Bi Thảo Luận Hoa Ti Gôn Trắng - Giao Giao Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Tập 1 Chị Ti Gôn mến thương! Em là một khán giả rất thân thuộc của chương trình "Qùa tặng ...
|
|||||||
| Register | FAQ | Members List | Calendar | Radio and TV | Mark Forums Read |
|
|
#1 |
|
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
|
Hoa Ti Gôn Trắng - Giao Giao
Tập 1 Chị Ti Gôn mến thương! Em là một khán giả rất thân thuộc của chương trình "Qùa tặng âm nhạc" do chị phụ trách. Hôm nay, em yêu cầu nhạc gửi tặng anh Hai em - một người đang tuyệt vọng vì bệnh năng. Em mong rằng âm nhạc sẽ giúp anh Hai em bình tâm, thanh thản lại và có thêm nghị lực để chống chọi với căn bệnh quái ác đang hoành hạnh Anh Hai em yêu thích nhạc Trịnh Công Sơn và các bài hát mang âm hướng dân ca, như: Tình nhớ, Biển nhớ, Tình xa, Ru tình, Ru ta ngậm ngùi, Cát bụi, Một cõi đi về, Ca dao em và tôi, Tiếng hát chim đa đa, Điệu buồn phương Nam... Em xin chị vui lòng sắp xếp cho phát sóng các bài hát em vừa nêu để anh Hai em nghe và quên sầu não. Em cám ơn chị Ti Gôn thật nhiều nghe. Chúc chị trẻ đẹp mãi và chúc chương trình quà tặng âm nhạc tiến bộ mãi không ngừng, để đem niềm vui tươi đến cho mọi người. Em gái Thường Vy. Lá thư gửi về mục "Qùa tặng âm nhạc" của cô bé Thường Vy khiến Ti Gôn bần thần nghĩ ngợi suốt mấy ngày nay. Là biên tập viên phụ trách và giới thiệu chương trình âm nhạc của đài truyền hình Đà Lạt, mỗi ngày, Ti Gôn nhận rất nhiều thư. Lá thư của Thường Vy thật sự gây xúc động cho Ti Gôn. Đây là lá thư đặt biệt hơn bao lá thư khạc Thường người yêu cầu "Qùa tặng âm nhạc" là để chúc mừng sinh nhật, thi đậu, mới quen, kỷ niệm... Nói chung là cho những niềm vui hoặc để nhớ... Riêng cô bé Thường Vy tặng người bênh. Một chứng bệnh... Bệnh gi? Lẽ nào là bệnh ung thư? Nghĩ đến căn bệnh ung thư, Ti Gôn thoáng rùng mịnh Căn bệnh ám ảnh cô suốt đời. Ti Gôn không muốn thấy ai ra đi vì căn bệnh ung thư cả. Đừng, xin đừng! Ti Gôn thực hiện ngay yêu cầu của cô bé Thường Vy cho phát sóng bài "Ru tình". Ôi, âm nhạc huyền điệu! Âm nhạc hãy đem niềm tin yêu đến cho người bệnh. Âm nhạc hãy giúp người bệnh thắng được bệnh tật và cái chết. Ti Gôn tưởng tượng nhu đang nhìn thấy hình ảnh anh Hai của Thường Vy đang nằm trên giường bệnh, ánh mắt mơ mành sáng lên nụ cười nở trên môi héo hắt khi nghe những bài hát mà em gái thân tặng. Ti Gôn cũng muốn làm một chút gì đó cho người bệnh không quen biết. Vẫn bồi hồi với lá thư của Thường Vy, từ đài truyền hình ra về, tâm trạng Ti Gôn chơi vơi... chơi vơi... Buổi chiều. Đà Lạt lạnh nhiều. Ánh nắng nhạt nhòa đã biến mất từ lâu. Những làn sương màu trắng sữa bành bạc giăng ngang lưng trời. Trên đường phố đầy những chiếc áo len đủ kiểu, đủ màu sắc. Ti Gôn thong thả chạy xe một mình. Tự hào về Đà Lạt thơ mộng, Đà Lạt bồng bềnh sương khói. Đà Lạt của ngàn thông xanh, của ngàn hoa rực rỡ. Xe của Ti Gôn lướt qua những căn biệt thự lộng lẫy sang trọng. Nhà nào cũng có hoa. Hoa từ trên lầu cao đổ xuống sắc vàng, tím, trắng, đỏ, lung linh, lung linh. Trên đường về nhà Ti Gôn đầy những cây mimôsa. Vào cuối thu, hoa mimôsa từng chùm li ti vàng áng nở rộ tuyệt đẹp. Chạy xe mà đầu óc Ti Gôn vẫn nghĩ ngợi miên man. Dường như hình ảnh anh Hai của Thường Vy vẫn không rời khỏi tâm trí Ti Gôn. Một người đang tràn trề sức sống bỗng bị cơn bệnh quái ác quật ngã làm mất niềm tin yêu vào cuộc sống. Ở đời, có những điều buồn phiền như thế đấy. Không ai được vui hay trọn vẹn hạnh phúc cả. Tại sao? Tòa lâu đài ở Suối Vàng hiện ra. Cứ mỗi chiểu đi làm về, Ti Gôn ngậm ngùi nhìn tòa lâu đài cổ kính trang nghiêm mà bà ngoại và Ti Gôn đang sống. Tòa nhà dễ đã được xây cất hàng mấy trăm năm rồi, rêu phong đã phủ. Cây cối xanh um xung quanh càng làm tòa lâu đài có vẻ huyền bí. Đặc biệt là những giàn hoa ti - gôn phủ giăng từ ngoài sân đến khắp nhà rất là đẹp. Ti Gôn yêu thích loài hoa mang tên cô. Hay là chính cô mang tên loài hoa mà khi cô sinh ra thì hoa đã phủ khắp tòa nhà rồi. Tòa nhà rộng rãi thênh thang chỉ có bà ngoại với Ti Gôn và vú Ngân sống nên rất quạnh quẽ buồn vắng. Ba người lớn đều có công việc riêng của mình và không ai làm cho ngôi nhà vui hơn được. Chỉ có Ti Gôn và mấy đứa bạn thỉnh thoảng khuấy động một chút lên thôi. Mấy đứa bạn của Ti Gôn khi đến chơi thường nói thầm: "Tòa lâu đài có ma". Thật vậy, quanh tòa lâu đài của bà cháu Ti Gôn, người ta kể bao nhiêu chuyện ly kỳ. Có lần Ti Gôn đề nghị bán tòa lâu đài rồi về chợ mua nhà mới ở, bà Tịnh Yên đã la cô: − Ngôi nhà của tổ tiên để lại, bà cháu ta phải giữ gìn không được bán. Bà Tịnh Yên thuộc dòng dõi quý tộc ngày xưa. Bà rất chuộng thanh danh. Ti Gôn biết bà rất tự hào họ "Tôn Nữ" của bà. Ngôi nhà cổ hoang vắng đã xuống cấp rồi, nhưng bà không chịu bán. Bà còn nói với Ti Gôn: − Tòa lâu đài này mà bán cũng không ai mua đâu. Ti Gôn không chịu: − Sao không ai mua hở ngoại? Nhà cổ xưa quý hiếm lắm đó. Bà Tịnh Yên trả lời: − Người ta bây giờ ở biệt thự nguy nag, có ai thi1ch căn nhà hoang vắng chỉ có trong cổ tích này? Ti Gôn cố thuyết phục: − Có trong cổ tích mới là nhà xưa, nhà quý chứ ngoại. Bà Tịnh Yên hỏi lại: − Con không nghe người ta đồn đãi thêu dệt đu thứ chuyện về tòa nhà của bà cháu mình sao? Ti Gôn biết quá nhiều về những lời đồn đãi xung quanh tòa lâu đài ma. Thật ra cũng có những chuyện xảy ra trong tòa nhà. Cậu Phúc Đông bài bạc thua, cầm cố đồn điền trà của ông bà ngoại. Ông cay đắng rầy la chú mãi. Cậu giận bỏ ra đi. Sau đó chú buồn bã thắt cổ tự tử chết. Cậu Phúc Vinh thì bỏ nhà ra đi vì thất tình. Cậu yêu một người phụ nữ không môn đang hộ đối với gia đình. Ông bà ngoại không đồng ý. Cậu thuyết phục mãi chẵng được. Bị Ông bà ngoại bắt cưới vợ, cậu buồn tức giận bỏ đi tiệt tâm. Ti Gôn không biết cậu Phúc Vinh phiêu bạt giang hô nơi dâu, mà bao năm qua cậu không liên lạc với gia đình. Bà ngoại thỉnh thỏang có nhắc đến cậu. Trong lòng bà, giờ đây đâu còn nỗi oán giận phiền trách cậu nữa. Câu chuyệnn về tòa lâu đài không dừng lại ở đó, mà còn nữa… còn nữa… Chuyện về cha mẹ Ti Gôn. Ti Gôn ngậm ngùi nghĩ đến ông Liên Phong ba cô đã vĩnh viễn ra đi vì tai nạn giao thông. Mấy năm sau, mẹ Ti Gôn bị căn bệnh ung thư quái ác cướp đi mạng sống. Ba Tịnh Xuân từ giã cõi đời khi Ti Gôn vừa mười lăm tuổi. Lứa tuổi mới lớn cần mẹ biết bao. Ti Gôn thèm được tâm sự với mẹ những điều thầm kín riêng tư. Nhưng mẹ đa nằm xuống ngòai khu đồi đầy hoa dã quỳ vàng ánh. Mẹ đã mãi mãi xa lìa Ti Gôn. Trở thành đứa trẻ mồ côi, Ti Gôn được ông bà ngoại dưỡng nuôi. Ông ngoại – cây cùng cây bách của gia đình, chủ nhân của tòa lâu dài nguy nga một thưở vàng son trong phút chốc mất tất cả. Ông gục ngã vì héo hon muộn phiền. Ti Gôn chỉ còn bà ngoại. Bà là nguồn an ủi yêu thương cô. Ti Gôn không còn mẹ, chỉ biết được nằm trong vòng tay ấm áp của bà. Bà là nguồn suối mát dịu êm của cô. Bà Tịnh Yên buồn bã vì bao biến cố dồn dập rồi cũng vượt qua được tất cả. Bản lỉnh của một người phụ nữ quý tộc cao ngạo, kiên cường giúp bà bình tỉnh lại, ổn định cuộc sống. Cuộc sống của bà và Ti Gôn, đứa cháu duy nhất của gia đình. Bà Tịnh Yến đã chăm sóc và lo cho Ti Gôn vào đại học và ra đi làm. Thật là một kỳ công. Cùng với bà Tịnh Yến là vú Ngần. Vú là người quản gia rất trung thành mà cả gia đình đều quý mến. Bà ngoại yêu thương vú Ngần như người em. Cuộc sống của hai bà cháu Ti Gôn có cực thiếu thốn, nhưng vú Ngần nhất định không rời hai bà cháu. Vú săn sóc lo lắng cho Ti Gôn đủ mọi bề. Nếu không có bà ngoại và vú Ngần, cuộc đời của Ti Gôn cũng chẳng còn gì nữa. Những cái chết xung quanh tòa lâu đài là như thế. Ti Gôn nghĩ những cái chết đó chẳng liên quan gi đến tòa lâu đài. Thế mà người đời đồn đãi mãi không thôi: Tòa lâu đài có ma. Những hồn ma về tòa lâu đài vui chơi hoặc gào thét kêu la ầm ĩ. Làm gì có chuyện đó. Ti Gôn chẳng thấy gì. Cô cũng mong gặp được những người thân. Ba mẹ, ngoại, cậu Phúc Đông lắm. Và Ti Gôn chỉ gặp họ trong cơn chiêm bao lặng lẽ. Bao năm rồi, Ti Gôn chỉ biết hình dung khuôn mặt ba mẹ, ông ngọai để mà nhớ, mà thương. Lá thư của Thường Vy lại đến nữa. Ti Gôn cảm thấy khoắc khoải không yên. Thế là cô rủ Thủy Giao – cô bạn đồng nghiệp – cùng đi đến nhà Thường Vy, nhưng Thủy Giao có hẹn. Một mình Ti Gôn phóng xe đến nhà Thường Vy theo địa chỉ cô bé ghi trên bì thư. Nhà Thường Vy ở trên đồi. Con đường đến đó cũng đầy những cây mimôsa hoa li ti từng chùm nở vàng rực. Sao mà giống con đường về nhà Ti Gôn quá nhỉ? Dường như con đường Đà Lạt nào cũng đầy những cây mimôsa. Và điều làm Ti Gôn ngạc nhiên đến độ ngỡ ngàng là nhà Thường Vy cũng có những giàn ti-gôn trắng phủ đầy trước sân giống nhà Ti Gôn quá. Bất giác, bài hát 'Ti – gôn trắng' chợt hiện lên trong tâm trí: 'Dịu dàng như ngọc lung linh. Hạt sương lấp lánh trên nhành ti –gôn. Bâng khuâng giọt nắng nhẹ lăn. Mùa thu mây đậu tím ngần vai em. Xôn xao áo lụa qua thềm. Ti – gôn trắng rợp ngòai hiên nhà nàng. Ta về nỗi nhớ vương mang. Nhói lòng đau, vì muộn màng… tiếng yêu. Ti – gôn nở trắng trời chiều. Em đi để lại hắt hiu tháng ngày. Em về hoa nở hương bay. Ti – gôn trắng xóa cho ai sững sờ. Ti – gôn dạo ấy bơ vơ. Để sầu mấy kiếp câu thơ nhạt nhòa. Em về hoa nở hồn ta. Trăm năm hát mãi bài ca… hẹn hò'. Phụ trách mục quà tặng âm nhạc và biên tập nhiều chương trình ca nhạc, Ti Gôn thuộc rất nhiều bài hát. Cô đang tự hỏi đã có bao nhiêu người yêu cầu bài 'Ti – gôn trắng'. Chắc chắn nhạc sĩ viết bài 'Ti – gôn trắng' này đã nhìn thấy những giàn ti – gôn giăng phủ các ngôi nhà ơ đây và đã viết. Viết cho Đà Lạt, về Đà Lạt, và các bạn trẻ yêu cầu cũng là người Đà Lạt. Mải suy nghĩ vẩn vơ, có người ra mà Ti Gôn không hay. Chính Thường Vy ra mở cổng khi nghe tiếng chuông. Cô bé mừng rối rít khi thấy Ti Gôn. − Ối! Chị Ti Gôn đấy ư? Chị đẹp hơn trong truyền hình nhiều. Ti Gôn chưa kịp lên tiếng thì Thường Vy vui vẻ bồi thêm với giọng liến thoắng: − Nhìn thấy chị trên đài, nghe giọng nói ngọt dịu của chị, nay mới được gặp chị bằng xương bằng thịt, em rất vui. Ôi! Chị quá bộ đến đây thật là hạnh phúc cho em. Ti Gôn tươi cười: − Chị chạy xe chứ có đi bộ đâu. Thường Vy nhìn Ti Gôn với ánh mắt trìu mến, ngưỡng mộ: − Biết chị đến đây, em đã đi rước chị rồi. Thấy vẻ nhiệt tình của Thường Vy, nhưng Ti Gôn lại lắc đầu, xua tay: − Thôi. Chị có phải 'ông lớn' đâu mà Thường Vy đòi đón rước. Thường Vy hỏi lại: − Bộ làm 'ông lớn' mới được đón rước sao chị? Ti Gôn gật: − Thì Thường Vy xem trên tivi đó. Mỗi lần các 'ông lớn' đi đến đâu là được nơi ấy long trọng đón rước. Thường Vy buông giọng tinh nghịch: − Vậy chị cũng là 'ông lớn' đến nhà em, để em long trọng đón rước. Nói rồi, Thường Vy thân thiện nắm tay Ti Gôn đưa vào nhà. Ti Gôn bước theo Thường Vy, nhẹ giọng nói: − Chị đến xem âm nhạc có tác dụng thế nào với người bệnh. Rồi Ti Gôn vỗ vai Thường Vy: − Em gái yêu cầu nhạc tặng anh Hai, hiếm lắm đó nghe. Thường Vy mỉm cười bẽn lẽn: − Thế mà anh Hai em đâu có chịu. Chưa nói hết câu, cô bé vội im bặt. Ti Gôn tò mò hỏi nhanh: − Anh Hai em không chịu nghe hả? Không trả lời mà Thường Vy bảo: − Chị cứ gặp anh Hai em sẽ thấy. Rất tự nhiên, Thường Vy đưa Ti Gôn đến phòng anh Hai va Ti Gôn cũng rất tự nhiên theo chân cô bé. Thường Vy gõ cửa phòng anh trai, cất giọng véo von: − Anh Hai ơi! Có khách. Miệng nói, tay Thường Vy đẩy cửa bước vào phòng, chủ động giới thiệu với Ti Gôn. − Đây là anh Thường Đăng, anh Hai em. Cũng giọng nhanh nhảu của cô bé: − Đây là chị Ti Gôn - phát thanh viên của đài truyền hình thành phố Đà Lạt mình đó anh. Tất nhiên Thường Vy không giới thiệu Thường Đăng cũng biết vì Ti Gôn luôn xuất hiện trên đài. Nhưng cô bé muốn nhấn mạnh với anh trai về việc Ti Gôn đến tận đây. Thường Đăng đang ngối nhìn trừng trên trần nhà, nghe Thường Vy giới thiệu vội quay lại đối diện với Ti Gôn. Trước mặt Ti Gôn là một gã con trai có gương mặt tiều tụy, ánh mắt buồn dịu vợi, tóc rụng lưa thưa. Ti Gôn nhoi nhói lòng. Cô buột miệng với giộng tự nhiên: − Chào anh Thường Đăng. Anh khỏe chứ? Một thoáng cau mày, Thường Đăng đáp với giọng cay đắng: − Tôi không khỏe bằng cô đâu. Ti Gôn cố giữ giọng đùa vui: − Anh là phái mạnh tất nhiên phải khỏe hơn tôi là phái yếu chứ. Mặt mày Thường Đăng nhăn nhó một cách thảm hại: − - Cô thừa biết tôi là người bệnh mà. − Rồi anh sẽ khỏe thôi. Y học ngày càng tiến bộ, bệnh của anh sẽ được chữa khỏi. Ti Gôn nói một hơi theo ý cô mà chẳng biết Thường Đăng bị bệnh gì. Thường Đăng nhìn cô, vẻ cay cú: − Cô nói giống như mấy ông bác sĩ và gia đình tôi vậy. Tại sao ai cũng nói với tôi những điều trái sự thật như thế, tưởng tôi không chịu được hả? Ti Gôn ngồi xuống chiếc ghế mà Thường Đăng vừa đem lại, giọng cô nhẹ nhàng an ủi Thường Đăng. − Bình tĩnh lại đi, anh Thường Đăng. Ai cũng mong anh được khỏi bệnh. Anh nên có niềm tin. Thường Đăng khó chịu kêu lên: − Cô đến đây thuyết giáo tôi nữa à? Hằng ngày nghe đầy tai, tôi chán ngấy những lời này rồi. Cô hãy im cho tôi nhé. Ti Gôn nín thinh nhìn Thường Đăng. Ai mượn cô đến đây? Ai mượn cô nói những lời an ủi động viên anh chàng bệnh họan này, để nghe hắn trút giận? Thường Đăng vẫn chưa thôi: − Nhỏ Thường Vy kỳ thật, biết tôi bị bệnh sắp chết mà cũng không để tôi yên. Ti Gôn lên tiếng: − Thường Vy có làm gì sai đâu? Cô bé chỉ mong điều tốt lành cho anh. Thường Đăng gằn mạnh: − Tốt lành à? Tôi có mượn nó yêu cầu nhạc cho tôi nghe đâu. Suốt ngày nghe Tình nhớ, Biển nhớ, Ru tình… tôi phát điên lên mất. Cuộc sống này có còn gì cho tôi đâu. Thường Vy chen vô phân trần: − Bình thường, anh rất thích nghe nhạc. Em muốn anh được nghe hòai những bài hát anh tâm đắc. Ti Gôn bổ sung thêm: − Thường Vy muốn anh nghe nhạc để lòng anh dịu thôi. Thường Đăng lắc đầu vẻ khổ sở: − Tôi chẳng muốn nghe gì cả. Tôi chỉ mong thời gian đừng hành hạ tôi nữa. Ti Gôn dịu dàng thuyết phục: − Thì anh cứ nghe nhạc để lòng thanh thản và quên hết ưu phiền. Anh đừng nghĩ gì cả. Giọng Thường Đăng thật khô khan: − Sự thật là thế, cô bảo tôi không nghĩ đến sao được? Căn bệnh của tôi… Ti Gôn ngắt lời Thường Đăng: − Chính anh phải có ý chí để chiến thắng căn bệnh của anh. Thường Đăng không tán đồng: − Cô nói mới dễ nghe. Chỉ cần có ý chí là chiến thắng bệnh ư? Tôi đã ở bệnh viện bao ngày, đã phẫu thuật… mà vẫn không thắng được bệnh. − Anh phải kiên trì. Ti Gôn vừa dứt lời, Thường Đăng gắt lên: − Kiên trì chờ cái chết hả? Tôi không chờ nổi. Ti Gôn ái ngại nhìn Thường Đăng. Một người bệnh đang bị kích động. Cô biết những lời mình nói chẳng có tác dụng với Thường Đăng, nhưng vẫn cứ nói: − Anh kiên trì và có niềm tin để chiến thắng căn bệnh. Dẫu có sắp chết thì cũng phải sống vui vẻ, có ích trước khi chết. Thường Đăng trừng mắt với Ti Gôn: − Cô là ai mà dám nói với tôi những lời này? Ai mượn cô đến đây? Sợ anh trai nổi nóng lên làm phiền Ti Gôn, Thường Vy nhỏ nhẹ lên tiếng: − Anh kỳ ghê! Chị Ti Gôn quan tâm đến anh mới ghé đây. Lẽ ra, anh phải cảm kích những lời của chị ấy nói. Thường Đăng phàn nàn: − Cảm kích à? Rặt lời thuyết giáo? Em bảo cô ấy đến đây phải không? Không trả lời anh trai, Thường Vy nắm tay Ti Gôn: − Đi chị! Mình ra ngòai nói chuyện. Ti Gôn theo Thường Vy trở ra phòng khách. Ông Thường, bà Bội Hà - ba mẹ Thường Đăng - đang ngồi trò chuyện. Thấy Ti Gôn, hai ông bà rất niềm nở, ông Thường lên tiếng trước: − Cô Ti Gôn đến đây thật quý hóa. Chúng tôi chỉ là khán giả của đài mà lại được cô quan tâm. Ti Gôn mỉm cười nhã nhặn: − Khán giả cũng như người trong gia đình, bác ạ. Lá thư của Thường Vy làm cho cháu chú ý. Bà Bội Hà tiếp lời: − Nghe Thường Vy bảo có cô đến chơi, chúng tôi rất vui. Nãy giờ cô trò chuyện với Thường Đăng, nó có nói gì phiền cô không? Thường Vy trả lời thay Ti Gôn: − Anh Hai cứ phàn nàn ca cắm mãi. Chị Ti Gôn là khách, mà anh ấy cũng cự nự. Bà Bội Hà bật kêu lên: − Chết chưa! Thường Đăng cự nự cô à? Mong cô đừng chấp nó. Sợ bà Bội Hà ái ngại, Ti Gôn lên tiếng ngay cho bà yên lòng: − Không có sao đâu bác. Anh Thường Đăng bực dọc, day dứt, nói ra được có lẽ sẽ nhẹ lòng hơn. Cháu rất hiểu những trường hợp như vậy. Bà Bội Hà xởi lởi: − Được cô thông cảm, chúng tôi đỡ lo. Ti Gôn nói thêm: − Có điều phải làm sao cho anh Thường Đăng luôn thỏai mái, đừng nghĩ ngợi buồn phiền. Ông Thường chép miệng than: − Khổ nỗi, người mang chứng bệnh ngặt nghèo sao thoải mái được cô? Ti Gôn nhẹ giọng: − Hai bác cứ trò chuyện an ủi mãi và tạo điệu kiện cho anh ấy khuây khỏa mà quên căn bệnh. Ông Thường giơ tay tỏ ra ngán ngẩm: − Thường Đăng có bao giờ quên được bệnh của nó đâu cô? Ti Gôn bật hỏi: − Anh Thường Đăng bệnh sao hả bác? Bà Bội Hà trả lời thay chồng: − Đầu tiên, Thường Đăng phát hiện ở chân nổi một hạch to, không đau gì cả. Khám ở bệnh viện Đa Khoa, bác sĩ bảo là khối u phải mổ cắt bỏ. Đến khi mổ phát hiện là ung thư, họ chuyển vào Trung tâm Ung Bướu trong Sài Gòn. Thôi thì hóa trị, xạ trị đủ thứ, bây giờ vẫn điều trị. Tình hình đã tạm ổn, nhưng Thường Đăng bi quan quá, nó nghĩ rằng nó sắp chết. Ti Gôn lắng nghe chuyện rồi đáp lời: − Các bác sĩ vẫn trị hóa chất cho anh Thường Đăng thì tình hình có khả quan đó. Hai bác làm sao cho anh ấy đừng ám ảnh bởi chứng ung thư và cái chết. Ý chí và nghị lực cũng giúp người ta khỏi bệnh đó bác. Ông Thường gật đầu: − Chữa chạy cho Thường Đăng, chúng tôi luôn hy vọng, chỉ mong các bác sĩ xét nghiệm định bệnh thật chính xác. Ti Gôn biết ông Thường nói thế vì buổi đầu việc xét nghiệm căn bệnh của Thường Đăng chưa rõ ràng chính xác. Thường Vy mang chiếc khay khảm xà cừ xinh xắn có đặt mấy ly nước trái vải đến để lên bàn mời mọi người dùng. Bà Bội Hà bảo: − Thôi, đừng nhắc chuyện Thường Đăng nữa. Cô Ti Gôn đến đây chơi, chúng ta hãy nói chuyện gì vui vẻ đi. Bà đặt ly nước trước mặt Ti Gôn: − Mời cô dùng nước. Ti Gôn mời lại hai ông bà rồi bưng ly trái vải hớp một ngụm. Thương Vy lại mang đĩa mứt mận ra, giọng vui vẻ: − Mời chị Ti Gôn thưởng thức mứt mận, mẹ em làm đấy. Ti Gôn nheo mắt với Thường Vy: − Chứ không phải Thường Vy làm hả? Thường Vy nhe răng cười: − Em chỉ biết ăn thôi, chả biết làm. Bà Bội Hà la con gái: − Thế mà còn khoe, không sợ chị Ti Gôn cười con gái tệ khâu 'khéo tay hay làm'. Ti Gôn buông gọn một câu: − Cháu cũng vậy, nên chẳng dám cười Thường Vy. Thường Vy thích chí reo lên: − Mẹ thấy chưa? Chi Ti Gôn cũng như con. Bà Bội Hà lắc đầu: − Mẹ không tin chị Ti Gôn như con đâu. Người phụ nữ tài giỏi thì cũng 'khéo tay hay làm' lắm, phải không Ti Gôn? Đến lượt Ti Gôn lắc đầu: − Cháu lại không như bác nói đâu. Ông Thường góp lời: − Thời nào cũng có những phụ nữ khéo léo giỏi gia chánh, đàn ông mới có những món ăn ngon chứ. Mọi người cười xòa. Ông Thường quay sang Thường Vy, gõ tay trước trán con gai: − Con liệu đấy, không 'khéo tay hay làm' thì nguy to đấy. Thường Vy làm bộ hỏi ông Thường: − Nguy sao hả ba? Ông Thường cười khà khà: − Thì ế chứ sao? − Ế con còn mừng nữa. − Trời đất! Ông Thường kêu lên rồi quay sang bà Bội Hà: − Bà nghe nó nói không? Ế mà mừng. Thường Vy giải thích: − Thì con ở vói ba mẹ. Ông Thường lắc đầu: − Thôi, ba mẹ không mong điều đó. − Vậy ba mẹ mong tống khứ con ra khỏi nhà hả? Ông Thường gật nhẹ xác nhận lời của Thường Vy: − Đúng. Con gái đâu có ở nhà ba mẹ. Thường Vy lí lắc hỏi lại: − Thế ba mẹ xây nhà lên để ở một mình ư? Ông Thường cười cười không đáp. Thường Vy hướng mắt sang Ti Gôn, phân trần: − Chị thì sao, hở chị Ti Gôn? Ba mẹ chị có xây nhà để ở một mình, lúc nào cũng muốn tống khứ chị ra ở bên ngòai như ba em không? − Chị khác. Ti Gôn trả lời chỉ có thế rồi im lặng. Ba mẹ có còn đâu để tống khứ Ti Gôn ra khỏi nhà một cách đùa vui như ba mẹ Thường Vy. Gia đình Thường Vy thật hạnh phúc, không khí rất đầm ấm vui tươi. Giá như Thường Đăng đừng bệnh thì tuyệt vô cùng. Không nghe Ti Gôn nói gì, Thường Vy hỏi lại: − Chị sao hả, có bị tống khứ như em không? − Nhà chị rộng thenh thang hà. Chị mà bị tống khứ đi thì nhà vắng lắm, đâu thế được. Ti Gôn đáp lời Thường Vy và nghĩ đến tòa lâu đài cổ rêu phong của mình. Phải bao nhiêu người đến ở để cho tòa lâu đài không hoang phế đây? Bỗng dưng, Thường Vy thốt lên: − Vậy em bị ba em tống khứ, em đến ở chung với chị cho nhà đỡ vắng nghe. Ông Thường cười hềnh hệch, đáp lời con gái thay Ti Gôn: − Ba đảm bảo cô Ti Gôn không chứa chấp con đâu. Thường Vy kêu ca: − Sao vậy ba? Con là công dân lương thiện mà. − Lương thiện mà đến nhà người khác ở? − Tại con bị ba tống khứ đi. − Chứ không phải con bị truy nã sao? Bà Bội Hà lên tiếng ngăn lại: − Hai cha con ông nói mà không sợ cô Ti Gôn cười cho. Ai đời nhà có khách, mà cha con lại… Ông Thường nở nụ cười hóm hỉnh: − Cha con tôi nói chuyện vui mà bà la? Ti Gôn buông lời nhận định: − Bác trai rất vui tính. Ông Thường đắc ý nhìn vợ: − Bà nghe chưa? Cô Ti Gôn cũng nói tôi vui. Bà Bội Hà bẻ lại: − Tại ông bông đùa. Ông Thương khẳng định: − Sống phải vui, phải bông đùa chứ. Bà nên nhớ ai cũng thích nghe chuyện vui để… cười. Phải thế không, cô Ti Gôn? − Dạ. Ti Gôn dạ rõ to, Bà Bội Hà cũng cười theo: − Cô mà nghe lời ông ấy thì… − Thì sao hả mẹ? Thường Vy tinh nghịch hỏi bà Bội Hà. Bà thản nhiên đáp: − Thì cái miệng sẽ dài ra vì cười đấy. Ông Thường kêu lên: Ong Thuong keu len: − Nè, bà đừng đổ thừa miệng rộng miệng dài là tại tôi nghe. Bà Bội Hà không nói gì. Cầm nĩa ghim miếng mứt mận đưa cho Ti Gôn: − Ăn mứt đi Ti Gôn. Thường Vy xía vô: − Mứt mận ngon lắm chị. Anh Hai em rất thích món này. Nhắc đến Thường Đăng, không khí đang vui lại chùng xuống. Mọi người trở nên trầm tư nghĩ ngợi và mọi ý nghĩ đó đều hướng về Thường Đăng. Sau đây mục quà tặng âm nhạc xin gửi đến anh Thường Đăng bài hát 'Ti Gôn Trắng', mong anh hãy vui lên và quên hết bao ưu phiền. Thành phố Đà Lạt thơ mộng và đầy những màu hoa. Hoa mimôsa, dã quỳ, sao nhái nở vàng lối đi. Những giàn tigon hồng, trắng rung rinh trước ngõ. Thành phố tràn đầy sức sống. Anh hãy ngắm nhìn hoa và hãy vui sống – Ti Gôn. … Dịu dàng như ngọc lung linh. Hạt sương lấp lánh trên nhành ti-gôn Bâng khuâng giọt nắng nhẹ lăn. Mùa thu mây đậu tím ngần vai em. Xôn xao áo lụa qua thềm. Ti-gôn trắng rợp ngòai hiên nhà nàng. Ta về nỗi nhớ vương mang. Nhói lòng đau vì muộn màng… tiếng yêu. Ti-gôn nở trắng trời chiều. Em đi để lại hắt hiu tháng ngày. Em về hoa nở hương bay. Ti-gôn trắng xóa cho ai sững sờ. Ti-gôn dạo ấy bơ vơ. Để sầu mấy kiếp câu thơ nhạt nhòa. Em về hoa nở hồn ta. Trăm năm hát mãi bài ca… hẹn hò… Giọng hát của người ca sĩ cất lên mượt mà như nhung dịu êm như tiếng gió thì thào ngọt ngào hơn mật ngọt. Thường Đăng ngẩn ngơ và muốn nghe nữa. Bài hát của thằng bạn thân sáng tác thời còn sinh viên khi ghé chơi nhà Thường Đăng, Thường Đăng rất thích. Đa bao ngày không nghe, hôm nay anh cảm thấy lời bài hát như có gì quyến rũ khiến anh ngây ngất: 'Hạt sương lấp lánh trên nhành ti-gôn. Ti-gôn trắng xóa cho anh sững sờ… Bỗng dưng Thường Đăng chợt nhớ giàn hoa ti-gôn trước nhà. Thành phô Đà Lạt, nơi nào cũng có hoa ti-gôn. Nhiều nhà trồng ti-gôn buông rủ trước ngõ như nhà Thường Đăng. Bất chợt, Thường Đăng muốn nhìn ngắm những đóa ti-gôn lung linh trong nắng. Đã bao ngày, Thường Đăng nhốt mình trong phòng kín, không ra khỏi thềm nhà. Trong giây phút hứng khởi, Thường Đăng thay quần áo phóng ra khỏi phòng. Giàn ti-gôn trước nhà bồng bềnh trong gió. Những cành hoa nhỏ li ti như cố vươn mình ra khoe sắc thắm hồng tươi, trắng mịn thật tươi tắn. Không dừng lại nơi cổng nhà, Thường Đăng chạy xe ra ngoài. Trời bên ngoài tươi đẹp biết bao. Thành phố Đà Lạt vẫn nên thơ cuốn hút. Ngàn thông xanh vẫn reo vi vu. Hoa vẫn rực rỡ trong nắng vàng. Thác vẫn đổ rền vang trắng xóa. Đà Lạt chờn vờn khói sương. Đà Lạt đầy sức sống như cô gái xuân thì má hồng môi đỏ. Đà Lạt thơ mộng nồng nàn như thế mà Thường Đăng thì héo hắt. Chỉ có Thường Đăng là héo hắt. Vì đâu? Vì đâu? Căn bệnh quái ác đã ám ảnh anh, đã quật ngã anh. Thường Đăng có muốn thế đâu. Một thanh niên trẻ trung tràn đầy sức sống, một kiến trúc sư tài giỏi sáng tạo, tương lai tươi sáng phía trước. Thường Đăng phơi phới yêu đời. Thế mà tất cả như bọt nước vỡ tan nhanh, Thường Đăng bị bệnh. Bệnh ung thư bướu. Và anh chỉ thấy cái chết đang chờ trước mắt. Ông trời thật bất công với Thường Đăng. Tại sao anh lại mắc bệnh như thế? Anh đã tự hỏi mình hàng trăm hàng ngàn lần mà vẫn không có câu trả lời. Căn bệnh đã làm Thường Đăng suy sụp hòan toàn. Thường Đăng không nghĩ là chạy chữa mà chẳng có kết quả gì, nên đã buông xuôi tất cả. Bỏ mặc những lời khuyên như động viên, không còn hy vọng. Thường Đăng mất luôn cả ý chí. Thường Đăng muốn phát điên lên được. Giữa lúc mọi người đang vui sống mà anh thì chờ chết. Thử hỏi làm sao Thường Đăng chịu đựng nổi. Lời ca tiếng hát cũng không làm anh quên hết ưu phiền. Công việc còn dở dang, các bản thiết kế còn chờ anh về. Thường Đăng không còn niềm tin để làm việc. Anh thật sự đã chết khi biết căn bệnh của mình. Những ngày tháng nằm viện, rồi về nhà điều trị, rồi tái khám, Thường Đăng thực hiện như một cái máy. Anh không còn chủ động bất cứ điều gì, mà nhất nhất đều làm theo ý người thân. Chán chường, tuyệt vọng, Thường Đăng như cái xác không hồn. Bạn bè đến với anh rồi cũng trở về với nhiệm vụ của mình. Chẳng ai có thời gian dành trọn vẹn cho anh. Mà dành cho Thường Đăng sao được, khi anh có còn gì đâu. Thường Đăng tự giam hãm mình trong phòng, không muốn nghe những lời hỏi han, không muốn nhìn thấy những ánh mắt thương hai của ai cả. Chính Thượng Đăng đã tự cô lập mình. Thường Vy yêu cầu các bài hát tặng Thường Đăng và cố ý mở tivi để anh xem. Anh nghe, nhưng anh chẳng muốn nghe và cứ cằn nhằn Thường Vy mãi. Tuy nhiên, khi Ti Gôn tặng bài 'Ti-gôn trắng' thì Thường Đăng lắng nghe và thấy lòng dịu lại. Bài hát thời sinh vien, Thường Đăng rất yêu thích 'Ti-gôn trắng trời chiềú. 'Ti-gôn trắng xóa cho ai sững sờ. Ti-gôn dạo ấy bơ vơ…'. Chẳng biết tâm sự của thằng bạn hay của Thường Đăng đây? Thật sự, bây giờ Thường Đăng đang sững sờ trước hoa đẹp, trước Đà Lạt đầy đam mê quyến rũ. Đường phố đầy bóng người qua lại và mọi người vẫn làm việc bình thường. Chỉ có Thường Đăng ngày tháng qua sống trong tẻ nhạt phí hòai. Những chiếc xe chở khách tham quan lao vút qua. Người phương xa đến ngắm Đà Lạt, còn Thường Đăng ở tại Đà Lạt, mà lại giam mình trong nhà bấy lâu. Dường như nuối tiếc những ngày tháng qua, Thường Đăng cứ chạy xe chầm chậm rong ruổi mãi trên đường phố. Đà Lạt mượt mà xanh với bầu trời trong xanh, với hàng cây lá biếc ven đường. Gió lao xao, một chút lạnh đủ để kéo cho cổ áo và xúyt xoa. Thường Đăng ghé vào quán cà phê gọi tách cà phê đen nhâm nhi. Tách cà phê bốc khói thơm lừng. Ngụm cà phê thật ngon sau bao ngày không uống. Nhỏ Thường Vy không cho anh uống cà phê và hút thuốc lá. Thường Vy bảo bác sĩ dặn… Thường Đăng cũng chẳng thiết tha gì. Thì hãy làm theo lời bác sĩ đi. Nhưng làm theo lời bác sĩ mà Thường Đăng có khỏi bệnh không? Thường Đăng chẳng màng, anh cứ hút va cứ bị ba mẹ, Thường Vy thuyết giáo. Cuối cùng, trong nhà chẳng có một điếu thuốc, Thường Đăng đành chịu. Những bài hát trẻ trung sôi động vang lên từ dàn máy CD. Quán đông người, phần nhiều là những lứa đôi. Họ vào quán, đầu sát bên đầu thì thầm tâm sự cùng nhau. Thường Đăng thèm có một người bên cạnh để trò chuyện. Lúc nãy đi, quên rủ nhỏ Thường Vy theo. Mà đi với Thường Vy chẳng thoải mái gì đâu. Nhỏ như là cô hộ lý khó tính của anh, lúc nào củng buộc anh phải thế này, thế nọ. Phải tuân thủ hàng lô hàng lốc điều mà anh chẳng muốn thực hiện chút nào. Thường Đăng trả tiền cà phê và rời khỏi quán phóng xe đến nhà Nam Thọai – thằng bạn thân. Nhưng Nam Thoại đi làm chưa về. Lại lang thang ngoài đường phố. Trời Đà Lạt lành lạnh. Thường Đăng không khoác áo gió, nếu ở nhà đã bị bà Bội Hà và Thường Vy nhắc nhở rồi. Mặc áo gió kè kè bên mình, anh cũng chẳng thoải mái gì. Thường Đăng ngẩng lên nhìn bầu trời xanh bao la và hít căng vào lồng ngực luồng không khí mát dịu thơm mùi hoa cỏ. Lại nhớ bài hát 'Ti-gôn trắng'. 'Dịu dàng như ngọc lung linh Hạt sương lấp lánh trên nhành ti-gôn…' Chiếc xe vẫn lướt êm trên phố. Không chút nghĩ ngợi, Thường Đăng đến đài truyền hình. Một nhân viên bảo Thường Đăng ngồi chơi, vì Ti Gôn bận biên tập. Thường Đăng thấy mình đường đột khi vào đây, nhưng chẳng lẽ giờ lại bước ra. Cô nhân viên tốt bụng của đài bảo: − Ti Gôn sắp xong rồi. Anh chờ chút xíu nữa thôi. Thường Đăng ráng chờ vậy. Chút xíu hay bao lâu cũng được, miễn anh được gặp Ti Gôn. Ôi! Giây phút chờ đợi sao dài thăm thẩm, dù chờ đợi một người mới quen. Thường Đăng cảm thấy thời gian như ngừng trôi. Cho đến khi Ti Gôn xuất hiện thì anh quá đỗi ngỡ ngàng. Ti Gôn rạng rỡ như đóa ti-gôn tươi đẹp. Có lẽ vì cô mặc chiếc áo trắng có điểm những cánh hoa nhỏ li ti màu hồng phấn thật xinh mà anh liên tưởng đến đóa ti-gôn. Ánh mắt Ti Gôn nhìn Thường Đăng đầy vẻ ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì không tưởng tượng được người tìm cô là Thường Đăng. Anh chàng chịu rời nơi trú ẩn để ghé đây ư? Ghé đây làm gì? Định lên lớp Ti Gôn về việc chen vào khuấy động cuộc sống 'chết" của anh chứ gì? Chẳng sao, Ti Gôn sẵn sàng nghe, sẵn sàng đối đáp với anh. Anh cứ nói, cứ chì chiết cho hả dạ, Ti Gôn chẳng thèm chấp người bệnh đâu. Im lặng… chờ đợi… và Ti Gôn chẳng nghe Thường Đăng lên tiếng. Cuối cùng, Ti Gôn là người lên tiếng trước. − Anh Thường Đăng tìm tôi đấy à? Mắt Thường Đăng bỗng sáng lấp lánh: − À, cô Ti Gôn! Tôi muốn gặp cô. Ti Gôn buột miệng nói nhanh: − Anh vẫn còn ấm ức, tức tối nên muốn gặp tôi để trút giận chứ gì? Thường Đăng chưa có phản ứng thì Ti Gôn nói tiếp: − Anh có muốn gây sự hay trút giận thì cứ trút đi. Tôi sẵn sàng nghe. − Tôi mới vừa nghe bài 'Ti-gôn trắng' mà cô gửi tặng. Cám ơn cô. Không ngờ trước câu trả lời của Thường Đăng, nên Ti Gôn bối rối. Thường Đăng tiếp tục với giọng nhẹ nhàng: − Bài hát tuyệt. Cám ơn cô Ti Gôn đã có nhã ý. Tôi rất thích. Bài hát không nằm trong danh sách những bản nhạc Thường Vy yêu cầu tặng Thường Đăng. Ti Gôn thấy nó dễ thương, cô yêu thích nên muốn chia sẻ cùng Thường Đăng, để anh thấy rằng hoa ở thành phố Đà Lạt rất đáng yêu và cuộc sống rất đáng yêu. Ánh mắt Ti Gôn thoáng nét vui: − Thế à? Anh cũng thích bài 'Ti-gôn trắng'. − Bài hát ruột thời sinh viên của tôi đấy. Bài ca về ti-gôn của thành phố Đà Lạt mộng mơ. Thường Đăng cởi mở đáp, nhưng không nói rõ bài hát của bạn thân anh viết. Ti Gôn khẽ bảo: − Anh có thấy nhà anh ở và những con đường anh đi, ti-gôn vẫn nở hoài, nở mãi. Giọng Thường Đăng bỗng trầm hẳn xuống: − Thế nhưng trong tôi, hoa ti-gôn đã tàn héo lâu rồi. Con ốc vừa mới chui ra khỏi vỏ óc lại muốn trở vào. Thường Đăng làm cho Ti Gôn mừng hụt. Anh vẫn chưa chịu rời khỏi tháp ngà cô đơn, day dứt. Anh còn chìm trong cơn trầm uất đến bao giờ. Nhìn thẳng vào mắt Thường Đăng, Ti Gôn nói nhanh: − Tàn héo là do anh nghĩ thôi, chứ hoa vẫn tươi mãi trên đường. Thường Đăng đột ngột đề nghị: − Vậy Ti Gôn hãy cùng tôi dạo trên đường để xem hoa Đà Lạt nở nhé. Làm sao có thể từ chối lời yêu cầu của một người bệnh. Ti Gôn nhìn đồng hồ. Sắp đến giờ nghỉ. Cô nói với Thủy Giao rồi cùng Thường Đăng rời khỏi đài truyền hình ra ngoài phố. Hai chiếc xe chạy song song, máy xe nổ vang nên chẳng nói được gì. Chạy một lúc, Thường Đăng dừng xe trước một quán ăn và bảo Ti Gôn: − Chúng ta ăn chút gì nhé Ti Gôn? Tôi đi từ lúc nghe chương trình 'Qùa tặng âm nhạc' đến giờ. Ti Gôn trố mắt nhìn Thường Đăng. Lời đề nghị của một kẻ yêu đời chứ có chán chường u uất gì đâu. Ti Gon gật đầu. Hình như cô thích làm theo yêu cầu của Thường Đăng. Vào quán, Thường Đăng hỏi Ti Gôn: − Cô ăn gì, chọn đi. − Gì cũng được anh ạ. Tôi thích nhanh gọn. Thường Đăng gật đầu tán thành: − Tôi cũng thích vậy. Chúng ta ăn xong còn lên đồi trò chuyện. Rõ ràng, Thường Đăng có kế họach cho buổi đi này. Ti Gôn lặng thinh nhìn anh. Mong rằng anh mãi tươi tắn thế này. Rất tự nhiên, Thường Đăng gọi hai đĩa cơm sườn ram và hai ly nước trái cây cho hai người. Bữa ăn đơn giản nhưng Thường Đăng thấy ngon miệng hơn những lúc ăn ở nhà nhiều. Ở nhà, lúc nào bà Bội Hà cũng nhắc: − Con phải ráng ăn. Ăn uống được mới bảo vệ được sức khoẻ. Nghe vậy, Thường Đăng chua xót nghĩ: mình sắp chết còn bảo vệ sức khoẻ làm gì? Có khoẻ nửa đâu mà bảo vệ. Và bao giờ anh cũng ăn cơm với vẻ uể oải bắt buộc vậy. Hôm nay thì khác. Thường Đăng ăn cơm với một người con gái mới quen. Người con gái mà lúc mới đến nhà anh chẳng chút hoan nghênh. Ti Gôn ăn chậm hơn Thường Đăng. Anh đã xong mà đĩa cơm của cô chỉ vơi phân nửa. Chỉ đĩa cơm của Ti Gôn, Thường Đăng mỉm cười: − Cô chưa xong hả? Thế mà bảo thích nhanh gọn. Ti Gôn chống chế: − Tại tôi thích nhìn anh ăn. − Trời đất! Tôi đâu có bảo cô nhìn? − Tại tôi thích. Giọng Thường Đăng có vẻ chế nhạo: − Cô thích nhiều thứ quá chứ? Ti Gôn nghiêm mặt: − Vẫn có điều tôi không thích đấy. Thường Đăng tò mò: − Điều gì? Rất thản nhiên, Ti Gôn đáp: − Tôi không thích những người bi quan chán chường, gặp trở ngại là buông xuôi cả cuộc sống. Thường Đăng mím môi: − Cô nói tôi đấy à? Nghe giọng điệu không thoải mái của Thường Đăng, Ti Gôn vội im bặt vì biết mình lỡ lời. Cô nhìn Thường Đăng, mong cơn giông tố đừng xảy ra để gương mặt kia đừng ủ dột. − Tôi tin anh không là người như thế. Ti Gôn nói nhanh rồi tiếp tục giải quyết cho xong đĩa cơm. Rời khỏi quán, hai người chạy xe thong thả trên đường. Thường Đăng rủ. − Chúng ta lên đồi dạo chơi nhé. Lâu quá tôi không đi phố cũng chẳng lên đồi. Vì anh mãi bận giam mình trong phòng kín, xa lánh tất cả và chờ chết. Ti Gôn định phê phán nhưng kịp im tiếng. Cô không muốn làm Thường Đăng tổn thương. Anh đang vui vẻ phóng xe lên khu đồi hoa vắng lặng. Xuống xe nhìn quanh đồi, ánh mắt Thường Đăng sáng lấp lánh: − Ở đây hoa dã quỳ nhiều quá, cả mimôsa nữa. Ti Gôn gật nhẹ: − Dã quỳ cùng màu vàng như mimôsa. Cả hai rực rỡ óng ả hơn ti-gôn, anh nhỉ? Mắt Thường Đăng ánh nét mơ màng: − Mỗi lòai hoa có một vẻ đẹp riêng. Thiên nhiên thật ưu ái, Đà Lạt mình nơi nào cũng có hoa. Ti Gôn bổ sung lời Thường Đăng: − Đà Lạt có hoa và có nhiều thứ khác hấp dẫn mọi người nữa. Mặt Thường Đăng giãn ra có vẻ tươi tắn. Anh gật nhẹ tán đồng lời Ti Gôn: − Đúng đấy. Đà Lạt còn nhiều thứ khác hấp dẫn. Tôi rất thích nhìn dòng thác chảy tung nước trắng xóa như dải lụa mềm. Và rất tự nhiên, anh rủ Ti Gôn: − Bây giờ chiều rồi. Hôm nào cô tham quan thác Cam Ly, thác Pren với tôi nhé. Lâu rồi, tôi chưa đến đó. Anh thì lâu rồi nơi nào cũng không đến. Ngoài căn phòng yên vắng của anh ra, anh có bước chân đến đâu. Cuộc sống thật sôi động nhưng anh héo hắt từ lâu rồi. Ti Gôn đưa mắt nhìn Thường Đăng. Trông anh hớn hở lạ thường. Khu đồi còn vương chút nắng như đang cuốn hút hồn anh. Bất chợt, giọng Thường Đăng vang lên xa vắng: − Cuộc sống sôi động như thế , mà tôi thì không được sống. Nghe giọng điệu than oán của Thường Đăng, Ti Gôn nói nhanh: − Anh đừng nói thế, anh vẫn sống kia mà. Thường Đăng nhếch mép chua xót: − Tôi sống được mấy ngày hả cô? − Anh đang điều trị có kết quả mà. − Khi y học bó tay thì tôi chẳng tin gì nữa. Ti Gôn động viên: − Anh hãy tin vào điều kỳ diệu của y học. Thường Đăng bật hỏi: − Cô bảo tôi phải làm gì đẩy Ti Gôn ngồi xuống thảm cỏ xanh rì trước măt. Thường Đăng cũng ngồi xuống cùng cô. Và anh hỏi lại với giọng đầy bất lực: − Tôi phải làm gì đây khi cuộc sống sắp chấm dứt? Nhìn thẳng vào mắt Thường Đăng, Ti Gôn đáp nhanh: − Anh cứ sống và làm việc bình thường như bao người khác. − Tôi còn biết bao nhiêu việc phải làm đành bỏ dở. − Anh hãy tiếp tục làm đi, đừng bỏ dở. Làm việc, anh sẽ vui vẻ hứng thú, không còn chán nản nữa. Buông lời khuyên sắc gọn, Ti Gôn chợt tò mò hỏi Thường Đăng: − Thế anh làm gỉ Anh ngưng công việc không ảnh hưởng gì sảo − Tôi thiết kế các công trình, nhà cửa. Ti Gôn reo lên: − Ố! Anh là kiến trúc sư à? Tuyệt quá! Thành phố du lịch của mình cần có những công trình mới lạ thu hút khách tham quan. Anh hãy thiết kế đi ! Thường Đăng hứng khởi: − Tôi đang thiết kế một kiểu khách sạn mới lạ và lãng mạn, cả khu vui chơi nữa. Thường Đăng thích thú: (chắc là tác giả type lộn tên) − Hay quá! Chắc đẹp lắm. Anh tiến hành xong chưa? − Tôi đang lên bảng vẽ, nhưng chán nản quá. Ti Gôn nôn nóng: − Anh bỏ dở chứ gì? Không được, hãy tiếp tục vẽ đi! Thường Đăng nói với vẻ thiếu tự tin: ngược lại, nếu mình ở trong tình cảnh đó thì sao? Ti Gôn lắc đầu, không dám nghĩ đến điều bất hạnh đó. Thường Đăng bỗng xoay người lại nhìn thẳng Ti Gôn, giọng chế giễu: − Cô không trả lời được, phải không? Vậy cũng bày đặt khuyên tôi phải có niềm tin, có ý chí. Niềm tin và ý chí mà chữa được bệnh à? Ti Gôn ấp úng: − Tôi nghĩ và tin như thế. − Cô nghĩ thì có được gì? Giọng Thường Đăng đầy bất mãn. Ti Gôn im lặng một lúc cô thở ra một hơi dài thườn thượt: − Điều bất hạnh xảy ra bao giờ cũng đáng sợ. Thường Đăng cắt ngang lời cô: − Nhưng nó không xảy ra với cô. − Tôi không muốn nó xảy ra với ai cả. Mặt Thường Đăng phủ một đám mây u ám: − Nó đã xảy ra với tôi rồi đó. Tôi đâu thể chối bỏ sự thật này. Lại trầm tư lại u uất. Không lẽ việc Thường Đăng đến tìm Ti Gôn, rủ Ti Gôn dạo chơi khu đồi thế này chẳng có ý nghĩa gì sao? Ti Gôn nhìn Thường Đăng, nhỏ nhẹ bảo: − Dù anh bị gì, anh cũng hãy bình thản. Sống và làm việc sẽ có lợi cho anh. Giọng Thường Đăng bớt nặng nề hơn: − Nghe bài hát cô gửi tặng, tôi cũng có suy nghĩ. Chúng ta không thể ngồi chờ điều xấu xảy đến với mình. Ti Gôn rất mừng khi Thường Đăng thốt lên những lời đó. Nhưng thái độ của anh bất thường quá. Thường Đăng lúc thế này, lúc thể khác thay đổi luôn, khiến cô muốn hụt hơi. Ti Gôn tiếp theo lời của Thường Đăng: − Và chúng ta phải biết xua tan điều xấu đi. − Đúng, xua tan điều xấu đi. Chẳng biết Thường Đăng có xua tan được điều xấu đi khỏi đời mình không? Tuy nhiên lời anh nói bớt vẻ bi quan cũng đáng mừng rồi. Như nhà tiên tri, Ti Gôn tuyên bố: − Yên tâm đi, điều xấu không xảy ra cho anh đâu. Thường Đăng mỉm cười, nụ cười thật hiểm hoi nở trên đôi môi héo hắt của anh. − Ước gì những lời cô nói là sự thật. − Là sự thật. Anh cứ tin đi. − Tôi cũng muốn tin lắm. Thường Đăng đáp và nghĩ đến công việc sắp tới. Anh phải hoàn tất bản thiết kế khách sạn ổ nhện giăng tơ - Kiểu kiến trúc mới lạ. Còn khu vui chơi kiểu dáng hoa quỳ nữa. Và còn nhiều bản thiết kế mà anh đang sáng tạo. Thường Đăng muốn bắt tay ngay vào việc. Anh nói với Ti Gôn: − Cám ơn cô đã đi dạo với tôi chiều nay. Ti Gôn cười phô hàm răng trắng ngần: − Tôi chẳng làm gì giúp được anh, nhưng thấy anh vui là tôi rất mừng. Thường Đăng nhấn mạnh: − Cô đã làm cho tôi thấy cuộc sống có ý nghĩa đấy. Ti Gôn bổ sung lời Thường Đăng: − Dù cuộc sống ngắn ngủi cũng phải sống có ý nghĩa. Thường Đăng đáp một cách nhẹ nhõm: − Vâng. Làm việc và sống tốt. Ti Gôn còn nhắc: − Khi nào anh làm việc quá căng thẳng hãy nghe nhạc, anh sẽ thấy thanh thản ngay. − Nhất là nghe bài "Ti - gôn trắng" tuyệt hay của cô. Ti Gôn lên tiếng thanh minh ngay: − Của nhạc sĩ Bằng Lăng chứ tôi đâu. Anh nói mà không sợ tác giả kiện tôi. Đưa tay ngắt một ngọn cỏ, Thường Đăng đáp một cách tự nhiên: − Cô tặng cho tôi nghe, nên tôi có cảm giác chính cô sáng tác. Ti Gôn lắc đầu mấy cái: − Tôi không dám cướp công của nhạc sĩ Bằng Lăng đâu. − Cô có công phát sóng cho tôi nghe. Vừa nói, Thường Đăng vừa cất tiếng hát trầm ấm: '' Dịu dàng như ngọc lung linh. Hạt sương lấp lánh trên nhành ti - gôn. Băng khuâng giọt nắng nhẹ lăn Mùa thu mây đậu tim ngần vai em". Ti Gôn về nhà với một cảm giác lâng lâng. Âm nhạc đã có tác dụng. Âm nhạc đem lại sự diệu kỳ. Thường Đăng đã bớt vẻ phiền muộn, đã có chút yêu đời để làm việc. Ti Gôn thấy vui. Cô sẽ phát sóng nhiều bài hát cho Thường Đăng nghe nữa. Tòa lâu đài phủ đầy những giàn ti -gôn hồng trắng hiện ra. Ti Gôn mỉm cười nhẹ vu vơ khi nhớ đến bài hát "Ti - gôn trắng". Bài hát phù hợp với những giàn ti - gôn ở nhà Ti Gôn nhiều hơn. Không biết nhạc sĩ Bằng Lăng viết về hiên nhà nàng nào nhỉ? Hẳn là ông đã có một nàng rồi nhỉ? ... Xôn xao áo lụa qua thềm Ti -gôn trắng rợp ngoài hiên nhà nàng Ta về nỗi nhớ vương mang. Nhói lòng đau vì muộn màng... tiếng yêu. Ti -gôn nở trắng trời chiều... Ti -gôn nhà cô phát thanh viên. Ti -gôn đang nở trắng trời chiều. "Ti -gôn trắng xóa cho ai sữn sờ" đây. Giá mà nhạc sĩ Bằng Lăng nhìn thấy giàn ti -gôn trắng phủ đầy tòa nhà cô của cô gái Ti Gôn và gặp mặt cô gái Ti Gôn, có lẽ ông sững sờ kinh ngạc mất. Mải nghĩ ngợi miên man, Ti Gôn không nhìn thấy một gã thanh niên từ trong sân nhà nhìn cô với ánh mắt khó chịu, giọng cất lên cũng khó chịu. − Em đi làm mà giờ này mới về ư? Muộn quá vậy? Đang dựng xe dưới gốc cây kiểng. Ti Gôn giật mình ngước lên. Thấy gã con trai, ánh mắt cô cũng thoáng nét khó chịu nhưng giọng vẫn nhũn nhặn. − Ủa! Anh Mẫn Khôi mới đến hả? Mẫn Khôi là con trai của ông bà Mẫn Dương, chỗ thân thiết với ba mẹ và bà ngoại Ti Gôn. Tình thân của hai gia đình trên mức bình thường, nhưng với Ti Gôn thì chẳng có gì đặc biệt. Nhiều lúc thấy Mẫn Khôi có vẻ thái quá, Ti Gôn bực mình ghê lắm, như lúc này chẳng hạn. Câ hỏi của Mẫn Khôi làm Ti Gôn tức anh ách. Mẫn Khôi ngồi trên chiếc băng đá cùng với bà Tịnh Yên. Bà đã lên tiếng khi nghe Ti Gôn hỏi. − Mẫn Khôi đến khá lâu. Chờ con suốt cả buổi, nó sốt ruột đi tìm con, không chịu ở nhà. Ngoại bảo ra đây đón đó. Con ít có bao giờ về trễ thế này. Ti Gôn đáp lời bà ngoại: − Con có chút công việc, ngoại ạ. Mẫn Khôi nhăn mặt bảo Ti Gôn: − Hết giờ thì em phải lo về nhà ăn uống, nghỉ ngơi. Qúa giờ giấc rồi, còn công việc gì nữa? Giọng điệu của Mẩn Khôi như là hạch hỏi Ti Gôn vậy. Cố nén bực tức, cô thản nhiên đáp trả: − Công việc sau giờ làm. Mẫn Khôi cáu kỉnh kêu lên: − Trời ạ! Việc gì sau giờ làm? Hỏi rồi Mẫn Khôi tự kết luận: − Có nghĩa là sau giờ làm, em đi chơi? Ti Gôn buông gọn: − Việc riêng của tôi. Mẩn Khôi cau mày: − Giờ này em còn phân biệt... việc riêng của em cũng là của anh đó. Ti Gôn nhăn trán phản ứng: − Anh nói mới lạ. Việc của tôi sao là của anh được? Mẫn Khôi cao giọng: − Anh lo cho em từ chút, không là của anh sao được? Anh đến đây từ sớm, định đưa em đi ăn cơm mà em thì còn mãi đi đâu đâu. − Đi đâu thì tôi vẫn về ăn cơm với bà. Anh khỏi lo cho tôi. Mẫn Khôi bất mãn hỏi: − Em nói thế mà nghe được ư? Bà Tịnh Yên chen vào nhắc nhở: − Thỉnh thoảng, Mẫn Khôi đến, con cũng nên đi chơi, đi ăn với Mẫn Khôi. Ngoại ở nhà với vú Ngần có sao đâu? Ti Gôn nhăn mày: − Anh Mẫn Khôi ở nhà nói chuyện với ngoại cũng được vậy. Con có bao nhiêu việc phải giải quyết. Mẫn Khôi kêu lên: − Việc gì em cũng ngưng khi đã kết giờ. Anh đến đây để gặp em mà. Ti Gôn nín thinh. Cô không muốn đôi co với Mẫn Khôi, gã đàn ông đầy vẻ gia trưởng mà Ti Gông chẳng ưa. Không hiểu sao, bà ngoại lại mến mộ hắn. Mẫn Khôi cứ hay chen vào cuộc sống yên tĩnh của cô. Mẫn Khôi không chịu để Ti Gôn vào nhà, anh ta tiếp tục truy vấn: − Thế chiều nay em đi đâu mà về trễ? Ti Gôn vênh cằm lên trả lời hắn: − Tôi đi dạo với một khán giả của đài. − Có chuyện đó ư? Lạ nhỉ? − Có gì lạ đâu, người ta cần thì mình quan tâm. Mẫn Khôi vẫn thắc mắc: − Sao lại có khán giả đi tìm phát thanh viên? Đàn ông hay đàn bà vậy? − Đàn ông hay đàn bà gì cũng đâu quan trọng. Đàn ông đấy. Mẫn Khôi muống bật ra khỏi chỗ ngồi, khi nghe Ti Gôn đáp một cách thản nhiên: − Trời ạ! Em bị gã đàn ông nào quấy rầy vậy? Hắn bảo em đi đâu? Sao không gọi điện cho anh? Ti Gôn nhìn Mẫn Khôi giọng nhẹ tênh: − Tôi không bị gì cả, việc gì gọi điện cho anh. Bà Tịnh Yên thắc mắt chen vô: − Con nói khán giả nào vậy? Phải đề phòng đấy, bây giờ nhiều người ghê lắm. Ti Gôn mỉm cười: − Không có gì đáng lo đâ ngoại. Anh ta tội nghiệp lắm. Như bị kiến đốt khắp cả người, Mẫn Khôi cựa quậy trên ghế, giọng đầy vẻ bực dọc, gay gắt: − Em tội nghiệp hắn ta rồi đi chơi với hắn, rồi còn gì nữa. Thật khó hiểu. Chiếu thẳng vào Mẫn Khôi một cái nhìn lạnh lẽo, Ti Gôn nghiêm mặt: − Anh đừng phê phán, việc tôi làm tôi hiểu. Bà Tịnh Yên chợt hỏi: − Có phải con nói người bệnh gì đó không? Ti Gôn hướng mắt sang bà Tịnh Yên: − Đúng đó ngoại. Anh ấy bệnh nhưng không đến nỗi nào đâu. Mẫn Khôi nhìn Ti Gôn, giọng bất bình: − Em đi với người bệnh, không sợ bị lây bệnh hay hắn nổi cơn bất tử sao? Ti Gôn phân trần: − Anh Thường Đăng đâu có bị bệnh tâm thần mà sợ lên cơn? Chẳng quan tâm đến lời Ti Gôn, Mẫn Khôi phán gọn: − Anh muốn em từ nay về sau đừng đi với hắn nữa. Ti Gôn hất mặt lên hỏi: − Anh làm gì mà ngăn cản tôi? Nghe giọng của Ti Gôn có vẻ gay gắt, bà Tịnh Yên can thiệp: − Mẫn Khôi chỉ muốn tốt cho con thôi. Đừng cãi nhau chứ. Nó đợi con lâu nên sốt ruột đăm lo, bây giờ con về rồi, phải làm cho nó vui, sao lại gây? Ti Gôn phân giải với bà ngoại: − Con chẳng muốn gây làm gì. Nhưng con không muốn anh Mẫn Khôi cứ chen vào cuộc sống và công việc của con. Bà Tịnh Yên đáp xuôi: − Có gì đâu, Mẫn Khôi quan tâm đến con mà. Ti Gôn trả lời bà ngoại, nhưng vẫn muốn cho Mẫn Khôi nghe: − Quan tâm mà bắt con phải làm theo ý của anh ấy à? Mẫn Khôi nhìn Ti Gôn, nói với giọng tự phụ: − Quan tâm đến em, anh mới nói thế. Đừng tưởng ai anh cũng quan tâm đâu. Mặt mày nóng ran, núi tức dâng lên tận cổ Ti Gôn. − Anh quan tâm đến ai cũng được, trừ tôi ra. Tôi chỉ muốn tự do theo ý mình. Mẫn Khôi cười khẩy, bẻ lại: − Tự do là em muốn đi đâu thì đi, về giờ nào thi về à? Ti Gôn nghênh mặt lên hỏi: − Chẳng lẽ tôi phải lệ thuộc vào ai? Bà Tịnh Yên đưa mắt nhìn cháu gái: − Đúng là con phải có người "kềm chân", Ti Gôn ạ. Và giọng bà thẳng thừng bảo: − Người đó là Mẫn Khôi đấy. Ti Gôn giãy nảy lên: − Không đâu, con nhất định không chịu ai cầm chân cả. Nụ cười nở trên đôi môi ngạo nghễ của Mẫn Khôi. Thật đáng nghét! − Không cho cầm chân thì cầm tay vậy. Ti Gôn lườm Mẫn Khôi bằng ánh mắt sắc gọn: − Anh nên nghiêm túc, đừng có đùa với tôi. Bà Tịnh Yên bênh Mẫn Khôi chằm chằm: − Mẫn Khôi giỡn cho vui cửa vui nhà mà con cũng la nữa sao? Nhỏ này kỳ hết biết. Mẫn Khôi hướng mắt sang bà Tịnh Yên: − Ngoại thất đó, Ti Gôn cứ luôn bắt nạt con. Ti Gôn hứ nhẹ: − Ai mà bắt nạt anh. Anh bắt tôi thì có. Mẫn Khôi giơ tay lên giọng chắc nịch. − Anh không bắt nạt em đâu. Anh sẽ chiều em hết mình. − Tôi không mong điều đó. Bà Tịnh Yên kêu lên: − Con nhỏ này! Cái gì cũng không chịu là sao? Rồi bà con hăm he Ti Gôn nữa: − Đừng có mè nheo! Mẫn Khôi chiều con, chứ ngoại thì không đâu. Ti Gôn muốn gắt lên nhưng đành im vì có bà ngoại nơi đây. Tại sao Mẫn Khôi nói gì, bà cũng tán đồng anh ta vậy. Ti Gôn biết ý của bà Ngoại và của Mẫn Khôi. Đừng hòng, Ti Gôn chẳng chịu đâu. Ti Gôn không thích sự có mặt của Mẫn Khôi trong nhà, nhưng hắn cứ hay đến. Mỗi lần hắn xuất hiện là cô có cảm giác không thoải mái. Mẫn Khôi thích quyền lực. Thích điều khiển và áp đặt người khác làm theo ý hắn. Ti Gôn có cuộc sống riêng của cô, đừng ép buộc cô làm theo ý anh. Ti Gôn định vào nhà, để bà ngoại và Mẫn Khôi trò chuyện. Hai người có vẻ tâm đắc hợp nhau cứ tha hò trò chuyện, đừng bắt Ti Gôn phải nghe. Vừa lúc đó, vú Ngàn ra đến mời mọi người vào ăn cơm. Thấy Ti Gôn, vú bảo: − Con về rồi à. Con vào tắm rửa rồi ăn cơm. Mẫn Khôi lên tiếng: − Con định đưa Ti Gôn đi ăn tiệm. Đi ăn với Mẫn Khôi ư? Không. Ti Gôn chẳng có hứng thú gì. Ở nhà cũng phải ăn với hắn, đành chịu vậy. Bà Tịnh Yên vội bảo: − Thôi, tối rồi, con ở đây ăn với hai bà cháu cho vui. Khi khác đi! Vú Ngần cũng góp lời: − Cậu ở lại ăn cơm, chứ đi là chê tài nấu ăn của tôi đó. Ba người cười xòa cùng đi vào nhà, Ti Gôn đã phóng vào trong trước rồi. Bữa cơm của bà cháu Ti Gôn cùng vú Ngần rất đơn giản, canh củ dền hầm sườn heo và cá chiên. Bà ngoại mời Mẫn Khôi, Ti Gôn ái ngại hết sức. Nhưng biết sao? Bao năm nay, cuộc sống của hai bà cháu rất đạm bạc. Thu nhập chẳng có gì ngoài tiền lương của Ti Gôn và tiền bán hoa. Vườn hoa nhỏ thôi, do vú Ngần và Ti Gôn trông nom. Có lẽ bà Tịnh Yên không thấy sự ái ngại của đứa cháu ngoại, bà vui vẻ mời Mẫn Khôi ăn cơm tối với vẻ thân mật. Ti Gôn nhìn bà mà thấy xót xa. Qúa khứ vàng son đã qua. Bà một thời sống trong nhung lụa huy hoàng. Cuộc sống lam lũ cơ cực với đứa cháu vẫn không làm mất đi vẻ quý phái nơi bà. − Ti Gôn ăn đi, sao ngồi thừ ra đấy? Lời nhắc nhở của Mẫn Khôi vang lên làm Ti Gôn giật mình. Hắn cứ chiếu tướng đến cô mãi, cả những lúc suy nghĩ cũng không được tự do. Cô khó chịu bưng chén cơm lên. Mẫn Khôi nào có chịu để cho Ti Gôn yên. Hắn tiếp tục truy vấn: − Em với tên khán giả đi chơi ở đâu. Bộ hắn bệnh hả? Bệnh gì vậy? Ti Gôn trả lời cụt ngủn: − Lên đồi. Mẫn Khôi nhướng mày lên khó chịu: − Khi không hắn rủ em lên đồi chơi à? Điên thật! Bà Tịnh Yên cũng cất tiếng hỏi: − Phải cái thằng bị bệnh nặng mà con kể với ngoại không? Nó hết bệnh rồi à? Ti Gôn chỉ trả lời bà ngoại: − Chưa hết, nhưng anh ấy muốn được đi dạo. Mẫn Khôi cướp lời cô: − Trời đất! Rồi hắn tự tiện rủ em và em chịu đi với hắn à? Ti Gôn thản nhiên: − Tôi không thể từ chối một người bệnh. Mẫn Khôi xẵng giọng: − Em có phải là bác sĩ đâu. Em phải biết từ chối chứ. − Tôi biết việc tôi làm. Ti Gôn trả lời rồi bưng chén và miếng cơm. Bà ngoại lại nhắc nhở: − Lại sắp cãi nữa rồi đấy. Thôi, ăn cơm đi, đừng nhắc chuyện này nữa. Đừng nhắc nữa... Cớ sao Mẫn Khôi cứ nhắc hoài vậy? Dường như chuyện này chưa rời khỏi tâm trí hắn được. Chương trình giới thiệu và trình diễn thời trang trẻ của nhà thiết kế thời trang Thư Bằng được đài truyền hình quay trực tiếp. Thư Bằng từ Sài Gòn ra cùng với mấy người mẫu. Thủy Giao và Thuần Trung được giao nhiệm vụ giới thiệu chương trình. Thủy Giao bị bệnh đột xuất, Ti Gôn được chỉ định thay thế. Giới thiệu buổi biểu diễn thời trang là việc làm không có gì mới mẻ, nhưng với Ti Gôn là việc làm trái khoáy, vì cô chẳng mặn mà gì lắm với thời trang. Ngay từ nhỏ, Ti Gôn đã được bà ngoại giám sát chặt chẽ việc ăn mặc. Ti Gôn xem bà là một mệnh phụ phong kiến. Bà cổ xưa như chính tòa lâu đài cổ xưa của bà vậy. Tai Ti Gôn đầy những lời giáo huấn của bà: − Con gái phải ăn mặc đàng hoàng kín đáo. Nhìn quần áo, người ta đánh giá tư cách của mình đấy. Người đứng đắn không bao giờ mặc hở hang. Bao giờ, bà cũng ngợi ca chiếc á dài: − Chiếc áo dài đẹp quý phái sang trọng, kín đáo, là cái duyên của người phụ nữ Việt Nam, là truyền thống tốt đẹp phải được giữ gìn. Có khi bà hỏi với giọng gay gắt mà chẳng biết hỏi ai: − Thế giới người ta cũng khen ngợi chiếc áo dài phụ nữ, tại sao mình là người Việt Nam mà không mặc? Ti Gôn thường nói với bà Tịnh Yên: − Nghe ngoại nói, biết chắc ngoại là người hoài cổ. Bà Tịnh Yên giận dỗi hỏi lại: − Con nói ngoại hoài cổ là cổ lỗ sĩ không tiến bộ hả? Nào Ti Gôn có dám nói ý đó. Cô mỉm cười, đính chính với bà. − Con nói ngoại là người suốt đời trung thành với chiếc áo dài. Nếu có quyền hạn, con sẽ cấp giấy khen cho ngoại. Bà Tịnh Yên nhìn Ti Gôn, phàn nàn: − Con chế nhạo ngoại đấy à? − Đâu có, con nó thật mà. Ngoại xứng đáng được nhận giấy khen là người bảo tồn văn hóa dân tộc. Rồi cô tinh nghịch nháy mắt với bà: − Ngoại mà dự thi "bà lão mặc áo dài duyên dáng", ngoại sẽ đoạt giải nhất đấy. Bà Tịnh Yên cười vui có vẻ hài lòng: − Ngoại già rồi lo cho lớp trẻ của tụi bây kìa. − Lớp trẻ của tụi con sao hở ngoại? − Làm mai một chiếc áo dài đi. Ti Gôn xoay người yểu điệu trước mặt bà Tịnh Yên: − Cháu của ngoại vẫn mặc chiếc áo dài truyền thống đấy chứ, có làm mai một đâu. Bà Tịnh Yên chỉ vào tivi, phê phán: − Ngoại thấy người ta sửa đổi kiểu cách tùm lum khó nhìn quá. Chiếc áo dài tha thướt rất đẹp, đừng cách tân gì nữa. Bà ngoại là như thế đấy. Xem thường chương trình biểu diễn thời trang hoặc chương trình ca nhạc bà phê phán dữ lắm. − Phụ nữ bây giờ ăn mặc kỳ quái quá, ngoại coi không được. Con mà ăn mặc như thế, ngoại từ luôn. Ti Gôn nhăn nhó mặt mày, đáp lời bà Tịnh Yên: − Lúc nào ngoại cũng bắt con ăn mặc kín từ đầu đến chân như mấy bà ma - sơ trong tu viện, trong trường dòng. Bà Tịnh Yên cười hấp háy đôi mắt. − Ngoại có bắt con giống mấy ma -sơ đâu. Con mặc áo dài, ngoại thấy rất duyên dáng, rất đẹp. Ti Gôn chun mũi lại: − Chỉ có mình ngoại khen con. − Chứ con muốn ai nữa? Chẳng lẽ mọi người đều phải khen con? Bà Tịnh Yên bật hỏi rồi hóm hỉnh bảo Ti Gôn: − Cũng có khi người ta khen thầm mà con không biết đấy. Ti Gôn nũng nịu ôm vai bà ngoại: − Khen thầm, con không chịu đâu, khen trước mặt hà. − Khen trước mặt để thằng Mẫn Khôi khen con. Bà Tịnh Yên vừa dứt câu, Ti Gôn kêu lên: − Con chẳng cần anh Mẫn Khôi khen đâu. − Không thì thôi vậy. Ngoại luôn mong con sống tốt và được khen, được nhiều người mến mộ. Có phải vì thế mà bà Thịnh Yên luôn giám sát các ăn mặc của Ti Gôn. Thật ra, bà cũng không khắt khe cấm đoán gì Ti Gôn nhiều. Bà chỉ luôn bảo: − Người phụ nữ đứng đắn không bao giờ ăn mặc hở hang kỳ dị. Con là phát thanh viên giới thiệu chương trình, mặc áo dài đẹp và phù hợp nhất. Ngoài áo dài, Ti Gôn mặc váy dài, đầm xoè, đầm dài, nhưng không mặc mini jupe. Không biết thời trang mà Thư Bằng thiết kế như thế nào? Có kinh dị quái đản không? Ti Gôn thấy nhiều bộ trang phục người ta chỉ mặc trên sàn diễn thôi chứ chẳng ai dám mặc ra đường. Như vậy thì thiết kế làm chi, có ích lợi gì nhỉ? Bà ngoại mà xem chương trình biểu diễn thời trang do Ti Gôn giới thiệu, bà sẽ ngạc nhiên lắm đấy. Đứa cháu ngoại giống ma -sơ trong trường dòng, trong tu viện của bà vừa giới thiệu vừa khen ngợi những bộ trang phục... kỳ quái lạ lùng chắc bà xỉu mất. Bà sẽ tẩy chay những thứ đó ngay. Ti Gôn hơi lo, tuy nhiên nhớ lại, cô chỉ giới thiệu chứ có mặc đâu mà sợ ngoại la. Nề nếp gia giáo, Ti Gôn quen với nếp sống lời giáo huấn của bà ngoại, cô chẳng bao giờ chạy theo "mốt". Ti Gôn chỉ ăn mặc theo phong cách của mình, miễn không thấy quê là được. Ở đài, ai cũng khen Ti Gôn giản dị nhưng rất sang đó chớ. Ti Gôn cùng Thuần Trung liên hệ với Thư Bằng nắm các mẩu thời trang của Thư Bằng để giới thiệu. Nói chung, Thư Bằng thiết kế thời trang cho giới trẻ. Bộ sưu tập áo dài theo chủ đề. Những mẫu vẽ, những bộ trang phục cho nam nữ sinh viên học sinh đi học, đi chơi. Ti Gôn tin là giới trẻ sẽ thích và chọn những trang phục này. Đài truyền hình trực tiếp giới thiệu biểu diễn, sau đó Thư Bằng mở triển lãm luôn, cũng ngay tại Nhà Văn hóa thành phố Đà Lạt. Bà ngoại xem chương trình giới thiệu xong đã buông câu bình phẩm: − Đà Lạt là xứ lạnh mà thiết kế thời trang cực ngắn, chẳng ai thèm mặc đâu. Ti Gôn chêm vô chọc bà: − Cực ngắn thì mang vớ, chẳng lạnh đâu, ngoại ơi. Bà Tịnh Yên gõ trán Ti Gôn : − Con nhỏ này. Mang vớ bó sát đưa nguyên cặp đùi ra hay lắm há? Nói nữa sẽ bị bà ngoại thuyết giáo một tràng dài, Ti Gôn làm thinh, ra trước hiên nhà đứng săm soi giàn ti - gôn trắng rủ. − Hù! Kèm theo tiếng "hù" lớn là giọng ngâm nga: − Chưa gặp em ta vẫn nghĩ rằng... Có nàng thiếu nữ đẹp hơn hoạ.. Ti Gôn xoay người lại nhìn thấy Thường Vy. − Thường Vy đến hồi nào vậy? Làm chị hết hồn hà. Thường Vy lém lỉnh hỏi lại: − Chị đang nghĩ đến anh chàng nào bị em bắt gặp quả tang sao hết hồn? − Nghe Thường Vy ngâm nga, chị hết hồn đó chớ. Ti Gôn đáp lại. Thường Vy tươi cười: − Thấy chị đứng bên hoa đẹp quá, em tức cảnh sinh tình đọc thơ con cóc cho chị nghe đó. Hay hôn? Rồi Thường Vy trịnh trọng đọc: − Ti Gôn đứng ngắm ti -gôn. Ti Gôn chép miệng reo lên: − Ái chà! Lại còn làm quan lại ra vế đối thử tài thư sinh nữa à? Thường Vy lí lắc bảo: − Chị thữ trổ tài làm thư sinh đối lại xem nào. Ti Gôn lắc đầu: − Chị qua thời làm thư sinh rồi, không đối lại đâu. − Chứ không phải chị đối không được? − Vậy Thường Vy đối được không? − Em... bí. − Thế mà cũng ra vế đối. − Em có ra đâu. Tại xuất khẩu thành vế đối đó chứ. Ti Gôn cười kéo tay Thường Vy lại ngồi xuống chiếc ghế đá cũ kỹ. Thường Vy nhìn quanh quất. Nhà chị giống tòa lâu đài trong chuyện cổ tích ghê. Ti Gôn nhe răng dọa Thường Vy: − Tòa lâu đài có mụ phù thủy nè. Thường Vy nghiêng đầu ngắm nghía Ti Gôn, cười cười đáp: − Có mụ phù thủy xinh đẹp như chị là em muốn gặp ngay. Ti Gôn lắc đầu: − Thôi, chị không làm mụ phù thủy xinh đẹp đâu. − Chứ làm gì? Cô phát thanh viên xinh đẹp phải không? Ti Gôn đáp gọn: − Bây giờ không là phát thanh viên, mà là chủ nhà. Rồi cô hỏi Thường Vy: − Sao em tìm nhà chị hay vậy? − Em ghé đài không gặp chị, hỏi địa chỉ, các anh chị Ở đài cho em biết đó. Đúng là nhà chị rộng thênh thang. Ti Gôn nháy mắt với Thường Vy: − Định khen để chị cho tá túc đấy à? Thường Vy bật hỏi: − Vậy chị có cho em tá túc không? − Không! Thường Vy mà bị hai bác tống khứ ra khỏi nhà, thì người khác chứa chấp chứ không phải chị đâu. Thường Vy vờ phụng phịu: − Chị ích kỷ quá. Ti Gôn cười khì: − Chị chứa chấp để bị người khác kiện chị sao? − Ai dám kiện chứ? − Một anh chàng nào đó. − Chị này... Thường Vy vỗ lên vai Ti Gôn. Bất chợt, cô bé hạ giọng báo: − Chị biết không? Anh Hai em lại chán nản nữ rồi. − Sao? Chị nghĩ anh Thường Đăng đang vui vẻ làm việc mà. Thường Vy kể: − Sau hôm anh Hai em ra ngoài đi dạo về nhà, anh ấy hào hứng lắm. Anh ấy mải miết bên bản vẽ, còn khoe với em là sẽ thiết kế một công trình mới lạ theo truyền thuyết trong khu vui chơi. Em rất mừng thấy âm nhạc đã tác động tích cực đến anh Hai em. Nhưng rồi chỉ một tuần là anh ấy ủ dột trở lại. Đúng là con người thay đổi thất thường, bất chợt buồn, bất chợt vui... Ti Gôn nhíu mày nghĩ đến Thường Đăng. Nhưng cũng không thể trách anh chàng đang khổ tâm vì bệnh được. Ti Gôn chép miệng nói như than: − Khổ quá! Sao anh Hai của em không chịu quên căn bệnh của mình. − Em tưởng mải miết vô bản vẽ, anh ấy sẽ quên hết u sầu. Nào ngờ... anh ấy vứt bỏ qua một bên. Ti Gôn chợt hỏi: − Anh Thường Đăng có tin là các bản thiết kế của anh ấy sẽ được thi công? Thường Vy gật đầu: − Có chứ chị. Lúc trước các bản thiết kế của anh ấy đã được thi công. − Vậy mà lại buông xuôi. Để chị gặp anh Thường Đăng xem sao? Thường Vy lại kể: − Hôm nọ, chị Tần My người yêu của anh Hai đến chơi. Hai người ngồi dưới giàn hoa ti -gôn nói chuyện vui vẻ lắm. Ti Gôn buông gọn: − Vậy hãy nói chị Tần My đến chơi thường xuyên. − Chị Tần My là hướng dẫn viên du lịch cũng bận rộn lắm, có rảnh đâu. − Chẳng biết phải động viên anh Thường Đăng thế nào đây? Ti Gôn buột miệng hỏi mà cũng chẳng biết hỏi ai. Như quên chuyện đó, Thường Vy đưa tay ra chỉ những giàn ti -gôn phủ quanh tòa nhà cất giọng véo von: − Nhà chị có hoa ti -gôn như ở nhà em, nhưng nhiều vô tận. Ti Gôn mỉm cười thoải mái: − Nhà chị có cả rừng hoa ti -gôn lận, bởi vậy chị mới tên Ti Gôn. Thường Vy nhận định: − Tên chị không trùng với ai cả. Ba mẹ chị hẳn là yêu hoa ti -gôn lắm. Ba mẹ hay bà ngoại, ai đã cho Ti Gôn cái tên hoa chẳng giống ai này? Giới thiệu với cô, đây là Bằng Lăng tác giả bài hát "Ti -gôn trắng" mà cô đã tặng tôi trong chương trình quà tặng âm nhạc đó. Nhạc sĩ Băng Lăng đấy ư? Ti Gôn trố mắt nhìn gã đàn ông đang ngồi cùng Thường Đăng dưới giàn ti -gôn trắng. Gã đàn ông cũng nhìn Ti Gôn không chớp. Thường Đăng làm nhiệm vu giới thiệu tiếp. Đưa tay chỉ Ti Gôn, anh nói với Thư Bằng: − Đây là Ti Gôn, phát thanh viên đài truyền hình. − Biết rồi. Giọng Thư Bằng vang lên cắt ngang lời Thường Đăng làm Ti Gôn lộ vẻ khó chịu. Con người có vẻ tự phụ. Anh chàng biết Ti Gôn cũng phải thôi, cô giới thiệu chương trình thời trang của anh. Có điều cô đâu ngờ Thư Bằng là nhạc sĩ Bằng Lăng. Dường như có hai con người trước mắt cô. Thường Đăng kêu lên với giọng ngạc nhiên: − Mày biết Ti Gôn à? Hay thế? Biết hồi nào vậy? Thư Bằng liếc nhìn Ti Gôn: − Mới biết. Ti Gôn vọt miệng đáp trả: − Còn tôi lại không biết nhạc sĩ Bằng Lăng. Thường Đăng nhẹ bảo: − Bây giờ cô biết rồi đó. Đúng là bây giờ Ti Gôn mới biết. Từng giới thiệu bài "Ti gôn trắng" trên đài, bây giờ mới được biết tác giả bài hát. Bằng Lăng tên một loài hoa tím. Thì ra hắn là nhà thiết kế Thư Bằng bạn của Thường Đăng. Thường Đăng cũng tệ, hôm nọ không nói cho cô biết Bằng Lăng là bạn anh. Cũng giọng Thường Đăng vang lên: − Sao trùng hợp thế này? Một người là hoa Bằng Lăng, một người là hoa Ti Gôn. − Thích gì đặt nấy vậy mà. Tại Bằng Lăng có tên tôi trong đó. Thư Bằng trả lời Thường Đăng rồi quay sang Ti Gôn, hất đầu hỏi: − Còn cô chắc là thích hoa ti -gôn nên chọn... Ti Gôn nghiêm nghị: − Tên tôi do ba mẹ đặt. Thường Đăng cười bảo Thư Bằng: − Giá như mày ký tên Ti Gôn dưới bài "Ti -gôn trắng" thì ly kỳ lắm. − Phải ly kỳ thật. Bây giờ Ti gôn gặp Ti Gôn. Ti Gôn suýt bật cười khi nhớ đến vế đối của Thường Vy : "Ti Gôn đứng ngắm ti -gôn". Nhưng cô không cười với anh chàng cao ngạo đáng ghét này. Trong khi đó, Thường Đăng cao hứng nhắc lại với Ti Gôn có vẻ tự hào: − Thư Bằng sáng tác bài "Ti -gôn trắng" dưới giàn ti -gôn này để tặng tôi, không ngờ có nhiều người thích. − Thế mà tôi tưởng tâm sự của nhạc sĩ. − Chẳng tâm sự của ai cả, cao hứng tôi viết thế thôi. Thư Bằng lên tiếng giải thích. Thường Đăng hỏi lại: − Thế mày có cao hứng viết bài "Bằng Lăng tím" không? − Có chứ, tên hiệu của mình mà. Thư Bằng trả lời rồi nói tiếp: − Ngày xưa, thời còn đi học hay cao hứng sáng tác. Bây giờ bận rộn chẳng có thời gian. Ti Gôn bổ sung lời Thư Bằng: − Bây giờ anh bận rộn thiết kế thời trang? Thư Bằng gật gù tán đồng lời Ti Gôn: − Thiết kế thời trang là nỗi đam mê của tôi. Thường Đăng hỏi lại: − Mày vừa nói với tao là ra đây triển lãm đó hả? Thời trang của mày thiết kế thời nào, có mát mẻ kinh dị không? Thư Bằng chỉ Ti Gôn: − Mày hỏi cô Ti Gôn sẽ rõ. Ti Gôn lắc đầu từ chối: − Tôi không am hiểu thời trang. − Cô bảo sao? Thư Bằng ngạc nhiên nhìn Ti Gôn như nhìn một hành tinh lạ nói tiếp: − Cô vừa làm chương trình giới thiệu thời trang mà. − Không có nghĩa là tôi phải am hiểu thời trang. − Nếu không am hiểu sao cô giới thiệu? − Tôi giới thiệu thế nhỏ bạn tôi thôi. − Tôi không tin là cô chẳng biết gì về thời trang. Thường Đăng bỗng hỏi Ti Gôn: − Cô thấy các mẫu thiết kế của Thư Bằng thế nào? − Nói chung đẹp, phù hợp. − Còn chung chung quá. Cô chỉ thấ |