Giai Tri Tuoi Tre Entertainment Network

...Giọt Nắng Yêu Thương-Diễm Thanh...

Bi Thảo Luận ...Giọt Nắng Yêu Thương-Diễm Thanh... Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Tập 1 − Nhật Uyên! Hôm nay sao sô lô? Lam Phượng đâu? Gởi xe trở sân trường, Nhật Uyên ...


Go Back   Giai Tri Tuoi Tre Entertainment Network > Sống Khỏe & Sống Vui > Tủ Sách Tuổi Trẻ > Phòng Truyện > Tiểu Thuyết & Truyện Dài

Register FAQ Members List Calendar Radio and TV Mark Forums Read
Old 06-01-2006, 06:35 PM   #1
chieuhoavang
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
 
chieuhoavang's Avatar
 
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
...Giọt Nắng Yêu Thương-Diễm Thanh...




Tập 1




− Nhật Uyên! Hôm nay sao sô lô? Lam Phượng đâu?

Gởi xe trở sân trường, Nhật Uyên bị chận lại, bằng câu hỏi của Quốc Tuấn.

Nhật Uyên nhếch môi:

− Hôm nay được Tuấn quan tâm, Uyên không biết may hay rủi nữa. Nhưng chắc chỉ là cái cớ để hỏi Lam Phượng đúng không?

Quốc Tuấn cười hiền:

− Tuỳ! Uyên nghĩ sao thì nó là vậy. tại hai bạn đi chung nhau mỗi ngày. Hôm nay vắng Phượng, nên Tuấn hỏi thăm không được sao?

Nhật Uyên cười cười:

− Cũng lạ, Tuấn quan tâm Lam Phượng chả lẽ không biết Phượng đang buồn?

Quốc Tuấn bồn chồn:

− Mấy hôm nay thấy Phượng cứ lầm lì, giờ ra chơi cũng ở trong lớp, mắt buồn như muốn khóc. Tuấn nghĩ, chắc Lam Phượng bệnh, học với nhau ba năm chỉ khi mệt mỏi, Phượng mới chịu nhốt mình trong lớp. Uyên à, chả lẽ Lam Phượng đang gặp chuyện buồn? Gia đình Phượng tuy nghèo, nhưng luôn vui vẻ, hạnh phúc. Nhà Tuấn còn lâu mới có không khí hạnh phúc đầm ấm ấy. Uyên nói cho Tuấn nghe coi.

Nhật Uyên thở dài:

− Do Lam Phượng khéo che giấu mà thôi. Chứ cảnh mẹ ghẻ con chồng làm sao vui.

Quốc Tuấn khựng người:

− Uyên nói sao? Dì Vân không phải là mẹ Phượng à? Họ rất giống nhau cơ mà.

Nhật Uyên chậm rãi:

− Thì giống nhau như ruột thịt, nên Lam Phượng học chung Uyên tới năm lớp 11, Uyên mới biết Dì Vân không phải là mẹ ruột của Phượng.

Quốc Tuấn chép miệng:

− Không ngờ thật, Uyên không nói, Tuấn chẳng tin nổi. Người dưng mà giống nhau quá.

− Thật ra dì Vân tuy không sanh Lam Phượng, dì ấy giống nó, bởi vì Vân là m ruột mẹ Phượng.

Quốc Tuấn thở ra:

− Đã là cháu, sao dì Vân lại hà khắc với Phượng. Người ta nói “sẩy cha có chú, sẩy mẹ ấp vú dì” kia mà.

− Chuyện tình cảm của người lớn và của gia đình Phượng, Uyên không muốn tò mò. Chỉ biết nó chẳng hề sung sướng. May mà ngoại nó buộc dì Vân phải cho Phượng học hành. Ủa Lam Phượng vô rồi kìa.

Nhật Uyên đưa tay chỉ ra cổng trường, Quốc Tuấn cũng nhận ra cô bạn mà anh vừa nhắc tới, đang chậm rãi đi vô.

Tuấn từ tốn:

− Nhìn Phượng không được vui, Uyên chờ Phượng hỏi coi sao. Tuấn lên trước.

Nhật Uyên gật đầu thay câu trả lời. Cô đứng giữa sân trường chờ bạn.

Lam Phượng cười gượng:

− Uyên tới lâu chưa?

Nhật Uyên cong môi:

− Còn hỏi. Người ta chờ dài cổ, tận sáu giờ 15 phút mới đi. Bụng cứ thắc thỏm không yên về Phượng. Sao hôm nay đi học trễ vậy?

Lam Phượng thở dài:

− Tưởng phải nghỉ học ấy chứ. May saocậu Út tới.

Nhật Uyên lo lắng:

− Dì Vân không muốn Phượng học nữa à? Sắp thi rồi, Phượng phải đấu tranh để khỏi lỡ dở. Dầu gì cũng phải có bằng tú tài, khổ bao năm còn chịu được, huống chi vài ba tháng nữa.

Lam Phượng buồn buồn:

− Phượng biết. Chỉ sợ hoàn cảnh o ép quá, dì Vân đang gặp chuyện. Cả tháng nay nhà Phượng lúc nào cũng có người tới đòi nợ. Chán lắm, đôi khi Phượng muốn tìm việc làm cho rồi.

Nhật Uyên nói:

− Ráng thêm ít tháng nữa đã Phượng, nếu cần Uyên phụ giúp. Hứa với Uyên đi.

Lam Phượng trầm giọng:

− Phượng đã nhận của Uyên quá nhiều. Ngoại Phượng biểu làm người đừng để mắc nợ ân tình nhiều, khó trả lắm! Phượng sẽ cố gắng để đi tới đích.

Hình như cả lớp đang bàn tán về một chuyện gì đó, ồn ào, râm ran tới tận ngoài cửa. Khi hai cô bạn bước vào, đột nhiên không khí lớp như như trầm lại, im lặng. Những ánh mắt nhìn Lam Phượng thật lạ, và hầu như chẳng ai cười với Phượng như mọi khi.

Vốn nhạy cảm, nên vừa ngồi vào chỗ, Lam Phượng đã cau mày, hỏi nhẹ cô bạn ngồi giữa Phượng và Uyên:

− Chuyện gì hả Băng Thư?

Băng Thư chối phắt:

− Có gì… đâu.

Lam Phượng nhếch môi:

− Thư cũng biết nói dối nữa à? Tao vẫn như mọi ngày, có mọc thêm mắt mũi, hay sứt môi đâu. Sao mọi người nhìn tao như quái vật vậy? Con gái lớp mình đâu bị tiếng là nhiều chuyện. Sao hôm nay…

Lam Phượng chợt ngưng nói, bởi phía bàn bên có tiếng Ngân Hà chói lói, dù đã cố gắng hạ bớt âm thanh. Nhưng Phượng vẫn nghe rõ:

− Xời! Hồi chiều qua, chính tai Hà nghe bà Tám chửi cô Vân. Bả chửi bẩn kinh khủng. Ở khu mình bà ta nổi tiếng cho vay cắt cổ và tàn nhẫn. Chẳng hiểu sao cô Vân lại nợ bà ấy!

Ngọc Trâm tò mò:

− Nhiều không?

Ngân Hà cắn môi:

− Đâu như ba bốn chục triệu gì đó.

Hà Thanh kêu lên:

− Trời đất, sao nhiều dữ vậy. Tao có thấy nhà Lam Phượng có đồ đạc gì đáng giá đâu?

Nhật Uyên bặm môi:

− Mấy bà nhiều chuyện thật. Đèn nhà ai nấy rạng, ai trả giúp ai không mà nói. Đời này mấy ai không nợ. Xin lỗi mày nha Trân, tao nghĩ gia đình mày chả tốt đẹp gì, đừng bươi chuyện người khác.

Ngọc Trâm tức tối:

− Tao không nói xấu hoặc đặt điều cho ai. Tại con Hà nó kể. Tao không đụng chạm gì đến mày, đừng có ngứa miệng.

Nhật Uyên trề môi:

− Tao cảnh cáo không phải mình mày, đứa nào đụng đến con Phượng, tao không để yên đâu.

Hà Thanh thách thức:

− Không để yên! Chắc mày định đánh tụi tao à? Liệu nổi không?

Lam Phượng nghẹn ngào:

− Nhật Uyên! Đừng nói nữa.

Nhật Uyên gắt khẽ:

− Phượng lúc nào cũng hiền lành sợ tụi nó giận. Chỉ là nợ thôi, chứ nhà Phượng có ăn trộm ăn cướp hay bán thân xác, cướp giật chồng người như ai đâu mà sợ xấu. Nghèo thì vay, từ từ trả, miễn sao không lừa lọc là được. Hừ! Làm như tốt đẹp lắm.

Ngân Hà bật dậy:

− Mày xiên xỏ ai vậy Uyên?

Nhật Uyên tưng tửng:

− Không ai cả. Là tao thích ví von, nhưng ai có tật giật mình.

Lam Phượng khổ sở:

− Uyên, nghe Phượng, đừng nói nữa, nếu không Phượng sẽ bỏ học đấy.

Nhật Uyên xuôi xị:

− Không nói thì không nói.

Nước mắt đã rơi xuống gò má trắng mịn của Lam Phượng. Nhật Uyên xót xa nhìn hai vai Phượng rung nhè nhẹ. Cô tức lắm. Bụng như thầm sẽ tìm cơ hội “trị” Ngân Hà một vố. Thứ con gái nhỏ mọn, lợi dụng lúc gia đình người ta khốn khó mà bôi nhọ. Nó tưởng làm thế nó sẽ có được Quốc Tuấn chắc? Đúng là ảo tưởng.

Băng Thư cắn môi:

− Đừng khóc nữa Phượng, chấp làm thèm vào những điều con Hà nói. Tại nó ghen với Phượng nên tìm cách nói xấu Phượng thôi.

Lam Phượng lè nhè:

− Khổ nổi những điều nó nói đều đúng với hiện trạng gia đình. Phượng chán lắm rồi.

Nhật Uyên định nói câu gì đó, nhưng cô giáo dạy Hoá đã vô lớp, Lam Phượng buồn hiu hắt, đầu cúi thật thấp khi đứng dậy chào cô. Những giờ học trôi qua thật chậm. Quốc Tuấn nghe hết mọi điều xảy ra. Nhưng Tuấn im lặng cho đến tận khi trống trường vang lên báo giờ nghỉ. Quốc Tuấn nhìn thấy Phượng đã cùng Nhật Uyên rời lớp nên anh định theo cho kịp hai cô gái.

Ngân Hà kéo tay Tuấn khi anh bước xuống bậc tam cấp cuối dẫn xuống sân trường. Ngân Hà cất giọng thật ngọt:

− Tuấn à! Chiều qua nhà Hà học vi tính nha. Mẹ mới mua máy cho Hà đấy.

Quốc Tuấn từ chối:

− Chiều tôi kẹp công chuyện nhà. Hơn nữa đang chuẩn bị ôn học kì nên tôi tạm ngưng học vi tính. Ngân Hà có điều kiện thì ráng học đi.

Ngân Hà chớp mắt:

− Học một mình buồn lắm.

− Thì rủ thêm Hà Thanh hay Đức cận ấy. Đức cận học vi tính siêu lắm đấy.

Ngân Hà xụ mặt:

− Hà chỉ thích học với Tuấn.

Quốc Tuấn rùn vai:

− Xin lỗi vậy. Tuấn có người để thích rồi. Chào!

Dứt câu, anh bước thật nhanh tới bãi giữ xe, kịp lúc Nhật Uyên đang dẫn xe ra.

Quốc Tuấn tươi cười:

− Hôm nay Tuấn được điểm 1không, muốn đãi hai bạn một chầu, đi nha.

Nhật Uyên nháy mắt:

− OK liền. Nhưng chầu gì mới được.

Quốc Tuấn nhẹ giọng:

− Tuỳ nhã hứng, muốn gì Tuấn bao nấy.

Nhật Uyên cười toe:

− Bún thịt nướng nha. Đã lâu Uyên không ăn món này.

Lam Phượng nhăn mặt:

− Kìa Uyên! Tụi mình là học sinh, ly kem, ly nước dừa hay ly chè đã là sang rồi.

Quốc Tuấn vui vẻ:

− Phượng đừng ngại. Hôm qua chị Hai Tuấn mới cho “lương” Tuấn một tháng. Chỉ tô bún thôi mà.

Lam Phượng đâu thể chối từ lời mời của Tuấn. Hai chiếc xe honda chạy song song nhau. Lam Phượng ngồi sau xe Uyên còn kịp nhìn thấy vẻ tức tối, hằn học của Ngân Hà đang nhìn theo.

Bà Vân gằn giọng:

− Học hành gì tới giờ mới về. Riết rồi mày không coi tao ra gì nữa hết.

Lam Phượng cắn môi:

− Con học 5 tiết, về dọc đường bị trúng gió nên trễ gần nửa tiếng. Con xin lỗi, cố gắng không để xảy ra lần sau nữa.

Liếc nhanh khuôn mặt Phượng, bà Vân nhận thấy mặt cô đỏ rần, cổ tím bầm những vết gió. Một thoáng chạnh lòng dâng lên, bà muốn nói câu gì đó, khả dĩ trìu mến một chút. Song bà làm không được. Dường như sự hằn học, trầm uất bao năm luôn đeo đuổi bà, bà không thể dịu dàng với Phượng, dù con bé rất ngoan, biết nghe lời ba mẹ chứ không như Lam Hồng. Khổ nỗi “Mấy đời bánh đúc có xương. Mấy đời gì ghẻ mà thương con chồng”. Nghiệt thay, con của chồng bà, lại chính là cháu ruột gọi bà bằng dì.

Bà Vân buông thõng:

− Bệnh thì uống thuốc. Chắc tại hôm qua mày mắc mưa đầu mùa, vô ăn cơm, rồi lấy thuốc mà uống.

Lam Phượng cuối đầu:

− Con thấy đỡ nhiều rồi. Chiều nay dì để con làm bánh, tối con bán.

Bà Vân chậm rãi:

− Khoẻ thì làm, chứ tao không ép, không thôi ngoại mày lại la lắng tao, con yêu con ghét.

Lam Phượng nhẫn nhịn:

− Con làm được mà dì. Con sẽ nói để ngoại hiểu.

Bà Vân thấp giọng:

− Vậy cũng được. Bỏ bán thì uổng, buổi tối bèo bèo cũng kiếm được vài ba chục ngàn, khổ cái tao ló mặt ra bán là họ bu đến lấy hết mọi đồng. Dạo này gia đình khó khăn, dì đành nhờ con vậy.

− Con hiểu mà.

Lam Phượng vừa dứt lời đã nghe tiếng Lam Hồng lảnh lót:

− Mẹ! Cho con mấy chục ngàn.

Bà Vân cau mày:

− Chi vậy?

Lam Hồng dấm dẳng:

− Mua đồ sinh nhật mà mẹ.

Bà Vân gắt:

− Sinh nhật, một tháng mày đi cả chục đám sinh nhật. Đào đâu ra lắm bạn thế nữa. Học không lo học chỉ giỏi chơi bời. Tao cả đời có khi nào biết sinh nhật là gì.

Lam Hồng cong môi:

− Thời của mẹ cổ lỗ sĩ, nói gì nữa. Con đi cả năm, mẹ có khi nào hỏi, sao hôm nay mẹ khó chịu dữ vậy. Sắp đến sinh nhật con rồi. Người ta sẽ trả lại cho mình, có mất đâu.

Bà Vân gằn gằn:

− Tao không mong thứ đồ ấy. Khổ đến nơi mà lúc nào mày cũng làm như con nhà giàu. Tao chán lắm, phải chi mày biết chia sẻ nỗi khó như chị Hai mày tao cũng đỡ.

Lam Hồng trề môi:

− Con khác, chị Hai khác. Chị phải lo lắng cho mẹ. Mà mẹ có cho tiền con không?

Bà Vân thấy Lam Phượng đã bỏ vô nhà, bèn hạ giọng:

− Mày vừa phải thôi con. Muốn xin cũng đừng để con Phượng biết.

Lam Hồng nhếch môi:

− Mẹ sợ Lam Phượng à?

− Tao không sợ. Nhưng ở đời mày cũng nên biết người, biết ta một tí. Lam Phượng học giỏi lại siêng làm. Dạo này không có nó phụ bán thì nhà này cũng khốn to đó con. Lam Phượng chẳng bao giờ xin tiền như mày.

Lam Hồng chấp chới:

− Chị Hai không xin mẹ, vì chị Hai biết bớt xén tiền bán hàng. Đã vậy lâu lâu bà Ngoại còn cho chị ấy tiền nữa.

Bà Vân gắt lên:

− Mày chỉ nói bậy. Bánh làm bao nhiêu đã có số lưỡng. Nếu mày ngoan, biết cách dịu dàng với ngoại thì bà cũng đâu có tiếc mày.

Lam Hồng nhún vai:

− Bắt con ngồi nhổ từng cọng tóc sâu, con thà nhịn ăn. Muộn rồi, mẹ đưa tiền cho con đi.

Bà Vân miễn cưỡng lấy tờ hai chục đưa cho Hồng. Lam Hồng nhăn nhó:

− Hai chục mua được cái gì?

− Nhưng tao hết tiền rồi. Còn phải mua gạo ngày mai và tiền học của Lam Phượng nữa.

Lam Hồng năn nỉ:

− Chưa hết hạn mà mẹ. Cuối tuần đóng cũng được. Cho con them hai chục nữa đi mẹ.

Bà Vân càu nhàu:

− Tao đã nói sáng mai đưa tiền cho con Phượng đóng học. Không được, mày không lấy thì thôi.

Lam Hồng bàn tán:

− Hay mẹ đừng đóng tiền bảo hiểm cho chị Hai, sẽ lợi được bốn chục ngàn.

− Rồi ngoại hỏi, tao nói sao? Thôi đi.

− Mẹ cứ cho em tiền đi mẹ. Con đi bộ đi học, đâu sợ tai nạn mà đóng bảo hiểm. Ngoại có hỏi, con sẽ nói đã đóng rồi.

Lam Hồng vui vẻ:

− Cám ơn chị Hai. Mẹ cho con đi.

Bà Vân ngán ngẩm đưa thêm hai chục ngàn cho Lam Hồng. Được tiền, cô ta chạy ào ra cửa, một lát đã nghe tiếng xe máy nổ giòn giã.

Bà Vân thở dài:

− Con ăn cơm chưa Phượng?

Lam Phượng từ tốn:

− Dạ! Con đi ăn đây mẹ.

Bà Vân chép miệng:

− Phải chi Lam Hồng biết phải trái như con. Mẹ áy náy lắm.

Lam Phượng cười nhẹ:

− Mẹ à! Con không buồn đâu. Bao năm nay chúng ta gọi là nghèo, vẫn cơm trắng cá thịt đủ đầy. Lam Hồng và Trọng Nam chưa một ngày thiếu hụt. Bây giờ bắt các em phải chấp nhận ngay sự túng khổ, tụi nó chưa quen đâu. Từ từ rồi hai đứa nó sẽ hiểu mà mẹ.

Bà Vân cảm động:

− Cám ơn con.

Lam Phượng mở to mắt nhìn bà Vân. Cô không đoán được tâm trạng thật của người dì cũng là người mẹ đã nuôi cô mười lăm năm nay. Chưa kịp trả lời bà Vân, Lam Phượng đã giật mình vì tiếng ồm ồm của người đàn ông lạ:

− Thế nào bà Vân. Bà tính sao về số tiền của tôi?

Bà Vân bối rối:

− Anh Tư à. Mong anh thông cảm cho tôi ít ngày nữa. Ba mấy nhỏ đã về dưới quê bán đất. Có tiền là tôi đem sang gởi anh liền.

Ông Tư gằn mạnh:

− Bà nên nhớ. Tình cảm là một lẽ, với tôi không gì bằng tiền. Đồng tiền là máu là huyết mạch của tôi. Bà đừng có lợi dụng tình cảm của tôi mà lừa gạt tôi là không xong đâu.

Bà Vân nhỏ nhẹ:

− Tôi đâu dám gạt anh Tư. Chỉ xin anh thư thả cho ít hôm nữa.

Ông Tư nhếch môi:

− Ít hôm là bao nhiêu? Bà phải biết khi bà cần, nói một tiếng, tôi đem tiền tới tận nhà. Bây giờ bắt tôi đi tới đi lui, tốn xăng rạc cẳng chẳng có đồng bạc nào. Bà nói đi, tôi cho khất lần cuối đấy.

Trong lúc bà Vân cuống lên buột miệng:

− Dạ anh cho tôi nửa tháng nữa.

Lam Phượng kêu lên:

− Mẹ! Nửa tháng chắc gì đã có tiền, bán đất chứ đâu phải bán heo bán gà mà dễ. Mẹ nên khất bác ấy dài dài một chút.

Ông Tư quét ánh mắt như diều hâu nhìn chằm chằm vào Lam Phượng, ánh mắt ông ta ánh lên vẻ thích thú khiến Phượng thấy bất an làm sao.

Ông Tư gật gù:

− Chà, bà chị có cô con gái xinh thật. Bao nhiêu tuổi rồi.

Lam Phượng thận trọng:

− Năm nay cháu 18 tuổi ạ.

Ông Tư cười cười:

− Chắc cháu còn đi học?

− Dạ!

Quang sang bà Vân, ông Tư hạ giọng nghe thật nhẹ:

− Cháu nó nói phải đó. Tôi sẽ cho bà chị thời hạn 1 tháng. Nếu khi ấy không có, bà chị không được với tôi đâu. Chậc, bà chị có cả kho báu trong nhà mà không biết sử dụng để bữa nào rảnh tôi nói chuyện. Đảm bảo chị hết nợ, còn dư dả nữa ấy.

Bà Vân đã hiểu thâm ý của lão già này. Không ít lần lão cho và vay tiền và ve vãn bà. Nhưng lão chưa đụng mặt hai cô con gái của bà. Chính mụ Tám, chủ nợ của bà đã từng bóng gió về Lam Phượng. Bà đâu ngốc đến mức không biết được giá trị của cô gái. Nhưng bà còn sợ ông Hiệp ba Lam Phượng và mẹ của chính bà.

Ông Tư khoái chí liếc mắt nhìn Lam Phượng lần nữa rồi mới chậm rãi ra cửa.

Lam Phượng rủa:

− Ông già xấu xa.

Bà Vân cười gượng:

− Mẹ xin lỗi, cũng vì mẹ mà lão ta xúc phạm đến con.

Lam Phượng thở dài:

− Ước gì chúng ta trúng được tờ vé số mẹ nhỉ?

Bà Vân buồn bã:

− Một tờ cũng chả nhằm nhò gì. Hơn nữa có bao giờ con mua mà ước trúng?

Lam Phượng cười cười:

− Ngày trước thì con tiếc tiền lắm, từ khi thấy ba mẹ vất vả, tiền bạc thâm hụt nhiều. Con đã cầu xin sự may mắn bằng những tờ vé số. Mẹ biết không, mỗi lần đi chùa con đều xin đức Phật cho con trúng số, con không mơ ra đường nhặt được năm bảy chục triệu đâu, vì của đánh rơi cũng là mồ hôi, nước mắt và máu của con người tạo ra. Nếu ai đó đang nghèo, mà do công việc phải chuyển cho công ty số tiền lớn, không may đánh rơi, họ sẽ quẫn lên mà chết. Nên con chỉ xin được ơn trời ban cho sự may mắn một lần.

Bà Vân nhìn Phượng không thốt nên lời. Con bé thật nhân hậu, giống y hệt Lam Hằng, chị gái của bà. Nếu thật đúng ông trời có mắt, ông trời công bằng thì bà cầu mong bao gia đình hết khổ, chị gái bà đang trôi nổi nơi đất khách, còn sống thì trở về cho Lam Phượng có mẹ. Dẫu gì bà vẫn không thể thương Lam Phượng nhiều như thương Lam Hồng. Biết là tội lỗi đấy, nhưng thật khó sống cho đúng, khi nỗi ấm ức vẫn còn tràn đầy trái tim bà suốt 20 năm. Dù bây giờ Nghĩa Hiệp đã là của bà.

Buổi tối, Lam Phượng một mình với nồi bánh bao ngoài đầu hẻm. Dạo này cô còn xin bà ngoại cho tiền để cô lấy thêm các loại bánh ở Đức Phát về bán. Không biết tại cô có gien bán hàng như mấy dì trong hẻm nói, hay tại cô có ngoại hình dễ thương, mà xe bánh của cô lúc nào cũng đông khách.

Dạo trước, thi thoảng tối thứ bảy hoặc chủ nhật, Phượng mới ra phụ bà Vân bán hàng, những lúc ấy cô luôn đem theo sách hoặc chiếc máy xài pin nhỏ xíu để học ngoại ngữ.

Bây giờ cô chẳng còn thời gian để tranh thủ học bài nữa. Tay luôn gói bánh cho khách. Nhờ vậy cô bán nhanh hết hàng và số bánh bán ra tối nào cũng lời thật khá. Khổ nỗi số tiền bà Vân nợ quá lớn mà khi đổ ra, thì ai cũng đòi lấy trước. Lam Phượng phải bàn với mẹ không trả góp mỗi ngày nữa, kệ họ chửi, mà dồn lại để cuối tháng chia ra trả mỗi người mỗi ít. Bà Vân nghe theo cô và tránh được sự nặng nhẹ của chủ nợ. Bà hoàn toàn tin vào khả năng buôn bán của cô.

Hôm nay Lam Phượng cũng bán xong hàng lúc 9 giờ tối, chỉ còn vài cái bánh bông lan. Nghĩ đến số tiền lời hơn trăm ngàn, cô mừng lắm nên quyết định dọn hàng sớm để về học bài. Vì không nghĩ cô bán nhanh thế, nên bà Vân và Lam Hồng không ra phụ dọn. Thật ra, việc dọn hàng phần lớn do Trọng Nam ra phụ cô, Lam Hồng ngại phải đẩy xe, đẩy tủ nên luôn tránh né.

− Lam Phượng. Còn bánh bao không?

Đang lui cui dọn ghế, Lam Phượng giật mình nhìn lên, cô cười tươi:

− Quốc Tuấn hả! Cơn gió nào đưa bạn đến hẻm này vậy?

Quốc Tuấn cười cười:

− Là Nhật Uyên, nó quảng cáo rùm beng bánh bao của Phượng làm ăn ngon tuyệt. Tuấn muốn thử xem xác suất của lời quảng cáo ấy có bao nhiêu phần trăm đúng.

Lam Phượng hiền lành:

− Nhật Uyên nổ đấy. Phượng còn lâu mới làm được bánh ngon như tiệm dì Moi ở phố nhà Tuấn.

Quốc Tuấn nhún vai:

− Đừng so sánh như vậy. Bánh bao là đặc sản của người Tàu, dù mình có bắt chước thế nào cũng thua họ một chút. Nhật Uyên nói bánh Phượng cũng ngon, nó đâu dám để Tuấn gọi là “bà Tám xạo”.

Lam Phượng từ tốn:

− Hôm nay hết bánh rồi. Nếu Tuấn có nhã ý ủng hộ Phượng thì mai ghé vậy!

Quốc Tuấn chặc lưỡi:

− Sao nhanh thế. Vậy là lời Nhật Uyên chính xác.

− Không hẳn đâu. Tại Phượng làm ít, bán nhanh còn về học bài nữa.

Quốc Tuấn chợt nhớ:

− Trong cái xui vẫn còn cái hên. Để tôi phụ Lam Phượng dọn hàng về, rồi Phượng giải giùm Tuấn bài tập môn sinh nha.

Phượng tròn mắt:

− Tuấn lại trêu Phượng nữa. Bài tập sinh ấy có khó lắm đâu. Tuấn học môn này cũng siêu mà.

Quốc Tuấn cười:

− Nhưng ai dám khẳng định trong cái toàn diện giỏi, không có những khe hở “ngu” nhỉ?

Lam Phượng bật cười:

− Chịu thua. Nhưng nói trước chỉ 15 phút thôi nha. Xong bài tập là về. Vì mẹ Phượng khó lắm.

Cả hai đẩy xe bánh về tới nhà, kim đồng hồ mới chỉ số 9 giờ 10 phút.

Bà Vân ngạc nhiên:

− Đã hết rồi sao con dọn về?

Lam Phượng cười tươi:

− Hết rồi mẹ ạ. Hên kinh khủng, tất cả tiền con để trong giỏ, mẹ kiểm đi.

Bà Vân nhìn Quốc Tuấn:

− Cậu đây là…?

Lam Phượng cười trong khi Tuấn chào bà Vân.

− Lớp trưởng lớp con đấy mẹ. Tuấn đã tới nhà ta hai lần dạo tết, mẹ quên rồi à?

Bà Vân giả lả:

− Mẹ nhớ mang máng. Già rồi, nên đầu óc lú lẫn. Cháu thông cảm, nhà cháu gần đây không?

Quốc Tuấn lễ phép:

− Thưa bác, nhà cháu bên Bình Thạnh lận.

Bà Vân kêu lên:

− Xa thế, mà cũng chịu khó sang đây mua bánh ủng hộ Lam Phượng à?

Quốc Tuấn chậm rãi:

− Dạ! Là cháu sang nhờ Phượng giải bài tập bác ạ. Bài khó quá mà mai tụi cháu đã thi thử học kỳ rồi.

Bà Vân mau mắn:

− Ra vậy, Phượng à để đó mẹ dọn cho, con vô học với bạn đi.

Lam Phượng chạy vào phòng, bị Lam Hồng hỏi vặn:

− Chị có anh chàng xịn thật. Thân với chị không?

Lam Phượng bật cười:

− Sao Hồng biết anh ấy xịn?

− Là em thấy ảnh đi Future Nhật nè, lại đẹp trai như diễn viên Hàn Quốc áy. Chị Hai à, phải ảnh…

Lam Phượng lắc đầu:

− Đừng đoán mò. Quốc Tuấn là bạn học cùng lớp, đã có một nhỏ ở lớp chị kết Tuấn lắm. Thôi để chị học đã, khuya rồi.

Lam Hồng nói với theo:

− Hôm nào chị giới thiệu cho em quen anh Tuấn nha.

Lam Phượng ngỡ ngàng:

− Chi vậy?

Lam Hồng vẻ tinh quái:

− Thì chị cứ cho em quen đi, chị sẽ có câu trả lời thôi mà.

Lam Phượng thắc mắc hoài thái độ của Lam Hồng. Con nhỏ học sau cô 2 lớp, nhưng lại giỏi hơn cô ở tất cả các mô đen ngoài xã hội. Chưa chừng con nhóc đã yêu rồi kìa. Bây giờ tụi học sinh cặp bồ tá lả, hệt phim ảnh. Nó vẫn chê cô là chị Hai lúa, là cù lần mà.

Lam Phượng đặt cuốn sinh lên bàn, cô cười cười:

− Đâu “ông” còn bài nào chưa giải ra chỉ tôi coi.

Quốc Tuấn le lưỡi:

− Gớm tự nhiên nâng chức cho Tuấn chi vậy. Ông mà mới lóc tóc học 12, các cháu nó cười thúi óc. Bài tập số 1 về các quần thể ấy.

Lam Phượng kêu lên:

− Bài ấy không khó, chỉ dài dòng một chút thôi mà.

Quốc Tuấn nói:

− Tuấn làm hoài, nó vẫn sao sao ấy, Phượng giải đi.

Lam Phượng cười nhẹ:

− Xét cấu trúc di truyền của các quần thể sau đây = không,25AA

Quốc Tuấn ngắt lời Phượng:

− Tuấn xin lỗi, nhớ lộn, là bài 2, có cánh đồng trồng bắp gồm 1000 cây bắp đủ kiểu gien. Mỗi cây trung bình có 2 trái, mỗi trái trung bình có 200 hạt, gồm 2 loại, hạt đỏ và hạt trắng. Cho biết gien trội A, qui định hạt đỏ có tần số không,7, gien lặn tương ứng qui định hạt trắng:

− Tính tần số gien trong quần thể bắp trên.

− Tính số hạt đỏ và số hạt trắng khi thu hoạch, biết rằng quá trình thụ phấn xảy ra hoàn toàn ngẫu nhiên và tự do.

Lam Phượng chắt lưỡi:

− Học thuộc lòng đầu bài, mà không tìm ra cách giải cũng lạ nhỉ.

Quốc Tuấn cười:

− Đôi khi đầu óc cứ lang thang thế nào ấy.

Lam Phượng gật đầu:

− Đùa đấy, hồi chiều Phượng mất cả giờ đồng hồ đánh vật với bài giải cũng không biết đúng không nữa. Vì Phượng không có sách giải để đọ.

Quốc Tuấn từ tốn:

− Kệ, cứ tìm ra phương pháp giải là được. Toán lý hoá, Tuấn không ngán, sao môn Sinh này khó nuốt quá.

Lam Phượng đùa:

− Tại Tuấn đau thích làm bác sĩ, mà mơ ước thành tiến sĩ toán lý hoá nên môn Sinh né Tuấn là đúng.

Quốc Tuấn nheo mắt:

− Nói vậy Phượng thích nghề y? Sao không đăng ký thi y khoa, lại ghi danh thi ngoại thương?

− Tại kinh tế để học ngành y dài quá. Phượng đành chọn con đường tương đối ngắn để sớm vào đời.

Nói câu này hình như mặt Phượng thoáng buồn. Thấy Tuấn ngó mình đăm đăm, Lam Phượng nói nhỏ:

− Để Phượng giải bài nha.

“Trước tiên tính tần số gien X

Quần thể bắp có 2 gien A và X

Gọi p là tần số A; q là tần số của X thì:

p + q = 1 q = 1 – p = 1 – không,7 = không,3

Tính số hạt đỏ, số hạt trắng thì trong quá trình thụ phấn hoàn toàn tự do và ngẫu nhiên, bởi vậy trong quần thể:

P

AA x AA

AA x AX

AA x XX

AX x AX

AX x XX

XX x XX

GT/P Giao tử x Giao tử

(không,7A : không,3X) (không,7A : không,3X)

không,40AA : không,21AX : không,21AX : không,09XX

F1 3 kiểu gien: 40% AA : 42% AX : 9%XX

2 kiểu hình: 91% hạt đỏ : 9% hạt trắng

Suy ra: Tổng số hạt trong 1000 cây bắp là:

200 x 2 x 1000 = 40không.000 hạt

Số hạt đỏ: 40không.000 x 91 = 364.000 hạt đỏ

Số hạt trắng: 40không.000 x 9 = 36.000 hạt trắng”

Lam Phượng vừa nói vừa ghi thật nhanh trên giấy nháp.

Quốc Tuấn kêu lên:

− Ôi trời, hồi chiều Tuấn tính lộn giữa hai giao tử, nên đáp số hạt đỏ và hạt trắng chẳng giống Phượng làm. Công nhận Phượng “suya” thật, không có sách giải mà làm thật gọn.

Lam Phượng thản nhiên:

− Do Tuấn ỷ vô sách giải quá nhiều nên phân tán đầu óc. Chứ Phượng cứ giải đại, cũng may Phượng không học lệch môn, nên sinh hay toán lý hoá Phượng vẫn yêu thích như môn văn hay Anh ngữ vậy.

Quốc Tuấn chép miệng:

− Phải nói là tất cả các môn học, môn nào Phượng học cũng giỏi thật.

− Tuấn biết vì sao không?

Quốc Tuấn lắc đầu.

Lam Phượng nhỏ nhẹ:

− Phượng không may mắn như Tuấn, như Ngân Hà, Nhật Uyên, nên phải tự trang bị kiến thức cho mình hoàn thiện nhất để khi vào đời, bị quăng vô đâu cũng sống được.

Quốc Tuấn quan tâm:

− Hình như Phượng đang gặp khó khăn về kinh tế?

Lam Phượng lắc đầu:

− Kinh tế là phần ba mẹ phải lo. Phượng chỉ biết học và khi rảnh phụ mẹ bán mà thôi. Tuấn đừng nghe Nhật Uyên, nó hay phát thanh bừa bãi lắm.

Quốc Tuấn nhẹ lời:

− Tuấn nghĩ Nhật Uyên không nói bậy việc này. Bạn bè cùng lớp, Phượng có khó khăn gì nên cho Tuấn được chia sẻ. Chúng ta đã học với nhau ba năm, đủ thời gian để chúng ta cảm thông và hiểu nhau.

Lam Phượng nhếch môi:

− Cám ơn Tuấn đã quan tâm. Thực tế Phượng chưa cần đến sự giúp đỡ của các bạn. Nhưng khi cần, nhất định sẽ phiền bạn rồi. Tuấn này, Ngân Hà…

Quốc Tuấn chau mày, cắt ngang câu nói của Phượng:

− Thôi mà Phượng, cho mình xin hai chữ bình an đi. Mẹ Tuấn rất khó khăn trong việc đánh giá bạn gái của hai anh trai Tuấn. Gặp Ngân Hà có vài lần, bà đã đe trước đe sau Tuấn rồi.

− Về điểm gì nhỉ? Ngân Hà không rực rỡ nhưng có duyên, gia đình lại giàu có, môn đăng hộ đối với nhà Tuấn còn gì.

Quốc Tuấn nhăn nhó:

− Mẹ Tuấn chê Ngân Hà ăn nói vô duyên, còn nhỏ mà đã đua đòi, chưng diện, lớn chút nữa chẳng biết làm gì ngoài việc làm đẹp và phá của.

Lam Phượng le lưỡi:

− Mẹ Tuấn khắt khe ghê. Ở đời có luật bù trừ mà. Ngân Hà con một sau này nó có cả tài sản kếch xù thì vài nhược điểm đó có sao.

Quốc Tuấn thản nhiên:

− Mẹ Tuấn đã không ưa, thì dưa dẫu ngon vẫn tìm ra giòi. Thôi đừng nói chuyện Ngân Hà nữa.

Lam Phượng cười:

− Vậy thì chia tay nha. Phượng còn bài địa chưa học.

Quốc Tuấn năn nỉ:

− Tuấn học với Phượng nha.

Lam Phượng lắc đầu:

− Thôi ông. Học bài, học chung làm sao được, với lại cũng khuya rồi, Tuấn về cho kịp, không thôi chị Năm dẫn xe Tuấn về nhà đấy.

Nghe Phượng nhắc, Tuấn mới nhớ đến chiếc Future đang gởi ngoài hẻm cho chị bán thuốc lá lẻ.

Quốc Tuấn vẻ tiếc nuối:

− Phượng không nhắc, Tuấn dám quên thật cứ nghĩ mình đi bộ nữa chứ. Thôi thì chia tay vậy.

Quốc Tuấn vừa đứng dậy, Lam Hồng từ trong nhà bước ra, cô bé cười cười:

− Cái gì mà anh đòi chia tay chị em vậy?

Lam Phượng nạt đùa:

− Lam Hồng, em nói kiểu gì vậy.

Lam Hồng tỉnh bơ:

− Thì em vừa nghe được anh ấy nói.

Quốc Tuấn cười cười:

− Chào em. Em là em gái chị Phượng à?

Lam Hồng nhìn Tuấn, ánh mắt thật đắm đuối:

− Dạ! Và em còn biết rõ anh là lớp trưởng của chị Phượng.

− Sao em biết, Lam Phượng kể à?

Lam Hồng cong môi:

− Còn khuya chị Phượng mới kể. Là em học chung trường của anh. Tất nhiên em phải biết rất rõ lớp đàn anh của mình. Em tên Hồng. Trịnh Thị Lam Hồng, lớp 10A7.

Quốc Tuấn gật gù:

− Ra thế! Hân hạnh được quen em.

Lam Hồng vui vẻ:

− Em cũng thích quen anh. Nhưng chị Hai em thì không muốn. Bây giờ em quen anh rồi, nhất định anh em mình sẽ có ngày nói chuyện thân mật.

Lam Phượng nhăn mặt:

− Hồng à! Nếu em muốn, hôm nào anh Tuấn sẽ đến nhà mình cho em nói chuyện. Bây giờ để anh ấy về.

Lam Hồng kêu lên:

− Chị à, mới 10 giờ thôi mà.

Lam Phượng gạt phắt:

− Chị còn phải học bài, cả Tuấn cũng vậy, mai tụi chị thi. Nhà Tuấn lại xa nữa.

Quốc Tuấn thấy vẻ mặt không vui của Lam Hồng, vội nói:

− Lam Phượng nói đúng đấy, sáng mai khối 12 thi trắc nghiệm. Anh hứa thi xong sẽ dẫn em đi ăn kem, chịu không?

Lam Hồng tươi rói:

− Là anh hứa đấy nha. Kem Bạch Đằng hoặc cà phê Lê Lợi, em khoái lắm.

Lam Phượng ngao ngán trước vẻ sành sỏi của em gái. Mẹ Vân đã quá nuông chiều con bé, không cẩn thận nó sẽ sa đà theo vũ điệu nhảy mất. Mới 16 tuổi mà nói năng với con trai đã biết điệu đàng rồi.

Tiễn Quốc Tuấn ra cổng, Lam Phượng quay vào học bài, đêm đi dần vào chiều sâu, Lam Phượng mới trở vô phòng.

Sáng chủ nhật, Lam Phượng định ngủ nướng thêm một chút, nhưng đã bị Trọng Nam gọi dậy:

− Chị Hai ơi, dậy đi, bà ngoại nhắn chị kìa.

Nghe nhắc tới ngoại, Lam Phượng vội bật dậy, cô hỏi gấp:

− Ngoại nhắn ai hả nhóc?

− Ngoại nhắn mợ Út, biểu chị về bển cho Ngoại gặp.

Lam Phượng thắc thỏm:

− Có chuyện gì à? Mợ Út đâu?

Trọng Nam nhún vai:

− Mẹ và mợ Út đi chợ rồi. Hai bà họp mặt là rủ nhau ghé hàng bún ốc trước tiên. Chị Hai cho em đi với nha.

Lam Hồng đang ngủ, chợt trề môi:

− Thôi đi mày, Ngoại đâu ưa mày đi chi cho mệt vậy.

Trọng Nam không vừa:

− Ngoại không thương chị thì có. Còn em thì quên đi nha. Nhất chị Hai nhì Trọng Nam đó chị.

Lam Hồng cáu kỉnh:

− Phải rồi, tao đâu khéo nịnh Ngoại nên bà ghét, đành chịu. Thời gian sẽ chứng minh để Ngoại biết đứa nào thương kính bà.

Trọng Nam bật cười:

− Ngoại đã có 16 năm để phân tích rồi đó chứ. Nói chị đừng buồn, chứ ngoài vụ nhảy đầm, mê ca nhạc ra, chị không hề thương ai ngoài tiền cả. Chị cứ thế, có ngày sẽ khóc đấy.

− Thằng quỉ, tao thích sao kệ xác tao, bảnh mắt đã trù ẻo người ta.

Lam Phượng cười cười:

− Đừng gây nhau nữa. Hồng coi nhà để chị và Trọng Nam về Ngoại coi sao. Bà có quà chắc không quên phần em đâu.

Lam Hồng đành truồi khỏi giường. Nói vậy cho bõ ghét thằng Nam hay phá cô, chứ cô đã có hẹn rồi. Đi biển Tiên đồng ở Suối Tiên không thích hơn tới nhà Ngoại à. Được bà cho ít tiền thì phải trân người nghe bà ca cổ cả tiếng đồng hồ. Chán chết được.

Trọng Nam và Lam Phượng chạy xe đạp xuống nhà Ngoại ở Tân Bình. Đường khá xa nên phải chín giờ rưỡi, cả hai mới tới được nhà.

Mở cửa cho hai chị em là cu Tí con thứ ba của cậu Út. Nhận ra khách là Lam Phượng, thằng bé kêu lên:

− Chị Phượng hả, có anh Nam nữa à? Ngoại nhắc chị từ sáng đến giờ.

Lam Phượng cầm tay thằng nhỏ:

− Chuyện gì hả Tí? Ngoại không khoẻ hả?

Thằng bé lắc đầu:

− Ngoại vẫn khoẻ. Đang ở trong phòng, chị vô đó đi.

Lam Phượng chưa kịp nói câu nào, Trọng Nam đã ý tứ:

− Chị Hai vô thăm Ngoại đi. Chắc Ngoại có điều gì cần nói riêng với chị.

− Nhưng em không vào chào bà, bà sẽ giận đấy.

− Em vào chứ. Nhưng sau chị một chút.

Lam Phượng gật đầu:

− Vậy cũng được.

Cô chậm rãi đi thẳng vô phòng bà ngoại.

Nghe tiếng gõ cửa, bà Mười hỏi ra:

− Đứa nào vậy bay?

Lam Phượng nhỏ nhẹ:

− Là con đây Ngoại.

− Lam Phượng hả, đẩy cửa vô đi con.

Lam Phượng đẩy cửa bước vào phòng, cô lễ phép:

− Thưa ngoại, ngoại không khoẻ hay sao, mà gọi con vậy?

Bà Mười Tích nhìn Lam Phượng thật lâu, bằng ánh mắt trìu mến, xen lẫn một chút xót xa:

− Con thi cử sao rồi Phượng? Làm việc quá sức nên nhìn con ốm quá.

Lam Phượng ôm tay Ngoại, cô cười:

− Ốm một chút mới dễ coi Ngoại ơi. Bài thi con làm tất cả. Con vẫn phụ bán buổi tối cho mẹ thôi. Có gì nặng đâu ngoại.

Bà Mười lắc đầu:

− Con đừng giấu Ngoại. Tuy ở xa, Ngoại vẫn biết rõ những gì mẹ con làm. Ngoại không ngờ mẹ con nợ nhiều như thế, trong nhà chẳng có được món đồ nào có giá trị. Và hàng tháng Ngoại có cho thêm con phần tiền ăn học. Bây giờ mẹ con đâu dám chường mặt ra ngoài bán, đúng không?

Lam Phượng dịu dàng vuốt vai bà:

− Ngoại à, mẹ con cũng đau xót lắm, ba còn khổ hơn vì chẳng hiểu vì đâu mẹ vay nhiều vậy. Chuyện lỡ rồi, con xin ngoại đừng rầy mẹ con nữa, không thôi con sợ mẹ con nghĩ quẩn.

Bà Mười nhếch môi:

− Tại mẹ con nuông chiều con nó quá. Con Hồng xài tiền và ăn mặc như bà chúa nhỏ. Không biết nó giống tính ai mà phá của như thế. Bây giờ mẹ nó bị nợ vậy, nó vẫn tỉnh queo, tiền vẫn rủng rỉnh trong túi. Thật quá quắt.

Bà trầm giọng:

− Nếu vất vả quá, con về đây ở với Ngoại đi Phượng!

Lam Phượng từ tốn:

− Con xin lỗi vì không thể ở gần để chăm sóc Ngoại. Gia đình đang gặp khó khăn, con bỏ đi thật là kẻ vô ơn bạc nghĩa. Mẹ dù không sanh, cũng đã nuôi con lớn khôn, con vẫn được mẹ lo lắng. Bây giờ bỏ đi, con không đành lòng Ngoại ạ.

Bà Mười chậm rãi:

− Thôi thì Ngoại không ép con nữa. Nhớ không được bỏ học nha Phượng. Ngoại còn sống ngày nào, Ngoại lo cho con học đến nơi đến chốn. Con đừng có sợ.

Lam Phượng xúc động:

− Con sẽ vì tâm nguyện của Ngoại, sẽ cố gắng học, không để Ngoại phải thất vọng về con đâu.

Bà Mười lấy trong người ra một gói nhỏ, bà mở tay Phượng, rồi đặt vào. Giọng bà trùng thấp:

− Số vàng này, Ngoại cho con. Con không được để cho mẹ con biết, khi nào cần con hãy dùng đến. Con đã đủ để đứng tên gởi tiền ở ngân hàng, con hãy đem gởi Phượng ạ.

Lam Phượng sững sờ:

− Ngoại! Ngoại còn phải để lo tuổi già. Con không dám nhận đâu.

Bà Mười rơm rớm lệ:

− Phải chi đứa cháu nào của bà cũng biết quí đồng tiền như con thì tốt biết mấy. Ngoại còn, đây là số vàng của mẹ con, khi bán đất đai ở quê, ông Ngoại đã chia đồng đều cho tất cả con cái. Mẹ con đi xa, ông Ngoại vẫn để phần. Bây giờ nó là của con.

− Nhưng con sợ cậu mợ biết sẽ buồn Ngoại.

Bà Mười cao giọng:

− Làm gì buồn Ngoại. Có đứa con trai, Ngoại ở cho đúng nghĩa chứ Ngoại đâu bắt cậu mợ con nuôi. Công ty còn lại, cậu con được thừa hưởng tất cả rồi. Con đừng lo cho Ngoại, cất đi nào. Và nhớ không được cho mẹ con biết.

Chẳng thể chối từ, Lam Phượng đành cho gói vàng vào người. Nó tương đối nặng, cô bỏ vào túi mà túi cứ xệ xuống.

Bà Mười cười cười:

− Mười lượng và một sợi dây chuyền đó con. Thi đậu đại học, con hãy đeo sợi dây đó vô cổ.

Lam Phượng nghẹn lời:

− Bà cho con nhiều quá. Con thật áy náy khi không được lo lắng cho bà.

Bà Mười lườm cháu:

− Muốn lo cho bà, thì về đây đi.

Lam Phượng phân trần:

− Bà lại hỏi khó con rồi. Con cũng muốn lắm. Nếu ba con về, thu xếp xong tiền bạc, không chừng con sẽ qua đây thiệt.

− Mẹ tổ mi, còn làm khó bà nữa.

Hai bà cháu bật cười vui vẻ. Lam Phượng nói:

− Ngoại ra ngoài phòng khách, sáng sủa con nhổ tóc sâu cho Ngoại.

Bà Mười gật đầu:

− Phải đấy, lâu lâu ghé nhổ cho Ngoại ít tóc sâu. Ngứa ngáy lắm.

Bà than thở:

− Mấy đứa con cậu mày, chỉ được cái nước xin ăn là nhanh, Ngoại mà nhờ là phải một cọng tóc, hai trăm bạc con ạ.

Lam Phượng cười dòn:

− Thì… trẻ con mà Ngoại, hồi bé con đâu khác tụi nó.

Chờ bà nằm xuống ghế xô pha đâu đấy, Lam Phượng mới nhẹ vạch tóc Ngoại.

Dạo này tóc bà bạc và thưa hơn trước. Phượng nao buồn khi nghĩ đến một ngày nào đó, cô sẽ không còn được ngồi bên Ngoại nữa, mãi mãi.

− Cháu chào Ngoại!

Trọng Nam khẽ nheo mắt cho Phượng và lễ phép chào bà.

Bà Mười hơi nhổm dậy:

− Thằng Nam hử? Đi đâu vậy con. Mẹ bây kêu qua kiếm chị Hai bây à?

Trọng Nam cười cười:

− Đâu có Ngoại, là con tiện đường ghé thăm Ngoại đấy chứ.

− Thế sáng giờ bây đi đâu?

− Dạ con qua nhà tập võ.

Bà Mười hắng giọng:

− Học hành sao rồi con?

Trọng Nam le lưỡi:

− Thưa Ngoại, con học thua chị Hai một bậc ạ.

Bà Mười gật gù:

− Nghĩa là con Phượng xuất sắc, còn bây học giỏi hả? Vậy thì tốt, chứ con Hồng, Ngoại coi không được rồi.

Trọng Nam dè dặt:

− Chị Ba học cũng khá, Ngoại ạ. Phải cái tật ham chơi quá.

− Thì đó, mẹ bây không dòm ngó có ngày ê mặt vì nó chứ không chơi. Con gái 15, 16 tuổi đã ăn mặc xốn mắt kinh khủng. Đã tới đây thì ở lại ăn với Ngoại một bữa cơm hả Nam?

Trọng Nam nhìn chị, thấy chị ra dấu, cậu vội ngọt ngào:

− Con xin lỗi. Trưa nay con phải ra hồ bơi Phan Đình Phùng, tụi con sắp thi rồi.

Bà Mười nhướng mắt:

− Thi cái gì? Võ hay bơi?

Lam Phượng cười giải thích:

− Trọng Nam có tên trong đội thi đấu võ thuật Karate của thành phố, cả đội bơi nữa. Tuần tới nó ra Hà Nội dự thi đó Ngoại.

Bà Mười cười hiền:

− Giỏi! Ráng giành lấy cái huy chương về cho Ngoại mừng nghe con.

Bà nhẹ giọng:

− Nhổ được ít tóc, đã ngứa thật. Thôi thì hai chị em về đi. Quên nữa, Trọng Nam đến bà biểu.

Trọng Nam lễ phép:

− Dạ. Ngoại dặn cháu gì ạ!

Bà cười:

− Dặn vậy đủ rồi, giờ Ngoại cho con ít tiền để con dằn túi đi đường, không thôi ngày ấy mẹ mày lại vay mượn cho nữa thì khổ đó con.

Bà dúi vào tay Trọng Nam một cọc tiền:

− Bà cho con bốn trăm, nhớ trả công cho Ngoại tấm huy chương. Con cầm về cho con Hồng một trăm. Nói bà cho để dành ăn sáng.

Trọng Nam ngần ngại:

− Bà cho con nhiều quá. Con đâu có mua bán gì, ăn uống đã có ban tổ chức lo cả rồi.

− Cứ giữ lấy con ạ. Đi xa mà không có tiền đâu dám đi chơi. Ra Hà Nội mà chỉ ru rú quanh nơi thi đấu thì thiệt thòi lắm. Đâu phải lúc nào cơ hội cũng đến với mình.

Trọng Nam miễn cưỡng:

− Con cám ơn bà.

Lam Phượng cũng xin phép Ngoại để về.

Bà Mười biết, cháu phải làm bánh để kịp bán buổi tối nên cũng không dám giữ. Nhìn theo dáng Lam Phượng mảnh mai dưới trưa nắng. Bà Mười lặng thở dài. Lam Hằng không ham vui mà bỏ đi, để chẳng biết sống chết ra sao, thì hôm nay con bé đâu có phải tất bật. Lam Vân giỏi buôn bán thật, nhưng sự khôn ngoan lọc lõi sẽ là con dao tự giết mình. Tận bây giờ bà vẫn không tin Lam Hằng vui chúng bạn mà bỏ con để ra đi. Lam Hằng rất nhân hậu. Bà cứ ngợ nó đi làm muốn trao lại mối tình đơn phương cho em gái. Khổ vậy, hai chị em yêu chung một người đàn ông, thì hậu quả chắc chắn phải kẻ vui người khóc mà thôi! Tận sâu đáy lòng mình bà vẫn nghĩ Lam Hằng còn sống, chỉ do nguyên nhân nào đó, nó đã mất liên lạc với gia đình. Ông trời có mắt, hãy đưa Lam Hằng về cho Lam Phượng, mẹ con nó trùng phùng thì bà chết cũng cam thâm.

Dắt xe vô nhà, Lam Phượng gọi rối rít:

− Mẹ ơi! Ba gởi điện về nè.

Đang ở trong bếp nhồi bột, nghe con gái kêu, bà Vân tất cả chạy lên:

− Ổng gởi điện về à. Mẹ cứ ngỡ ổng không thèm về đây nữa chứ.

Lam Phượng cười:

− Mới gần hai tháng thôi, chưa gì mẹ đã lo ba bỏ đi. Tại đất ở giai đoạn khó bán nên ba phải ở lại. Đi về tốn kém lắm. Bây giờ thì ba đã hoàn thành nhiệm vụ rồi đó mẹ.

Bà Vân ức nước mắt:

− Tạ ơn trời phật. Ba con nói khi nào về tới hả con?

− Dạ có lẽ ngày mốt.

Bà Vân nhẩm tính:

− May quá, vừa kịp hẹn của lão Tư. Mẹ đang lo cháy ruột. Lão này khốn nạn lắm, mẹ chỉ sợ lão bắt bí mẹ.

Lam Phượng cười nhỏ:

− Ba về rồi, mẹ đừng lo lắng nữa. Con nghe nói bán hết phần đất, ba có đến vài chục lượng vàng.

Bà Vân nói:

− Ổng kêu giá 100 lượng, có rẻ cũng phải tám chín chục ổng mới bán. Cả khu đìa bốn năm mẫu, dạo này ngoài ấy họ nuôi tôm nhiều, nên ao đìa có giá.

Cứ vậy hai mẹ con chuyện vãn một hồi nữa Lam Phượng mới vô nhà thay đồ.

Bà Vân nói khi thấy Phượng định ra ngoài:

− Tối nay nghỉ bán bánh ngọt một buổi đi Phượng.

Lam Phượng cười nhẹ:

− Đang có khách, nghỉ một buổi mất khách đó mẹ. Bán loại bánh này, chỉ mất công đi lấy, chứ lời gần gấp đôi tiền bánh bao. Vốn cũng không nhiều.

Bà Vân chép miệng:

− Thấy con tất bật quá lại thi cử đến nơi, mẹ bứt rứt quá. Con Hồng thật vô dụng.

Lam Phượng trầm tĩnh:

− Dần dần rồi em nó sẽ hiểu ra. Con chỉ cần ráng một chút, không ảnh hưởng đến thi cử đâu. Thôi con đi nha mẹ.

Lam Phượng chạy chiếc Cub 78 cũ xì của cậu Út cho cô làm chân chạy hàng. Gọi là cho, chứ bà Ngoại cũng đưa cho mợ một số tiền để mợ khỏi cằn nhằn, cử nhử cậu. Cô chỉ dùng tới khi lấy hàng, còn đi học cô vẫn đi bộ và Nhật Uyên luôn là đứa bạn chịu khó đón rước cô mỗi ngày.

Hôm nay có thêm vài loại bánh mới nhìn thật hấp dẫn. Nên Phượng móc hết số tiền trong túi ra để mua. Gần bốn trăm ngàn tiền bánh, với 160 cái, mỗi cái bánh cô lời từ bảy trăm đến một ngàn đồng. Nghĩ tới số tiền lời tối nay, cô mừng lắm. Cũng nhờ có sáng kiến bán thêm loại bánh này mà mẹ con cô đã trả được cho hai bà chủ nợ nhỏ. Và bữa ăn của gia đình cũng chưa đến mức xuống cấp.

− Rầm!

Đang mỉm cười với những tính toán trong đầu, Lam Phượng đã không kịp tránh một chiếc Dream lao từ trong hẻm ra. Chiếc xe lao vào sau xe Phượng, hất cô văng khỏi xe của mình. Lam Phượng đập mặt xuống đường và ngất lịm.

Quốc Tuấn vô tình đi ngang, anh dừng xe lại chỉ do hiếu kỳ.

Nhưng khi cô gái được người đi đường ôm dậy, Quốc Tuấn kinh hoàng khi nhận ra Lam Phượng.

Anh cuống quít kéo tay người đàn ông đang bế Phượng vô lề đường:

− Cô ấy có làm sao không chú?

Người đàn ông lắc đầu:

− Cũng không biết. May là nằm sấp, mặt mũi trầy trụa nhiều, nếu không ắt mất mạng. Tội thật.

Quốc Tuấn nhìn mặt Phượng tèm lem máu, anh phát khóc:

− Cô ấy là bạn học với cháu, chú làm ơn giữ xe là người gây tai nạn giùm và cả chiếc xe của cháu nữa. Để cháu đưa Phượng tới bệnh viện.

Người đàn ông gật đầu, vẫy một chiếc taxi vừa trờ tới.

Quốc Tuấn bế Lam Phượng lên xe và nói tên bệnh viện gần nhất.

Thời gian chờ đợi thật căng thẳng, phải cả nửa tiếng sau, bác sĩ mới từ phòng cấp cứu bước ra.

Quốc Tuấn chạy lại:

− Bác sĩ, bạn tôi sao rồi?

Bác sĩ Châu mỉm cười:

− Vết xước trầy nằm ở phần mềm, chỉ một tuần là khỏi. Cô bạn cậu xinh quá. Tôi e khuôn mặt sẽ bị sẹo mất.

Quốc Tuấn lo lắng:

− Nếu xức thêm nghệ, có được không bác sĩ.

− Cậu cũng biết cách chữa vết sẹo rồi đó. Ăn thua là bạn cậu kìa, có chịu bôi loại nghệ vàng lên mặt. Cậu theo tôi qua phòng làm việc, làm thủ tục nhập viện cho cô ấy.

Quốc Tuấn lo lắng:

− Lam Phượng đang học, tụi cháu sắp thi tốt nghiệp cô ạ. Nằm viện lâu, cháu sợ ảnh hưởng đến kỳ thi quá.

Bác sĩ Châu điềm đạm:

− Không lâu đâu. Cho về cũng được, song nguyên tắc bệnh nhân bị chấn thương mặt cần theo dõi vài ngày, nếu không có biến chứng sẽ được xuất viện.

Nghe vậy Quốc Tuấn an tâm, làm thủ tục nhập viện xong, anh qua phòng Lam Phượng nằm. Cô điều dưỡng thông báo:

− Bác sĩ chích thuốc an thần cho cô bé, phải 4 giờ chiều cô bé mới tỉnh. Anh có thể về giải quyết công việc. Vì tôi nghe nói cô bé bị đụng xe.

Quốc Tuấn nhớ tới hai chiếc xe nằm ngoài đường và nhất là ở nhà, mẹ của Phượng chắc đang lo lắng.

Anh nhẹ sửa lại những sợi tóc vương trên má Phượng, rồi nói với cô điều dưỡng:

− Chị cho em gởi Lam Phượng. Em phải về cho mẹ Phượng biết, và đúng là còn phải đến hiện trường.

Cô điều dưỡng mỉm cười:

− Yên tâm đi. Khi anh trở lại, cô bé của anh nhất định đã tỉnh táo. Cô bé dễ thương quá.

Bà Vân muốn đứng tim, khi nghe Quốc Tuấn về báo. Bà đã lo sợ có chuyện không may xảy ra cho Phượng, vì Trọng Nam đã đến cửa hàng bánh hỏi thăm, người ta nói Phượng về nhà cả tiếng rồi. Khổ thật, cả nhà chỉ trông vào mình Lam Phượng…

Bà Vân hỏi Tuấn:

− Em nó đang ở đâu hả cháu?

Quốc Tuấn từ tốn:

− Cháu đưa Phượng vào bệnh viện Bình Dân cũng may Phượng không nặng lắm, chỉ sây sát mặt.

Trọng Nam nhăn nhó:

− Con gái ăn thua ở khuôn mặt, bây giờ bị thế, chị Hai khóc hết nước mắt. Em mà thấy thằng gây tai nạn cho chị, em dám đánh hắn quá.

Bà Vân rên rỉ:

− Thôi đi, giờ này mà còn muốn đánh đấm nữa. Con đi cùng mẹ đến chỗ chị con chứ?

Trọng Nam gật đầu, miệng càu nhàu:

− Mẹ chờ con một chút. Bà Hồng càng lúc càng quá quắt. Học hành gì đến giờ này chưa về. Mẹ cứ chiều chị Ba, có ngày mẹ hối không kịp cho coi.

Bà Vân khổ sở:

− Đừng nói nữa. Con ấy nó thành quỉ mất rồi. Chờ ba mày về cho ổng trị nó.

Quốc Tuấn nói:

− Bây giờ cháu phải tới phòng cảnh sát giao thông, vì công an đã thu giữ xe ở đấy.

Bà Vân chép miệng:

− Bánh trái cả đồng tiền, vậy là bỏ hết.

Quốc Tuấn an ủi:

− Của đi thay người bác ạ, Lam Phượng không sao là tốt rồi. Lúc ấy cháu sợ chết khiếp. Nghĩ dại, Phượng mà thế nào thì tội cho nó lắm.

Bà Vân chậm rãi:

− Cũng may Lam Phượng bình yên. Chứ nó mệnh hệ gì, bác cũng không sống nổi với bà ngoại đâu. Bác là con mà bà không thương bằng Lam Phượng. Thôi thì cháu giúp bác giải quyết xe cộ nha.

Trọng Nam khoá cửa nhà, rồi gọi xe ôm tới bệnh viện. Quốc Tuấn cũng lên chiếc xe ôm khác đi tới phòng cảnh sát giao thông.

Khi bà Vân và Nam tới bệnh viện, Lam Phượng vẫn chưa tỉnh. Nhìn gương mặt trầy sướt của cô, lòng bà Vân trào lên nỗi xốn xang. Bao năm nay, tuy bà không độc ác như những người dì ghẻ khác, bà cũng không thương Lam Phượng được trọn vẹn. Dù ông Hiệp đã chấp nhận làm đám cưới với bà để Lam Phượng có người chăm sóc. Ông Hiệp luôn nghĩ dầu gì thì bà cũng lo lắng cho Lam Phượng chu đáo hơn người khác bởi bà là dì ruột của Lam Phượng. Và từ lúc còn nằm trong nôi, Lam Phượng đã quyến luyến bà. Thế mà, bà đã không thật sự sống trọn vẹn được như điều ông mong muốn nhất là khi Lam Hồng ra đời bị thiếu tháng, ông Hiệp có vẻ không vui. Lam Hồng không xinh đẹp như Lam Phượng, cũng như bà không thể đẹp như Lam Hằng người chị song sinh của bà. Từ đó bà đã không còn thương Lam Phượng nữa, con bé vô tư lớn lên trong sự đối xử không công bằng của mẹ. Tận khi Lam Phượng vào tuổi mười ba, trong lần con bé thấy kinh lần đầu, con bé sợ đến khóc ngất đi. Là mẹ, bà đã không chịu giải thích cho con bé rõ, chỉ mua cho nó bịch băng vệ sinh. Con bé thông minh chợt hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhưng vẻ lạnh nhạt, thờ ơ của bà khiến nó phân vân suy nghĩ để rồi về khóc bên bà ngoại. Bà mẹ sáu chục tuổi đầu giận con gái đến tím tái mặt. Bà đã kể rõ sự thật cho Lam Phượng nghe và mắng cho bà Vân một trận thậm tệ. Từ ngày ấy, Lam Phượng sống khép kín hẳn, con bé luôn cẩn thận và cẩn trọng trong mọi chuyện, nó sợ những điều ác nghiệt sẽ xảy ra và hết sức đề phòng. Bà Vân thở dài, bà đã sống không đúng đạo với Lam Hằng. Bà yêu ông Hiệp, song ông Hiệp lại thương Lam Hằng, bà đành ôm hận nhìn chị gái về tay người đàn ông bà yêu thương. Tận tới khi Lam Phượng đầy một tuổi, thấy bà buồn không chịu lấy chồng, Lam Hằng tỉ tê hỏi, bà đã không ngượng ngập bày tỏ nỗi lòng mình cho chị gái nghe. Bà còn nhớ lúc ấy Lam Hằng buồn hẳn. Và sau đó, chị bà luôn bù đắp cho bà tiền bạc, nữ trang vẫn không thấy bà vui nên Lam Hằng tìm cách né tránh bà, cho đến khi Lam Hằng ra đi với vỏn vẹn một lời nhắn gởi:

Lam Vân, hãy thay chị chăm sóc Lam Phượng cho nên người. Anh Hiệp nếu có thể hãy tha thứ cho em, hãy cho Lam Vân cơ hội”.

Không ai hiểu rõ nghĩa của những câu ấy ngoại trừ bà.

Thời gian, mới đó mà đã mười sáu năm rồi. Không biết Lam Hằng còn sống hay đã gặp rủi ro giữa biển khơi…

Trọng Nam lay vai mẹ:

− Mẹ, mẹ sao vậy?

Bà Vân giả lả:

− Sao là sao?

Trọng Nam cười:

− Thấy vẻ mặt bà thất thần, cứ nhìn chăm chăm vào chị Hai mà như không vậy, con lại ngỡ…

Bà Vân nạt đùa:

− Khéo nghĩ lung tung.

− Mẹ à, mặt mũi chị Hai nhiều trầy sướt, khi tỉnh lại chắc chị ấy khóc quá à.

Bà Vân thở dài:

− Tội nghiệp, mẹ đã gàn chị con, bảo nghỉ bán một buổi. Vì đêm rồi mẹ mơ thấy điềm dữ, dì con về đuổi ba con chạy tới một vực thẳm, dì con xô ba con xuống, chị hai thấy thế lao ra rồi té vô gờ đá. Người ta nói “mơ ta ra người”, ai dè điềm mộng ứng vào chị con. Cũng hên, chị con phần phước lớn, chỉ thương ở phần mềm. Nếu không, mẹ ân hận lắm!

Trọng Nam chặc lưỡi:

− Đầy vết sướt thế kia, lỡ thành sẹo thì tội lắm mẹ ơi.

− Con đừng lo, bà ngoại có loại thuốc gia truyền, tẩy được vết sẹo trên da thịt.

Trọng Nam nói:

− Vậy thì may quá. Mẹ à, có nên cho ngoại hay không?

− Từ từ đã con. Chờ Lam Phượng tỉnh dậy đi đã.

Trọng Nam nhìn mẹ:

− Bác sĩ nói, bốn giờ chiều chị Hai mới hết thuốc ngủ, chỉ mới tỉnh dậy, mẹ cứ về nhà nghỉ đi, con trông chị Hai cho.

Bà Vân chậm rãi:

− Còn xoong bánh bao nữa, bỏ đi thì phí, bán thì mẹ không còn đầu óc nào mà ngồi.

Trọng Nam nói:

− Mẹ dọn ra, rồi kêu chị ba bán đỡ một buổi.

− Con ấy mà bán chác gì, nó chỉ biết ăn thôi.

Trọng Nam nhăn mặt:

− Mẹ chưa thử, sao biết chị ba bán không được. Nhà mình đang khó khăn, có chị ấy chứ con đâu ngại.

− Thưa bác, có phải cô bé Phượng nằm ở đây không?

Giọng người thanh niên thật ấm, anh ta đứng nơi cửa phòng bệnh viện và hỏi.

Bà Vân nhướng mày:

− Cậu là… Thầy giáo của Lam Phượng à? Em nó đang ngủ.

Người thanh niên khập khễnh bước vào, bên mặt trái của anh sưng tím, cánh tay cũng được băng nơi khuỷu. Anh từ tốn:

− Cháu là người đã tông vào xe của bé Phượng.

Trọng Nam sấn tới:

− Anh là người gây đau đớn cho chị tôi, anh tới đây làm gì, phải để coi chị tôi chết chưa không?

Bà Vân kêu khẽ:

− Kìa Nam, đừng hồ đồ chứ con.

Người thanh niên trầm tĩnh:

− Cháu không phiền cậu em đâu. Nếu là cháu, cháu cũng bức xúc như vậy thôi. Cháu tránh một bé trai, nên xe mất thắng, mới lao ra đường, công an đã xác minh xe cháu chạy có 30km/h.

Trọng Nam rấm rứt:

− Gia đình tôi đâu ở đó mà biết thật hư, giàu có như mấy người có tiền là lo suốt chứ gì.

− Nếu tôi là kẻ vô trách nhiệm, tôi đâu tới đây tìm cô gái bị nạn. Tai nạn là do rủi ro, không ai muốn cả, xin bác vui lòng cho tôi được bồi hoàn tiền thuốc men cho cô bé.

Bà Vân chậm rãi:

− Cậu đừng buồn. Thằng Nam nhà tôi thương chị Hai nó nhất nhà. Nhìn chị nó đau đớn nhất là khuôn mặt bầm tím của chị, nó không chịu nổi. Cũng may cậu và con gái tôi cũng tai qua nạn khỏi là tốt rồi.

Trọng Nam nói:

− Mẹ à, đừng nói nữa, khi nào chị Hai tỉnh, chị ấy sẽ nói lên sự thật, bây giờ mẹ về đi. Con trông chừng chị Hai cho.

Bà Vân gật đầu:

− Mẹ về, chiều sẽ ghé. Cũng hai tiếng nữa Lam Phượng mới tỉnh, hay con ghé ngoại cho bà hay đi. Ờ, chiều nay con không tập bơi hả?

− Chuyện rối ren thế này, đầu óc đâu còn bơi nữa chứ?

Người thanh niên điềm tĩnh:

− Nếu gia đình có công việc chưa thu xếp xong thì cứ về, cháu sẽ trông chừng em Phượng.

Trọng Nam gạt phắt:

− Anh ấy à? Không cần đâu.

− Cậu đừng vội nghĩ không tốt về tôi. Dù cậu ở lại hay về, tôi vẫn ngồi đây chờ Phượng tỉnh lại.

Tiếng tíc tíc của máy di động kêu, người thanh niên rút máy ra nghe.

− Dạ, con đây.

− …

− Con không sao mẹ ạ. Dạ, cô bé chưa tỉnh và con không thể về được. Mẹ yên tâm, chiều con về.

− …

− Mẹ đừng cho cô ta biết. Con đã nói không muốn bị quấy rầy mà.

− …

− Mẹ mà cho Huệ biết, con sẽ không về luôn đấy. Thôi con ngừng đây.

Anh tắt máy và khoá máy luôn rồi mới cho vô túi. Thấy hai mẹ con bà Vân nhìn mình, anh từ tốn.

− Bác đã nghe cháu nói với mẹ cháu rồi, cháu sẽ chờ em Phượng tỉnh lại. Bác cứ yên tâm mà về đi.

Bà Vân hạ giọng:

− Thôi thì cậu có thiện ý, tôi cũng không khó khăn cậu làm gì. Nếu Lam Phượng tỉnh lại mà tôi chưa tới, cậu nhớ nói tôi và em nó đã ghé.

Quay sang Nam, bà nói nhỏ nhưng cương quyết:

− Con cứ đi tập, vì sắp thi rồi. Tối vô với chị cũng được. Chị con tỉnh nó đồng ý báo cho ngoại hãy nói nếu để bà lo lắng nó lại buồn. Nào đứng lên đi con trai.

Ném cho người thanh niên cái nhìn đầy ác cảm, Nam nói:

− Nếu chị tôi mà xấu giống Chung Vô Diệm, nhất định tôi cũng bắt anh đau như chị tôi.

Người thanh niên chỉ cười lặng lẽ.

Lam Phượng cựa mình, cô nghe toàn thân đau ê ẩm. Mở mắt, cô nhận ra mảnh tường quét vôi màu trắng và chiếc quạt trần đang chầm chậm quay. Thêm một khuôn mặt đàn ông lạ hoắc có đôi mắt đen thật thật đen nhìn cô đăm đắm:

Người đàn ông tươi cười:

− Cô bé đã tỉnh rồi ư? Cô thấy trong người thế nào rồi?

Lam Phượng liếm đôi môi khô rộp:

− Tôi khát nước quá, chú cho tôi xin miếng nước được không?

Người thanh niên vội mở chai nước khoáng rót vào ly và đưa cho Phượng.

Lam Phượng cố gắng ngồi dậy, nhưng đầu cô váng cất, cô không thể gương nổi:

Người thanh niên vội vã:

− Phượng còn đau, đừng ngồi dậy, để tôi đỡ Phượng.

Bàn tay anh nhẹ vòng qua cổ, nâng đầu Phượng cao hơn. Cầm ly nước cô uống thật ngon lành.

− Cám ơn anh.

Người thanh niên cười cười:

− Phượng đau trong người không?

Lam Phượng lắc đầu:

− Ê ẩm toàn thân, đau nơi ngực. Chắc tại lúc văng xuống đất quá mạnh. Đây là bệnh viện à? Chú đưa tôi vô đây phải không?

Người thanh niên từ tốn:

− Gọi tôi là Trường được rồi, tôi đâu được nhiều tuổi để làm chú cô bé. Bạn của Phượng đưa em vô đây.

Lam Phượng tròn mắt:

− Bạn tôi à? Ai mà biết tôi gặp nạn để đưa tôi vô đây chứ?

Trường điềm tĩnh:

− Cậu ấy xưng tên Tuấn, học cùng lớp với Phượng.

Lam Phượng ngẩn ngơ:

− Quốc Tuấn! Thế còn anh? Tuấn nhờ anh trông chừng tôi hả?

Trường xìu giọng:

− Tôi chính là người gây ra tai nạn cho Phượng. Phượng cho tôi xin lỗi.

Lam Phượng nhíu mày:

− Thì ra là anh. Anh có bị sao không? Ôi trời, còn thùng bánh của tôi? Chắc là bép nhép hết.

Trường khổ sở:

− Tôi cũng chưa kịp coi nên không biết sự hư hại tới đâu. Tôi sẽ đền cho Phượng số tiền bánh ấy.

Lam Phượng cười hiền:

− Đền thì chắc là anh sẽ đền rồi. Nhưng tôi vẫn tiếc. Thế mẹ tôi đã biết tin tôi bị nạn chưa? Giờ này không thấy tôi chắc mẹ tôi lo lắm.

Trường dịu giọng:

− Bác và em trai Phượng đã tới đây. Bác sĩ nói, em còn ngủ vì thuốc, nên bác đã về. Phượng à, tôi thật sự áy náy khi vô tình gây cho em nỗi đau.

Lam Phượng cười gượng:

− Tai nạn nằm ngoài ý muốn của con người tôi không trách anh đâu. Tôi sợ nhất là tật nguyền. Bây giờ tay chân tôi còn y nguyên, thì coi như số tôi còn hên. Mặt anh tím bầm kìa, sao anh không đi khám.

Trường thở dài:

− Tôi là con trai, có bầm dập một chút cũng không sao. Còn Phượng, tôi thật có lỗi.

Lam Phượng cắn môi:

− Cùng lắm là mặt Phượng trầy sướt, tím bầm. Vết đau rồi cũng lành thôi, anh đừng lo, Phượng không bắt lỗi anh đâu.

Trường từ tốn:

− Cám ơn Phượng đã nghỉ thoáng cho tôi, em rằng khi em soi gương, em sẽ buồn nhiều đấy. Nhưng tôi sẽ cố gắng tìm ra loại thuốc để khuôn mặt em không còn sẹo.

Lam Phượng nói:

− Phượng sợ màu vàng nhất. Bây giờ phải bôi loại nghệ vàng lên mặt, Phượng nghĩ khó coi lắm.

− Nhưng phải bôi, mới lành được.

Từ ngoài cửa, Nhật Uyên đi vô:

Trường hạ giọng:

− Bạn em đến rồi, sự có mặt của tôi lúc này không cần thiết. Em ráng ăn uống tối tôi vô.

Lam Phượng gật đầu:

− Anh không cần nhọc lòng. Nằm viện tôi sợ mùi thuốc lắm. Nếu đỡ đau tôi sẽ xin về.

Trường không kịp nói thêm vì Nhật Uyên đã nhào tới:

− Trời ơi, nghe Tuấn nói mày bị tông xe, tao sợ chết được, sao mà ra nông nổi này, khuôn mặt xước tím tùm lum hết.

Lam Phượng cười nhẹ:

− Không chết là được rồi, cũng không bị tật nguyền để phải chịu những tình cảm thương hại của mày, tao mừng lắm!

Nhật Uyên gắt:

− Còn đùa được, tao cho mày soi gương đảm bảo mày dám ném gương đi quá.

Lam Phượng điềm tĩnh:

− Làm gì đến nỗi, thành chung Vô Diệm mà có sấu tao càng mừng, đỡ bị phiền phức.

Quốc Tuấn cười:

− Phượng ăn gì chưa?

Lam Phượng lắc đầu:

− Chưa cả ăn cơm trưa nữa. Hôm nay học về trễ, Phượng tính lấy bánh xong, sẽ ăn luôn, rồi đi bán. Ai ngờ phải vô đây nằm.

Quốc Tuấn hối Nhật Uyên:

− Uyên lấy cháo cho Phượng ăn rồi uống thuốc.

Nhật Uyên lép xép:

− Cháo thịt đấy, mày ăn đi cho nóng, hồi nãy tao định mua phở bò, nhưng Tuấn nói, bệnh ăn cháo dễ nuốt. Nhìn Phượng ráng ngồi dậy, Nhật Uyên vội hét Tuấn:

− Trời ơi! Sao ông không đỡ nó dậy, người gì đâu mà “lúa” quá vậy.

Lam Phượng kêu lên:

− Không ngờ đau ê ẩm dữ vậy, chả rõ tim phổi có sao không nữa.

Nhật Uyên nhớ ra, hỏi bạn:

− Anh chàng hồi nãy là ai vậy? Đẹp trai thật, khách ăn bánh mối hả?

Lam Phượng lườm Uyên:

− Tò mò và nhiều chuyện. Tự nhiên lại có khách ăn bánh mối, rõ khéo tưởng tượng, anh ta là người khiến ta phải nằm đây nè.

Nhật Uyên cười cười:

− Hèn gì, tao thấy mặt hắn cũng chừng dừng một cục tổ chảng. Hắn đến làm gì vậy.

− Hỏi lãng nhách à. Thì gây tai nạn phải đến xem người ta sống chết ra sao chứ.

− Mày bắt đền hắn không?

− Về những vết trầy này à? Tao không yêu cầu, họ cũng đền thôi. Không đến nỗi để mày phải thắp nhang cho tao là may rồi.

Quốc Tuấn điềm đạm:

− Thật ra, anh Trường không chạy ẩu đâu. Sau vụ đụng xe, một chị từ trong hẻm chạy ra nói, anh ấy vì né đứa con của chị nên mới lạc tay lái, rồi xe bị tăng ga mạnh, mới ra cớ sự, chân anh ấy tét một đường dài khâu cả chục mũi. Còn người thì sưng tím đủ cả. Băng bó xong, anh ấy đến phòng cảnh sát hỏi thăm Phượng, tôi mới chỉ cho ảnh tới đó.

Lam Phượng chắt lưỡi:

− Vậy mà anh ấy giấu, bảo không sao. Thật mình vô tâm quá.

Nhật Uyên nói:

− Thôi, đừng tự trách mình nữa. Sẽ còn nhiều cơ hội cho mày gặp cố nhân đấy. Chỉ sợ đau tim người khác, phải không Tuấn?

Quốc Tuấn bối rối:

− Tuấn đâu biết.

Nhật Uyên gật gù:

− Ờ không biết thì không biết, sau này có buồn thì ráng chịu nha.

Lam Phượng khẽ thở dài. Tuy còn nhỏ nhưng cô vẫn biết Tuấn thương cô. Nhưng mặc cảm gia đình không cho phép cô đón nhận tình cảm của Tuấn. Cô luôn vạch ra giới hạn để quan hệ bạn bè thân mật mà không sàm sỡ. Phượng còn biết Ngân Hà rất thích Tuấn. Nhà Ngân Hà giàu có, nó lại là con một. Phượng còn biết cả chuyện mẹ Tuấn mong con dâu sau này của bà phải giàu, không cần đẹp. Nghe bạn kể, Phượng chỉ cười.

Nhật Uyên lại nói:

− Phượng à, nằm đây rồi làm sao học. Thi cử tới nơi rồi.

Lam Phượng buồn buồn:

− Phượng định sáng mai xin về. Gia đình Phượng lúc này kẹt giữ lắm. Phượng không thể để mẹ và hai đứa nhỏ bận tâm về mình.

Quốc Tuấn kêu lên:

− Không nên đâu. Bác sĩ nói phải theo dõi vài hôm đó Phượng. Chỉ vài hôm thôi, bài vở Tuấn sẽ chép giùm rồi đến đây học cùng Phượng. Về nhà Phượng nằm yên không được, lỡ đau lại còn khổ thêm. Thà nằm một lần mà hết bệnh.

Nhật Uyên cũng nói:

− Tuấn nói đúng đấy. Mày ráng ở ít hôm có thuốc và bác sĩ chăm sóc vẫn tốt hơn Phượng ạ. Mặt mũi mày chưa đến lớp được đâu.

Lam Phượng thở dài:

− Mày cũng biết lúc này mẹ Vân cần tao cỡ nào. Không có tao, họ sẽ đến đòi nợ mẹ nát xương, tội lắm.

Nhật Uyên gắt:

− Còn Lam Hồng và Trọng Nam nữa chi. Hai đứa nó cũng lớn cả rồi. Yêu đương nhảy nhót đều số 1, sao không biết phụ mẹ việc nhà. Mày liệu ôm đồm cho Lam Hồng mãi được không?

Lam Phượng nhếch môi:

− Biết sao được, khi bao năm nay tao đã vô tình làm chỗ dựa cho nó. Khi nào tao học đại học, tự nó phải lo việc nhà, không lẽ chơi mãi.

Nhật Uyên bĩu môi:

− Chờ đó coi. Nó mà chịu làm, tao bé bằng con kiến. Ờ sao ba mày ra quê lâu vậy?

− Chiều mốt ba tao về tới. Tại đất đâu phải dễ bán.

− Thế đã bán được chưa?

− Ba tao điện vô nói bán xong rồi.

Nhật Uyên quan tâm:

− Được nhiều không?

Quốc Tuấn kêu lên:

− Kìa Uyên, ai lại hỏi thế.

Lam Phượng hiền lành:

− Không sao đâu. Phượng coi Uyên như người nhà, giấu nó chuyện gì đâu. Nhưng Phượng không biết rõ, chỉ mong sao ba có đủ tiền để mẹ trả nợ.

Nhật Uyên gật đầu:

− Lần này xong nợ rồi, cô Vân cứ chịu khó bán bánh như dạo này, cũng nhanh khá Phượng nhỉ.

− Mong được thế.

Bà Vân xách một giỏ đồ ăn đi vào, phía sau là Trọng Nam.

Bà Vân hỏi Phượng:

− Con thấy trong người sao hả Phượng?

Lam Phượng cười cười:

− Hơi ê ẩm chút thôi mẹ ạ. Mẹ đem gì nhiều thế.

− Mẹ nấu cho con tô nui. Con rất thích nui nấu thịt, cà rốt và nấm rơm. Con ăn cho nóng.

Lam Phượng le lưỡi:

− Hồi nãy con đói muốn xỉu, may mà Nhật Uyên và Tuấn mua cháo thịt cho con, con ăn hết cả cà mèn, giờ còn no mẹ ạ. Chốc tối con ăn.

Trọng Nam lên tiếng:

− Còn anh kia biến rồi hả chị Hai.

− Em nói ai vậy? - Lam Phượng ngạc nhiên.

Trọng Nam tỉnh bơ:

− Thì anh chàng đụng vào chị ấy.

Lam Phượng cười nhỏ:

− Anh Trường ấy hả. Ảnh về rồi, có gì đâu mà em phải lên gân với người ta dữ vậy.

Trọng Nam làu bàu:

− Tại chị chưa nhìn mặt chị trong gương đấy.

Lam Phượng nhìn bà Vân:

− Mẹ! Chả lẽ mặt con dị hợm lắm?

Bà Vân chậm rãi:

− Nam à, sao con thích quan trọng hoá vấn đề vậy. Mặt chị con vài bữa là khỏi thôi, đừng hù chị chứ.

Lam Phượng thở ra:

− Chị không nghe đau ở đâu cả. Chẳng ai muốn điều xui rủi xẩy ra em ạ. Bỏ đi, anh Trường cũng bị nặng hơn chị nhưng vẫn đến thăm chị. Người ta biết phải trái là tốt rồi. Em đừng gây mau thuẫn nữa Nam.

Chợt nhớ, Phượng hỏi:

− Mẹ ơi, vậy là tối nay, bánh bao mẹ cũng bỏ luôn à?

Bà Vân cười:

− Lam Hồng nó bán. Ôi trời, thằng Nam làm trận dữ, con nhỏ mới chịu ra bán.

Trọng Nam rùn vai:

− Chị yên tâm, nếu được phép, em sẽ đưa chị Ba vào qui luật tự nhiên. Con gái mà không biết nấu cơm, đi chợ quét nhà. Thì đâu còn là chị gái. Chị cứ nằm đây vài tuần, đảm bảo bà Hồng sẽ chịu khó y như… em cho chị coi.

Lam Phượng bật cười:

− Quả là kỳ tích. Nhưng Lam Hồng bán không quen, em nên ở cạnh nó, phòng tụi thanh niên không mua mà cứ chọc ghẹo nó. Nhớ chưa?

Mọi người cùng cười vui vẻ. Quốc Tuấn không ngờ cậu em đầy người võ nghệ, dữ với tất cả, lại rất ngoan hiền nghe lời chị Hai dạy bảo. Lam Phượng thật là đặc biệt.

Đang ngồi coi ti vi, nghe tiếng bước chân lạo xạo trên hành lang rồi dừng lại trước cửa phòng khách, bà Hảo nhìn lên, vẻ mặt vui hẳn:

− Cuối cùng, con cũng chịu về nhà rồi à?

Trường giả lả:

− Thì con đã nói, tối sẽ về mà mẹ.

Bà Hảo nói:

− Hồi nãy con Huệ đến tìm con. Nó chờ con suốt buổi chiều, vừa về đấy.

Trường hơi khó chịu:

− Con đã nói, mẹ đừng cho cô ấy biết chuyện của con kia mà.

Bà Hảo cau mày:

− Con nói vậy mà nghe được. Bích Huệ và con quen nhau đã lâu, nó luôn hy vọng vào con. Mẹ không hiểu, vì sao con ghét nó dữ vậy. Nó có gì không tốt hả. Gia đình giàu có, bản thân nó là bác sĩ, lại xinh xắn. Con còn muốn gì nữa.

Trường điềm tĩnh:

− Điều duy nhất, con không yêu Huệ. Con chưa một lần ngỏ lời với cổ. Và sau này nếu con lấy vợ, nhất định người ấy không thể là cô ta.

Trường quay bước lên lầu. Nhìn anh khập khểnh, bà Hảo mới lo lắng nhớ ra chuyện đụng xe. Bà vội hỏi:

− Trường à, chân con bị đau à? Rồi cô gái ấy có sao không?

Trường nói nhanh:

− Con không sao, xây xát ngoài da thôi. Cô gái ấy cũng không nặng. Nhưng khuôn mặt thì bị trầy nhiều, thấy tội lắm.

Bà Hảo lo lắng:

− Rồi công an, họ xử sao?

Trường giải thích:

− Là lỗi của con. May mà không gây tai nạn trầm trọng.

− Thế con đã vô thăm họ chưa? Gia đình người ta có khó không con?

Nghĩ đến thái độ cau có giận dữ của Trọng Nam, Trường hơi buồn. Nhưng không trách được. Nếu rơi vào hoàn cảnh của anh, chắc anh cũng xử sự như Nam thôi.

Thấy anh im lặng, bà Hảo hỏi dồn:

− Sao hả con? Họ đòi bồi thường phải không?

Trường lắc đầu:

− Gia đình họ nghèo, bản thân cô ấy đang học lớp 12 sắp thi rồi. Cô gái ấy rất đẹp. Con chưa gặp ai có nét đẹp dịu dàng, khả ái như cô, tính nết cô bé cũng ôn hoà, dù biết mặt mình sẽ mang thẹo, cổ vẫn không hề trách con.

Bà Hảo thở ra:

− Lạy phật, cũng may con không sao. Thôi thì, tiền thuốc ra sao, con ráng lo cho họ chu đáo con ạ. Nếu cần con nên cho họ thêm chút đỉnh.

− Dạ con biết. Con xin phép mẹ lên phòng thay đồ.

− Chưa cơm nước gì phải không? Tắm rồi xuống ăn cơm nha con, mẹ hâm nóng đồ ăn liền đó.

Trường dạ hỏ. Anh quả thật đang đói bụng. Từ bệnh viện, anh phải ghé qua công ty để giải quyết một vài hợp đồng. Xong xuôi là anh về nhà ngay. Mệt mỏi và đau khắp người. Anh thèm được ngủ một giấc trên chiếc giường của anh vô cùng.

Tắm xong, anh thả lưng xuống giường chỉ vài phút, anh đã thiếp đi.

Chờ hoài không thấy con xuống, bà Hảo vội lên phòng Trường. Bà chạnh lòng khi thấy con ngủ vùi. Mặt bầm tím, tay băng kín một khúc gần khuỷu, chân cũng băng ở đùi trái. Vậy mà nói, con không sao mẹ ạ!

Bà Hảo khẽ thở dài. Bằng tuổi con trai ngày trước, ba Trường đã có tới hai mặt con.

Bây giờ tụi trẻ thật khó hiểu. Yêu thì vô vàn. Nay thấy chở cô này, mai đã thấy khoác tay cô khác. Nhưng hối con lấy vợ, thì cứ chối đây đẩy, chưa yêu ai.

Ngủ mà nhịn đói, dễ trúng cảm lắm. Bà vội lay vai Trường:

− Trường à, Trường! Dậy ăn cơm rồi hãy ngủ con.

Trường mở mắt, anh cười với mẹ:

− Con buồn ngủ quá. Mẹ ăn cơm trước đi.