy hiện nay tôi hoàn bị cô lập hay sao? − Như vậy thì cũng hay. Cô cúi đầu nói nhỏ từng tiếng một: − anh hãy mãi mãi nhớ tình bạn của chúng mình. Quốc Hùng cúi xuống ngắt một cành hoa mà ban nãy Thúy Vi mân mê vẻ thích thú. Anh trao tận tay cô. − Vậy thì kỷ niệm cho tình bạn của chúng ta. Do chính tay tôi trồng đó. Thúy Vi ngước mặt lên mỉm cười. Cô rạng rở như bông hoa trên tay Quốc Hùng: − Cám ơn anh, đáng lẽ chúng ta phải uống một cái gì đó để chúc mừng. Nhưng có lẻ thời gian không còn nữa. − Thúy Vi trở về ngay bây giờ à? Cô lặng lẻ gật đầu. Quốc Hùng chua sót nói khi nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại. − Bến Tre xa quá làm sao chúng ta có thể gặp gỡ thường xuyên được chứ? − Anh đừng có buồn. Thúy Vi sẽ nhờ cha giúp anh làm quen với một nhà xuất bản nào đó. Nếu công việc thành công thì coi như anh đã là anh thực sự rồi. Quốc Hùng ngạc nhiên trước câu nói của bạn: − Chứ bây giờ Thúy Vi thấy tôi là cái gì? − Anh chưa phải là anh. Anh bây giờ còn phải làm sơn mài trong khi nghề yêu thích của anh là viết văn. − Tôi biết rồi, càng hiểu Thúy Vi nhiều hơn tôi thấy mình may mắn khi được làm bạn với Vi. Thúy Vi nheo mắt trêu chọc: − Anh biết gì về tôichứ? Quốc Hùng lúng túng, anh cố nhớ những gì đã biết về bạn? − À, cụ thể là … Thúy Vi là con của một ông thương nhân, năm nay cô ấy hai mươi tuổi. Tính tình nghịch ngơm như dể thương. Cô ấy thông minh và xinh đẹp. − Còn quá ít… − vậy thì Thúy Vi bổ sung đi. Thúy Vi chắp tay đi ra xa một lúc, vạt áo đầm của cô đung đưa theo từng bước đi nghịch ngợm. Cuối cùng cô quay trở lại đối diện với Quốc Hùng. Ánh Mắt lấp lánh, sáng ngời như hai vì sao, cái miệng thì duyên dáng. Cô nói: − Thúy Vi chỉ cho anh biết theo hai vấn đề nữa thôi… cô ta là sinh viên năm thứ hai trường đại học thể thao, hiện đang sống với cha và… cô cố tình kéo câu nói… và không còn ai nữa. Quốc Hùng cố hỏi thêm: − Vậy chứ… Cô đưa tay lên môi, cử chỉ duyên dáng: − Cấm hỏi thêm, những cái còn lại anh nên tự tìm hiểu. − Còn Thúy Vi, cô đã hiểu gì về tôi rồi. Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: − Anh là con trai thứ ba của một gia đình làm sơn mài có bốn người. Giọng Quốc Hùng nặng nề: − Thật ra thì nhà tôi còn nhiều người nữa, nhưng chiến tranh đã cướp mất rồi. Thúy Vi chớp mắt, vẻ xức động: − Anh kể cho Vi nghe đi! − Buồn lắm. Trong những giây phút ít ỏi còn lại, tôi không muốn làm cho Thúy Vi buồn. Vi nói tiếp đi, cô còn biết gì về tôi nữa. − Anh là một người có tài viết văn, nhưng tạm thời tài năng chưa phát triển vì còn nhiều khó khăn, cụ thể là những khó khăn xuất phát từ phía gia đình. Năm nay anh hai mươi tuổi. Á … không biết là có bạn gái chưa? Quốc Hùng phì cười khi thấy cô bạn gái lém lỉnh muốn điều tra mình. Anh cố nén cười, lấy giọng nghiêm trang: − Anh ta chưa có bạn gái nếu tính từ mấy hôm về trước, còn hiện nay thì anh ta đã tìm được một người bạn gái đáng quí. Thúy Vi lườm mắt, ánh mắt sắc lạnh: − Tôi không muốn anh xem tôi như một món nữ trang. Quốc Hùng thản nhiên: − Đối với tôi, nữ trang không phải là thứ quí nhất. Chợt có tiếng gọi bên ngoài. Thúy Vi vội vã bước ra sau khi buông câu nói: − Không biết những nhà văn thực sự có lẻo lự như anh không? Quốc Hùng chạy vội theo. Trong cơn tức giận anh vô tình nắm tay cô gái kéo lại: − Khoan đã, nói vậy là hôm qua tới nay thì Thúy Vi nói dối tôi à!? Tại sao Thúy Vi nói tôi có thể trở thành một nhà văn? Cô đứng lại, mặt thoáng đỏ vì cái đụng chạm vô tình. Nhưng cô vẫn để yên, cô sợ Quốc Hùng tự ái. Thúy Vi đã bắt đầu sợ làm anh không vui. Một cái sợ của hai kẻ thân nhau, rất thân. Cô nói trong nhịp thở không bình thường: − Anh cò lẻo lự hơn cả nhà văn nữa. Anh quá say mê sự nghiệp của mình mà không chịu suy xét lời nói của người ta. Quốc Hùng nên trở thành lúng túng, nhìn xuống tay mình đang nắm chặt tay Thúy Vi , Quốc Hùng bối rối buông ra, một quầng xanh rồi chuyển sang đỏ hồng trên cánh tay trắng muốt của cô. Quốc Hùng vụng về: − Thúy Vi … tôi … cho tôi xin lổi. Không hiểu tại sao tôi lại điên cuồng như vậy. Thúy Vi lại tiếp tục bỏ đi sau câu nói: − Hy vọng là khi đã thành công, anh không còn hung dữ nữa. Để chị ấy sau này không phải khổ. − Nhưng mà Thúy Vi không giận tôi chứ? Cô quay người nói: − tôi sẽ viết thư cho anh … Quốc Hùng rảo bước theo cô. Một làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hương trinh nữ. Anh cố hít vào lồng ngực cái hương thơm quyến rũ ấy để không bao giờ quên nó. Quốc Thái nhìn hai người với ánh mắt khó chịu, kể ra ông Tường Lâm cũng vậy. Ông đóng mạnh cửa xe khi đã ngồi vào ghế. Chiếc xe từ từ chuyển bánh rồi lao vút trên xa lộ Đại Hàn. Oâng Tường Lâm hỏi con gái giọng khác thường: − Con quen với cậu ta à? Thúy Vi mừng rỡ khi có dịp nói với cha vể Quốc Hùng. Cô thành thật gật đầu. − Dạ, chỉ tình cờ thôi. Cha biết không, ảnh rất có triển vọng, nhưng mẹ và anh chị anh ấy không ủng hộ. Ông Tường Lâm nhìn con bằng ánh mắt dò xét. Giọng ông thản nhiên: − Cha đồng ý với mẹ cậu ta, viết văn không phải là cái nghề chân chính. Thúy Vi sững sờ khi nghe ông Tường Lâm nói y hệt như mẹ Quốc Hùng hôm nào. Cô cố nói, nhưng lòng tràn đầy thất vọng: − Thưa cha, theo con văn chương và báo chí là văn hoá không thể thiếu trong đời sống của một dân tộc. Ông Tường Lâm vẫn giữ ý mình: − cha biết con xưa nay vẫn giỏi lý luận, nhưng theo cha, viếtvăn sẽ làm cho người ta bạc nhược đi. Cụ thể như co tháy đó, cậu ta ốm yếu như một hình nộm. Còn Quốc Thái thì khác hẳn. Cậu ấy khoẻ mạnh về thể chất, tinh thần lại trong sáng, lời nói chính trực thẳng thắn. Ban nãy cha đã không bằng lòng khi thấy cậu nhà văn đó cãi lại anh bằng cái giọng sặc mùi văn chương. Thúy Vi thở dài buồn bã. Cô biết là khó mà lay chuyển được cái ấn tượng không đẹp ban đầu của cha. Ông Tường Lâm tiếp: − Quốc Thái nó có hỏi thăm con qua cha. Nó xin địa chỉ để khi nào rảnh sẽ tới thăm mình. Cha thấy co rảnh rỗi hai tháng hè nên muốn cậu ấy tới chơi cho con có bạn. Quốc Hùng nhìn chiếc xe chở Thúy Vi khuất dần trên xa lộ, có tiếng Quốc Thái phía sau: − Em nên tiếp tục công việc của mình đi. Nếu không muốn lần nữa thì hãy coi chừng…. em sẽ không có tiền để đi chơi với bạn gái đó. Quốc Hùng gằn từng tiếng: − Vậy ra cái sáng kiến phát lương này là của anh? − Em ngạc nhiên lắm sao? − Anh đã trở thành một nhà độc tài. Quốc Thái giận, nhưng anh thấy mìnhcũng có phần quá đáng. Quốc Thái nói một câu ngắn ngủi rồi quay vào nhà: − Anh chưa thấy ai mới hai mươi tuổi mà lý sự như em …. Quốc Hùng nhận được thư của Thúy Vi sau mười ba ngày chia tay. Anh hồi hộp mở phong bì … cánh thư màu xanh, cô viết bằng giấy học trò. Nét chữ không mượt mà bay bướm nhưng rõ ràng dứt khoát biểu hiện bản tính của người viết. Anh tựa ngừơi vào khung cửa sổ, đưa mắt nhìn xuống nơi mà anh bắt gặp Thúy Vi. Tuy không phải là lần đầu nhưng nó đã trở thành kỷ niệm. Gần hai tuần lễ qua anh bỗng thấy cuộc đời sáng hơn, ý nghĩa hơn, vì giờ đây có cái mà chờ đợi, ngóng trông, hình ảnh một Thúy Vi yêu kiều, xinh đẹp với tính nghịch ngợm lý lắc của cô đã làm anh phải nhớ. Một cảm giác lâng lâng xen nhẹ tâm hồn anh khi cầm lá thư trên tay. Quốc Hùng chăm chú đọc như nuốt từng lời: 'Bến Tre, ngày … tháng … năm … chắc anh Quốc Hùng sẽ giận Thúy Vi biên thư cho anh hơi trễ. Đừng giận Hùng nhé! Lỗi không phải tại Vi đâu. Anh còn nhớ Vi đã hứa là sẽ nhờ cha giúp anh, nhưng đâu phải bao giờ dự tính cũng thành sự thật phải không anh? Cũng như bác gái, cha Vi không thích cái nghề viết văn của anh. Vi đã băn khoăn rất nhiều không biết có nên cho anh hay chuyện đó hay không nên đã trễ biên thơ. Chỉ mong anh đừng giận …' Quốc Hùng xúc động quá, anh thấy được tình cảm chân thật của cô qua từng dòng chữ. ' … vì còn sợ là anh sẽ thất vọng mà thối chí. Hãy bình tĩnh và cố găng hơn nữa anh nhé! Tuy không được cha giúp đỡ, nhưng Vi hứa sẽ coi sự nghiệp của anh như chính bản thân mình. Như vậy anh có yên lòng chưa … hãy cố gắng viết tiếp và viết hay hơn nữa. Bây giờ sự thành công hay thất bại chỉ trông chờ vào ý chí và tài năng của anh mà thôi. Những ngày hè ở cái miền quê này buồn quá. Thúy Vi cảm thấy bơ vơ, trống trải như anh đã và đang trải qua, ước gì Bến Tre và Sài Gòn gần nhau để Vi được nghe anh nói chuyện mỗi ngày. Nghe anh tả về thành phố về quê hương của chúng ta và được nghe về cuộc đời anh. Anh hãy hứa là sẽ kể về gia đình anh cho Vi nghe đi! Chắc là anh sẽ mắng thầm vì con nhỏ này sao mà tò mò quá. Không phải vậy đâu anh Hùng ơi! Vi vốn không phải là con nhỏ tò mò, nhưng không hiểu vì sao Vi cứ muốn biết thêm về anh. Vi muốn biết vì sao khuôn mặt anh lúc nào cũng trầm mặc, u buồn. Một nỗi buồn không thể có được ở lứa tuổi chúng ta. Aø! Khi nào có dịp về quê anh, Vi muốn anh đưa đi dạo quanh thành phố. Nó đối với Vi vẫn còn nhiều xa lạ. Anh Hùng ơi! Giờ này đã hơn mười giờ đêm rồi, ở đây buồn lắm, có lẽ buồn nhất trên thế gian này,ít nhất cũng là đêm nay. Tiếng hòa tấu của các loại côn trùng không làm Thúy Vi thích nữa. Nó làm Vi buồn ngủ mất rồi, đành tạm biệt anh vậy. Chúc anh vui vẻ để tiếp tục sáng tác. Vũ Thị Thúy Vi' Thì ra cô cùng họ với mình, Quốc Hùng mỉm cười khi đọc xong lá thư. Thúy V đã biểu lộ tình cảm của mình qua những dòng chữ chân tình. Dù chưa có gì rõ ràng nhưng cũng đủ để Quốc Hùng suy nghĩ. Không còn ngờ vực gì nữa, Quốc Hùng đã dành cho cô rất nhiều tình cảm. Cô cũng vậy, có lẽ hai con tim dù ở xa nhưng đang cùng chung nhịp đập. Quốc Hùng cẩn thận gấp thư, anh cất nó vào ngăn kéo bàn viết rồi xuống nhà dưới làm việc. Hai tuần qua anh không viết được dù chỉ một chữ. Công việc sơn mài đã chiếm gần hết thời gian của anh. Những lúc còn lại nhất là về đêm hình ảnh Thúy Vi đã làm anh bận rộn. Quốc Hùng tự trách mình sao mới có hai lần gặp gỡ mà đã mềm lòng như vậy. Anh cố xua đuổi, nhưng hình ảnh Thúy Vi vẫn đến với anh qua mộng tưởng. Hai tuần qua anh cố gắng làm việc để mẹ hài lòng. Hy vọng cuối tháng sẽ có tiền để mua giấy bút. Tiền xe đi lại để in cuốn sách nhe lời Thúy Vi đã dặn. Nhưng hiện giờ anh đang bân khuâng, anh muốn đi thăm Thúy Vi khi được địa chỉ trong thư nhưng lại sợ không đủ tiền, Quốc Hùng thở dài chán nản, đành phải chờ đến cuối tháng mới quyết định. Đêm nay anh viết thư cho Thúy Vi. Ngôi nhà đẹp quá, tuy hơi nhỏ nhưng bài trí sang trọng. Nó nằm cạnh chợ Bến Tre được bao bọc bằng dãy hàng rào xây gạch, xung quanh là vườn cây ăn trái xum xuê với đủ loại cây quả. Đặt biệt là trong vườn không hề có một cây dừa, thứ trái cây nổi tiếng của quê hương Đồng Khởi. Trước nhà là một dãy cây kiểng quí được trồng trong các chậu bằng sứ có tráng men. Hai bên cửa là hai con nai giả làm bằng cây bùm sum được bàn tay khéo léo của người thợ tạo nên. Mới nhìn qua nó giống hệt nai thật được trang điểm bởi vô số những đoá hoa màu trắng li ti. Thúy Vi ngồi chống tay lên cằm, nhìn qua vườn hoa qua khung cửa sổ. Cô dõi mắt theo hai con chim chìa vôi rượt nhau. Chúng khéo léo nhanh nhẹn chuyền từ cây này sang cây kia, bất giác Thúy Vi ví mình như một con, con còn lại dành cho Quốc Hùng. Cô thoáng đỏ mặt trước ý nghĩ ấy. Đã một tuần lễ từ ngày cô gởi thư cho Quốc Hùng lá thư đầu tiên. Càng nghĩ co âcàng giận mình, tại sao phải gởi lá thư trứoc chứ, anh ta là cái thá gì, lại còn nhỏ tuổi hơn mình nữa. Nhưng nếu cô không gởi trước thì Quốc Hùng sẽ không biết địa chỉ mà gởi. Cô giận mình đã ngốc nghếch và giận luôn cả Quốc Hùng. Một nỗi buồn vô cớ bỗng len lỏi trong tâm hồn cô từ mấy tuần qua. Bản tính của Thúy Vi vốn sôi nổi nhưng cô tự thấy mìnhtrầm lặng hẳn đi kể từ ngày ở Sài Gòn về. Tiếng ông Tường Lâm từ nhà ngoài gọi vào làm cắt đứt nguồn suy nghĩ của cô: − Thúy Vi ơi! Con ra đây xem có ai tới thăm cha con mình nè! Thúy Vi hơi ngạc nhiên. Cô không hẹn với bạn trong ngày hôm nay. Vả lại nếu là bạn của cô thì cha sẽ không nói như vậy. Ngoài phòng khách im lặng như tờ, dường như họ cố ý không nói chuyện để tạo bất ngờ cho cô.Thúy Vi nhìn xuống bộ đồ đang mặc tuy đơn sơ nhưng kín đáo. Cô bước đến bên gương chải lại mái tóc, rồi mở cửa ra ngoài. Thúy Vi ngạc nhiên khi thấy người khách là Quốc Thái. Cô lặng lẽ gật đầu chào, trong khi Quốc Thái cất lời khen: − Gặp Thúy Vi ở xứ dừa này, tôi thấy đẹp hơn khi ở Sài Gòn. Thúy Vi không hề xúc động trước những lời khen kiểu cách ấy. Cô tự ngồi xuống ghế rồi nói: − Thật là bất ngờ, Thúy Vi cám ơn anh không ngại xa xôi để đến đây thăm cha con tôi. Quốc Thái trịnh trong trao tận tay ông Tường Lâmhai cây thuốc '555'. Giọng anh le phép: − Cháu gởi biếu bác cái này để dùng. Hàng do chính tay mẹ cháu mua ở nước ngoài. Oâng Tường Lâm vui vẻ nhận món quà. Thái độ ông khác hẳn với những ác cảm mà ông dành cho Quốc Hùng. Với Quốc Thái dường như ông rất quí mến. − Cho bác gởi lời Thúy Vi cám ơn mẹ cháu. Cháu đã vượt đường xa tới đây thăm là quí lắm rồi, còn bày đặt quà cáp làm gì. − Dạ, mẹ cháu rất coi trọng việc làm ăn sắp tới của hai gia đình nên đã bảo cháu tới đây thăm bác và Thúy Vi. Anh quay sang Thúy Vi, đặt vào tay cô xấp vảingoại và chai nước hoa Pháp 'Giấc mộng vàng' − Còn đây là quà của tôi tặng Thúy Vi. Cô lúng túng không biết có nên nhận món quà này không thì đã có tiếng ông Tường Lâm: − Con nhận cho cậu ấy vui lòng. Thúy Vi miễn cưỡng nhận quà. Cô cố cười để không làm mất lòng khách. − Cám ơn! Thật ra anh tới thăm cha tôi và tôi là cũng vui lắm rồi .. − Nếu vậy thì từ nay trở đi, khi nào rảnh việc con sẽ xuống thăm bác và Thúy Vi. Oâng Tường Lâm sốt sắng: − Rất hoang nghênh, cha con tôi ở đây cũng buồn. Cậu thấy đó, chỉ có hai cha con thui thủi trong khu vườn rộng lớn này. Bây giờ tôi chỉ chờ cho Thúy Vi nó có chồng cho vui nhà vui cửa. Thúy Vi ngượng ngùng ngắt lời cha: − Cha …! − Thôi được rồi. Con lúc nào cũng vậy. Sẵn hôm nay có cậu Thái tới chơi, con hãy đi chợ làm vài món đãi khách - ông quay sang Quốc Thái - cậu ở chơi với chúng tôi chứ − Dạ, cháu đã đặt phòng ngoài khách sạn. Cháu có việc ở lại đây đến mốt. Sẵn đây cháu mời bác và Thúy Vi đến chổ cháu cho biết. Ơû đó cũng có nhà hàng, chúng ta dùng cơm luôn cho tiện và cũng khỏi làm phiền Vi. Oâng Tường Lâm vui vẻ nhận lời, trong khi đó Thúy Vi thầm khó chịu. Cô nhận ra tánh khoe khoang của Quốc Thái nên đã có ác cảm. Thúy Vi miễn cưỡng vào phòng trang điểm gương mặt khó chịu kém tươi cửa cô hiện trong gương. Thúy Vi uể oải mở tủ. Cô phân vân đứng trước những bộ quần áo nhiều màu sắc. Bất giác Thúy Vi đưa tay chộn bộ đồ vốn xưa nay cô không thích, Thúy Vi trang điểm qua loa. Tự nhiên cô muốn mình xấu hơn trước mặt Quốc Thái. Cô khó chịu khi phải nghe Quốc Thái khen mình đẹp. Một cách khen đầy kiểu cách, đầy khách sáo. Không phải là lời nói phát ra từ đáy lòng. Dường như Quốc Thái cũng nhận ra cách trang điểm cố ý của cô. Anh có vẻ thất vọng. Nhưng chỉ một thoáng thôi rồi trở lạivới vẻ chững chạc, điềm tĩnh vốn có. Công việc làm ăn buôn bán đã giúp anh thích nghi với mọi hoàn cảnh, dù là một hoàn cảnh khó chịu nhất. Quốc Thái đưa cha con Thúy Vi ra xe. Anh sử dụng chiếc Peugeot màu tím than. Bất giác Thúy Vi so sánh anh em họ với nhau. Người anh có đủ các thứ tiện nghi của những người thuộc tầng lớp thượng lưu. Ngược lại người em cũng sinh ra và lớn lên trong cùng một gia đình, nhưng Quốc Hùng lại thiếu thốn khác xa sự xa hoa của anh. Thúy Vi hờ hững nhìn khung cảnh hai bên đường. Cô không hiểu sao cô không có cảm tình với Quốc Thái. Trdong khi Quốc Hùng lại làm cô phải bận tâm. Nhìn bề ngoài thì Quốc Thái hơn hẳn Quốc Hùng. Nhưng trong tâm hồn của hai anh em họ thì trái lại, Quốc Hùng có những thứ mà Quốc Thái không có được. Tiếng Quốc Thái làm cho Thúy Vi chợt bừng tỉnh: − Hay là chúng ta ăn ở nhà hàng nổi này đi. Bác và Thúy Vi nghĩ sao? Oâng Tường Lâm gật đầu: − Rất tốt, ở đây cũng mát mẻ, người phụ việc lịch sự, các món ăn cũng không đến nỗi nào. Cả ba rời khỏi xe sau khi đưa nó vào bãi đậu. Họ cùng bước xuống nhà hàng nổi 'Hoa Biển' gió từ dưới sông thổi lên làm chúng tung bay. Quốc Thái thầm khen vẻ đẹp kiêu sa của cô. Chợt ông Tường Lâm quay đầu lại, giọng nói có vẻ phân bua: − Chết rồi! Bác có một cái hẹn với người bạn. Oâng đưa tay xem đồng hồ rồi tiếp - đã tới giờ rồi, bác không thể lỗi hẹn. Vậy cháu với Thúy Vi cứ tự nhiên. Bác đi đây. Quốc Thái lấy giọng lịch sự, trong khi Thúy Vi cau mày bực tức: − Để chác lái xe đưa bác tới chỗ hẹn, như vậy có tiện cho bác không? − không cần đâu. Bác đón xích lô tới đó được rồi. Cháu cứ tự nhiên. Oâng Tường Lâm quay người bỏ đi. Thúy Vi dậm chân tức tối: − Cha … cô cố tìm cách tránh né cuộc nói chuyện tay đôi sắp tới với Quốc Thái. Hay là cha điện thoại cho người ta hẹn khi khác đi. Oâng Tường Lâm nói, không quay người lại: − Không thể được đâu con, cái hẹn này rất quang trọng. Thúy Vi thất vọng quay lại, nhìn thấy gương mặt hớn hở của Quốc Thái, cô càng thêm tức tối. Quốc Thái nói, giọng trêu chọc: − Nhìn Thúy Vi giận dỗi, giống hệt tài tử xi nê Hồng Kông. − Tôi ghét tài tử xi nê Hồng Kông. Thúy Vi bước những bước rất nặng nề xuống nhà hàng. Quốc Thái nhún vai bước theo. Anh không tỏ ra tức giận trước câu nói kém lịch sự của cô. Cả hai ngồi vào bàn ăn. Quốc Thái mời Thúy Vi chọn thức ăn, nhưng cô từ chối. Anh quay lại nói với người phục vụ: − Anh cho vài món ăn đặc sản của xứ biển. Tôi nhờ anh chộn hộ cho cô bạn khó tính của tôi luôn. Người phục vụ vui vẻ bước đi sau cái chào kiểu cách. Thúy Vi bắt đầu tấn công Quốc Thái mà theo cô là anh khó ưa: − Anh thông minh quá! Anh đã giao trách nhiệm của mình cho người khác rồi. Anh sợ tôi sẽ chê những món của anh gọi chứ gì? Quốc Thái cười dễ dãi: − Dường như Thúy Vi vẫn còn giận vì bác trai bỏ đi đột ngột. Anh nheo mắt trêu trọc: nếu Thúy Vi xem đó là lỗi của tôi thì cho tôi xin lỗi, có được không? Thúy Vi nghẹn lời, cô không biết phải nối sao đây đành quay mặt nhìn xuống dòng sông. Rõ ràng đây không phải là lỗi của Quốc Thái. Cô cũng biết thái độ của cô có phần quá đàng. Nhưng cô không thể nào hạ mình xin lỗi được. Chỉ còn cách giữ im lặng. Cả hai cùng theo đuổi những ý nghĩ riêng tư, cho đến khi thức ăn được dọn lên, Quốc Thái bắt chuyện trong khi ăn: − Tôi đoân là Thúy Vi còn đi học, nhưng không biết cô học lớp mấy hay đã vào đại học. Thúy Vi cũng không muốn kéo dài bầu không khí yên lặng đến khó chịu này. Cô nhập chuyện, nhưng giọng không mấy dịu dàng: − Tôi nghĩ là cha tôi đã nói với anh rồi chứ! − Tôi chỉ được biết Thúy Vi là con gái duy nhất của bác trai. Hiện nay chỉ có hai người sống chụng với nhau. Ngoài ra tôi không còn biết gì nữa. − Tôi đang theo học trường đại học thể dục thể thao, năm thứ hai … Quốc Thái tròn mắt ngạc nhiên: − Thúy Vi theo học trường đại học thể dục thể thao à? − Anh có vẻ ngạc nhiên hả? − Ồ không, tôi chỉ thấy bất ngờ thôi. − Như vậy có khác nào ngạc nhiên đâu. Quốc Thái lúng túng trước vẻ tinh ranh nghịch ngợm của Thúy Vi. Cô thản nhiên tiếp: − Cũng không trách anh được. Đa số những người bạn của tôi đều sửng số trước cái tin tôi thi vào đại học thể thao. − Nhưng tại sao cô lại chọn ngành ấy? − Đơn giản là tôi thích nó, chắc anh sẽ cho là cái ý thích của tôi kỳ cục. − Không đâu, thật ra mỗi người có một ý thích , một niềm say mê khác nhau. Thúy Vi chọn cái nghề mà mình thích thì đương nhiên là hợp lý. Thúy Vi sửa tư thế ngồi, cô nhìn sâu vào mắt Quốc Thái, nhìn thật sâu đến nỗi anh phải lúng túng. Thật ra trong cái nhìn ấy cô đã chọn cho mình một quyết định. Thúy Vi hít một hơi dài trước khi nói: − Như vậy hẳn là anh Quốc Hùng của anh lại không có lý khi chọn cho mình nghề viết văn. Cái nghề mà anh ấy thật sự say mê. Anh có thể giúp Thúy Vi thỏa mãn câu hỏi đó không? Quốc Thái rùng mình. Trong tia nhìn của Thúy Vi có cái gì đó làm anh xao động, một cảm giác thân quen kỳ lạ len lỏi vào tâm hồn anh. Cử chỉ và lời nói của cô dường như anh bắt gặp ở đâu, nhưng không tài nào nhớ nổi. Cảm giác kỳ quặc đó làm anh sững sờ một lúc. Anh cố lấy giọng bình tĩnh trả lời câu hỏi hóc búa của Thúy Vi: − Trường hợp của Quốc Hùng thì khác hẳn. − Tại sao? Theo Tôi thấy anh Hùng theo đuổi một sự nghiệp vô cùng tốt đẹp. Quốc Thái uống một ngụm bia rồi nói: − Mỗi người có một quan điểm khác nhau. Theo tôi và cả mẹ tôi nữa, con đường mà em tôi chọn thật là bi đát. Thúy Vi còn muốn tranh luận nữa, nhưng cô chợt thấy mình vô lý, cô đã can thiệp vào chuyện riêng của gia đình người ta. Trong khi giữa cô và Quốc Hùng là hai thế giới riêng biệt của mỗi người. Cô sợ Quốc Thái sẽ hỏi cô quan hệ thế nào với Quốc Hùng mà quan tâm đến em anh như vậy. Linh tính của một người phụ nữ báo cho cô biết Quốc Thái ít nhiều đã có cảm tình với cô. Cô càng quan tâm đến Quốc Hùng thì có thể Quốc Thái sẽ độc đoán hơn đối với em anh. Nhưng Thúy Vi đề phòng thì đã muộn rồi. Quốc Thái lên tiếng hỏi: − Dường như Thúy Vi và Quốc Hùng có vẻ quen biết từ lâu rồi? Thúy Vi dùng khăn lau. Cô chấm dứt bữa ăn kém vui bằng một câu dỗi: − Quốc Hùng biết về tôi không nhiều hơn anh. Thậm chí ít hơn nữa là khác. Anh thì đã tới đây và biết nhà của tôi rồi. Còn anh ấy thì chưa. Quốc Thái cũng dừng bữa ăn. Anh trả tiền rồi đưa Thúy Vi ra xe. Từ khi bắt đầu gặp ánh mắt kỳ lạ của cô gái này, anh mất cả hứng thú .họ lên xe rồi quay lại nhà Thúy Vi. Cả hai chia tay nhau một cách tẻ nhạt. Quốc Thái lái xe về khách sạn. Anh nặng nề gieo mình xuống tấm nệm êm ái. Một cảm giác chán chường xâm chiếm hồn anh. Quốc Thái quyết định về thành phố sớm hơn dự tính, anh sẽ điện thoại tới xin lỗi ông Tường Lâm vì một lý do … bịa đặt. Thời gian chờ đợi đối với Quốc Hùng thật là đáng sợ. Nhưng rồi mỗi ngày trong tháng cũng trôi qua nhường cho ngày cuối tháng. Hôm nay nhận được thư của Thúy Vi, anh định sẽ viết thư hồi âm nhưng Quốc Hùng từ bỏ ý định đó. Anh sợ Thúy Vi sẽ nghỉ ' Lời nói trong thư của người yêu thích văn chương như anh thật là không thật'. Quốc Hùng quyết định tới thăm Thúy Vi ngay khi hết tháng. Có tiếng chú Tư như cắt đứt dòng suy nghĩ miên man trong đầu anh: − Cậu Tư, bà chủ gọi cậu lên phòng roêng có việc. Quốc Hùng chậm chạp bước về phòng riêng của mẹ trên lầu hai sát bên phòng của chị anh. Quốc Hùng đưa tay gõ cửa. Có tiếng Bà Hai vọng ra: − Quốc Hùng đó hả? Vào đi. Trong gia đình này Bà Hai thuộc từng cử chỉ, phong cách của mỗi đứa con. Quốc Thái thì lên tiếng trước khi bước vào phòng. Còn Phương Huyền đứa con gái duy nhất thì cứ tự nhiên không cần phải phép tắt gì hết. Riêng Quốc Hùng thì khác. Anh đưa tay gõ cửa từng tiếng một, lịch sự đều đặn, nhưng có vẻ xa cách quá. Bà Hai cũng nhận ra cử chỉ đó, nhưng bà không trách con. Chỉ vì trong cuộc sống hiện tại bà có phần nào ức chế, độc đoán với nó. Quốc Hùng đẩy cửa bước vào. Anh thấy mẹ ngồi trên ghế vẻ chờ đợi. Căn phòng của mẹ anh toàn là màu trắng vì cái vẻ tinh khiết của nó mà vì gia đình anh đã trải qua bốn cái tang trong một thời gian ngắn. Quốc Hùng chậm chạp ngồi xuống, lúc nào cũng vậy, anh cố ý không ngồi trực diện với mẹ. Bà Hai lấy trong ngăn bàn ra một xấp tiền trao cho Quốc Hùng. Giọng bà dịu dàng: − Đây là tiền của con. Me rất mừng khi thấy một tháng qua con có nhiều cố gắng. Quốc Hùng đỡ lấy xấp tiền từ tay mẹ: − Cám ơn mẹ Bà Hai thở dài, giọng trách móc. − Con lúc nào cũng vậy hết. Đối với mẹ mà con khách sáo như người là vậy. − Con xin lỗi mẹ - Quốc Hùng cúi đầu vẻ hối hận - chỉ tại con quen như vậy rồi, nên khó sửa. − Kể cũng lạ, trong gia đình mà anh chi con laik không có thói quen như vậy. Có phải tại vì mẹ quá độc đoán đã tạo cho con thói quen đó không? − Con … − Bà Hai ngắt lời Quốc Hùng. − Con không cần phải trả lời. Mẹ cũng biết là thời gian qua mẹ không để con tự do đi theo ý muốn của mình. Đáng lẽ ra me không nên làm như vậy đối với con, nhất là lúc này, lúc mà con đã lớn và trưởng thành. Mẹ chỉ mong là con không giận mẹ. Quốc Hùng cúi đầu ân hận. Thời gian qua anh cố tình lãnh đạm tạo khoảng cách trong sinh hoạt tình cảm gia đình. Giờ đây thấy mẹ xót xa trước tình cảm mẹ con bị ngăn cách, anh thấy hối hận biết bao. Quốc Hùng lên tiếng, giọng anh khó khăn: − Con … con xin lỗi mẹ. − Mẹ đâu có bắt lỗi con, thật ra mẹ hành động như vậy là lo cho tương lai cho con - Bà Hai lấy giọng nghiêm nghị - mẹ muốn hỏi con một câu này, mong con trả lời thành thật. Mẹ nói trước là mẹ sẽ không buồn nếu câu trả lời của con làm mẹ thất vọng … mẹ muốn biết con sử dụng số tiền này để làm gì? Quốc Hùng nhìn mẹ chăm chú. Suốt hai mươi năm qua bà đã vật lộn với cuộc sống để tạodựng lên một cơ nghiệp như ngày nay. Bà phải chen chúc, lặn ngụp trong xã hội để dành cho mình một chổ đứng. Tất cả những cố gắng của bà là sau này. Quốc Hùng cũng hiểu như vậy nên anh bức rức, khi phải nói lên sự thật. Một sự thật mà anh biết sẽ làm mẹ buồn không ít nhưng bản tánh chánh trực không cho phép anh nói dối. Quốc Hùng lảng tránh tianhìn của mẹ rồi nói: − Con định ngày mai sẽ đi thăm một người bạn ở Bến Tre và sau đó … sau đó con sẽ tiếp tục viết văn - giọng anh cương quyết, xin mẹ hiểu và tha lỗi. Con thật sự say mê con đường mình đã chọn. Bà Hai cố nén tiếng thở dài: − Mẹ không hiểu tại sao con lại yêu cái nghề bạc bẽo đó như vậy. − Theo con thì nó không hề tẻ nhạt chút nào. Ngược lại con thấy nó đầy ý nghĩa. Con thấy nó là một cái nghề đáng quí cần phải tôn trọng. − Con hãy nói rõ hơn về cái ý nghĩa đáng quí của nghề viết văn này? Quốc Hùng ngồi ngay ngắn lại. Anh thấy cuộc nói chuyện hôm nay không đơn giản như anh nghĩ. Quốc Hùng cố lấy giọng trầm tĩnh: − Có thể con diễn đạt cái ý nghĩa của no chưa hoàn thiện lắm vì dù sao con cũng là cậu bé hai mươi tuổi đầu. − Đối với mẹ con không còn là cậu bé nữa. Chính vì vậy cho nên mới có cuộc nói chuyện như thế này - có thể mẹ sẽ nhượng bộ một phần nào nếu như hôm nay con thật sự thuyết phục được mẹ. Và ngược lại, mẹ cũng không muốn con không nên ngang beóeng nữa nếu như lý lẽ của mẹ hôm nay là đúng … − Hãy nói đi, viết văn có gì đáng quí. − Thưa mẹ, theo con văn chương là tiếng trái tim của một dân tộc và của những con người cụ thể. Mỗi nhà văn khi cầm bút lên là họ gói trọn cả tâm tư, tình cảm của mình vào từng trang sách. Bà Hai buông tiếng thở dài: − Con có ý tưởng sâu xa và một ước mơ to lớn quá. Cha con ngày trước cũng vậy. Oâng ấy hận mình đã không làm được một việc gì to lơn hơn là chân tài xế lái xe. − Vậy thì mẹ hãy cho phép con nối chí của cha đi. − Mẹ sợ là con sẽ thất bại như cha con đã từng thất bại. Bà Hai ngã người ra thành salon vẻ mệt mỏi. − Con ngay nay giống hệt tính cha mẹ ngày trước. Con cứng rắn, cương quyết đến lạnh lùng. Ngay cả mẹ mà con còn tỏ ra xa cách. Mẹ sợ là tình cảm mẹ sẽ ngày một lợt lạt hơn trong con nên mẹ không muốn tiếp tục ép con đi theo con đường của mẹ nữa. Quốc Hùng cười rạng rỡ: − Như vậy thì mẹ sẽ cho con được tự do viết văn và giúp đỡ con. − Ừ, nhưng mà con phải hứa với mẹ, trong một thời gian nhất định, nếu con thất bại thì phải nghe lời mẹ. Đồng thời mẹ cũng không trực tiếp giúp đỡ con. Mẹ muốn chính con tạo nên sự nghiệp mà con yêu thích. Có như vậy, tương lai của con mới chắc chắn vững bền. − Con xin mẹ một năm tự do và thỉnh thoảng mẹ giúp con một số tiền, không lớn lắm đâu, con hứa với mẹ là sẽ thành công, nêu ngược lại con hoàn toàn nghe lời mẹ. − Tốt lắm! Ngày xưa cha con hứa với mẹ điều gì thì nhất định ông ấy sẽ làm được. Con giống cha nhiều nhất trong ba đứa, nên mẹ tuyệt đối tin tưởng lời hứa của con. Aø! Con nói ngày mai sẽ đi thăm một người bạn có xa lắm không? Quốc Hùng thoáng lúng túng trước câu hỏi hoàn toàn tự nhiên của mẹ. Anh không giải thích được tại sao anh lại vụng về như vậy. − Con … bạn ở miền Tây. Bến Tre là … Bà Hai tinh ý nhìn vẻ khác thường của con. Bà nói trong khi môi điểm một nụ cười: − Con lấy xe đi. Chắc là bạn gái hả? − Dạ … là con gái. − Coi con kìa. Mới nhắc tới bạn gái mà đã lúng túng rồi. Thật ra có bạn gái ở lứa tuổi hai mươi của con cũng không quá sớm. Con lại có vẻ chững chạc, trưởng thành hơn tuổi của mình. Nay thì con đã có bạn rồi. Chắc là cô gái cũng cùng một ý tưởng như con. − Dạ, cô ấy cũng rất thích khi biết con viết văn. − Thôi con về chuẩn bị ngày mai đi sớm. Ơû đây xuống miền Tây cũng không gần đâu. Con hãy lấy chiếc xe của mẹ đi cho tiện. Quốc Hùng cảm ơn mẹ rồi bước ra. Chưa lúc nào anh vui như hôm nay. Vậy la mẹ đã nhượng bộ để anh theo đuổi sự nghiệp. Nghĩ đến vẻ mặt Thúy Vi ngày mai, nhất định cô sẽ rất vui khi gặp mình. Quốc Hùng nhìn ra tốp thợ đang làm việc. Anh thấy tất cả họ đều có vẻ đáng yêu hơn lúc nào hết. Nhất là mẹ anh! Mẹ đối với anh thật là bao la rộng lượng. Càng nghĩ, bản thân anh thấy hối hận về thái độ bấy lâu nay. Quốc Hùng tự hứa với lòng mình, anh sẽ gần gũi mẹ nhiều hơnđể bù lại những chuỗi ngày lạnh nhạt vừa qua. Quốc Hùng đi rất sớm. Mới sáu giờ mà anh đã qua khỏi thi xã Tân An ba mươi cây số. Quốc Hùng lái xe vào một quán ăn ven đường. Cái quán có vẻ lịch sự, sạch sẽ và tươi mát như cái tên 'Phượng Hồng' của nó. Giờ này quán chưa đông lắm, một vài người khách ngồi rải rác. Họ có vẻ vội vả với những món ăn được bày ra trên bàn hơn là thưởng thức. Quốc Hùng chọn cho mình một cái bàn khuất trong góc. Một cô gái có mái tóc cắt ngắn làm anh chú ý, trước mặt cô là năm chai bia Sài Gòn, trong đó có ba chai đã cạn. Gương mặt cô ta bừng đỏ, dường như cô ta không có ý định ngừng uống. Mái tóc cô ta rối bời, quần áo dường nhe chưa được ủi. Thật là một sự khác thường, Quốc Hùng chưa từng thấy một cô gái nào có vẻ bê bối đến như vậy. Theo anh phụ nữ bao giờ cũng chải chuốt rất kỹ trước khi ra đường. Họ muốn làm tăng thêm vẻ đẹp vốn là xức mạnh của họ, vậy mà cô gái này … Quốc Hùng chặc lữơi bỏ ngang ý nghĩ khi thức ăn được dọn lên. Anh có vẻ hưng phấn nên tự gọi cho mình một lon '33'. Anh khoan thai thưởng thức món ăn và hương vị của bia. Thỉnh thoảng Quốc Hùng nhìn về phía cô gái. Cô ta rất đẹp, một vẻ hoang dã, được tăng thêm gấp bội bởi cách trang phục và mái tóc rối. Chợt Quốc Hùng bắt gặp hai giọt nước mắt lăn trên má cô gái khi chai bia thứ tư hết cạn. Anh lè lưỡi tỏ ra thán phục. Trong khi cô ta đưa tay cẩu thả quệt nước mắt. Cái lẽ lưỡi của Quốc Hùng vô tình làm cô ta khó chịu. Cô gái bực tức vô cớ, cô đưa tay với lấy chai bia cuối cùng rồi mở nắp. Cô có vẻ lưỡng lự trước khi nâng ly, rõ ràng cô bắt đầu ngán thứ hương vị chỉ dành riêng cho đàn ông. Quốc Hùng không ngừng quan sát cô gái. Anh nhận ra vẻ đau khổ hiện lên đôi mắt to đen lấp lánh đầy nước mắt. Anh cũng thấy vẽ miễn cưỡng khi cô nâng ly lên uống. Quốc Hùng chợt nghe lòng mình xao động khi thấy hai giọt nước mắt nữa trào ra trên khoé. Không cưỡng được lòng mình, Hùng đứng lên, đôi chân anh tự nhiên bước đến bàn cô gái. Phân vân một chút rồi anh cũng kéo ghế ngồi xuống. Cả hai cùng im lặng. Cô gái mím môi vẻ bực tức, trong khi Quốc Hùng vẫn không ngừng quan sát. Bỗng cô lên tiếng: − Anh đi chỗ khác đi, tôi không phải gái ăn sương, vả lại bây giờ là ban ngày. Không hiểu sao Quốc Hùng chẳng giận trước câu nói khiếm nhã ấy. Mặc dù tính anh xưa nay rất tự ái, Quốc Hùng bình thản nói: − Như vậy thì tôi sẽ không đi tới đây với mục đích tìm hoa. Cô gái bất ngờ trước câu trả lời ngang ngược nhưng rất có lý của anh … Cô khẽ ngẩn đầu lên nhìn rồi lại cuối xuống bên ly bia, giọng cô không mấy thiện cảm: − Ở đây không có gì để anh tìm đâu. − Tôi không có ý định để tìm cái gì hết, nhưng đối với cô thì ngược lại - cô gái giữ im lặng. Quốc Hùng thận trọng chọn lời nói để không làm người đối diện mất lòng. − Tôi thấy dường như cô đang cần một người bạn , một người bạn thật sự để chia sẻ trong lúc này. Cô gái ngẩng đầu lên nhìn. Lần này thì cô nhìn thẳng và thật lâu vào mắt Quốc Hùng. Gương mặt cô đỏ bừng vì men bia, nhưng mắt chứa đầy cảm giác. Trong đôi mắt ấy Quốc Hùng đọc được nét ngây thơ bị che phủ bởi vẻ đau buồn và một ít men bia, giọng cô gái châm chọc: − Nhìn mặt anh tôi không thấy có vẻ gì là giả dối, xảo trá. Nhưng trong từng câu nói của anh đầy ẩn ý. Tôi không hiểu thiện ý hay ác ý, nhưng theo tôi trong trường hợp này … Quốc Hùng không để cô gái nói hết câu, anh thừa hiểu cái ý nghĩa không mấy tốt đẹp của cô dành cho anh. − Kể ra cô cũng còn sáng suốt lắm. Nếu cô không tiếp tục uống nữa thì sẽ không có gì đáng ngại hết. Ngừng một lúc anh nói tiếp: − Tôi cũng không có nhiều thời gian, trước khi đi tôi khuyên cô nên trở về. Nếu cứ tiếp tục uống nữa cô sẽ say. Lúc đó có trời mới biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Quốc Hùng đứng lên định bước đi, cô gái nâng ly bia lên thách thức: − Anh xem thường tôi quá. Rồi cô uống cạn ly, nhưng vẫn không giấu được vẻ gắng gượng. Quốc Hùng nhún vai định bỏ đi, nhưng chợt cô gái ụa lên một tiếng, Quốc Hùng thấy rõ cô hết sức kìm chế để không ói. Anh phân vân nửa muốn bước đi, nửa lại không nỡ, nhưng rồi anh cũng quyết định dứt khoát. Quốc Hùng xoay bước bỏ đi. Chợt giọng cô gái phía sau vang lên: − Anh … Anh đi thật sao? Quốc Hùng lặng người, anh từ từ quay lại và bắt gặp hai hàng nước mắt lăn dài trên má cô. Anh thở dài một tiếng rồi ngồi xuống chổ cũ. Cô gái ấp úng: − Tôi… tôi không có ý định đó. Anh cứ đi đi. Quốc Hùng phì cười trước vẻ mặt mâu thuẫn của cô gái, nhưng anh nghiêm nghị: − Tôi hiểu, tôi hiểu là cô không có ý định nói như vậy. Nhưng có lẽ xô không gọi thì tôi cũng không thể bỏ đi được. Anh gọi phục vụ tới tính tiền. Tuy số tiền trong túi thật ít ỏi, nhưng Quốc Hùng vẫn trả luôn phần của cô gái. Anh gọi thêm ly đá chanh rồi im lặng ngắm nhìn cô. − Lúc nãy tôi nhớ là không có nhiều thời gian mà. − Dường như cô chưa hề say thì phải? − Tôi phải cám ơn anh mới đúng. Hôm nay nếu không có anh thì không chừng tôi sẽ… tôi sẽ… − Cô uống nước chanh đi. Quốc Hùng nói khi ly nước được đặt lên bàn. Nước chanh làm người ta tỉnh rượu. Cô gái nâng ly uống từng ngụm nhỏ. Cô hỏi khi đặt ly nước xuống: − Tôi chưa được biết tên anh. − Tôi tên Quốc Hùng, còn cô là Ngọc Lan. Cô gái tròn mắt ngạc nhiên: − Sao anh biết vậy? − Có gì đâu, tại vì cô là học sinh. Cô học lớp mười hai phải không? Cô gái có vẻ ngượng ngùng. Cô nhìn xuống ngực áo thêu phù hiệu và tên của cô. − Chắc là anh khinh tôi lắmphải không? − Vì sao? − Tôi … vì tôi có vẻ hư quá! Quốc Hùng nhún vai. Anh tỏ ra chửng chạc hơn nhiều so với cô gái mặc dù tuổi anh không hơn cô là bao nhiêu. − Nếu đúng như Ngọc Lan đoán thì bây giờ tôi không còn ở đây để nói chuyện với cô. − Vậy anh đoán sao về Ngọc Lan? Quốc Hùng nhìn sâu vào mắt cô gái rồi nói giọng vững vàng: − Tôi đoán Ngọc Lan có vhuyện buồn, rất buồn. Nhưng dù buồn gì đi nữa, thì Ngọc Lan hành động như vậy cũng không đúng. Bây giờ tôi khuyên Ngọc Lan nên về nhà đi. Nếu có thể tôi sẽ đưa Ngọc Lan về, cô nghĩ sao? Ngọc Lan cúi đầu, giọng cô chua xót: − Cám ơn anh với những ý nghĩ tốt đẹp ấy. Nhưng anh đoán chưa đúng hết đâu - giọng anh xa xôi - có những nỗi buồn làm cho con người ta hoàn toàn gục ngã. Ngọc Lan không yếu đuối đến nỗi hoàn cảnh bị chi phối đâu. − Nhưng trong hoàn cảnh này thì hoàn toàn khác hẳn. Nỗi buồn của Ngọc Lan lớn quásẽ không có gì bù đắp nỗi- Ngọc Lan nói tiếp khi thấy Quốc Hùng định nói: − Anh đừng an ủi Ngọc Lan sẽ không có ích. Nhưng mà dầu sao Ngọc Lan cũng cảm |