Bi Thảo Luận Khi Hạnh Phúc Về - Hoàng Anh Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Tập 1 Hoàng My đưa tay bấm chuông và hướng mắt vào nhà chờ đợi. Đúng như cô đoán, con ...
|
|||||||
| Register | FAQ | Members List | Calendar | Radio and TV | Mark Forums Read |
|
|
#1 |
|
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
|
Khi Hạnh Phúc Về - Hoàng Anh
Tập 1 Hoàng My đưa tay bấm chuông và hướng mắt vào nhà chờ đợi. Đúng như cô đoán, con Milu luôn luôn ra trước chủ của nó. Gặp cô, nó sủa lên mấy tiếng, chẳng lẽ cô đi chỉ có một tháng mà nó quên cô rồi sao? Một lúc sau cô mới nghe tiếng dép lẹp xẹp bước ra. Nhận ra cô, Diễm Chi chạy vội ra mở cổng, miệng tíu tít: – Quỷ! Mày về hồi nào vậy? Sao không gọi điện cho tao? Hoàng My nhoẻn miệng cười, dắt xe vào cổng: – Về tối hôm qua. Định cho mày bất ngờ chơi. Diễm Chi nguýt bạn: – Ừ! Sao mày về sớm vậy? Vào phòng khách, Hoàng My ngồi ngay xuống sa lông: – Buồn quá trời. Chỉ đi ngắm cảnh thôi cũng mệt. Chi tò mò hỏi: – Đẹp không? – Dĩ nhiên là đẹp rồi. Tao có chụp mấy cảnh đẹp lắm. Tặng mày đấy. Vừa nói, Hoàng My vừa lôi trong túi xách những tấm hình và một gói quà đưa cho bạn: – Bảo đảm mày sẽ thích mê luôn. – Vậy hả? Diễm Chi loay hoay mở quà nhưng Hoàng My đã đưa tay ngăn lại: – Không được. Đợi tao về đã, mày mới được mở ra. Diễm Chi liếc nhỏ bạn thân: – Gớm, gì mà bí mật dữ vậy? – Ừ! Món quà đặc biệt mà. Nói rồi Hoàng My cố nín cười, nếu Chi mà biết cô mua gì cho nó, chắn nó nhảy đỏng lên mất: – Nè! Anh Khoa hay mày về không? – Không, chi vậy? Diễm Chi trừng mắt nhìn bạn: – Hỏi một câu vô tình thấy sợ. Thì thấy vắng mày, hắn cứ lại hỏi tao hoài đó chứ. – Rồi mày nói sao? – Thì nói sự thật. Hoàng My bật cười: – Có nghe “than thở” gì không? Diễm Chi tròn mắt: – Sao mày biết? Tình Khoa, cô quá rành, đó cũng là điều mà cô không thích. Con trai gì mà ủy mị quá. Diễm Chi trách nhẹ: – Tội nghiệp anh Khoa, ảnh nói mày đi mà không nói gì cả, ảnh buồn lắm và rất nhớ mày. Hoàng My thấy buồn cười: – Vậy anh Khoa có khóc không? – Mày nói gì vậy? Hoàng My cố nín cười vì cử chỉ của nhỏ bạn: – Tao không biết sao mày mày có đủ kiên nhẫn ngồi nghe anh Khoa than thở nhỉ? Diễm Chi mím môi, cử chỉ có vẻ giận dỗi: – Tại anh Khoa yêu mày quá nên kiên nhẫn như vậy. Nếu gặp tao thì tao bỏ cuộc lâu rồi. Ác vừa vừa thôi. Hoàng My nhìn bạn, cô không ngờ chỉ có một tháng mà Khoa đã lấy lòng được nhỏ bạn thân của cô. Không biết anh Khoa đã nói gì? Chắc là cảm động lắm. Hoàng My thấy buồn cười. Cô biết tính Diễm Chi rất dễ mềm lòng nên làm sao nó không cảm động trước anh Khoa chứ. Diễm Chi như sực nhớ: – Ừ, quên nữa, mày uống gì không? Hoàng My liếc nhỏ bạn một cái: – Tự nãy giờ mới nghe mày nói câu này được nhất. Cho tao cam đi! Diễm Chi bật cười, đi ra nhà sau. Bỗng có tiếng chuông ngoài cổng. Tiếng Chi vọng ra: – Mày ra coi giùm tao ai vậy? Hoàng My bước vội ra sân, cô ngạc nhiên khi thấy gương mặt của gã con trai lạ hoắc. Không vội mở cổng, cô hỏi: – Xin lỗi! Anh tìm ai? Gã con trai hình như hơi ngạc nhiên, hắn gật đầu chào: – Tôi đến dạy kèm cho em Duy. Hơi bất mãn về cái nhìn lơ là của hắn, cái nhìn mà từ đó tới giờ chưa bao giờ cô thấy, khi có gã con trai nào đối diện với mình. Nhìn lướt qua hắn, quần jean xanh và áo sơ mi trắng, kế bên là chiếc xe cuộc. Hình như hiểu cái nhìn của cô, hắn im lặng chờ đợi. – Chắc anh nhầm địa chỉ rồi, ở đây không có ai tên Duy cả. Hắn nhíu mày nhìn cô như cố hiểu: – Nhưng tôi dạy ở đây nửa tháng rồi. Hoàng My ngạc nhiên, từ đó tới giờ Diễm Chi đâu có em nhỉ. Hắn muốn “chọc” cô chắc: – Xin lỗi, ở đây không có ai tên Duy cả, còn nếu anh muốn hỏi thì phiền qua nhà bên kia giùm. Nói rồi cô quay vào, nhưng hắn đã lên tiếng: – Vậy cho tôi gặp Diễm Chi! Hoàng My quay phắt lại, cô đưa cái nhìn không thiện cảm về phía hắn: – Hình như anh muốn đùa thì phải. Gã con trai nhíu mày nhìn cô: – Tôi không có thời gian để đùa. Tôi là thầy của em Duy. Phiền cô cho tôi gặp Chi. Hoàng My định nói nhưng tiếng Diễm Chi đã vang lên: – Ai mà mày lâu quá vậy? Hắn nhìn thoáng qua cô rồi gật đầu chào Diễm Chi. Nhận ra anh, Diễm Chi vội mở cổng: – Sao anh Phong không vào nhà? Hắn mỉm cười không trả lời và dắt xe vào cổng trước đôi mắt mở to của Hoàng My. Không nén được, có níu tay nhỏ Chi lại. – Thầy của thằng Duy đấy? – Rồi Diễm Chi nhìn bạn: – À, mà có chuyện gì vậy? Hình như mày không mở cổng cho anh ấy vô phải không? Vừa quê vừa tức nhỏ bạn không nói trước, cô mím môi: – Em Duy của mày ở đâu ra vậy? Diễm Chi bật cười: – Thằng em bà con ở dưới quê lên luyện thi, sợ nói học không bằng mấy đứa bạn ở đây nên ba mẹ tao nhờ thầy dạy kèm. Lúc nãy sao vậy? Đỏ mặt khi nhớ lại cách cư xử của mình. Cô nói: – Thôi, tao về đây. Gặp hắn, tao quê lắm. Diễm Chi trợn mắt: – Bộ mày làm chuyện gì hả? – Thì tao không cho hắn vào nhà. Tao đâu biết mày có đứa em đột xuất như vậy. Hên là mày ra kịp, nếu không thì tao quê đến cỡ nào không biết. Diễm Chi bật cười và cười to hơn nữa. Hoàng My gườm nhìn bạn, cô chưa bao giờ thấy nó cười như thế này bao giờ. Diễm Chi như cố nín: – Thôi bỏ “cục” quê của mày đi, anh Phong không có gì đâu. Nói rồi nó lôi cô vào trong, Phong đang ngồi xem sách gì đó. Anh ngước lên: – Duy đâu rồi Chi? Kéo Hoàng My ngồi xuống cạnh mình, Diễm Chi mỉm cười: – Nó lại bạn mượn sách. Nó nhắn anh chờ nó một chút. – Vậy à! Hoàng My mím môi, cô liếc nhỏ bạn muốn đứt đuôi con mắt khi thấy vẻ nín cười của nó. Không thể im lặng được, cô gượng cười: – Xin lỗi, lúc nãy tôi không biết nên ... Phong nhếch môi ngắt lời cô: – Không có gì. Hoàng My im bặt, không ngờ cô lại rơi vào trường hợp này, cô chưa biết phải làm sao thì Phong đã đứng lên: – Tôi có thể vào phòng học chờ Duy được không? Diễm Chi nhanh nhẹn: – Dạ được. Chắc Duy cũng sắp về rồi. Phong mỉm cười rồi đi thẳng vào trong, thái độ rõ ràng không muốn tiếp chuyện cùng cô. Hoàng My cắn môi, chưa bao giờ cô quê và ghét ai như vậy. Diễm Chi đưa ly cam cho cô: – Thôi uống đi để hạ hỏa. Tao thấy chuyện đâu có gì, với lại anh Phong cũng đâu có nói gì. “Trời ạ! Thái độ như vậy mà nó nói không có gì”. Cô đứng lên: – Thôi tao về. Định qua rủ mày đi chơi nhưng bây giờ mất hứng rồi. Mai vậy. Diễm Chi liếc bạn một cái: – Mày kỳ quá. Chuyện như vậy cũng giận. Nhún vai, Hoàng My không khỏi bật cười trước cái nhăn nhó của Chi: – Không giận, nhưng mong đừng bao giờ gặp nhau nữa. Diễm Chi phì cười, cô còn lạ gì cái tính kiêu ngạo và bướng bỉnh của bạn mình, nhưng cũng không được lịch sự cho lắm, dù Phong muốn cho hai cô tự do nói chuyện thì cũng phải nói gì đó chứ. Đằng này lại bỏ đi thẳng, hỏi sao Hoàng My không quê cho được. – Thôi được rồi. Về nhớ gọi điện cho tao. Rồi sực nhớ, Chi nhìn bạn: – Tao nói với anh Khoa là mày về rồi nhé! Hoàng My trợn mắt: – Thôi khỏi, chừng nào gặp hẳn hay. Nói rồi cô đề ga, không khỏi buồn cười vì gương mặt nhăn nhó của Diễm Chi. – Ác như quỷ. Sau này bị trả báo đấy. Hoàng My bật cười cho xe vọt đi, cô thấy mình cũng hơi ác như Chi nói, nhưng tính cô đã vậy thì làm sao khác được, cô quan niệm đàn ông là phải mạnh mẽ, bản lĩnh chứ không được ủy mị, than thở như con gái. Nửa tháng sau, Hoàng My đã bắt đầu đi học, cô thi đậu vào ngành quản trị kinh doanh cùng với nhỏ Chi. Lúc biết được hai đứa đều đậu, cô và Chi đã mừng như điên. Vừa bước vào trường đã thoáng thấy nhiều cặp mắt nhìn, quá quen với những ánh mắt như vậy, Hoàng My kéo tay bạn: – Lớp mình kìa! Cả hai bước vào lớp, mọi ánh mắt đều đổ dồn về họ, Diễm Chi kề tay cô nói nhỏ: – Lớp gì nhiều thế? Hoàng My chỉ mỉm cười, cô tìm bàn trống để ngồi xuống nhưng Chi đã nhéo cô: – Mày có thấy mọi người đều nhìn mình không? Vẫn nhìn thẳng phía trước, My hỏi: – Rồi sao? – Mày không thấy lạ à? Nhún vai, Hoàng My hất mái tóc ra sau: – Quen rồi! – Chậc! Tao nói chuyện khác kia. Hoàng My quay qua bạn: – Chuyện gì? Vừa hỏi, cô vừa đưa mắt nhìn, dãy bàn bên cô ngồi toàn là nam. Cô liếc qua dãy kế bên không còn một chỗ trống. – Tao đã bảo đi sớm mà không chịu. Kỳ quá, hình như mình ngồi chỗ của người ta đó. Hoàng My ngước lên thì bắt gặp hai gã con trai đang đứng. Cô mỉm cười lịch sự: – Chỗ này của bạn hả? Hai gã con trai cười thật tươi: – Bạn cứ ngồi đi, tụi tôi tìm chỗ khác cũng được. Mà hai bạn tên gì nhỉ? Diễm Chi mỉm cười: – Tôi tên Chi, còn nhỏ bạn tên Hoàng My. Gã con trai mà nãy giờ nín thinh như quan sát hai cô, bèn lên tiếng: – Hoàng My! Tên đẹp nhỉ. Còn chúng tôi là Thanh và Quang. Hoàng My khẽ cười không nói gì. Thanh lên tiếng: – My và Chi vừa tốt nghiệp phải không? Diễm Chi tròn mắt: – Sao anh biết? Quang nheo mắt: – Nhìn là biết liền. Mới tốt nghiệp mà đậu đại học rồi, giỏi nhỉ. Diễm Chi cười tinh quái: – Còn hai anh? Quanh nhún vai cười: – Lận đận hai năm mới vào được đấy. Cả Hoàng My và Diễm Chi đều bật cười, nhưng thấy không lịch sự lắm nên cả hai cố nín. Diễm Chi buông gọn: – Anh Quang vui tính quá! Bỗng cả lớp nhao nhao cả lên, Hoàng My cũng quay ra nhìn. Từ ngoài cửa, thầy bước vào, cả lớp bỗng im phăng phắc. Thanh và Quang vội chen vào những bàn chưa chật lắm rồi quay qua nheo mắt với hai cô. Cả hai thầm buồn cười và hiểu rằng cái nheo mắt ấy sẽ làm phiền mình dài dài. Vừa bước ra cổng trường, hai cô vội bước qua đường để lấy xe. Đi ngang qua một quán cơm ở vỉa hè, bỗng Diễm Chi dừng lại: – Ủa, anh Phong! Phong đang ngồi ở bàn phía ngoài với đĩa cơm của mình. Anh khẽ cười: – Chi mới tan học hả? Ngồi ăn luôn thể. Diễm Chi cười, cô bấm tay Hoàng My một cái, nó nhún vai: – Tao không ăn đâu. Diễm Chi nhìn Phong, e ngại: – Hôm khác nghe anh Phong, bữa nay tụi em có hẹn rồi. Cô vừa dứt lời thì Thanh và Quang đã thắng sát một bên, Diễm Chi khẽ liếc về phía Phong, anh mỉm cười như hiểu rồi cuối xuống ăn tiếp dĩa cơm của mình, Chi liếc Hoàng My một cái, không ngờ con nhỏ thù dai dễ sợ, chuyện có gì đâu mà cũng làm cho dữ. Với lại cô cũng hiểu những quán vỉa hè này đâu có hợp với Hoàng My, vậy thì làm sao nó nhận lời anh Phong cho được. Cô chào Phong rồi cùng My đi lấy xe. Cô bước lên đi song song với bạn: – Mày kỳ quá! Vẫn nhìn về phía trước, Hoàng My hỏi: – Kỳ gì? Diễm Chi ấm ức nhìn bạn: – Không lịch sự chút nào. Anh Phong chào mày mà mày không nhìn gì cả. Hoàng My đứng lại nhìn Chi: – Sao tao thấy mày luôn bênh vực hắn vậy? – Không có, tao chỉ thấy mày quá đáng thôi. “Như vậy mà nói không có”. Hoàng My nghĩ thầm. – Cứ cho là tao không có lịch sự đi, nhưng với người như vậy, tao không thích nói chuyện thì sao. Diễm Chi tức anh ách, nhìn bạn: – Mày đúng là ... Chi chưa nói hết câu thì Hoàng My đã bước vào trong lấy xe, Diễm Chi đưa mắt nhìn bạn ấm ức. Hôm nay Khoa gọi điện rủ cô đi uống nước. Hoàng My nhận lời vì hôm nay cô muốn đi rong ngoài phố và ghé vào một quán cà phê nào đó để nghe nhạc thì thật ấm cúng. Hoàng My cùng Khoa len lỏi vào bên trong quán. Sau khi gọi nước cho cả hai. Khoa quay qua cô mỉm cười: – Sao My về mà không cho anh hay. Hoàng My cười khoe hai lúm đồng tiền: – Thì bây giờ anh chẳng hay đó sao. Anh Khoa nhìn cô hơi lâu rồi nói như trách móc: – My có biết mỗi câu nói của em làm anh thót tim không? Hoàng My cười khúc khích: – Nhưng em đâu có nói gì đâu. Khoa khẽ thở dài, không biết bao giờ cô mới hết trẻ con đây? Nhưng Khoa lại yêu những cử chỉ trẻ con ấy mới lạ chứ. Hoàng My vừa ngậm ống hút vừa lơ đãng nghe nhạc, nhưng cô vẫn biết bên cạnh mình là ánh mắt Khoa đang quan sát. Bỗng Khoa lên tiếng: – Hình như My bắt đầu đi học rồi phải không? – Dạ. – Vui không? Hoàng My mỉm cười: – Không những vui mà còn tức cười nữa. Khoa tò mò: – Vậy hả? Chắc có nhiều tên trồng cây si lắm nhỉ? Hoàng My tỉnh bơ: – Anh Khoa hay ghê. Đoán trúng phóc. Mặt Khoa lầm lì: – Ai vậy My? Hoàng My thấy buồn cười, cô nhướng mắt: – Nói ra anh Khoa cũng đâu có biết. Khoa nhìn cô, dè dặt: – My nè, bắt đầu ngày mai anh sẽ đưa rước em đi học nhé? Hoàng My tròn mắt: – Em không thích, với lại em không dám làm phiền anh Khoa đâu. Khoa nói nhanh: – Không phiền gì hết. Được đưa rước My, anh vui nữa là khác. Đồng ý nhé My. Hoàng My lắc đầu: – Không. Rồi không kiềm được, cô bật cười vì gương mặt bí xị của Khoa: – Tự nãy giờ em đùa đấy. Anh Khoa đừng giận. Khoa lắc đầu: – My đừng dối anh. My có biết là em đẹp lắm không? Hoàng My vừa buồn cười vừa ngán ngẩm vì cách nói của Khoa. Thật tai hại nếu cô còn trêu nữa thì sẽ nghe anh Khoa “than thở”, điều mà cô rất không thích nghe. Hoàng My lảng sang chuyện khác: – Sao anh biết em về mà gọi điện? – Anh gặp Chi tối qua. – Vậy hả? Hỏi để cho có chuyện, chớ làm sao cô không biết chính là nhỏ bạn thân của mình. Bỗng cô chú ý hai người vừa bước vào, cô gái thật đẹp và My không khỏi ngạc nhiên khi nhận ra “thầy giáo của Duy”. Không ngờ hắn lại quen với một người đẹp và sang trọng như vậy, cô đưa mắt tò mò nhìn họ, Khoa cũng nhìn theo cô: – Em cũng biết Phong nữa hả? Hoàng My giật mình: – Sao anh biết hắn vậy? Khoa nhún vai: – Phong là sinh viên xuất sắc của Khoa kiến trúc mà và là trung tâm của các cô gái đấy. Hoàng My tò mò: – Sao anh rành quá vậy? – Trường anh có giao lưu với trường kiến trúc nên biết. Nhưng sao em biết Phong? – Anh ấy dạy kèm cho em Diễm Chi mà. Khoa gật gù: – Vậy à! Hoàng My tò mò đưa mắt về phía họ, hai người nói gì đó rất vui vẻ. Nhất định ngày mai cô sẽ kể cho nhỏ Chi nghe mới được. Nhìn đồng hồ đã gần khuya, Hoàng My làm cử chỉ muốn ra về, Khoa lặng lẽ tính tiền rồi cùng cô ra khỏi quán. Cô khẽ liếc qua Phong, hình như hắn cũng vừa thấy cô. Ngẩng mặt lên, cô hất mái tóc ra sau rồi bước ra ngoài. Hoàng My thấy buồn cười khi nghĩ Phong sẽ cho cô và anh Khoa cũng giống như anh ta và cô gái ấy vậy. Sáng sớm, Hoàng My đã lấy chiếc xe màu trắng mà ba cô tặng sinh nhật vừa rồi. Cô chạy thẳng lại nhà Diễm Chi, hôm nay chủ nhật nên cô thấy thật thoải mái trong ngày cuối tuần nếu kéo nhỏ Chi đi rong ngoài phố. Hoàng My khẽ cười một mình khi tưởng tượng gương mặt ngạc nhiên và nhăn nhó của nhỏ Chi khi nghe cô kể về “thầy giáo thằng Duy”. Đối với My, Phong không là gì để cô phải bận tâm, nếu đem so sánh với những người con trai mà cô từng tiếp xúc thì Phong là người tệ hại nhất. Vừa thắng xe trước nhà Chi, cô thấy chiếc xe cuộc của Phong dựng ở trong sân. Không muốn vào, cô bóp kèn inh ỏi, nhỏ Chi từ nhà chạy ra, thấy cô, nó la lên: – Mày làm gì vậy? Cửa mở sao không vào nhà? – Không thích vào. Đi chơi không? Tao ở đây đợi được rồi. Diễm Chi liếc vào trong như hiểu, cô nguýt My một cái rồi mới quay vào nhà thay đồ. Một lúc sau khi đã ngồi vào xe, Chi trách nhẹ: – Tao không hiểu sao mày ghét anh Phong dữ vậy? Nhún vai, Hoàng My cho xe vọt đi: – Mày biết tối qua tao gặp ai không? Nói rồi cô liền kể cho Chi nghe chuyện cô gặp Phong. Nghe xong, nhỏ Chi bật cười: – Tưởng chuyện gì. Mày mới biết hay sao? Hơi cụt hứng, Hoàng My trề môi: – Hắn tưởng như vậy thì có thể phách lối sao? Không xứng một chút nào. Bất mãn, Diễm Chi nhìn bạn: – Có thể anh Phong nghèo thật, nhưng học rất giỏi lại sống tự lập. Nếu đem so sánh với anh Khoa, thì anh Phong hơn nhiều. Hoàng My nhún vai cười: – Tao ghét nhất là tính kiêu ngạo của hắn. Diễm Chi buột miệng: – Mày cũng trong số đó đấy. Hoàng My tỉnh bơ: – Tao khác, anh Phong của mày khác. Diễm Chi nhảy đỏng lên: – Cái gì anh Phong của tao. Hoàng My trề môi: – Không phải sao. Lúc nào cũng bênh vực. – Nói tầm bậy đi. Anh Phong nghe được chắc tao chịu xuống đất vì xấu hổ. Hoàng My bật cười: – Thôi không nói nữa. Bây giờ đi đâu đây? Diễm Chi liếc bạn một cái như còn ấm ức: – Tùy mày vậy. Nhưng giải quyết bao tử trước đã. Tao đói lắm rồi. Hoàng My phì cười, cả hai nói tíu tít và quên bẵng câu chuyện về Phong. Lâm Phong vừa bước vào phòng thì cả đám bạn đã nhao cả lên: – Sao Phong? Năm nay giao lưu với trường nào vậy? Lâm Phong nhún vai: – Kinh tế, khoa quản trị. Cả nhóm ồ lên. Bảo vội lên tiếng: – Thích thật, quản trị, con gái đẹp không đấy. Cả nhóm bật cười. Bảo thích chí nói tiếp: – Vậy trường sẽ tổ chức cắm trại ở đâu? Lâm Phong ngồi xuống giường: – Vũng Tàu. – Đi với lớp nào vậy? – Tụi mình đi với năm thứ nhất. Bình nhíu mày như nhớ ra: – Ê, hoa khôi của trường kinh tế cũng năm thứ nhất khoa quản trị đấy. Phong bật cười: – Hình như tụi bây để ý mấy em quản trị lắm thì phải. – Dĩ nhiên rồi. Cô bé tên gì nhỉ? Bảo nhanh nhẹn: – Hoàng My! Cả nhóm cười rộ lên, Phong nhún vai: – Tao phục tụi mày sát đất. Ở đâu mà tụi bây biết vậy? – Tao có bạn bên đó. Nghe nói cô nàng kiêu ngạo lắm, con nhà giàu có tiếng nên được cưng chiều số một. Lâm Phong không nói gì, anh im lặng nghe tụi nó bàn về “hoa khôi trường kinh tế” mà buồn cười. Lâm Phong nhớ lại gương mặt tuyệt đẹp của cô, quả đúng như tụi bạn nói, đó là một cô nàng kiêu ngạo. Nửa tháng sáu thì đến ngày cắm trại, tất cả đều muốn xem “hoa khôi” mà tụi nó tranh cãi mấy ngày trời. Gần trưa xe mới ra tới Vũng Tàu, cả bọn xúm lại dựng trại, các cô gái sợ nắng nên cứ ngồi ở phía trong, cả bọn con trai phải làm tất cả nhưng lại rất vui vì làm trước ánh mắt của mấy nàng. Khi đã dựng trại xong, cả bọn nhao hẳn lên và trở về với đề tài cũ, đó là muốn gặp mặt cô bé hoa khôi. Hùng khều tay Bảo hỏi: – Cô bé đó đâu? Bảo cũng đưa mắt tìm kiếm: – Không biết. Trưa đến giờ không thấy. – Hay cô bé không đi! Bảo nhún vai: – Tao không biết, nhưng nhìn để nhìn thôi, chớ như tụi mình cô nàng không để mắt tới đâu. Hùng bật cười không nói gì, anh cởi áo rồi chạy ào xuống biển, Bảo cũng chạy theo tụi bạn. Lâm Phong cũng đứng dậy, anh làm một động tác thư giãn trước khi xuống nước. Bỗng Phong phát hiện ra hai dáng khá quen. Hoàng My và Diễm Chi đang cùng đám bạn chạy ào xuống biển. Anh buồn cười khi thấy vẻ ngớ ngẩn của tụi bạn. Phong cũng thầm công nhận trong bộ đồ tắm màu hồng, Hoàng My thật đẹp. Tụi bạn anh quên trời đất là phải. Lâm Phong cũng cởi áo xuống nước, nước mắt làm anh dễ chịu hơn. Bỗng một bàn tay khều anh: – Ê, Phong! Mày nhìn thằng Bình kìa. Phong quay lại nhìn, bên kia Bình đang làm quen với hai cô. Phong mỉm cười: – Có chuyện gì không? Tao thấy cũng bình thường thôi mà. – Tao không gan như thằng Bình. Mấy cô nàng nhà giàu hay khi dễ mấy thằng sinh viên nghèo như mình lắm. Thích thì thích thật nhưng tao không dám. Phong nhìn bạn thông cảm. Bảo có cái lý của nó nhưng cũng không nói được thằng Bình. Đó là chuyện tự nhiên thôi. Anh bỗng nghe tiếng cười trong trẻo của Hoàng My vang lên, không biết Bình nói gì mà cô thích thú đến vậy. Trong đám bạn, Bình là tay hài hước nhất mà. – Anh Phong! Lâm Phong giật mình quay lại: – Ngọc hả? Sao em không bơi cùng mấy bạn. Ngọc nheo mắt cười duyên dáng: – Qua đây bơi với anh Phong thích hơn. Phong mỉm cười không nói gì, Ngọc tự nhiên nắm tay anh lôi ra xa. Phòng giữ cô lại: – Ngọc biết bơi không? Ngọc nhoẻn miệng cười: – Không, nhưng có anh, em không sợ gì cả. Phong nhíu mày: – Nếu vậy, Ngọc đừng ra xa. Nhưng Ngọc không nói gì, tiếp tục lôi anh ra ngoài. Ra đến ngoài, Ngọc tự nhiên bá cổ anh, hỏi: – Được chứ? Phong nhún vai, anh đưa tay đỡ lưng cô, Phong tập cho Ngọc bơi lần về phía bên kia. Phong đưa tay đỡ eo của Thúy Ngọc cho cô đứng vững. – Anh Phong bơi hay ghê! Phong không biết anh đang đứng gần Diễm Chi và Hoàng My. Từ xa My đã nhận ra Phong nhưng lờ đi như không thấy. Bình đưa tay ngoắt Phong: – Phong! Phong bơi lại bạn, anh mỉm cười nhìn Chi: – Chi cũng dự trại nữa à? Diễm Chi nheo mắt: – Dĩ nhiên rồi. Anh Phong ở trại nào vậy? Bình nhanh nhẹn: – Phong cùng trại với anh. Diễm Chi thích thú: – Vậy à? Chắc trại mấy anh vui lắm nhỉ? Phong cười, anh đỡ cho Ngọc đứng vững rồi nói: – Chắc Chi đi như vầy là lần đầu phải không? – Dạ, em thích lắm. Vui ghê. Rồi cô quay qua Hoàng My tự nãy giờ vẫn không nói gì, cô đang nằm trong bánh xi. Đưa tay nhéo Hoàng My một cái, Chi hỏi: – Anh Phong nhớ nhỏ My chứ? Phong đưa mắt nhìn Hoàng My rồi gật đầu không nói. Bình đập lên vai anh: – Thì ra mày quen với hai cô bé trước. Vậy mà giấu nhé! Phong nhún vai không nói gì. Bỗng một trái bóng từ đằng kia bay qua chỗ của Hoàng My, cô giật mình né sang một bên làm bánh xi cô đang nằm bị úp xuống, cô ngã chúi vào người Phong, Hoàng My bị sặc nước nên ho đến chảy nước mắt. Cô vô tình không hay mình đang đứng trong lòng Phong. Phong dịu dàng đỡ cô: – My không sao chứ? Đến giờ My mới giật mình nhớ ra và cô đỏ cả mặt khi thấy mình gần như được Phong ôm vào lòng. Cô ngượng muốn chết đi được. Nhìn gương mặt cố nín cười của nhỏ Chi, cô càng quê hơn. My vội lách ra khỏi tay Phong, ấp úng: – Cảm ơn anh, tôi không sao. Mặt Phong tỉnh bơ: – My né trái bóng tài thiệt. Nếu không tôi cũng không biết sao nữa. Hoàng My gượng cười mà mặt đỏ như say nắng. Lần đầu tiên cô lâm vào trường hợp như vầy và điều tệ hại hơn là mỗi lần như vậy cô đều đứng trước mặt Phong. Cố gượng cười, My nói: – Xin lỗi, My vào bờ trước. Bình nhanh nhẹn: – Để anh đưa My vào. Diễm Chi nheo mắt cười với Phong rồi đi vào bờ cùng bạn. Chiều cũng vừa buông xuống, cả nhóm cũng bước lên bờ và về trại của mình. Buổi tối, Chi rủ rê Hoàng My: – Qua trại anh Phong chơi không? Giao lưu ấy mà. Tụi nó đi hết rồi. Hoàng My đỏ mặt khi nhớ lại lúc chiều, Phong như ôm cô vào lòng. Cô vội lắc đầu: – Không đi đâu. Tao mệt quá! Diễm Chi nhìn bạn đăm đăm, cô còn lạ gì tính của Hoàng My: – Thì qua bển một chút thôi. Ở đây buồn thấy mồ. Nhăn mặt, Hoàng My nói cương quyết: – Đã bảo không đi mà. Mày đi đi! Diễm Chi thở dài: – Vậy mày nghỉ sớm đi. Lát nữa tụi tao về. Sau khi Diễm Chi đi, Hoàng My ngồi bó gối nhìn lửa trại bập bùng, tất cả đều tập trung về trại của Phong. Cô chợt nghe tiếng đàn và một giọng hát trầm ấm vang lên, khỏi cần đoán cô cũng biết đó là Phong, anh đang hát bài “Trái tim không ngủ yên”. Dù ghét Phong, nhưng cô cũng phải công nhận Phong hát rất hay, bỗng cô có cảm giác như Phong hát bài đó là để cho cô nghe. Hoàng My chợt đỏ mặt, một cảm giác xấu hổ làm cô phải đưa mắt nhìn quanh dù biết rằng chỉ có một mình. Hoàng My cởi giày ra, cô rất thích đi chân không trên cát về đêm vì nó vừa mát lạnh vừa cho cô cảm giác dễ chịu. Hoàng My đi về phía mỏm đá đằng xa, biển về đêm như có cái gì đó bí ẩn và hình như đó cũng là một trong những điều quyến rũ của nó đối với mọi người. Ngồi một lát cô mới quay nhìn về phía trại, ánh lửa nhỏ bé cho cô biết mình đã đi rất xa, cô chẳng còn nghe tiếng Phong hát và tiếng cười đùa của tụi bạn. Thật ra My rất muốn tham gia, nhưng nghĩ đến sẽ gặp Phong, cô lại gượng cứng người. Bỗng cô giật thót mình khi thấy một dáng cao to đứng kế bên, hốt hoảng cô đưa tay chặn ngực như cố bình tĩnh vì từ chỗ cô ngồi đến trại đằng kia rất xa. – Yếu bóng vía đến vậy sao? Hoàng My hít thật sâu khi nhận ra Phong, cô quay nhìn ra biển: – Anh thích làm người khác giật mình lắm thì phải. Phong thọc hai tay vào túi quần: – Sao My không đi cùng mấy bạn. Cô đỏ mặt khi nghĩ Phong hiểu được lý do vì sao mình không đi, khẽ liếc qua Phong, nhưng trong bóng tối cô không thấy rõ điều gì ngoài đôi mắt rất sáng của Phong: – Tôi không thích. Cô nghe tiếng Phong cười nhỏ: – Vậy à! Mặt Hoàng My đỏ hơn khi đoán chắc rằng Phong biết được ý nghĩ của cô. – Anh có biết mình đang làm phiền người khác không? Phong quay qua cô, nhún vai: – Tôi không rảnh làm chuyện đó. Diễm Chi nhờ tôi đi xem My có sao không. Hoàng My mím môi, nhỏ Chi về sẽ biết tay cô. – Thì anh đã thấy rồi đó. Bây giờ có thể đi được rồi. – Ở đây xa trại mà lại ở một mình. Cô không sợ sao? Hoàng My đưa mắt nhìn quanh: – Anh đừng dọa. Tôi không sợ đâu. Phong khẽ cười khi nhớ lại cử chỉ hoảng hốt của cô lúc nãy. Phong không đi, anh đứng yên một lúc rồi quay nhìn xuống đấy, Phong cúi xuống lượm một vỏ sò và đưa cho cô. – Tặng Hoàng My! Cô quay qua nhìn Phong, hơi ngạc nhiên về thái độ của anh nhưng vẫn lịch sự cầm lấy. – Cảm ơn. Giọng Phong trầm ấm vang lên: – Thật ra tôi rất thích ngắm biển về đêm. Nó có vẻ bí ẩn và quyến rũ. My có thấy như vậy không? Hoàng My gật đầu không nói, cô khẽ liếc Phong, không ngờ anh lại có lúc trầm lặng và dịu dàng đến vậy. Cô buột miệng: – Tôi không biết, không ngờ anh có ý nghĩ về biển lạ như vậy. Cô nghe tiếng Phong cười nhỏ: – My thấy thế sao? Vậy mà tôi tưởng em cũng có ý nghĩ giống tôi chứ. Hoàng My chớp mắt, Phong đúng là đáng sợ, hình như anh ta luôn đọc được suy nghĩ của cô: – Tôi chỉ muốn đi dạo thôi chứ không rảnh để nghĩ vớ vẩn về những chuyện không thực tế. Hoàng My tưởng Phong sẽ tức giận vì câu nói cố ý của mình, nhưng Phong chỉ mỉm cười: – Nhờ My tôi mới thấy mình đúng là mơ mộng suy nghĩ không đâu. – Mỗi người một cách cảm nhận khác nhau, tôi thấy cách nghĩ của anh cũng hay hay. Phong gật gù: – Vậy à! Tôi có thể xem lời khen này như một sự an ủi không? Hoàng My mỉm cười: – Tùy anh! Cả hai cùng bật cười, Phong quay qua cô nheo mắt: – My muốn xuống biển không? Hoàng My tròn mắt: – Bây giờ? Phong gật đầu: – Đi chân trần mà không xuống nước thì đâu còn thú vị. – Nhưng ... Phong chìa tay về phía cô: – Tin tôi đi, cảm giác sóng vỗ vào chân mình rất tuyệt. Hoàng My hơi bối rối thì Phong đã nắm tay cô kéo ra ngoài, vừa lúc đó một đợt sóng lớn vỗ vào bờ làm My loạng choạng suýt té, Phong vội đỡ lấy cô rồi bật cười: – Thấy thế nào? Hoàng My bước chậm rãi trên sóng, cô nhún vai: – Bình thường thôi! Phong khẽ cười: – Tiếc thật, nhưng không sao, My không chê là được rồi. Hoàng My cười khúc khích, đúng là rất tuyệt như Phong nói, cô cũng đi như thế này mỗi khi tắm biển cùng gia đình, nhưng đi vào ban đêm thì đây là lần đầu. Thật lạ là cảm giác không giống nhau. – Chắc anh Phong ra đây nhiều lắm. Lâm Phong mỉm cười: – Chỉ vài lần thôi. Lúc đó tôi chỉ có một mình và tâm trạng không như bây giờ. Hoàng My nhìn Phong tò mò: – Là sao? Phong nhún vai: – Khi một mình ở đây, My nghĩ gì? – Nghĩ lung tung. Phong dừng lại nhìn ra biển: – Tôi cũng vậy, nhưng bây giờ khi cùng đứng với tôi còn có Hoàng My. My biết tôi nghĩ gì không? Hoàng My quay qua nhìn Phong, dưới ánh trăng đôi mắt sáng của Phong như cười, thật không giống Lâm Phong mà cô đã từng ghét cay ghét đắng. Hoàng My quay nhìn nơi khác như tránh một cảm giác nào đó vừa len vào trong cô. Hoàng My hỏi nhỏ: – Nghĩ gì? Phong mỉm cười, anh chợt quay qua nhìn thẳng vào mắt cô: – Nghĩ về My. Em giống như biển vậy. Hoàng My chớp mắt bối rối, cô không ngờ Phong nói như vậy, nhưng thật lạ là cô không thấy giận, thậm chí lại rất thích, một cảm giác gần như xao xuyến khi nhìn vào mắt Phong, Hoàng My mỉm cười khỏa lấp: – Anh Phong cũng biết đùa ghê. Phong vẫn không rời mắt khỏi cô: – Tôi không đùa mà nói rất thật. Hoàng My bối rối nhìn nơi khác, cả hai đứng yên một lát, cuối cùng Phong lên tiếng: – Chúng ta về trại thôi. Hoàng My đi song song với Phong về trại, Phong chợt nhìn xuống chân cô, rồi anh dừng lại lột đôi giày sandal của mình ra trước đôi mắt mở to của Hoàng My. Phong cười dịu dàng: – Thử xem nó có dễ chịu như My nói không? Rồi Phong lại nheo mắt với cô, cử chỉ của Phong làm My thót tim một cái. Bỗng Phong hỏi: – Hình như lúc trước My ghét tôi lắm thì phải. Hoàng My đỏ mặt: – Tính tôi hay bị quê lắm và rất khó chịu về điều đó. Phong bật cười và cười lớn hơn nữa, My đỏ cả mặt, cô nguýt anh một cái, cử chỉ dễ thương như trẻ con mà cô không nhận ra: – Thì ra là vậy. Mỗi lần gặp nhau, My không thèm nhìn làm tôi cứ tưởng mặt mình đáng ghét lắm. Rồi Phong nhìn cô: – Bây giờ còn ghét không? Hoàng My cười khúc khích, cô rùn vai: – Vẫn còn. Phong bật cười, Hoàng My không ngờ chỉ có một buổi tối mà cô và Phong đã xóa bỏ khoảng cách như vậy. Đang đi, bất chợt Phong khuỵu xuống, Hoàng My ngạc nhiên chưa biết chuyện gì thì đã thấy chân Phong đầy máu. Cô hoảng hốt la lên: – Anh bị sao vậy? Phong nhăn mặt, anh mím môi giật mạnh miếng sò ra, nhìn máu tuôn từ bàn chân Phong, Hoàng My như choáng váng, cô rút vội chiếc khăn tay của mình đắp lên bàn chân Phong. Giọng My nghẹn lại: – Anh đau lắm không? Máu ra nhiều quá, để tôi kêu mọi người. Phong cố nín đau, gượng đứng dậy, My ngập ngừng đưa tay đỡ anh, nhưng Phong đã khoát tay: – Tôi không sao. Hoàng My vẫn không buông Phong ra, cô cố gắng đỡ Phong đi về trại, được một đoạn My mừng quýnh quáng khi nhận ra Diễm Chi từ xa, cô vội gọi lớn. Diễm Chi chạy nhanh đến, vẻ mặt hoảng hốt khi thấy Phong: – Anh Phong bị sao vậy? Máu ra nhiều quá. Vừa lúc đó mọi người cũng vừa tới, cả đám nhao hẳn lên và xúm nhau kè Phong về. Về đến trại Thúy Ngọc lăng xăng vừa chùi máu vừa sát trùng cho Phong: – Anh ráng chịu đau nhé. Anh đi đâu mà bị thương nặng thế. Có đau lắm không? Phong gượng cười: – Chỉ cần em đừng nhăn nhó là anh đỡ đau rồi. Mọi người cười ồ lên, đến nước này mà Phong còn đùa được. Sau khi máu lau xong, Diễm Chi nhìn sững sờ: – Anh đạp gì mà sâu quá vậy anh Phong? – Vỏ sò bị bể đó mà. Phong đưa mắt nhìn Hoàng My tự nãy giờ không nói gì: – Xin lỗi đã làm dơ khăn của Hoàng My. Hoàng My gượng cười: – Đâu có gì, anh không sao là tốt rồi. Phong mỉm cười dịu dàng: – My và mọi người về nghỉ đi. Tôi không sao đâu. Hoàng My hơi ngập ngừng khi quay đi, dù không phải lỗi của cô nhưng Phong bị như vậy cũng làm cô ray rứt. Tất cả lần lượt trở về trại, duy chỉ có Thúy Ngọc là ở lại và hình như không ai ngạc nhiên vì điều đó. Sáng sớm mọi người lại kéo nhau xuống biển, chỉ có Phong là ngồi trên bờ. Hoàng My và Chi đi lại phía anh: – Tội anh Phong ghê, nhưng nếu anh xuống biển thì chịu không nổi đâu. Anh ở trên này cho mát. Phong mỉm cười gật đầu, Hoàng My không nói gì, cô bước theo bạn xuống biển. – My! Hoàng My giật mình quay lại và ngạc nhiên khi nhận ra Khoa. Sao anh biết cô ở đây nhỉ? – Anh ra đây lúc nào? Khoa cười thật tươi: – Lớp anh mới ra, gặp được My thật tuyệt. Sao chúng ta không xuống biển nhỉ? Nói rồi Khoa tự nhiên nắm tay cô lôi xuống nước, Hoàng My cảm giác như ánh mắt Phong đang nhìn theo cô. Xuống dưới nước, My cố ý tránh xa Khoa nhưng Khoa càng bám theo và đùa giỡn với cô nhiều hơn. Khoa khoát nước vào mặt Hoàng My rồi cười lớn: – Trừng trị tội ra đây mà không nói với anh. Hoàng My bật cười, dù không muốn nhưng cô cũng bị cuốn theo trò chơi của tụi bạn. Đùa giỡn một lúc, Hoàng My đưa mắt nhìn về chỗ Phong, anh không còn ngồi ở đó nữa, cô chợt nhận ra hình như có một tình cảm nào đó đang làm cô thắc thỏm và buồn nao lòng. Hoàng My muốn lên bờ nhưng tụi bạn cứ chúi vào cô mà đùa giỡn. Cuối cùng cô cũng thoát ra được nhưng riêng với Khoa thì chẳng bao giờ anh rời mắt khỏi cô. Lên bờ, khi Hoàng My thay đồ bước ra thì đã gặp Khoa thật nghiêm chỉnh trong quần kaki lửng và áo thun trắng. Đưa cho Hoàng My ly sữa, anh mỉm cười: – My uống đi cho ấm. – Cảm ơn anh! Từ trong trại, Chi ló đầu ra: – Còn của em đâu? Khoa bật cười, chỉ ra phía sau, Quanh nhanh nhẹn bước lên đưa cho cô ly nước cam: – Uống đi cho hạ họa. Diễm Chi lườm Quang một cái, cả bọn lại tiếp tục giỡn, hình như nhỏ Chi không biết mệt là gì, trong đám nó là sung nhất. Hoàng My chỉ cười chứ không tham gia, cô kín đáo đưa mắt về trại của Phong đằng xa, không biết Phong đâu mà gần chiều rồi cô chẳng thấy. Bỗng Diễm Chi đề nghị: – Quên nữa, mình qua bên kiến trúc đi, sẵn thăm anh Phong luôn. Nói rồi nó nhìn Hoàng My e dè như sợ cô sẽ từ chối. Hoàng My thấy buồn cười, nếu Chi biết tối hôm ấy cô và Phong nói chuyện thế nào chắc nó nhảy dựng lên mất. Diễm Chi nhìn My: – Đi nhé My! Qua bển một lát cũng được. Làm như miễn cưỡng, My nhún vai: – Sao cũng được, nhưng đi một lát thôi đó! Diễm Chi mừng rỡ nắm tay cô kéo lên, Khoa và mấy đứa bạn cũng chạy theo. Vừa vào trại của Phong, cả nhóm đã giỡn ầm lên. Bình cười thật tươi: – Hân hạnh được đón tiếp các người đẹp. Diễm Chi nheo mắt: – Anh Bình nói câu này đúng lắm. Nơi nào vinh hạnh lắm mới được các cô nương chiếu cố ghé thăm. Cả đám cười ồ lên, Bảo trêu: – Ghé thăm hay ghé quậy. – Cả hai. Nếu hối hận thì còn kịp đó. Bảo vờ chắp tay: – Không dám, không dám! Hùng tự nãy giờ không nói gì, liền lên tiếng: – Tôi phát hiện có một vị khách lần đầu tiên qua đây. Mọi người nghĩ sao? Mọi ánh mắt đều nhìn về phía Hoàng My, cô khẽ cười: – Ý anh Hùng là sao? Nếu đuổi, My sẽ về ngay. Hùng vội phát tay: – Được My ghé thăm là vinh hạnh lắm rồi, đâu dám thất lễ. Nhưng sao các bạn ... Sau câu nói của Hùng, mọi người đều đồng thanh la lên: – Phạt. Hùng vỗ tay cái đốp: – My thấy không, đâu phải anh bắt ép đâu. Hoàng My cũng cười theo: – Hình như mọi người “dụ” em qua đây để bắt nạt thì phải. Khoa vội giơ cả hai tay: – Anh vô tội mà My. Cả nhóm cười nghiêng ngả vì vẻ mặt đau khổ của Khoa. Diễm Chi hùng hồn đứng lên: – Phạt anh Khoa luôn, tội chống lại tập thể. Phạt hai người song ca một bài. Mọi người vỗ tay vang dội, Khoa bị phạt mà cười thật tươi như được quà, anh kín đáo nheo mắt với Diễm Chi như cảm ơn. Cuối cùng Hoàng My và Khoa cũng phải làm theo yêu cầu của mọi người, Khoa hơi thất vọng khi My chọn bài “Mong ước kỷ niệm xưa” nhưng anh vẫn cười thật tươi chiều theo ý Hoàng My. Hát xong, My ngồi xuống bên cạnh nhỏ Chi, kín đáo đưa mắt quan sát nhưng chẳng thấy Phong đâu, cô đang bồn chồn không biết phải làm gì thì nhỏ Chi đã lên tiếng. Hoàng My thầm cảm ơn nhỏ bạn thân. – Ủa! Anh Phong đâu? Bảo ngồi bên cạnh nói: – Chân Phong sưng to lắm, ở đây cũng không tham gia được gì, nên đã về thành phố cùng thầy rồi. Diễm Chi ấm ức: – Kỳ vậy? Anh Phong về mà không nói tụi này một tiếng. Bình bật cười trêu: – Thì đợi về thành phố hỏi tội nó. Diễm Chi tinh ý liếc một vòng qua mọi người: – Thúy Ngọc đâu anh Bình? Kha bật cười chen vào: – Khỏi hỏi thì cũng biết, về theo thằng Phong rồi phải không? Bình mỉm cười gật đầu: – Thằng Phong không chịu nhưng con bé cũng theo, nó nói về thành phố không ai chăm sóc cho thằng Phong nên nó lo. – Chưa thằng nào sướng bằng thằng Phong, bên cạnh lúc nào cũng có mỹ nhân dập dìu. Mọi người đều cười trước câu nói của Kha, Hoàng My cũng gượng cười theo, cô thấy nhạt nhẽo vô cùng và chỉ muốn được một mình. My không hiểu sao mình buồn đến vậy khi nghe mọi người nói, không ngờ sự vắng mặt của Phong lại ảnh hưởng với cô nhiều như thế. Cô cố tham gia trò chơi cùng tập thể, nhưng tâm trí thì hình như đã theo Phong về thành phố náo nhiệt kia. Ba ngày vui chơi cũng qua, Hoàng My nôn nao muốn về thành phố, không biết chân Phong đã đỡ đau chưa, cũng tại cô mà anh mới bị thương như vậy. Qua hôm sau cô đã đến nhà Diễm Chi, thầm cầu mong sẽ gặp Phong ở đó. Nhưng cô hoàn toàn thất vọng, và một tuần sau đó, Phong cũng không đi dạy thằng Duy, muốn hỏi nhưng cô lại thôi, Diễm Chi thì cũng không nhắc, hình như nó vẫn còn nghĩ cô ghét Phong ghê lắm, nên những gì liên quan đến anh Phong nó đều thận trọng không nhắc trước mặt cô. Chi đâu biết lòng Hoàng My ra sao? Hơn tuần sau Phong mới đi dạy trở lại. Ngừng xe trước cổng nhà Diễm Chi, tim Hoàng My chợt đập mạnh khi thấy chiếc xe cuộc của dựng trong góc. Diễm Chi lăng xăng chạy ra sau khi cô bấm chuông: – Gì mà bấm chuông dữ vậy? Hoàng My mỉm cười, cố ngăn nỗi vui trong lòng: – Đem trả mấy quyển sách. Diễm Chi gật gù: – Vậy hả? Cả hai bước vào phòng khách, vừa ngồi xuống, My đã nói: – Cho tao nước cam đi! Cô kín đáo liếc về phía phòng học của Duy, cô nghe loáng thoáng tiếng Phong giảng bài. Diễm Chi mang lên cho cô ly cam, nói: – Mày nhớ anh Bình không? Hoàng My nhíu mày: – Bình nào? Diễm Chi chặc lưỡi: – Chưa thấy ai vô tình như mày. Bình bạn anh Phong đó! Hoàng My gật gù: – Nhớ rồi, sao? Diễm Chi cười khúc khích: – Hắn kết mày lắm. Hoàng My bật cười: – Sao mày biết? – Lúc nãy ảnh đưa anh Phong lại, toàn hỏi về mày. – Vậy hả? – Nhờ tao hẹn mày đi chơi giùm. Tức cười ghê. Hoàng My nói như vô tình: – Anh Phong có nói gì không? Diễm Chi nhìn cô một cái: – Không, chỉ cười thôi. – Thế anh Bình đâu rồi? – Về rồi. Lát nữa chắc lại rước anh Phong. Anh Bình đâu dám lại nhà mày. Hoàng My khẽ cười, cô còn lạ gì những anh sinh viên như Bình, cô hiểu sự chênh lệch quá xa nên họ không dám. Ngày trước cô rất hãnh diện và thích thú khi thấy những người con trai như Bình chỉ đưa mắt nhìn cô mà không dám đến làm quen, còn bây giờ thì chính cô lại không dám đến gần những người như ... Bình. Hoàng My ngồi chơi một lát thì Chi bật đứng dậy: – Quên nữa. Để tao cho mày xem cái này. Nhưng mày phải hứa là không được giận. Hoàng My nhíu mày nhìn bạn nghi ngờ, không biết con nhỏ này lại bày trò gì: – Hứa đi! Hoàng My tỉnh bơ: – Nếu biết, tao sẽ giận thì khỏi xem là hơn. Chi nhăn mặt nhìn bạn: – Nhưng tao muốn mày xem. Bí mật đấy, tao chưa cho ai xem cả. Hoàng My phì cười: – Được rồi, đem ra đây quỷ. Diễm Chi cười thích thú đi về phía phòng để lấy đồ. Lát sau trở ra cô chìa trước mắt My một tấm hình, My đỏ cả mặt khi thấy mình và Phong trong đó, cô đang dìu Phong đi trên biển. – Mày chụp lúc nào vậy? Điên hả quỷ. Diễm Chi bật cười khoái chí khi thấy nét bối rối của My: – Ê! Hứa là không giận đó nhe! Nhưng nói thật tao cũng không ngờ mình chụp hai người đẹp như thế, nếu ai không biết chắc tưởng ... Hoàng My ngắt ngang: – Mày nói nữa tao xé đó! Chi vội tốp ngay: – Ê! Tao giỡn mà. Lấy không? Tặng mày đấy! Hoàng My ra chiều suy nghĩ: – Tao lấy tấm này với điều kiện lấy luôn phim. Tao sợ mày quá rồi. Diễm Chi nheo mắt: – Tao định cho anh Phong một tấm, mày lấy phim thì làm sao tao rửa. Hoàng My tròn mắt: – Mày mà đưa ảnh thì đừng nhìn mặt tao đó. – Biết rồi thưa cô nương. – Mày lấy phim cho tao đi, để mày giữ ngày nào tao lo ngày ấy. Nói thật đi mày còn giữ tấm nào nữa không? Diễm Chi bật cười: – Gì mà mày lo dữ vậy? Nếu không có gì thì việc gì phải sợ, mày kỳ lắm nghe! Hoàng My đã giận thật sự: – Mày nói vậy là sao? Diễm Chi le lưỡi đứng lên: – Không có gì, để tao lấy phim cho. Tự nãy giờ tao giỡn mà. Khi Chi trở ra thì Phong cũng vừa từ phòng Duy đi ra, Hoàng My nhìn lướt qua Phong, chân anh vẫn còn cà nhắc. Diễm Chi mỉm cười: – Anh Phong ngồi chơi. Anh uống gì? Phong ngăn lại, anh từ chối: – Thôi Chi, anh phải về rồi. – Anh Bình chưa đến mà, My cũng mới lại chơi, anh Phong ngồi cho vui. Lâm Phong định nói, nhưng Chi đã hỏi: – Chân anh vẫn chưa lành, anh đừng nên đi xe nhiều. Phong ngồi xuống mỉm cười: – Cũng không có gì. Đỡ nhiều rồi. Rồi Phong quay qua nhìn My, anh lấy trong túi áo ra chiếc khăn tay mới tinh: – Cho tôi gởi trả My. Cảm ơn My đã cho tôi mượn khăn. Hoàng My gượng cười cầm lấy: – Không ngờ anh Phong khách sáo quá, chỉ là cái khăn thôi mà. Lâm Phong chỉ cười không nói. My nhìn xuống chân anh hỏi: – Chân anh còn đau không? – Hết rồi! Diễm Chi buột miệng: – Mà nè! Sao anh Phong mang giày mà bị đâm sâu thế! Hoàng My liếc về phía Phong. Mặt anh tỉnh bơ: – Chắc tại miếng sò nó bén. Diễm Chi nhíu mày nhìn Phong như không tin. Hoàng My cố nín cười, cô bắt gặp Phong cũng đang thấp thoáng cười giống mình. Bỗng chuông cửa reo, Diễm Chi đứng dậy: – Chắc anh Bình đến! Nói rồi nó nheo mắt với My: – Để em kêu anh Bình vô chơi. Hoàng My nhìn qua Phong rồi đứng lên: – Em phải về rồi. Anh Phong ở lại chơi nhe! Phong nhìn cô không biểu lộ gì: – Nếu My bận thì tôi không giữ, nhưng thằng Bình rất muốn gặp My. Câu nói của Phong không hiểu sao cô thấy thất vọng ghê gớm. Hoàng My định nói thì Bình và Chi đã vào tới. Bình nhìn cô ấp úng: – My đến lúc nào thế? Hoàng My mỉm cười lịch sự: – Em đến lâu rồi. Anh rước anh Phong hả? Bình gật đầu, anh nhìn My đang đứng như chuẩn bị về: – Phong nó chưa đạp xe được. My định về sao? Hoàng My gật đầu: – Đến giờ em phải về rồi. Xin lỗi nhe anh Bình! Bình mỉm cười: – Không có gì, hôm nào rảnh rủ đám bạn đi chơi nhé My! Hoàng My cười khéo hai lúm đồng tiền: – Em không từ chối đâu, từ hôm về đây đến giờ em không gặp mọi người gì cả. Bình mừng rỡ: – Vậy My hứa rồi đó nhe. Chừng nào đi, anh sẽ điện cho My. My cho anh số điện thoại được không? Diễm Chi từ giờ cứ chúm chím cười, Hoàng My đành ghi số di động của mình cho Bình. Xong, cô quay lại nhìn mọi người: – Em về trước nhe! Bình ga lăng đưa My ra tận cổng và dắt xe cho cô, My thấy khó xử nếu Bình cứ như thế này: – Cảm ơn anh! Đợi Hoàng My đi khuất, Bình định quay vào nhà thì Phong đã ra đến. Cả hai chào Diễm Chi rồi ra về, vừa chạy Bình vừa bồn chồn hỏi: – Mày thấy tao có cơ hội không Phong? – Cứ trổ hết tài của mày đi, lúc đó sẽ có câu trả lời. Bình bật cười: – Tao sẽ không bao giờ bỏ cuộc đâu. Tao điều tra rồi, thằng Khoa không là gì của My, nó theo cô bé lâu rồi mà vẫn chưa được. Tao không ngán đâu. Phong chỉ cười chứ không nói gì, bên cạnh anh, Bình cứ huýt sáo liên tục và nói huyên thuyên về tình yêu. Vừa về đến nhà, Hoàng My đã bị vú chặn ngay cổng: – Hình như ba mẹ con đang chờ con đó. Hoàng My nhíu mày: – Vú biết chuyện gì không? Bà Vú vừa đóng cổng vừa lắc đầu: – Vú không biết. Hoàng My vào đến phòng khách thì gặp ông bà Thái Hoàng đang ngồi: – Con đi đâu vậy? Hoàng My nhoẻn miệng cười: – Con lại nhà nhỏ Chi chơi. Có chuyện gì không mẹ? Ông Thái Hoàng lên tiếng: – Con học sao rồi? – Dạ cũng được. – Ba muốn con đi du học. Con nghĩ sao? Hoàng My chớp mắt: – Con học ở đây cũng được mà. Ông Thái Hoàng nhíu mày: – Đừng cãi lời ba, ba chỉ muốn tốt cho con thôi. Ba đang làm thủ tục, con chuẩn bị đi. Hoàng My ấm ức: – Con không đi đâu. Chỉ đi du lịch một tháng mà con buồn khiếp rồi, nói chi qua bên đó học. Bà Thái Hoàng vuốt tóc con gái, mỉm cười: – Rồi con sẽ quen thôi. Với lại có các cậu ở bên ấy, con sợ gì chứ? Hoàng My bướng bỉnh: – Nhưng con học ở đây rồi mà. – Thì xin nghỉ. Cậu con cũng đã thu xếp cho con bên đó rồi. Ông Thái Hoàng nói dứt khoát: – Không nói nữa, ba đã quyết định rồi. Hoàng My bật khóc: – Con không đi đâu, con không muốn xa ba mẹ. Bà Thái Hoàng bật cười: – Nếu rảnh ba mẹ sẽ qua thăm con, chịu không? Hoàng My quẹt mắt: – Con không muốn đi. Học ở đây, con cũng làm việc được mà. – Nhưng bằng đại học ở nước ngoài người ta xem trọng hơn. Ba sẽ không chiều con lần này đâu. Bà Thái Hoàng do dự: – Hay anh cho con nó một thời gian đi! Ông Thái Hoàng như cố nén giận: – Không ai như nó, được cưng chiều riết rồi quen. Ba sẽ cho con thời gian để chuẩn bị chứ không phải để cãi lời ba mẹ, nghe không? Hoàng My khóc rấm rứt, cô đứng lên đi vội về phòng mình. Tuần sau Diễm Chi rủ cô đi lại ký túc xá để kiếm Phong, thằng Duy đã về quê nên nhắn với Phong tuần sau mới học tiếp. Hoàng My và Chi len lỏi qua các dãy phòng, đi đến đâu thì cứ bị nhìn đến đó làm hai cô đâm ngượng. Cuối cùng Diễm Chi và cô cũng tìm được phòng của Phong. Gặp hai cô, cả đám cứ đứng ngẩn ra như không tin vào mắt mình. Bình là lăng xăng nhất, My thấy buồn cười khi thấy Bình đùa mớ quần áo dơ và sách vở vào gầm giường, giả lả: – Phòng chật và bề bộn quá. Hoàng My và Chi thông cảm nhé! Hai cô mỉm cười ngồi xuống hai cái ghế độc nhất trong phòng. Bình vội hỏi: – Hoàng My và Chi đến chắc có chuyện gì phải không? – Có chuyện mới đến được hả? Vậy tụi em về. Bình quýnh quáng nhăn mặt: – Đừng làm khó anh chứ Chi. Anh hỏi thật lòng mà. Chi bật cười: – Em đùa thôi. Em đến tìm anh Phong. Lâm Phong mặc áo xong, bước đến ngồi đối diện: – Duy về quê rồi, tuần sau anh Phong hãy đến dạy nhé! Phong gật đầu rồi hỏi: – Tìm phòng tụi anh khó không? – Cũng không có gì vì hỏi tụi anh ai cũng biết cả. Bảo ngồi trên giường, chợt lên tiếng: – Hai em đến đúng lúc thật. Hôm nay là sinh nhật của thằng Phong đấy. Hai cô tròn mắt nhìn Phong: – Thật không? Bình nhanh nhẹn: – Thật mà. Tụi anh chuẩn bị đòi nợ nó nè. Diễm Chi khẽ cười: – Sinh nhật mà anh Bình nói kỳ quá, coi chừng anh Phong xui cả năm đấy. Phong lắc đầu khẽ cười: – Thằng Bình nói được rồi, em thêm vào chắc anh xui cả năm thật quá! Cả nhóm bật cười, Bình nhìn Hoàng My: – Nếu hai em không chê thì tụi anh xin mời đi cùng. Hoàng My khẽ cười: – Sinh nhật anh Phong sao anh lại mời? Phong mỉm cười nhìn cô: – My và Chi không từ chối chứ? Diễm Chi nhăn mặt như suy nghĩ: – Nếu tụi em không đến chắc anh Phong không mời đâu. Phong gật đầu thẳng thắn: – Có thể, nhưng không phải vì không thích mà là sợ .... Hoàng My cắc cớ: – Anh Phong sợ gì? Phong nhún vai: – Sợ hai người chê thức ăn đạm bạc của tụi anh. Diễm Chi hơi giận: – Anh nghĩ tụi em vậy hả? Phong khẽ cười: – Bây giờ thì không. Chi lườm anh một cái: – Tha cho anh đó. Phong vừa dứt câu thì Thúy Ngọc bước vào. Thấy hai cô, Ngọc cứ đưa mắt nhìn. Bình vội lên tiếng: – Vậy đi được chưa? Trễ quá rồi. Cả nhóm kéo nhau vào một quán gần đó. Bình lúc nào cũng kè bên Hoàng My làm cô thấy ngại thật sự, cái cách cố ý gán ghép của nhỏ Chi làm cô giận ghê gớm, nó cứ vô tư cười nói với mọi người mà bỏ mặc cô ngồi bên cạnh Bình. Đối diện với cô là Phong và Thúy Ngọc, My thấy khổ sở vô cùng vì không biết nhìn đi đâu, không hiểu sao cô không thích nhìn sự thân thiết của họ. Cuối cùng buổi tiệc cũng chấm dứt. Bình quay qua cô khi cả hai đã ra khỏi quán: – Khuya rồi, để anh đưa Hoàng My và Chi về. Diễm Chi đứng gần đó quay qua: – Anh có say không? Bình bật cười: – Chỉ có vài ly bia mà say gì. Anh sẽ hộ tống hai em về nhà an toàn. Diễm Chi lè lưỡi: – Em thấy anh Bình là uống nhiều nhất đấy. Hoàng My mỉm cười nhìn Chi đang loay hoay tìm khóa xe: – Giờ này chưa khuya lắm, tụi em về được rồi, khỏi phiền anh Bình. Phong tự nãy giờ không nói gì. Anh nhìn đồng hồ rồi nói: – Bình nói đúng, để tụi anh đưa về. Nói rồi Phong quay qua mọi người: – Tụi bây với Ngọc về trước đi. Tao với thằng Bình đưa My và Chi về. Đợi mọi người đi xong, Phong mới quay qua hai cô: – Chúng ta đi thôi. Diễm Chi chúm chím cười: – Vậy anh Phong chở em đi, anh Bình chở nhỏ My. Bình hớn hở ra mặt khi nghe Diễm Chi nói, Hoàng My nói nhanh: – Không cần đâu, nếu mày mệt thì để tao chở. Phong khẽ cười: – Thôi được rồi, My để Bình chở đi. Khuya rồi, tụi anh chạy an toàn hơn. Hoàng My giận âm ỉ, cô quyết định sẽ không thèm nói chuyện với nhỏ Chi nữa và đây sẽ là lần cuối cùng cô đi thế này. Cô rất không muốn dây dưa với những tình cảm mình không thích, nhất là gây ra những sự hiểu lầm không đáng. Vài ngày sau Hoàng My vừa từ trường bước ra thì gặp Bình đứng đón, Diễm Chi khẽ liếc qua cô nhưng không nói gì, có lẽ vì cô đã nổ nhỏ một trận vào mấy hôm trước. Bình mỉm cười bước về phía hai người. – Anh Bình đi đâu vậy? Bình khẽ cười: – Đến để hộ tống hai em. Tình nguyện đấy. Diễm Chi nhấp nháy mắt: – Nhưng tụi em không cần. Bình hơi bối rối: – Đã bảo anh tình nguyện kia mà. Diễm Chi leo lên xe của mình: – Em có việc gấp nên phải về, hai người về sau nhé! Nói rồi nó phóng xe đi, Hoàng My không thấy giận mà chỉ thấy buồn cười. Nó đi như vậy cũng tốt, vì cô cần nói chuyện với Bình. – My rảnh không? Anh mời em uống nước được chứ? Hoàng My gật đầu. Cả hai băng qua quán đối diện với trường của cô. Ngồi đối diện nhau, My biết Bình đang say sưa ngắm mình, khi cô ngước lên nhìn thẳng vào anh thì Bình hơi mất tự nhiên, anh khẽ quay đi. Hoàng My thấy hết nhưng cô vẫn thản nhiên nhìn thẳng vào mắt Bình: – Hôm nay anh Bình không học hả? Bình khẽ cười hiền: – Anh vừa thi xong nên còn trong thời gian được nghỉ. Hoàng My khẽ cười: – Anh đến trường chắc có chuyện gì để nói với em phải không? Hoàng My nhìn sự bối rối của Bình. – Anh nghĩ là em hiểu. Hoàng My gật đầu thẳng thắn: – Em hiểu và em cũng rất quý anh nhưng đó là tình cảm anh em, ngoài ra không có gì khác, anh Bình ạ! Bình hơi mất tự chủ, đôi mắt đầy sự tuyệt vọng: – Em rất thẳng thắn. Anh thích điều đó. Anh biết nếu muốn có em sẽ không dễ dàng gì, nhưng anh chấp nhận tất cả và chuẩn bị tâm lý cho những điều tồi tệ nhất rồi, cho nên anh sẽ không vì vậy mà bỏ cuộc. Hoàng My nhìn Bình: – Anh đừng như vậy, em không muốn chúng ta đều khó xử. Em cần sự rõ ràng. – Anh cũng vậy, em cứ làm những gì mình cho là đúng và anh cũng thế. Nhưng anh hứa sẽ không làm cho em phải khó xử. Hoàng My khẽ thở dài: – Nếu anh nói thế, em cũng không còn gì để nói, nhưng em cần khẳng định một lần nữa em sẽ không bao giờ thay đổi quyết định của mình. Bình không nói gì, anh đọc thấy trên gương mặt Hoàng My sự điềm tĩnh, sắt đá, và anh hiểu một điều là mọi cánh cửa để vào trái tim cô đã bị đóng chặt. Anh không thấy giận khi cô quá thẳng thắn để từ chối tình cảm của mình mà thậm chí càng thấy bị cô cuốn hút hơn. Sau khi nói chuyện rõ ràng với Bình, My thấy nhẹ nhàng đôi chút nhưng bên cạnh đó là sự bứt rứt khi nghĩ về Phong, kỷ niệm về đêm ở bờ biển vẫn còn trong trí nhớ nhưng bây giờ cô không tìm thấy được một Lâm Phong như thế nữa. Nó như một giấc mơ đi qua và sẽ không bao giờ trở lại. Tháng sau Hoàng My tình cờ gặp Phong trong buổi sinh nhật của nhỏ bạn. Cô không ngờ gặp Phong tại nơi này, nơi mà cô nghĩ nó hoàn toàn không phù hợp với anh. Hình như Phong đã nhận ra cô, My thấy anh đang bước đến bên bàn: – Không ngờ gặp My ở đây? Em đi một mình à? Hoàng My mỉm cười gật đầu: – Anh Phong đến lâu chưa? Phong ngồi xuống đối diện với cô: – Anh cũng mới đến thôi. Hoàng My đưa mắt nhìn xung quanh: – Không ngờ năm nay nhỏ Tiên mời đông như thế, anh quen nó khi nào sao em không biết. Phong khẽ cười: – Lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên anh đến dự. Hoàng My mỉm cười, Phong nheo mắt nhìn cô: – Còn My? Bạn cùng lớp phải không? My lắc đầu: – Không phải, tụi em chỉ quen qua bạn bè thôi! Phong gật đầu. Anh đưa mắt nhìn những người đang dìu nhau trên sàn nhảy: – Nhảy một bản nhé! Phong chìa tay về phía cô, My hơi bất ngờ nên cứ đưa mắt nhìn anh. Hình như cô vừa bắt gặp hình ảnh của Lâm Phong hôm nào trên bờ biển. Phong khẽ cười nắm nhẹ tay cô: – Được không? My mỉm cười theo Phong ra sàn nhảy, cô nhận thấy Phong rất quen thuộc với môi trường này chứ không phải lạc lõng nhưng cô đã nghĩ. – Sao lâu rồi không thấy My đến nhà Chi? Hoàng My chớp mắt: – Em bận. Cô nghe tiếng Phong khẽ cười: – Anh có nghe Chi nó lý do tại sao My không đến? Hoàng My thoáng bối rối, lại thế nữa, không biết nhỏ Chi bẻm mép đó đã nói gì. – Không ngờ tôi lại bị ghét như thế. Tôi phải làm sao đây? Phong hơi cúi xuống để nhìn vào mắt Hoàng My, dù không muốn nhưng cô vẫn thấy lao đao vì đôi mắt của Phong: – Sao anh không hỏi Diễm Chi? – Tại sao anh phải hỏi Chi chứ? – Vì chính nó nói điều đó chứ không phải em. Phong bật cười nhỏ: – Có nghĩ là anh đã hiểu lầm. Vậy là My không ghét anh. Hoàng My khẽ cười không nói gì, cô cảm nhận Phong không nhảy mà chỉ dìu nhẹ cô trong tay: – Hôm qua anh đã nói chuyện với Bình về quyết định của mình. Hoàng My nghe tim đập mạnh khi Phong hơi siết cô vào người anh: – Thời gian qua anh đã rất cố gắng để làm một người bạn tốt và khi biết em đã quyết định như thế nào với thằng Bình thì anh biết mình sẽ không thể im lặng được nữa. Vừa lúc đó bản nhạc chấm dứt. Hoàng My định rời khỏi vòng tay Phong nhưng anh đã ghì cô lại, không đề phòng nên My ngã hẳn vào lòng Phong: – I love you. Tim My như ngừng đập khi nghe tiếng của Phong như lời thì thầm, sau khi nói xong Phong không giữ cô nữa. Hoàng My trở về bàn trong trạng thái ngây ngất như vừa uống một ly rượu mạnh. Đến lúc này thì cô không thể tự gạt bản thân mình nữa là cô đã chờ đợi câu nói này của Phong đến mỏi mòn. Từ lúc đó đến cuối buổi tiệc, Phong không đến bên cô lần nào nữa. Cho đến lúc My dắt xe để ra về, vừa đến cổng thì đã thấy Phong đang đứng ở gốc cây cùng chiếc xe cuộc của mình. Thấy cô, anh dắt xe bước đến rồi nheo mắt: – Đi xe này mà nói đưa My về thì thật buồn cười, nhưng nếu My muốn, anh sẵn sàng đưa em đến bất cứ nơi nào em thích. Hoàng My chưa kịp nói gì thì một chiếc xe đã dừng bên cạnh: – Để anh đưa My về được không? Hoàng My quay qua nhìn người thanh niên đã đến làm quen lúc nãy. Cô khẽ cười lịch sự: – Em về với bạn rồi, xin lỗi nhé anh Sang. Sang đưa đôi mắt có nét gì đó nhìn qua Phong rồi mới miễn cưỡng chạy xe đi. Hoàng My cho xe chạy chầm chậm bên Phong, cả hai không nói gì nhưng My ước sao con đường cứ dài ra và cũng như Phong, cô sẵn sàng đi như thế này với anh đến bất cứ nơi nào. Tiếc là từ nhà nhỏ Tiên đến nhà cô rất gần, chỉ một lúc cả hai đã đến trước cổng nhà My: – My vào đi, chúc ngủ ngon! Hoàng My thấy một chút ấm ức dâng lên trong lòng, chẳng lẽ Phong không muốn biết câu trả lời của cô. My nhìn anh: – Anh không có gì để nói với em sao? Phong nhìn cô dịu dàng: – Cảm ơn em. Hoàng My tròn mắt nhìn anh: – Sao lại cảm ơn. Em chưa trả lời anh kia mà. Phong nắm nhẹ tay cô: – Lúc nãy em từ chối người bạn trai đó chính là câu trả lời tuyệt vời nhất đối với anh rồi. Hoàng My chớp mắt nhìn Phong, tự nhiên cô thấy yêu Phong vô cùng vì câu nói đó. Không kềm được, My ngước lên nhìn Phong yêu thương: – Có chắc là anh không muốn nghe? Phong cười cười: – Không chắc lắm, nhưng anh sẵn sàng đợi. Hoàng My rút tay ra cười khúc khích: – Vậy anh cứ đợi đi! Phong nheo mắt gật đầu: – Không lâu lắm đâu, anh tin như thế. Khuya rồi, em vào đi! Hoàng My bước đến bấm chuông, Phong vẫn đứng đó như để chờ My vào nhà, không hiểu sao My không kềm nổi khi thấy dáng vẻ bình dị đó của Phong. Cô liếc vội vào cổng xem vú đã ra chưa rồi chạy nhanh đến hôn mạnh lên má Phong: – Anh suy nghĩ xem câu trả lời của em là gì? Phong cứ đứng yên nhìn My khuất vào nhà, niềm hạnh phúc làm cho Phong muốn hét lên vì sung sướng một tình yêu mà anh nghĩ chỉ có trong mơ, nay đã thật sự là của riêng mình. Đã ba tháng trôi qua, Hoàng My như choáng ngợp trong tình yêu của Phong, cô thấy khâm phục và yêu Phong nhiều hơn vì tính tự lập của anh, nhưng điều làm cho cô buồn là mỗi lần cô hỏi về gia đình anh. Phong luôn nói là anh sẽ kể tất cả cho cô nghe nhưng không phải là bây giờ. My không hỏi nữa vì cô tôn trọng và luôn tin Phong như tin chính bản thân mình. Hôm nay cô muốn dành cho Phong một bất ngờ nên rủ nhỏ Chi đến tìm anh. Cô cũng không quên điều quan trọng là mua một ít trái cây cho đám bạn của Phong. Vừa bước vào phòng, Hoàng My sững sờ khi thấy Thúy Ngọc đang ngồi trên giường của Phong, Ngọc như ôm cả khuôn mặt của Phong trong tay để bắt gió. Sự xuất hiện của Hoàng My làm mọi người ngẩn ra, Phong đang nhắm mắt nên không thấy cô. Bảo vội cười giả lả: – Hoàng My đến thăm thằng Phong hả? Bấy giờ Phong mới mở choàng mắt. Anh định bước xuống giường nhưng cảm thấy choáng váng, Thúy Ngọc nhanh nhẹn đỡ anh, tất cả cử chỉ đó đều không lọt qua mắt Hoàng My. Thúy Ngọc mỉm cười nhìn cô: – My mới đến hả? Anh Phong bị bệnh nên mình bắt gió giùm. Hoàng My khẽ cười: – Vậy hả? Phong ngồi dậy mỉm cười nhìn cô: – Hôm nay My không có học sao? Diễm Chi trả lời Phong, nhưng ánh mắt nhìn Ngọc khó chịu: – Hôm nay tụi em được nghỉ nên đến thăm anh đó chứ. Thúy Ngọc đứng lên: – Thôi em về đây. Nếu anh Phong cần gì cứ gọi em nghe. Câu nói rõ ràng là khiêu khích. Diễm Chi bực bội nhìn theo. Bảo bèn lên tiếng: – Lại có lộc ăn. Cảm ơn My và Chi nhé! Hoàng My nãy giờ không nói gì, cô ngước lên nhìn Phong: – Anh bị bệnh hồi nào vậy? Phong mỉm cười: – Hôm qua đi dạy nên mắc mưa. Hoàng My bước lại ngồi kế bên Phong, khẽ liếc về phía mọi người đang đùa giỡn, cô đưa tay lên sờ trán anh rồi hỏi nhỏ: – Sao anh nóng quá vậy? Phong nói vô tình: – Anh không sao, lúc nãy Thúy Ngọc mới mua thuốc cho anh rồi. Hoàng My nhíu mày: – Bộ mỗi lần anh bệnh, Thúy Ngọc đều lo như vậy à? Phong nhìn cô đăm đăm: – Em sao vậy? – Không có gì. Em chỉ hỏi cho biết thôi. Phong nhìn cô không nói gì. Bỗng Hoàng lên tiếng: – Hôm qua Phong đày tụi anh đủ thứ. Bây giờ My đến rồi, anh giao nói lại cho em đó. Diễm Chi chanh chua: – Nhưng em chắc chắn người lo cho anh Phong nhất không phải là mấy anh. Cả bọn bật cười, mọi người đều hiểu Diễm Chi muốn nói ai. Hùng vừa cười vừa nói: – Có nhiều lúc anh mơ ước mình được như thằng Phong vậy. Bình tự nãy giờ không nói gì, vội lên tiếng: – Tụi bây đừng đùa nữa, nói gì kỳ vậy? Hùng cãi lại: – Tao nói chơi thôi mà, ai mà không hiểu. Phong chỉ cười lắc đầu chào thua mấy thằng bạn. Ngồi một lúc Hoàng My và Chi đứng lên để ra về, Phong cũng đứng lên nhưng Hoàng My đã ngăn lại: – Anh nằm nghỉ đi, khỏi đưa tụi em. Nhưng Phong chỉ cười: – Để anh đưa em xuống cổng. Hoàng My biết có nói cũng không cản được Phong. Cô đành chào tất cả ra về, nhưng với Bình, cô cảm thấy ái ngại vì có nhiều lúc cô bắt gặp đôi mắt Bình như đau khổ thầm lặng vì vậy Hoàng My rất hạn chế khi đến đây. Diễm Chi đi xuống trước để lấy xe hay nói đúng hơn cô muốn cho Phong và Hoàng My được tự nhiên. Phong hỏi: – Em đang nghĩ gì vậy My? – Không nghĩ gì cả. Phong nhìn cô: – Em đừng giận. Lúc nãy tụi nó chỉ nói đùa thôi. Hoàng My mỉm cười: – Em có nói gì đâu, sao anh giải thích hoài vậy. Phong vẫn nói như muốn cô hiểu: – Thúy Ngọc vô tư và tốt lắm. Em đừng hiểu lầm. Hoàng My hơi quay mặt chỗ khác không nói gì. Bỗng Phong thì thầm khi cô và anh đến góc cầu thang hơi khuất: – Ba ngày không gặp, anh nhớ em quá! Nói xong, Phong đưa mắt nhìn xung quanh, rồi hôn phớt lên môi cô: – Nhớ anh không? – Không. Phong vờ trợn mắt: – Cái gì? Em nói lại xem. Hoàng My bật cười khúc khích: – Không nhớ, anh làm gì được em. Phong lầm lì nhìn cô rồi kéo mạnh Hoàng My vào lòng mình: – Em nói lại xem. Hoàng My hoảng hốt: – Buông em ra, coi chừng người ta thấy đó. Lâm Phong bướng bỉnh: – Kệ họ. Trả lời anh đi, có nhớ anh không? Hoàng My phì cười, cô ngọ nguậy trong lòng Phong: – Chẳng lẽ em đến, anh không hiểu sao? – Không! Hoàng My đưa mắt nhìn quanh, hành lang vắng tanh. Cô xúc động thì thầm bên tai Phong: – Em nhớ anh lắm. Phong mỉm cười hài lòng, anh hôn phớt lên môi cô rồi mới buông ra. Hoàng My nhăn mặt: – Anh gan vừa thôi. Lỡ người ta thấy thì sao? Phong tỉnh bơ: – Có gì đâu, anh chỉ yêu em thôi mà. Hoàng My bặm môi nhéo Phong một cái, anh oằn người lại vì đau. Phong xuýt xoa: – Em không sợ anh đau sao? Hoàng My trề môi: – Không, cho anh bỏ tật. Lâm Phong phì cười, anh định cúi xuống nhưng Hoàng My đã đưa tay ngăn lại và chạy xuống cầu thang khúc khích cười. Phong cũng mỉm cười bước xuống theo cô. Ôi! Cô bé anh yêu sao mà trẻ con đến vậy? Hoàng My vừa về đến nhà thì gặp ba mẹ trong phòng khách. Cô mỉm cười sà vào lòng bà Thái Hoàng: – Ba mẹ đợi con hả? Bà Thái Hoàng nhìn con gái mắng yêu: – Còn nói nữa, ba con chờ con về đấy! Hoàng My quay qua nhìn ba: – Có chuyện gì không ba? – Cậu con vừa điện về bảo là đã sắp xếp chỗ ở và học tập cho con rồi. Hoàng My ngỡ ngàng: – Con phải đi du học sao? Ông Thái Hoàng nhìn con gái nghiêm nghị: – Ba đã làm giấy tờ hết rồi, con chuẩn bị để đi phỏng vấn. Hoàng My ứa nước mắt: – Con không muốn đi, ba đã nói là cho con thời gian kia mà. – Mấy tháng nay không phải ba đã cho con thời gian sao? Nếu còn cãi lời thì đừng trách ba. Hoàng My bật khóc: – Con sẽ không đi đâu, ở đây con học cũng được mà. Bà Thái Hoàng nhìn chồng e dè, rồi khẽ vuốt tóc con: – Đừng bướng bỉnh như thế. Ba mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi. – Nhưng con không muốn đi, ba mẹ đừng ép con. Ông Thái Hoàng giận dữ: – Ba có thể chiều con bất cứ chuyện gì nhưng chuyện này thì không. Con về phòng đi, ba không muốn nghe gì nữa, nếu còn bướng bỉnh, ba sẽ không tha đâu. Hoàng My vừa khóc vừa đứng dậy: – Con sẽ không đi đâu. Nói rồi cô ôm mặt vừa khóc vừa chạy về phòng. Ông Thái Hoàng giận dữ nhìn theo, bên cạnh ông, bà Thái Hoàng thở dài, đúng là Hoàng My giống tính của ba nói, đó là rất bướng bỉnh. Tuần sau thì đến sinh nhật Khoa, cô không muốn đi nhưng lại không có lý do nào để từ chối, giờ này cô chỉ ao ước được ở bên Phong vì mấy ngày rồi cô không gặp anh. Mấy ngày nay cô cứ nhốt mình trong phòng mà khóc, ba cô vẫn không thay đổi quyết định. Cô cũng không muốn nói cho Phong biết vì cô sợ anh buồn và nhất là cô sợ những phút bên nhau sẽ không còn vui vẻ nữa. Đang chìm trong nỗi buồn của mình thì có tiếng gõ cửa và giọng Diễm Chi vang lên: – Mày xong chưa My? – Vào đi! Diễm Chi thò đầu vào, nhỏ ngạc nhiên khi thấy cô chưa sửa soạn gì cả: – Mày sao vậy? Sao không thay đồ đi. Hoàng My vẫn không ngồi lên: – Tao không muốn đi! Diễm Chi la lên: – Không được, cả nhóm đều đến đông đủ, mày không đi kỳ lắm. Rồi cô nắm tay Hoàng My kéo lên: – Lười ghê gớm, có muốn tao thay đồ luôn không? Hoàng My mỉm cười: – Được rồi, nhưng nói trước nếu buồn quá thì tao về đấy. Diễm Chi khẽ lườm bạn: – Sao cũng được, cần nhất là có mặt. Hoàng My chọn cho mình chiếc đầm màu đen rồi ngồi xuống bàn để trang điểm, cô chỉ cần một tí màu lên mắt và một chút son trên môi. Diễm Chi nhìn nhỏ bạn thân, cô phải thừa nhận từ lúc chơi với nhau đến giờ lúc nào cô cũng thấy nhỏ My đẹp một cách hoàn hảo cả. Diễm Chi bước đến lấy khung hình cạnh giường lên xem. Cô nheo mắt nhìn bạn: – Mày phải cảm ơn tao mới đúng, vì chính tao mới là người cột chỉ hồng cho mày và anh Phong. Hoàng My mỉm cười: – Gì nữa đây? Chi bật cười: – Không đúng sao? Nói thật nhé, lúc đó tao cũng có cảm giác mày và anh Phong có gì đó, không ngờ hai người “tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Hoàng My hơi đỏ mặt: – Bây giờ đi chưa? Tao sợ mày quá rồi. Diễm Chi phì cười: – Anh Phong thấy tấm hình này chưa My? Phải công nhận tao chụp hai người đẹp thật. Hoàng My lấy chìa khóa xe trên bàn rồi bước ra khỏi phòng: – Nếu không đi tao nhốt mày trong đây luôn đấy. Diễm Chi lẽo đẽo đi theo bạn ra khỏi phòng. Cả hai đến nhà Khoa thì đã trễ. Vừa bước vào, mọi người đã la lên: – Hai người không đến, thằng Khoa buồn nãy giờ mà tội nghiệp. Diễm Chi cười giả lả: – Sorry. Chúc anh Khoa sinh nhật vui vẻ. Cô đưa cho Khoa gói quà của mình và Hoàng My. Hoàng My không nói gì, cô chỉ cười trước sự đùa giỡn của đám bạn. Khoa bước đến bên cô: |