Bi Thảo Luận Đóa Hoa Đôi - Bích Quỳnh Trong Tiểu Thuyết & Truyện Dài forums, thuộc mục Phòng Truyện ; Tập 1 Đóa Hoa Đôi Chiều thu . Dưới gốc cây bàng lá đỏ trong khuôn viên văn hoá Tao ...
|
|||||||
| Register | FAQ | Members List | Calendar | Radio and TV | Mark Forums Read |
|
|
#1 |
|
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
|
Đóa Hoa Đôi - Bích Quỳnh
Tập 1 Đóa Hoa Đôi Chiều thu . Dưới gốc cây bàng lá đỏ trong khuôn viên văn hoá Tao Đàn, một đám trẻ bụi đời có hơn mười đứa đang ngồi lao xao tán gẫu . Chúng chơi đùa, nhưng lại có vẻ như chờ đợi ai . Thỉnh thoảng một hai đứa kêu lên khi sự chờ đợi chừng như làm cho chúng quá sốt ruột . − "Sư Tỉ" lâu đến quá! Tụi bây nghĩ xem "Sư Tỉ" có gặp chuyện gì không ? − Phải rồi ! "Sư Tỉ" nói sẽ đến ngay mà sao lâu quá vậy ? − Tụi bây chờ có chút mà la om sòm . Kìa! "Sư Tỉ" đến rồi kìa! Cả bọn lao nhao như bầy ong vỡ tổ: − "Sư Tỉ"! − "Sư Tỉ"! Đám đông chạy tới vây lấy một cô gái nhỏ vừa mới xuất hiện . Cô cười toe toét để lộ đôi lúm đồng tiền duyên dáng trên gương mặt xinh xinh, rạng rỡ . "Sư Tỉ" ăn vận như con trai, tóc cắt cao, làn da rám nắng vì phải lặn lội nhiều . Kéo lệch chiếc mũ đang đôi trên đầu sang một bên "Sư Tỉ" ngồi phịch xuống giữa đám con nít, phấn khởi nói: − Chờ chị có lâu không ? Đám trẻ tranh nhau nói: − Hơi lâu một chút! − Em mong chị sốt cả ruột! − Tụi nó không có lòng kiên nhẫn gì hết ...chờ chị có chút mà nó than vắn thở dài đấy "Sư Tỉ" . − Thôi được rồi ! Mấy đứa nghe chị nói đây nè . "Sư Tỉ" trịnh trọng thông báo: − Chị tụ tập mấy em là để báo cho mấy em biết ...tối nay...mấy em bắt đầu đi học ở lớp học tình thương của phường . Sẽ có một thầy giáo mỗi đêm đến dạy cho các em biết chữ . Có thích không ? − Thích! Thích lắm ! − "Sư Tỉ" ơi, em rất thích học chữ . Biết chữ mới đi làm được, khỏi phải đi bán dạo cực khổ nữa . − Phải rồi! Biết chữ có lợii nhiều lắm . "Sư Tỉ" tươi cười rồi vuốt tóc con bé ngồi bên cạnh mình . Đề tài "đi học chữ", được một số đứa nhỏ tán dương nhiệt liệt, nhưng cũng có một số tỏ ra rụt rè: − "Sư Tỉ" ơi, học khó lắm không ? − Sao thế ? Em không muốn làm người biết chữ sao ? Không muốn biết chữ để thay đổi cuộc đời à ? − Không phải em không muốn ...em sợ em ngu...học không vô ....thầy giáo sẽ đánh . − Làm gì có ! Chị bảo đảm thầy giáo sẽ không đánh đứa nào hết ....chỉ cần các em đến lớp thật ngoan ngoãn, dễ thương, đừng có phá phách, và phải ráng học có hiểu chưa . Chị rất mong các em học hành đàng hoàng . Nếu chị biết đứa nào quấy phá trong lớp thì chị sẽ giận, sẽ khai trừ đứa đó ra khỏi nhóm ngay không cho chơi chung nữa . − Tụi em biết rồi ! Nhưng "Sư Tỉ" à, tập viết lấy ở đâu ra để học . Tiều của tụi em kiếm được mỗi ngày đưa cho ba mẹ cả rồi . − Tất nhiên chị sẽ lo chuyện này . Nào, tuần tự nhận tập và viết rồi tối nay đến lớp học đông đủ cho chị . Đứa này kiểm soát đứa kia về báo cho chị biết . Đứa nào học giỏi "Sư Tỉ" sẽ thưởng cho . "Sư Tỉ" mở giỏ xách lấy tập viết ra phát cho mấy đứa nhóc . Tụi nhỏ lãnh phần rồi nhìn "Sư Tỉ" vẻ kính cẩn biết ơn . Một đứa lớn trong nhóm nói: − "Sư Tỉ" à, tụi em hứa học hành đàng hoàng tử tê" không phụ lòng chị đâu . Chị yên tâm đi ! − Tụi em hứa tối nào cũng đến lớp đầy đủ và học giỏi nữa . Một đứa nữa phụ hoạ . "Sư Tỉ" cười hiền hoà . Thằng nhỏ nhất trong đám nhào vào lòng "Sư Tỉ" nói: − Chị ơi, hay chị cùng đi học với tụi em đi . Chị từng nói chị cũng không biết chữ kia mà . Đề nghị khá lý thú, "Sư Tỉ" bật cười rồi lắc đầu : − Không thể được ! Chị không thể đi học chung với mấy em được . Chị sẽ giống như người khổng lồ ở giữa bầy kiến . Khó coi lắm ! Thôi được rồi, chúng ta tạm dừng và chia tay ở đây . Tốy nay bảy giờ mấy đứa nhớ có mặt ở phường để học, có biết chưa . Về kiếm giấy báo bao tập lại cho sạch sẽ, nhớ tắm rửa và mặc áo quần cho tươm tất một chút . Nhớ nói cho ba mẹ hiểu các em đi học là vì tương lai sau này . Xong rồi, giải tán ! Cách ba ngày sẽ họp lại để báo cáo kết quả đã học . Nhớ nhé mấy đứa ! − Tụi em nhớ rồi ! Chào chị ! − Chào chị em về ! − Chào mấy em ! Không đầy chớp mắt bọn trẻ đã biến mất, "Sư Tỉ" cười trìu mến theo đám trẻ kém may mắn rồi lủi thủi đi về . Nắng đã tắt và bầu trời chuyển sang màu tím sẫm . − Mẹ ! − Vân Anh, sao con về muộn vậy ? − Con họp nhóm với đám trẻ, tối nay tụi nó sẽ được đi học đó mẹ à . − Thế con có đi học không ? − Không ! Con lớn xác ...ngồi giữa tụi nhỏ mắc cỡ thấy mồ . Vân Anh ngồi phịch xuống ghết tháo chiếc mũ đội đầu thảy lên bàn rồi khom người tháo đôi giày vải dưới chân . Lát sau cô ngẩng lên nhìn mẹ, mỉm cười: − Mẹ à ...Có điều này ...Tiền lời hôm nay con bán báo dạo kiếm được ...Con đã ...Đã mua tập vở cho bọn trẻ cả rồi . Ngày mai con nhất định sẽ không xài một đồng mang về đưa cho mẹ hết ...Mẹ đừng giận con nghe mẹ ...Đừng giận con nghe "Người đẹp Thu Hồng" . Nghe con gái gọi tên mình, bà Thu Hồng mỉm cười quay lại sau khi vớt hết rau luộc ở trong nồi ra dĩa và mang đặt lên mặt bàn gỗ tròn cũ kỹ lên nước đen bóng . − Con khoát lũ trể như vậy ....Đúng ra con phải làm nghề giáo ...Tại mẹ nghèo quá không có tiền cho con ăn học nên người với người ta . − Mẹ nói sai rồi, con không học cũng nên người vậy, không phải con gái của mẹ ngoan lắm sao, mẹ ! Bà Thu Hồng lại mỉm cười : − Phải ! Phải ! Con gái của mẹ ngoan lắm . Maud đi tắmd di rồi ăn cơm . Trời lúc này sụp tối mau lắm mẹ phải đi làm nữa đó . − Tối nay con theo mẹ phụ mẹ nghe ! − Không cần đâu ! Con đi bán cả ngày đủ mệt nhọc rồi . Không nên phung phí sức khoẻ quá . − Vậy con đi tắm đây ! Vân Anh vào phòng lấy đồ rồi đi tắm . Bà Thu Hồng đi nhanh lên nhà trước thắp nhang theo thói quen mỗi tối . Mùi trầm hương từ nén nhang vừa được đốt toả ra làm ấm thêm ngôi nhà nhỏ của Bà Hồng . Đứng lặng trước bàn thờ chồng bà nhìn đi ảnh ông mà đôi mắt mênh mông, xa vắng một nỗi buồn bất tận nào đó mà bà không tiện nói ra . Rất lâu sau bà mới hồi tỉnh chắp tay xá ba xá rồi lẩm nhẩm trong miệng . − Ông hãy tiếp tục phù hộ cho tôi và Vân Anh . Hai mươi năm qua nếu bên cạnh tôi không có đứa con gái nhỏ đó thì có lẽ tôi đã chết mất rôi trong tuyệt vọng . Nếu không có đứa con gái nhỏ đó, tôi không biết sẽ sống ra sao giữa cuộc đời này . -Bà khấn nguyện trước bàn thờ chồng rồi lặng lẽ thở dài . Thời gian trôi qua mau thật, mới đó đã hai mươi năm rồi . Hai mươi năm ! Một người đàn bà vô học, nghèo khổ, làm công nhân quét đường hằng đêM chỉ có thể nuôi được bản thân mình và nuôi lơ"n cô con gái nhỏ . Không có cách nào giàu sang được, không có cách nào thay đổi được đời sống hiện tại . Vậy cũng tốt ! Tuy không bằng ai nhưng không đến nỗi đói khổ . Hai mẹ con trong ngôi nhà nhỏ bé, thô sơ nhưng rất hạnh phúc với nhau điều đó quá đủ rồi . Vấn đề là hạnh phúc, còn cái nghèo -cái nghèo không có tội ! Bọn trẻ im bặt khi thầy giáo bước vào lớp . Đó là một chàng trai trẻ có vóc dáng cao to, có gương mặt đẹp, hiền lành dễ gây thiện cảm . Lũ trẻ nhìn anh ngây ngất . Những gương mặt trẻ con -non choẹt nhưng dày dạn phong trần . Chúng nhìn anh với ánh mắt e dè, sợ sệt, lo lắng . Dường như đọc được hết tâm tư lộ rõ trên những gương mặt cháy nắng, sạm đen vì phải lăn lóc với nắng gió khắc nghiệt của cuột đời, anh mỉm cười thân thiện với bọn trẻ rồi tự giới thiệu mình với chúng : − Thầy tên Viễn, từ nay sẽ là thầy giáo của các em . Bây giờ chúng ta làm quen với nhau nhé . Các em lần lượt giới thiệu tên của mình để thầy biết . Bắt đầu từ em ...em tên gì ? Viễn chỉ chú bé ngồi ở đầu bàn bên trái . Những đứa trẻ lần lượt giới thiệu về mình một cánh nghiêm túc cho Viễn biết . Tổng cộng có hai mươi em . Viễn nhìn thấy trên bào, trước mặt mỗi đứa đều có một cuốn tập và cây bút giống y như nhau liền hỏi: − Tập, viết của các em tự mua à ? − Thưa thầy, không phải, là của "Sư Tỉ" con mua cho . − "Sư Tỉ" ? -Viễn mỉm cười lại hỏi -"Sư Tỉ" của tất cả các em à ? − Dạ phải ! -Cả lớp đồng thanh . Viễng hiếu kỳ hỏi thêm : − "Sư Tỉ" thương các em lắm sao ? − Dạ phải ! "Sư Tỉ" biểu chúng em đi học đấy ...Còm mua tập mua viết và dặn dò chúng em đủ điều . − Dặn dò thế nào ? − Dặn phải học ngoan, phải nghe lời . − Thưa thầy, "Sư Tỉ" còn nói ai học giỏi sẽ thưởng nữa . Nói tới "Sư Tỉ" bọn trẻ có vẻ hào hứng lắm tranh nhau nói . Viễn như bị hút vào thế giới của bọn trẻ . Anh rời khỏi bàn bước xuống ngôi hoà lẫn với chúng . − Các em nghe đây, hôm nay chúng ta sẽ không học chữ mà nói chuyên với nhau để hiểu nhau thêm . Bắt đầu tối mai chúng ta sẽ vào bài học đầu tiên các em nhớ đừng vắng mặt em nào cả, có hiểu không ? − Dạ hiểu! Viễn gật đầu nói tiếp: − Thấy các em ngoan thầy rất vui . Thầy cũng như "Sư Tỉ" của các em đều mong các em học hành đàng hoàng để sau này trở nên người cho gia đình và xã hội . Tốy nay, thầy sẽ dẩn cả lớp đi uống nước gọi là "Liên hoan gặp mặt " thắt chặt thêm tình thầy trò của chúng ta. Các em đồng ý không ? − Hoan hô! Hoan hô! Bọn trẻ hò reo nhảy cẫng lên . Viễn tươi cười: − Khoan đã ...Đừng ồn ...Với điều kiện tối mai tất cả phải có mặt đầy đủ và học cho thật tốt mới được . − Dạ ! Một con bé đột ngột đứng lên hỏi: − Thầy ơi, thầy sẽ thương chúng em, giống như "Sư Tỉ" phải không ? Thầy sẽ không đánh roi nào phải không thầy ? Em sợ đòn lắm ! − Không! Không bao giờ thầy đánh các em ! Tự dưng Viẽn xúc động . Anh bước tới xoa đầu con bé rồi nói: − Yên tâm đi ! Ai nỡ đánh những đứa bé dễ thương như vầy chứ ! Về nói lại với "Sư Tỉ" của các em ...Thầy sẽ thương yêu dạy dỗ cá em đàng hoàng . Thầy cũng mong một ngày nào đó được gặp mặt, làm quen với "Sư Tỉ" của các em . − Thiệt hả thầy ? − Ừm ! − Thầy ơi, "Sư Tỉ" của tụi em đẹp lắm đó . − Vậy sao? − Thầy ơi, tụi em có kêu "Sư Tỉ" đi học chung, nhưng "Sư Tỉ" mắc cỡ . − Thế à ? Được rồi, thầy sẽ thuyết phục "Sư Tỉ" dùm cho các em . − Thuyết phục là gì hở thầy ? − Viễn phì cười giải thích: − Là nói làm sao để "Sư Tỉ" đồng ý cùng đến lớp với các em . − Hay quá ! Hay quá ! Có "Sư Tỉ" cùng đi học vui biết mấy . − Nào, bây giờ các em muốn uống nước ngọt hay ăn kem nào ? − Ăn kem! Ăn kem ! − Em uống nước ngọt thầy ơi! − Vậy mau lên ...Chúng ta đi ăn hết kem, uống nước . Tối nay thầy đãi các em cứ việc ..thoả thích . − Hoan hô thầy ! Hoan hô thầy ! Trí Viễn là con trai độc nhất trong một gia đình có truyền thống kinh doanh thuộc loại "cha truyền con nối" . Ấy vậy mà tới đời ông Đỗ Khải cái truyền thống ấy lại bị mai một đi khi hạt giống duy nhất của ông lại chọn ngành sư phạm làm một thầy giáo lương ba cọc ba đồng . Chính điều này đã khiến cho ông Đỗ Khải và bà Tường Vi vô cùng thất vọng . Hết biện pháp này đến biện pháp khác, hai người ra sức làm cho cậu con trai cưng phải bỏ nghề giáo để theo nghề cha ông nhưng Trí Viễn cứ thản nhiên làm theo sở thích và ước vọng của mình . Dạo này hằng đêm anh còn đến với lớp học tình thương dành cho những đứa trẻ dọc đường gió bụi . Anh hết lòng dạy dỗ chúng, hết lòng chăm lo cho chúng . Anh chẳng những không được lãnh tiền dạy mà còn hao tiền thêm vì những cuộc ăn uống thỉnh thoảng diễn ra với anh và bọn trẻ, thế mà vui, thế mà cuộc đời như tươi đẹp hơn, có ích hơn . Chín giờ đêm . Từ lớp học tình thương trở về, Viễn vào nhà vừa đi vừa huýt sáo . Anh khựng lại khi thấy ba và mẹ hội đủ cả ở phòng khách nhìn sững vào anh . Nhất là mẹ, mẹ nhìn anh như tên tội phạm . Cảm nhận được có điều gì đó bất thường nhưng vẫn làm bộ tỉnh khô hỏi: − Có chuyện gì sao ? Ông Đỗ Khải cúi mặt nhìn xuống tờ báo không nói gì . Bà Tường Vi thì vẫn nhìn con trai chăm chăm rồi buông lời trách cứ: − Con quá rảnh rang rồi ! Con bỏ mặt hai người già này tất bật, cực khổ ra sao ...còn con thì quá khoẻ, quá rỗi rảnh chạy đến với lũ nhỏ lưu manh, thất học ngoài đường . Con giỏi thiệt ! Chuyện nhà không lo đi lo chuyện ngoài đường phố . Kín đáo cỡ nào cũng không thoát khỏi mẹ, quá quen rồi với kiểu "giám sát" của mẹ, Viễn đến ngồi xuống ghế, cười nói: − Con làm việc thiện ...việc thiện đấy mẹ à ...mẹ không thấy hãnh diện vì con sao ? − Hãnh diện gì chứ ? Con muốn thay đổi thế giới à ? Chuyện đó còn lâu con mới làm nổi . − Mẹ ....! Tại sao không việc gì mẹ ủng hộ con hết vậy ? Bà Tường Vi nghiêm khắc : − Mẹ không ủng hộ con vì những việc con làm quá sức vô bổ . − Mẹ à ...! − Mẹ nghĩ, tối nay chúng ta nên nói chuyện rõ ràng với nhau . Lại nữa rồi! Viễn hiểu chuyện gì lại xảy đến . Vẫn là dùng mọi áp lực để buộc anh phải bỏ nghề giáo và phải tuân theo mọi sự xếp đặt của mẹ . Trước mắt là trợ lý cho ba mẹ rồi sau nữa sẽ là giám đốc truyền từ đời này sang đời khác tiếp quản công ty dệt . Công ty may và hàng ngàn công nhân đã phục vụ mang lợi ích đến cho gia đình anh bao đời . Làm giám đốn, uy quyền một cõi ai không thích . Nhưng Viễn không thích, từ nhỏ anh chỉ thích, chỉ mơ được làm một thầy giáo đứng trước đám học trò , dạy chúng học, nhìn chúng thành đạt nhờ sự truyền thụ kiến thức của anh . Thoạt đầu ba mẹ Viễn chiều theo anh vì nghĩ rằng anh chỉ đam mê nghề giáo một thời gian rồi anh sẽ quay trở lại khi không còn chịu nổi sự vất vả . Không ngờ Viễn ra trường mấy năm, vẫn hăng say với nghề giáo và không có ý định bỏ cuộc trong khi ông bà thì ngày càng già đi và muốn trao cho Viễn sự nghiệp của gia đình . Thế là liên tục xảy ra những cuộc xung đột giữa Viễn và ba mẹ . − Ông nói đi! Bà Tường Vi quay sang chồng . Ông Đỗ Khải hạ tờ báo xuống ngẩng lên, nói ngay: − Con lớn rồi lẽ ra phải hiểu biết ...để ba mẹ phải nói với con hoài sao ...Nói riết rồi ba chẳng biết nên nói gì ...Nghề giáo có gì hay ? Lương được bao nhiêu ? Trong khi đó việc gia đình không ai lo . Con nghĩ lại đi! Không có con làm thầy nhà nước sẽ chẳng tổn thất gì cả ...Nhưng sự nghiệp gia đình không có con nối dõi, quá xuyến thì thật sự tổn thất đấy con à . Ba không tin ba và mẹ sanh con ra đời, lo lắng cho con đủ thứ còn con thì mãi lo cho người ngoài không hề biết đến niềm vui của ba mẹ . Viễn nín lặng . Bà Tường Vi phụ hoạ: − Mẹ muốn tối nay con trả lời dứt khoát . Con có chịu buông nghề giáo hay không ? Có chịu về nhà làm việc của gia đình hay không ? − Con đã nói từ rất lâu rồi, con không thích hợp làm giám đốc, con không biết điều hành việc công ty . Ba mẹ biểu con làm chắng khác gì chuốc lấy thất bại thôi . Bà Tường Vi nhìn chồng giận đỏ cả mặt . Nói mãi Trí Viễn vẫn không nghe, bà tức mình hét toáng lên . − Thật uổng công ! Thật uổng công sinh con ra nuôi con khôn lớn ...Giờ thì con chắng giúp ích gì được cho chúng ta . Con giỏi lắm rồi ...con vui lòng hả dạ lắm rồi chứ gì . Tốt hơn con nên cuốn gói ra đường mà sống với lũ khố rách áo ôm . Đừng coi hai người cha mẹ này ra gì nữa . Nói rồi bà biểu thị một sự giận dỗi tột độ, đùng đùng bỏ về phòng đóng sầm của lại . Mẹ là như thế đó, lúc nào cũng nóng nảy, giận dữ và độc đoán . Mẹ chẳng bao giờ chịu hiểu Viễn, mẹ chẳng bao giờ muốn hiểu Viễn cần gì . Thích gì . − Con chọc giân mẹ con rồi đó ! Ông Đỗ Khải có vẻ trầm tĩnh hơn . Nghe cha buông lời trách cứ mình, Viễn thở dài: − Ba à, con không muốn giữa con và mẹ cứ mãi căng thẳng như vậy đâu . Nhưng con không thể ...! Đã nhiều lần con thử đến công ty rồi , con đến đó không tìm thấy chút hứng nào mà ngược lại rất chán nản . Con không biết phải làm gì cả . − "Vạn sự khởi đầu nan". Con không bắt tay vào sao biết mình không làm được . − Con hiểu khả năng của con ! Con không làm được đâu ba . Tại sao ba và mẹ không giao công việc cho chị Hai con, từ lâu nay chị Hai rất muốn làm việc ở công ty, chị Hai sẽ giúp ích rất nhiều cho ba và mẹ . − Con nghĩ đơn thuần quá ...Chị Hai con là gai -Ông Đổ Khải lắc đầu -"Nữ sanh ngoại tộc". Giao cho con gái chẳng khác chi giao hết gia tài sản nghiệp cho người ngoài . Ba mẹ sao có thể quyết định chuyện đó được . − Con lại nghĩ khác ....nam nữ bình đẳng chỉ cần ai làm tốt thì ba cứ giao cho người đó, miễn sao duy trì được sự nghiệp của tổ tiên là được rồi . − Con chả hiểu gì cả . Ăn nói lại khó nghe. Chả trách sao mẹ con dạo này cứ hay buồn phiền cáu gắt . Nếu mọi việc dễ dàng như con nghĩ thì ba mẹ cần gì phải cầu cạnh con . Cũng may, ba không nóng nảy như mẹ của con, nếu không, trái đất này sẽ nổ tung đấy . Ba mong rằng con sẽ suy nghĩ lại và có câu trả lời thoả đáng để ba mẹ vui lòng . Tuy nhiền, còn có một điều mà cha con ta cần hiểu nhau, đó là việc con làm từ thiện . Việc thiện thì bao giờ ba cũng ủng hộ con cả . − Cảm ởn ba! − Thôi về phòng nghỉ đi . Con có đói không ? − Dạ không! Ba "dỗ" mẹ dùm con, nói con xin lỗi vì đã làm mẹ giận . − Nhưng ý định thì vẫn giữ nguyên có phải không ? Ông Đỗ Khải mỉm cười đứng lên tay vẫn cầm tờ báo : − Không sao! Ba không nôn nóng như mẹ của con đâu . Vẫn còn thời gian cho con suy nghĩ mà . Từ từ mà suy nghĩ! Dợm bước đi, ông Đỗ Khải bỗng quay lại nói thêm: − À, còn việc này nữa, chiều nay ba nghe mẹ con nói Thuý Vi lại ngã bệnh . Ngày mai con nhớ sang thăm con bé đó, dù sao con cũng là chồng hứa hôn của người ta đừng quên trách nhiệm của mình . − Con biết rồi ba! Ông Đỗ Khải đi về phòng, Trí Viễn ngồi lại im lặng một lúc rồi sải chân thật nhanh lên lầu ra ban-công nhìn sang toà nhà của gia đình Thuý Vi ở phía trước mặt . Đèn nhà còn sáng, nhưng đèn phòng của Thuý Vi đã tắt . Chắng này đã ngủ rồi . Viễn quay vào cố dằn nỗi bồn chồn lo lắng trong lòng . Mấy hôm nay, anh vì quá bận rộn đã bỏ quên Thuý Vi . Giờ nghe nàng trở bệnh trong lòng anh có chút ray rứt, xốn xang . − Thuý Vi! Anh thật có lỗi với em . Viễn cởi áo quẳng bừa lên thành ghế rồi ngã dài ra giường, nghĩ miên man về Thuý Vi, về mối quan hệ "định mệnh" giữa hai đứa . Láng giềng với nhau nên từ nhỏ Viễn và Thuý vi đã là một đôi rất "tâm đầu ý hợp". Năm đó, vào một ngày mùa xuân tốt đẹp, ba mẹ Thuý Vi đưa cô con gái nhỏ sang nhà Viễn chúc tết . Người lớn thì trò chuyện ở trong nhà, còn Viễn và Thuý Vi thì đùa ở ngoài sân . Viễn còn nhớ rất rõ hôm ấy, Thuý Vi mặc một chiếc đầm hồng, tóc cài nơ hồng, cô bé xinh đẹp như một thiên thần, bỗng chốc làm say sưa, làm xao động tâm hồn chàng trai mười lăm tuổi . Viễn ngắm Thuý Vi mải miết rồi đột nhiên hành động như ngươi lớn kéo Thuý Vi vào lòng hôn lên mát nàng . Không ngờ sau cái hôn của Viễ, Thuý Vi khóc thét lên . Viễn cuống quýt bụm lấy miệng cô bé kéo chạy tít ra xa và hết lời năn nỉ : − Đừng khóc! Đừng khóc mà Thuý Vi! Anh xin lỗi! Anh xin lỗi em thật đấy! Thuý Vi khóc mếu máo, nhìn Viễn đầy vẻ trách móc: − Em vào mét mẹ . Anh dám hôn em, em mét mẹ cho coi, em mét mẹ ! − Đừng mà! Cho anh xin đị . Em mét, anh sẽ bị đòn đó . − Mặc kệ anh! Ai biểu anh làm vậy . Chỉ có người lớn, người lớn mới được hôn thôi mà . Thuý Vi thút thít khóc . Viễn rối tung, không tìm được phương cách nào, đành quỳ xuống trước mặt Thuý Vi hối lỗi: − Em đừng khóc nữa . Anh đã hôn em, anh thề sau này sẽ cưới em làm vợ . Anh sẽ cưới em làm vợ em có chịu không ? − Em không biết ! − Đừng vậy mà Thuý Vi. Em muốn anh bị đòn sao ? Em không thương anh ả Anh hôn em vì anh thương em chứ bộ . − Anh nói thật không? − Thật! Nín đi . Lớn lên anh sê cưới em . Anh sẽ không cưới một cô gái nào khác, mình sẽ sống chung với nhau giống như ba với mẹ . Em có thương anh không? Thuý Vi dần nín khóc, ngước nhìn Viễn gật đầu : − Có! Viễn mỉm cười, năm tay cô bé: − Em hứa không mét tội anh rồi . Phải giữ lời nhé ! − Ừm ! Thuý Vi gật đầu . Viễn thở hắt ra yên tâm chìu giọt nước mắt còn đọng trên khoé mắt Thuý Vi,, rồi móc một bao lì xì đỏ ra cho cô bé . − Cho em nè! − Em có phải mừng tuổi anh không ? − Khỏi! Em là vợ của anh mà đâu cần mừng tuổi . Viễn dắt tay Thuý Vi đi vòng quanh khu vường nhỏ phía trước nhà trong một tâm trạng phấn khích, vui vẻ . Lúc đó, cả Viễn và Thuý Vi đều không hay câu chuyện trẻ con của hai đứa lại lọt vào tai hai bà mẹ nãy giờ đứng nấp ở một góc kín trong khu vườn . Vốn là chỗ thân thích với nhau, bà Tường Vi nhìn bà Mộng Tuyết mẹ của Thuý Vi nói ngay: − Chị nghĩ sao ? Bà Mộng Tuyết bật cười: − Hai đứa thật xứng đôi! Nhưng chúng còn trẻ con quá ! − Chúng đã âm thầm hứa hôn với nhau, tại sao ta không làm chư"ng cho cuộc hôn ước này . − Chị muốn vậy thật à ? − Tại sao không ? Chúng ta lâu nay là bạn, có duyên phần lắm mới kết thành suôi gia, chị không muốn bỏ lỡ cơ may tốt đẹp này đâu . − Chị đã nói vậy . Thuý Vi thật là có phước lớn . Bà Tường Vi cười nắm tay bà Mộng Tuyết: − Đi! Ta tới hỏi chuyện chúng! Không chần chừ giây phút nào, bà Tường Vi cất tiếng gọi: − Trí Viễn! Con dẫn Thuý Vi trở lại đây . Bà Tường Vi và bà Mộng Tuyết vừa ngồi xuống ghế đá thì Trí Viễn cũng dắt Thuý Vi tới nơi . Bà Tường Vi kéo Thuý Vi vào lòng cươi nói: − Lớn lên con sẽ là con dâu của mẹ, có phải không ? Thuý Vi không nói gì, nhưng Trí Viễn mắc cỡ đỏ mặt . Bà Tường Vi nhìn con trai nói: − Hai mẹ vô tình nghe được chuyện của con nói khi nãy với Thuý Vi . Đã nói rồi thì phải giữ lời đấy . − Mẹ à! -Trí Viễn cúi gầm mặt . − Con nói sẽ cưới Thuý Vi . Hai mẹ đây làm chứng . Bà Tường Vi kéo con trai tới gần chỉ vào sợi dây chuyền vàng mà con bà đang đeo trên cổ: − Con cởi sợi dây chuyền này tặng cho Thuý Vi, gọi là tín vật hứa hôn . Trí Viễn nhất nhất tuân theo lời mẹ . Bà Mộng Tuyết thấy vậy củng bảo Thuý Vi: − Con tặng lại anh Viễn chiếc lắc của con đi ! Thuý Vi gật đầu tháo ngay chiếc lắc vàng trên tay . Thế là hình thành một cuộc hôn ước . Thời gian cứ thế mà trôi đi. Viễn lớn lên, tốt nghiệp đại học, trở thành một thầy giáo đẹp trai, năng nổ, nhiều tham vọng trong công việc "trồng người" . Thuý Vi càng lớn càng xinh đẹp, nhu mì và yếu đuối . Vào năm 18 tuổi trong lúc chuẩn bị thi vào đại học, Thuý Vi bỗng ngã bịnh . Căng bệnh tim bẩm sinh cắt đức nhiều ước vọng tươi sáng của Thuý Vi. Nàng không thể học tiếp, không thể làm việc gì không đủ sức khoẻ . Thuý Vi buồn bả trở nên ít nói . Cha mẹ của nàng mở cho nàng một shop bán hoa khô thật lớn để nàng tiêu khiển . Nhưng Thuý Vi vẫn buồn, vẫn không bằng lòng với thực tại . Nàng thường khóc trên vai Viễn, trách cứ ông trời, trách cứ cơn bệnh tim quái ác . Những lúc như thế Viễn không biết làm gì ngoài việc an ủi, dỗ dành . Mấy lần Viễn đề nghị kết hôn, nhưng Thuý Vi đầu lắc đầu nói: "Em không muốn đám cưới! Em không muốn! Em sẽ làm khố anh suốt đời đấy Viễn à ! " Trời sáng . Những tia nắng của một ngày mới rọi vào cửa sổ làm bừng sáng gian phòng . Viễn trở mình, hé mắt rồi bật dậy . Đêm qua, nghĩ ngợi nhiều rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay . Sực nhớ đê"n Thuý Vi Viễn chạy nhào ra ngoài ban công . Phía đối diện vẫn vắng lặng . Thuý Vi thường ngày vẫn ngồi đó tắm nắng . Viễn lui vào, vừa trong phòng tắm bước ra, anh nghe tiếng mẹ gọi : − Viễn à! Viễn . Viễn mở cửa phòng, bà Tường Vi bước vào không còn cơn giận của tối qua nữa . − Thuý Vi vào bệnh viện rồi ! − Sao mẹ biết ? − Sớm nay, mẹ điện thoại sang, bà quản gia bên đó nói cho mẹ hay, con mau lên! Chúng ta cùng đi bệnh viện coi Thuý Vi thế nào rồi . − Dạ ! − Mẹ xuống nhà đợi con! Nhanh lên đó! Bà Tường Vi nói xong lui ra . Viễn nhanh như tia chớp thoáng chốc đã chạy xuống dưới nhà cùng mẹ đi đến Viện Tim . Sau một lúc tìm kiếm bà Tường Vi và Viễn tìm thấy ông Tùng và bà Mộng Tuyết đang sụt sùi khóc ở một góc bệnh viện . Trông thấy bà Tuờng Vi, bà Mộng Tuyết mếu máo: − Chị mới đến ! − Thuý Vi sao rồi ? − Đang nằm trong phòng kia! Bà Mộng Tuyết khóc nấc lên . Ông Tùng thở dài nói: − Ngày hôm qua nó bị ngất liên tục, sợ quá nên chúng tôi phải đưa nó vào đây. Các bác sĩ bảo mổ, nhưng hy vọng chỉ có bốn phần ...Thôi thà để vậy, không thể đánh cuộc với thần chết ! − Chúng tôi thật là bất hạnh, chỉ có một mụn con . Bà Mộng Tuyết nghẹn ngào nắm chặt tay bà Tường Vi: − Con bé vô phước phần, sao có thể trở thành con dâu của chị được, hở chị ? − Đừng nói vậy mà! Bà Tường Vi ứa nước mắt: − Không sao đâu! Dù có như thế nào, Thuý Vi vẫn là con dâu của tôi, tôi tin con bé rồi sẽ khỏi, hiền lành như con bé ông trời sao nỡ chứ . Không sao đâu! Người lớn an ủi nhau. Viễn im lặng bước tới căn phòng phía trước, nhìn vào . Thuý Vi nằm trong đó . "Phải! Mẹ nói phải! Xinh đẹp và hiền thục như Thuý Vi, ông trời sao nỡ đối xử không công bằng với nàng . Thuý Vi! Thuý Vi! Em đừng sợ ! Rồi em sẽ khỏi thôi! Gía mà anh có thể chia xẻ được bệnh tình của em ". Viễn xót xa, buồn lặng . Hôm đó anh không rời bệnh viện đến nữa bước . Tối đó, anh quên luôn đám học trò nơi lớp học tình thương khắc khoải chờ đợi anh . Rồi Thuý Vi củng khoẻ lại và hồi phục rất nhanh. Mấy hôm nay shop hoa khô phải đóng cửa, Viễn ngoài giờ dạy học đều cận kề bên Thuý Vi . Thấy nàng hồng hào hơn và năng nói cười, Viễn vui vui trong dạ . Thuý Vi có Viễn ở bên cạnh, tinh thần phấn chấn hẳn . Chiều nay nàng còn vào bếp làm món mì xào mà Viễn thích mang sang cho anh dùng nữa . Bà Mộng Tuyết thấy con gái quan tâm với Viễn như vậy, thì cười nói: − Con vừa hồi phục đã chăm lo cho thằng Viễn . Chả trách sao con ngã bệnh, nó lo sợ cuống cuồng . Con gái cưng của mẹ, giữa con và Viễn yêu nhau và tương thông đến vậy rồi . Hay là tổ chức lễ cưới đi nghen con. Làm vợ người ta cho biết như thế nào là sự cực nhọc của bà nội trợ . − Mẹ à, con chưa muốn đâu mà! Giọng Thuý Vi nhẹ và trong sáng . Nàng từ từ xúc hết mì xào ra dĩa rồi lấy nắp đậy lại, mắt nhìn đồng hồ, 20 phút nữa Viễn mới về đến nhà . Thuý Vi quay lại nhìn mẹ, gương mặt nàng xinh đẹp và u buồn . Đôi mắt bồ câu long lanh, sâu thẳm trên làn da trắng xanh xao . Nàng mỉm cười đến cầm tay mẹ cùng ra khỏi bếp . − Con gái của mẹ yếu đuối, bệnh hoạn, về làm vợ người ta chỉ làm người ta khổ mà thôi . Chuyện hôn nhân của con đợi con khoẻ mạnh thật sự thì hẳn tính, nhe mẹ . − Con nói vậy sao được . Bộ con muốn mình bệnh lắm sao . Từ nay, nếu con muốn khoẻ mạnh, thì phải siêng năng dùng thuốc . Bác sĩ bảo con phải dùng thuốc mỗi ngày đấy . Đừng để ngất lên ngất xuống nữa, ba mẹ sợ lắm . − Con biết rồi, mẹ à! Thuý Vi cùng mẹ ngồi xuống ghế salon . Nắng chiều tắt dân ngoài cửa sổ . Giây lát sau, ông Tùng đi làm về tới . Nhìn thấy vợ con đang trò chuyện vui vẻ, ông nở cụ cười hạnh phúc . Ông Tùng làm việc ở ngân hàng và cũng là một cổ đông lớn của ngân hàng, nên được mọi người trọng vọng, kính nể . Gia đình ông giàu sang tột bậc, quanh năm không cần lo lắng gì . Chỉ khổ tâm có mỗi Thuý Vi, cô con gái độc nhất của hai ông bà lại mắt bệnh ngặt nghèo . − Ngày mai là sinh nhật của con rồi . Ba có món quà cho con đây . Ông Tùng ngồi xuống, mở cặp táp lấy ra một tờ tín phiếu trao cho Thuý Vi . Tờ tín phiếu có kỳ hạn trị giá năm triệu đồng . Thuý Vi nhìn cha tươi cười . − Năm nào ba cũng cho con nhiều như vậy, con giàu có lắm rồi đó . − Ba chỉ có mỗi mình con, không cho con thì biết cho ai . Ngày mai, con muốn đãi tiệc sinh nhật ở đâu ? − Hay là nhân cơ hội này, gia đình chúng ta cùng gia đình bên anh chị Khải dùng một bữa cơm thân mật nghen . Bà Mộng Tuyết xen và nói . Thuý Vi nhìn mẹ cười: − Ba mẹ thích sao thì cứ làm vậy đi . Con, con phải sang bên kia một chút . Nói rồi Thuý Vi đứng lên . Bà Mộng Tuyết nhìn theo con gái cố tình trêu chọc: − Chỉ biết lo cho vị hôn phu tương lai thôi . Ai biểu vợ chồng mình chỉ có một mụn con gái . Thôi đừng trông mong gì nữa ông à . Ông Tùng ngồi sát vào vợ, cười lớn: − Lấy chồng thì phải lo cho chồng chứ . Bà ganh tị cái nỗi gì ? − Tôi ghẹo con gái thôi, ông tưởng thiệt sao . Thuý Vi cười tủm tỉm đi vào bếp rồi quay ra thật nhanh, trên tay có dĩa mì xào mà nàng đã bỏ không ít thời giờ học hỏi ở nhà bếp mới xào ngon được dành cho Viễn . − Ba mẹ dùng cơm đi . Con sang nhà anh Viễn đây . Con đi nghen ! − Phải chi Thuý Vi khoẻ mạnh như thế mãi thì hay biết mấy ! Bà Mộng Tuyết nhìn theo con gái chép miệng thở dài . Ông Tùng thấy vợ đang vui chợt buồn, liền choàng tay ngang vai bà, an ủi: − Tôi đả nói với bà rồi . Đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì . Khi con gái ngã bệnh bà đau buồn đủ rồi . Bây giờ nó đã khoẻ khoắn bà phải vui chớ sao lại than thở, thở than . Phải vui lên! Niềm vui và tình yêu thương của mọi người dành cho Thuý Vi nhiều chừng nào thì con bé sống lâu hơn chừng ấy . Bà nhớ đừng bao giờ cho con gái nhìn thấy nỗi sầu muộn của chúng ta, để nó phải lo nghĩ . − Tôi biết mà! Chỉ tại ông trời không công bằng với gia đình chúng ta. Nếu như .... − Bà lại muốn nhắc chuyện cũ nữa sao ? Ông Tùng ngắt lời vợ, lắc đầu : − Đừng bao giờ nhắc chuyện đau lòng bà biết chưa . Trời tối tới nơi rồi, tôi cũng đói bụng, bà dọn cơm ăn còn tốt hơn là ngồi nhớ chuyện đau buồn . Bà Mộng Tuyết thở ra, nhìn chồng: − Không nhắc thì không nhắc . Ông muốn ăn cơm cũng phải về phòng tắm rửa đã chứ . Đi đi! Bà Mộng Tuyết kéo tay chồng đi về phòng . Bà giúp ông tháo bỏ cà -vạt , tháo giày vớ . Bà làm công việc người vợ rất tự nhiên . Vừa làm bà vừa nói: − Ngẫm đi ngẫm lại tôi thấy anh chị Khải cũng thương Thuý Vi lắm . Họ không ngại con bé nhà mình bệnh hoạn, cứ hối thúc hôn nhân hoài . Nhưng con b'e nhà mình mỗi lần tôi đề cập đến nó đều lắc đầu không chịu . Nó nói chưa muốn, nó sợ nó làm khổ thằng Viễn . Tôi không biết phải nói gì . Ông nghĩ sao ? − Cứ để tự nhiên ! Chúng ta tôn trọng mọi quyết định của con gái mình . − Tôi củng nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn sợ để lâu ngày lắm kẻ dèm pha thôi . Rủi thằng Viễn nó thay lòng đổi dạ thì Thuý Vi con mình sẽ ra sao đây ? Ngày nào tụi nó còn chưa thành hôn, ngày đó tôi vẫn còn lo lắng . Ông à! − Bà lo nhiều cho gầy rạc thân xác ra chư" giải quyết được gì . Từ từ đã, bọn trẻ không gấp, chúng ta gấp làm chi . Cứ để tự nhiên rồi đâu cũng vào đấy cả thôi . Ông Tùng vỗ vai vợ rồi đứng lên đi thẳng vào phòng tắm . Bà Mộng Tuyết mang quần áo dơ của chồng ra ngoài rồi xuống bếp hối thúc người giúp việc lo dọn bữa ăn . Trời bên ngoài chắng mấy chốc đã tối sẫm . Viễn về hơi muộn một chút, nhưng có về là tốt rồi . Mọi người dường như tề tựu đông đủ cả ở phòng khách, chỉ vắng mặt ông Đỗ Khải, vì tối nay ông bận tiếp khách nhưng lại có thêm hai người đó là Bạch Ngọc, chị gái lơn của Viễn và ông anh rể giỏi nịnh đầm đàn bà tên là Thành, tướng mạo cũng dể coi . Vừa trông thấy Viễn đẩy xe vào nhà, Bạch Ngọc đã hồ hởi nói: − Nhân vật chính đã về đến rồi ! Cả nhà đang đợi cậu đấy "giáo sư" ạ . − Xin lỗi! Bị kẹt xe không thể làm khác hơn được . Viễn vừa nói vừa đi xăm xăm đến ngồi xuống bên Thuý Vi ân cần hỏi: − Em sang từ lúc nào ? − Mới đây thôi ! − Đích thân làm món mì xào cho em ăn còn phải đợi em nữa . Thuý Vi giỏi chiều em chư" gặp chị, chị đã bỏ về từ lâu rồi . Bạch Ngọc xen vào nói . Viễn Nhìn Thuý Vi tròn mắt: − Em xào mì cho anh sao ? Thuý Vi thẹn thùng không đáp . Bà Tường Vi nãy giờ mới lên tiếng: − Phải! Thuý Vi vì con mà phải học hỏi rồi vào bếp làm món mà con thích đó . Trên đời này không còn đứa con gái nào tốt với con hơn Thuý Vi nữa đâu . − Cảm ơn em ! Viễn nắm lấy tay Thuý Vi rồi bật đứng lên: − Chà! Nói tới món khoái khẩu con nghe đói cồn cào cả ruôt gan . Mẹ à ! Chúng ta dùng cơm được rồi . − Chưa được ! Mặt mũi con, áo quần con đầy bụi bẩn . Giải quyết cho sạch sẽ đi rồi mới được ăn cơm . − Vậy làm phiền mọi người phải chờ con thêm chút nữa . Viễn xách cặp chạy như bay lên lầu . Bà Tường Vi nhìn Thúy Vi cười nói: − Trong mắt bác, cả Viễn và con đều là những đứa bé như ngày nào . Thằng Viễn nó cứng đầu lắm . Bác mong con chế ngự giùm cái đầu cứng của nó, biểu nó bỏ nghề giáo lãnh trọng trách của gia đình . Nếu con khuyên được thằng Viễn, hai bác sẽ cảm ơn con lắm đó, Thuý Vi . − Bác à, chuyện này con không dám chắc nhưng con sẽ cố gắng . Bạch Ngọc ngồi nghe liếc nhìn chồng một cách đầy ẩn ý rồi vội vã xen vào: − Phái đó Thuý Vi . Sớm muộn gì em cũng là dâu con trogn gia đình chị , trọng trách này em cũng phải gánh một phần lớn . Em mà làm được chuyện ba mẹ của chị sẽ vui vô cùng . Thành mãi đến lúc này mới xốc lại chiến kính cận trên mắt, nói một câu: − Thuý Vi à ! Cô phải tin tưởng vào mình . Cô vào nhà học Đỗ thì phải đặt quyền lợi của họ Đỗ lên hàng đầu . Giống như tôi đây, trung thành cẩn cấn với cha mẹ vợ,, nghe lời vợ đúng mức . Cô khôn khéo một chút, chú Viễn sẽ nghe theo cô thôi . Tôi cưới vợ đã mười năm nay nhưng có khi nào dám trái ý vợ đâu . Phải vậy không , Bạch Ngọc ? Thành quay sang sợ cười khì . Bạch Ngọc đấm vào lưng chồng : − Anh nói nhiều quá đi! Mẹ à, chàng rể này đang khoe khoang sự trung thành với mẹ đó . Bà Tường Vi mỉm cười: − Vậy mới phải chứ . Chính vì sự hiếu để của của thằng Thành đối với mẹ mà mẹ đâu có tiếc gì vói hai vợ chồng con . Chỉ có một điều, cưới nhau đã lâu mà vẫn chưa có con, về già sẽ vất vả đó . − Lo gì mẹ ơi, thụ tinh trong ống nghiệm đã thành công rồi . Bây giờ con muốn mấy đứa mà không được . Nhưng phải lo cho sự nghiệp trước đã . − Sự nghiệp gì nữa . Hai đứa làm cho ba mẹ, bộ thiếu thốn lắm sao . Hay là có ý làm riêng tư . Nghe mẹ vợ nói vậy, Thành vội phận bua: − Không phải đâu mẹ ! Tụi con làm dưới trướng ba mẹ là phải sướng nhất rồi đâu còn mong gì nữa . Ý vợ của con nói ...muốn dành dụm thêm chút tiền thôi . Có tiền về già mới yên tâm, khỏi lo . − Nghĩ vậy cũng đúng! Tuy tiền bạc là quan trọng nhưng con cái còn quan trọng hơn . Đừng giống như mẹ đây chỉ có hai đứa, giờ muốn tìm một đứa nghe lời mình cũng không biết moi ở đâu ra . − Bộ con không nghe lời mẹ sao ? − Mẹ không nói con ...mẹ nói thằng Viễn kìa . − Có con đây ! Viễn từ trên lầu xuống lên tiếng . Bà Tường Vi mỉm cười nói: − Đủ người rồi thì dùng cơm thôi . Viễn tối nay không được ăn cơm , chỉ được ăn mì thôi đấy . − Con biết rồi mẹ ! Xin tuân lệnh mẹ ! Và Viễn đã ăn mì thay cơm thật . Dùng bữa xong, Bạch Ngọc và Thành từ giã ra về . Viễn đưa Thuý Vi lên lầu ra ngồi ở chiếc xích đu ngoài ban công, trò chuyện và ngắm sao đêm . Viễn kể đủ mọi chuyện cho Thuý Vi nghe . Từ chuyện những đứa học trò giỏi và dở của anh trong lớp học đến chuyện những đứa trẻ bụi đời đường phố trong lớp tình thương mà anh dạy chúng chưa được mấy ngày đã phải bỏ dở . Thuý Vi im lặng lắng nghe, đầu ngã trên bờ vai êm như chiếc gối của Viễn . Nàng cảm nhận được sự hạnh phúc và nàng mong mãi mãi được hạnh phúc bên Viễn ...như thế ! − Thầy Viễn, có người tìm thầy . Tôi đã mời vào phòng khách đợi thầy . Thầy mau đến đó đi . Viễn dạy xong tiết học sau cùng vừa rồi khỏi lớp, nghe người bảo vệ nói vậy, anh liền đi về hướng phòng khách . Ở đó, anh đối mặt với Vân Anh và hết sức kinh ngạc trước vẻ giống nhau đến kỳ lạ giữa Vân Anh và Thuý Vi . − Cô là ...? Vân Anh nhìn sững Viễn, lúng túng một lúc mới nói được : − Cho hỏi ...anh là thầy Viễn ? − Phải! Cô ...? Viễn cũng đâm ra bối rối nhưng anh trấn tĩnh được ngay : − Mời cô ngồi! Vân Anh bớp chặt cái nón kết trong tay ngồi xuống nghế . Viễn ngồi xuống đối diện nhìn nàng không chớp mắt . Thật là giống nhau! Gương mặt ...đường nét ...tất cả đều giống! Chỉ khác mái tóc như con trai và vẻ khoẻ mạnh . Cô ta là ai ? Tìm mình để làm gì nhỉ ? Viễn thích thú hỏi: − Tôi giúp được gì cho cô ? Vân Anh hít một hơi thở sâu lấy can đảm rồi nói: − Tôi đến tìm thầy vì chuyện lớp học tình thương ...Có phải bọn trẻ cứng đầu, cứng cổ khiến thầy bỏ rơi chúng không ? "Lớp học tình thương ! " ? Viễn nhìn Vân Anh và nhớ lại lời của bọn trẻ : -"Thầy ơi, thầy sẽ thương chúng em giống như sư tỉ phải không ?" Chẳng lẽ đây là "sư tỉ" của bọn trẻ ? − Cô có thể cho tôi biết cô liên quan thế nào đến bọn trẻ trong lớp học đó ? − Tôi là chị tinh thần của chúng nó ! − "Sư Tỉ" Nghe Viễn gọi "Sư Tỉ", Vân Anh đỏ mặt cười , nụ cười làm rạng rở thêm gương mặt thông minh xinh đẹp của Vân Anh . Trong thoáng chốt Viễn như bị hút vào mê trận . − Thầy củng biết nữa sao ? − Bọn trẻ hình như lúc nào củng nói đến hai chử "Sư Tỉ" . Tôi không biê"t củng đâu được . Bọn trẻ mến cô lắm . Hẳng chúng rất nghe lời cô . − Tôi đối với chúng bằng tình thương yêu thật sự . Tôi xem chúng như những đứa em ruột thịt của mình . Tuy tôi không giàu sang, tôi củng không có phép màu để đưa bọn trẻ ra khỏi vũng bùng bất hạnh . Nhưng tôi mong chúng có một tương lai khá hơn . − Chính vì vậy mà cô đả mua tập, mua bút và vận động chúng đến lớp học . Vân Anh cúi gầm mặt không nói gì và củng không ngờ Viễn lại biết về mình nhiều như vậy . Viễn lại được dịp quan xát Vân Anh kỹ càng hơn . Đôi mắt long lanh, nụ cười thơ ngây, tấm lòng thi tuyệt hảo, dốc dáng như con trai nhưng gương mặt thì tiên nữ . Đặt biệt giống Thuý Vi một cách khó hiểu . Nếu mình nói với Thuý Vi có một cô gái giống nàng như đút thì nàng có tin không ? Chắc không tin! Viễn mỉm cười sao một thoáng nghỉ suy vu vơ . − "Sư Tỉ" à, cô dùng nước nhé ? Viễn xách ấm trà lên , dọm rót thì Vân Anh đã ngăn lại : − Dạ khỏi! Tôi không dám làm phiền thầy lâu . Tôi đến hỏi chuyện rồi đi ngay, vì tôi có hẹn với bọn trẻ . Tôi muốn thầy cho tôi biết, thầy có đến dại bọn trẻ nữa không ? − Tất nhiên ! Tôi sẽ đến và sẽ bắt đầu lại ! − Bao giờ hở thầy ? − Tối mai ! Cô báo với bọn trẻ tối mai đến lớp . Còn chuyện tại sao tôi nghỉ mấy ngày qua mong cô giải thích giúp rằng, tôi bận công việc gia đình, không đến được, khiến bọn trẻ phải chờ . Cho tôi nói lời xin lổi . − Thầy không cần xin lổi . Chỉ cần thầy tiếp tục dạy thì chúng tôi mang ơn thầy lắm . Tôi còn nghe mấy chú ở phường nói , không ai nhận lảnh lớp học tình thương ngoài thầy ...cho nên tôi mới đến tìm thầy ...hy vọng thầy đừng bỏ rơi bọn trẻ tội nghiệp . Viễn nhìn Vân Anh đầy thiện cảm: − Cô yên tâm! Tôi không rút lui đâu ...có điều tôi mong...từ tối mai cô củng hảy đến lớp học . − Tôi ? Vân Anh kêu lên mặt đỏ bừng . Viễn khích lệ : − Tôi đả từng hứa với bọn trẻ là sẽ thuyết phục cô đến lớp học để học cùng chúng nó . Tôi không ngại dạy cô ....chẳng lẻ cô ngại học sao ? − Không phải ! Không phải vậy ! Vân Anh cười thẹn thùng . − Tôi không ngại ...tôi thích học lắm ...nhưng tôi thấy kỳ quá ...bọn trẻ nhỏ xúi như thế này ...còn tôi thì to như thế này . − Giống gả khổng lồ phải không ? Vân Anh cười giòn tan , khiến Viễn phải cười theo: − Đi học nhé! Tôi nghỉ có "Sư Tỉ" , trong lớp bọn trẻ sẻ học hành siêng năng hơn . "Đi học ...đi học ...có được không vậy ? Thầy Viễn củng dể thương lắm hay mình nghe lời thầy thử một phen " Vân Anh thầm nghỉ rồi nhìn Viễn gật mạnh đầu : − Tối mai, tôi sẻ đến cùng bọn trẻ . Cái gật đầu của Vân Anh chợt làm Viễn vui như nhặt được vật quý , anh cười nói: − Hay lắm ! Sư Tỉ đã hứa rồi đấy ! − Tôi không nuốt lời đầu , thưa thầy! Vân Anh nói và vụt đứng dậy : − Bây giờ tôi phải đi báo tin với bọn trẻ , mong thầy thông cảm vì đả làm phiền thầy . Chào thầy! − Không có gì đâu ! Cô đến tìm tôi là rất đúng . Viễn đưa Vân Anh ra đến cửa . Vân Anh cúi đầu chào Viễn thêm một lần rồi nói : − Thầy đừng gọi em là "Sư Tỉ" nữa, tên của em là Vân Anh . − Vân Anh ! Viễn còn chưa biết phải noi gì , thì Vân Anh đã chay vụt đi và mất hút . − Vân Anh ! Viễn nhắt lại một lần nữa tên của Vân Anh rồi mỉm cười, buông một lời khen: − Tên củng đẹp đấy chứ ! Một cô gái khá đặt biệt . Bữa tiệc mừng sinh nhật 20 tuổi của Thuý Vi được diễn ra ở một nhà hàng sang trọng với đầy đủ mọi lễ nghi của giới giàu sang . Đêm nay, Thuý Vi đẹp như một nàng công chúa trong chuyện cổ tích . Áo dạ hội khóac trên người, đồ trang sức quí giá lấp lánh trên tay, trên cổ nàng . Đi bên cạnh nàng là Viễn như một vị hoàng tử trẻ trung đẹp trai . Và họ là niềm mơ ước của biết bao chàng trai, cô gái có mặt trong buổi tiệc đó . Đối nghịch với khung cảnh sang cả kia là bữa cơm đạm bạc trong mái nhà nghèo nàn của bà Thu Hồng . Bà lặng lẽ bày những món ăn mà đêm nay được bà nấu nướng chọn lọc một chút ra bàn rồi bà ngồi chờ cô con gái nhỏ từ trong buồng bước ra, vẻ mặt bà trầm tư, sâu lắng mang nhiều tâm sự . − Mẹ! Mẹ ơi ăn cơm đi, con đói lắm rồi . Vân Anh từ trong phòng bước ra giản dị mộc mạc như môt đóa hoa đồng nội, nhưng hương sắc vẫn lấp lánh như viên ngọc quí giá . − Bắt đầu tối mai, con sẽ đi học ! Vân Anh ngồi xuống ghết . Bà Thu Hồng cười tìu mến, nhìn con gái: − Vậy sao . Không mắc cỡ nữa à ? − Thầy Viễn rất hiền, rất dễ mến . Thầy khuyên con nên đi học với bọn trẻ . Vì thế mà con đi ....không mắc cỡ nữa . − Thầy Viễn nào vậy ? − Nói mẹ củng không biết đâu, nhưng thầy trẻ lắm, lại vui vẻ . Con đã hứa với thầy rồi, từ tối mai sẽ đi học . Mẹ nghĩ sao? − Học cho biết chữ cũng tốt đấy chứ . Vân Anh à, bữa cơm tối nay mẹ đặt biệt mừng sinh nhật của con đó . − Sinh nhật! Vân Anh kêu lên khá xa lạ với hai tiếng "sinh nhật" . Nàng nhìn mẹ và nhìn những món ăn ngon bày trên bàn rồi lặp lại: − Sinh nhật ! Mẹ ! Những món ăn này tốn rất nhiều tiền của mẹ đó . Bao năm qua rồi con đâu có cần đến sinh nhật . − Bởi vì nhà mình nghèo nên mẹ không có tiền tổ chức sinh nhật mỗi năm cho con . Lần này mẹ ngoại lệ vì hôm nay con gái của mẹ tròn đầy 20 tuổi . Mẹ phải chúc mừng con và chúc may mắn cho tương lai của con . − Mẹ . Vân Anh xúc động nắm lấy bàn tay chai cứng của mẹ lòng rung cảm khác thường . − Cảm ơn mẹ ! Nhưng con không muốn lớn đâu mẹ à, con muốn nhỏ mãi để mẹ có thể ôm con trọn vòng tay và con cũng có thể nằm gọn trong lòng mẹ . − Một vài năm nữa con phải lấy chồng và phải theo chồng ...lúc đó, có muốn nhỏ mãi cũng không được nữa . Thôi, dùng cơm đi, đồ ăn nguội lạnh hết còn gì là ngon . Mừng sinh nhật của con . Chúc con vạn sự tốt lành . − Con chúc lại mẹ khoẻ mạnh và sống lâu muôn tuổi . − Được! Được! Thưởng cho con cái đùng gà nè . − Cảm ơn mẹ! Cảm ơn mẹ ! Vân Anh cười tươi tắng . Lần đầu tiên trong đời nàng biết đến hai tiếng "sinh nhật" . Kể cũng hay, cũng vui đấy chứ . Hai mươi tuổi rồi, đâu còn nhỏ nhít gì nữa . Vậy mà Vân Anh vẫn cứ lông bông như một chú trai nghịch ngợm . Lắm người còn tưởng nàng là con trai "chính hiệu" nữa đấy . Nhưng làm con trai đi bán dạo đỡ tủi thân hơn là làm con gái, vì thế mà Vân Anh cứ thích hoá thân thành một cậu con trai mỗi khi đi ra đường . Chỉ có bọn trẻ mới biết tỏng tong nàng là ai mà thôi . Chúng thích gọi nàng là "Sư Tỉ" và nàng cũng thích nghe chúng gọi như thế . Vậy mới dễ thương . − "Sư Tỉ" đến rồi ! Bọn trẻ nhao nhao làm Vân Anh mắc cỡ chết đi được . Khác với vẻ phong trần ban ngày, Vân Anh bây giờ là một thiếu nữ xinh xắn, duyên dáng sẵn sàng làm xao động trái tim của bất cứ ai . Nàng bước vào lớp rụt rè, bỡ ngỡ cúi đầu chào Viễn: − Chào thầy! − Vào đi, Vân Anh! Viễn cười trìu mến, săn đón Vân Anh tận tình và ra hiệu cho bọn trẻ im lặng . Vân Anh xuống ngồi tận bàn chót, bọn trẻ thích chí cứ lao xao, lao xao như bầy ong vỡ tổ . Viễn mang tới đặt xuống trước Vân Anh một quyển sổ và một cây bút thật đẹp . − Tặng cho Vân Anh! − Nhưng thưa thầy ....em đã có tập viết rồi . Vân Anh ngẩng lên và quay đi nhanh để tránh đôi mắt có ma lực của Viễn . Viễn mỉm cười nói: − Không xài thì để dành làm kỷ niệm . Thầy tặng cho em..cứ nhận đi ! − Cảm ơn thầy! Rất cảm ơn thầy! Viễn cười đáp lại rồi lên bảng, bắt đầu bài học vỡ lòng . Bọn trẻ nhìn Viễn say sưa, còn Vân Anh thì nhìn anh bằng cả tấm lòng . Lớp học tình thương của Viễn cứ thế mà duy trì đều đặn . Riết rồi những đêm nào không dạy, Viễn đâm ra bồn chồn, ray rứt mà không rõ nguyên nhân . Viễn gắn bó với lớp, học trò gắn bó với anh . Dần dần Viễn và Vân Anh trông giống như cha mẹ của đám trẻ bất hạnh hơn . Hai người lo cho chúng đủ thứ, từ cái áo mưa, đến đôi dép . Nhiều lúc còn phải đưa cả học trò đi bác sĩ nữa chứ . Ấy vậy mà sự quan tâm của Viễn và Vân Anh dường như chẳng thấm vào đâu cả . Từ lúc bắt đầu cho đến mùa mưa chưa đầy ba tháng lớp học ngày một bớt đi học trò và tăng thêm sự vắng vẻ . Để rồi một ngày chỉ còn mỗi mình Vân Anh đối mặt với Viễn, trong lớp học mông quanh. Sự im lặng kéo dài nặng nề . Trời lại đổ mưa tầm tã . Viễn trông mãi không thấy một đứa nhỏ nào đội mưa đến học thì buồn bã ra mặt . Vân Anh trong sự nín lặng nhức nhối, chỉ chực trào nước mắt . Mọi cố gắng kể như hoài công . Cái nghèo đã bó buộc tất cả . Cha mẹ của bọn trẻ đã trói chân chúng ở nhà . Họ không cần biết chữ nghĩa là gì . Họ chỉ cần tiền . "Hai tiếng đồng hồ ngồi trong lớp học để bọn trẻ kiếm tiền còn hay hơn". Họ đã nói thẳng vào mặt Vân Anh như vậy . Còn bọn trẻ sợ Vân Anh buồn đã hứa với nàng: "Sư Tỉ ơi, tụi em ráng kiếm đủ tiền rồi sẽ đến học ". Bây giờ đã gần 9 giờ . Trời lại đổ mưa . Bọn trẻ đã không đến vì không kiếm đủ tiền, không thể trách chúng được, khi cha mẹ chúng đặt lên vai chúng một trách nhiệm không dễ dàng . Tội nghiệp ! Các em ơi, Sư Tỉ ước mình là một bà tiên có đôi đũa thần . Nhất định chị sẽ thay đổi cuộc sống cơ cực của các em . Vân Anh gục đầu xuống bàn, nước mắt tuôn ra, đôi vai nhỏ gầy guộc rung lên theo từng tiếng nấc . Mưa đổ rào rào còn có gió lớn . Viễn nhìn Vân Anh nao nao cõi lòng, rồi anh cảm nhận một tình cảm thật lạ sôi trào trong huyết quản mình . − Vân Anh! Viễn bước tới vỗ lên vai nàng, nhè nhẹ : − Sao lại khóc ? − ....! Vân Anh im lặng . Viễn thở dài ngồi xuống bên cạnh nàng: − Mưa lớn quá bọn trẻ không dến được . Chắc tối mai chúng sẽ đến, em đừng buồn mà, đừng nản lòng . Thầy cũng vậy . Chúng ta không nên nản lòng nếu muốn duy trì lớp học này . Nhiều ngày rồi và Vân Anh biết rất rõ sự chờ đợi của Viễn và nàng chỉ là hoài công thôi. Vân Anh ngẩng lên, gương mặt đẹp như thiên thần đăm đầy nước mắt . Nàng nhìn ra mưa rồi quay nhìn Viễn lắc đầu: − Bọn trẻ sẽ không tới học nữa đâu thầy à . Em đã tìm tới nhà từng đứa . Chúng phải kiếm tiền, chúng nghèo lắm, vì vậy chúng phải chạy đôn chạy đáo để kiếm tiền sinh sống . Tiền đối vơ"i những người nghèo là hiện tại, còn nhữ nghĩa chỉ là phù du . Em thương bọn nhóc và những gì em làm cho chúng chỉ có bây nhiêu, không thể nhiều hơn được . Em thật thương chúng, em thật xót xa cho chúng, những đứa trẻ không có tương lai . Rồi đây khi chúng lớn bằng em chúng sẽ bắt đầu tủi hổ, tủi hổ vì cái nghèo, tủi hổ vì không biết chữ và không bằng ai . Thầy biết không ? Em giúp bọn trẻ như giúp bản thân mình . Nhưng bây giờ thì hết rồi ! Hết thật rồi ! Chúng sinh ra và cái nghèo khó đã gắn liền với chúng như bản thân em đây . Vân Anh oà khóc nức nở . Viễn nghe mỗi lời của Vân Anh mà đau rã rời từng khúc ruột . Sống trong nhung lục ấm êm . Mãi đến hôm nay, Viễn mới thấu đáo tâm tư của những kiếp số bất hạnh . Nếu anh là bọn trẻ , chừng ấy tuổi đã phải lao vào đời bươn chải thì anh sẽ như thế nào ? Có còn tâm trí để học hành không ? Thời giờ để thở, để ngủ còn không có ! Viễn thở ài . Anh nhính tới choàng tay kéo Vân Anh nhỏ bé vào lòng mình . − Nếu thấy khóc mà nhẹ nhõm thì em cứ khóc đi .... − Thầy ơi! Gía mà em có thể trở thành bà tiên nhân ái trong các câu chuyện thần thoại . Thầy biết em sẽ làm gì không ? Em sẽ giúp tất cả những đứa trẻ bất hạnh trên thế gian này, có phải không ? − Phải! Phải! Em sẽ cho chúng một mái gia đình đàng hoàng, cho chúng được ăn no mặt ấm, được đến trường . Và lớn lên thì có sự thành đạt như thầy vậy . Tiếc rằng cái mà em có thể cho chúng chỉ là cái bánh và viên kẹo . "Đáng cảm phục thay, đáng qúi mến thay một tấm lòng . Tuy rằng em không có phép màu, nhưng trong lòng thầy, em đã là cô tiên . Vân Anh! Vân Anh! Thế gian này thật nhỏ bé so với trái tim nhân từ của em . Cả thầy cũng vậy, thầy chẳng là một mảy may gì so với tấm lòng nhân hậu của em ." Viễn ôm chặt Vân Anh trong vòng tay mình và sự chở che dịu dàng bỗng hoá thành sự quyến luyến khó hiểu . Giữa lúc này, Viễn chợt nhận ra một sự thật cháy lòng . Tại sao đối với Vân Anh khi gì chặt nàng trong vòng tay anh lại thấy rung động khát khao một cách kỳ lạ . Hoàn toàn không giống với những lúc bên cạnh Thuý Vi. Hay nói một cách đúng hơn là anh chưa bao giờ có cảm xúc như thế này đối với Thuý Vi . Tại sao vậy ? Tại sao như vậy ? Con tim Viễn nhói lên . Vân Anh vẫn hồn nhiên vùi đầu vào ngực anh như một đứa trẻ đang cần được hiểu và thông cảm . − Trời sắp tạnh mưa rồi! Thầy ơi, trời sắp tạnh mưa rồi ! − Em muốn nói gì ? Viễn nhìn xuống hàng mi dài đang chớp nhẹ đẩy giọt nước mắt còn sót lại trong khoé mắt Vân Anh chảy tràn ra ngoài . Càng nhìn càng giống lạ !Đôi mắt, hàng mi, cánh mũi, đôi môi nhỏ, cả đôi lúm đồng tiền duyên . Vân Anh chợt ngẩng lên, hơi thở phà vào mặt Viễn rồi bỗng như tỉnh giấc nàng ngoài người ra khỏi vòng tay Viễn thẹn thùng: − Xin lổi! Xin lỗi thầy1 − Em có lổi gì ? − Em không nên làm như vậy . Thầy bỏ qua cho sự phiền phức của em . − Có gì đâu ! − Mưa tạnh rồi, em phải về! Vân Anh vụt đứng lên . Viễn bổng dưng sợ Vân Anh sẽ bỏ chàng mà đi nên vụt vội nắm lấy cánh tay nàng: − Chờ đã, Vân Anh! Vân Anh quay lại chờ đợi . Viễn muốn nói một điều gì đó, nhưng sao đầu óc bỗng rỗng toang . − Thầy, thầy muốn hỏi em . Tối mai, em có đến đây nữa không ? Vân Anh đứng lặng gương mặt buồn, ánh mắt buồn, nàng nhìn Viễn bằng cái nhìn trong suốt rồi nhẹ lắc đầu: − Lớp học đã tan rồi . Tan như cơn mưa ngoài trời . Từ ngày mai, thầy đâu cần tới dạy nữa và em cũng đâu cần đến đây chi nữa . − Nhưng thầy vẫn muốn gặp lại em ! Viễn nói như cố giữ một vật gì sắp vuột khỏi tầm tay anh . Vân Anh buồn bã: − Để làm gì hớ thầy ? Chẳng lẻ còn mỗi mình em thầy củng dạy nữa sao ? Nếu thầy muốn dạy mỗi mình em thì em cũng không học đâu . Em không muôn làm phiền thầy . Vân Anh không hiểu được thứ tình cảm e ấp của Viễn và anh củng trong trạng thái mơ hồ, chưa chắc chắn được gì nên giữ lấy sự im lặng để mặc nhiên cho Vân Anh nói lời từ biệt: − Em nghĩ chúng ta phải chia tay thôi . Cảm ơn thầy! Chào thầy! Vân Anh mặt áo mưa vào đi ra khỏi lớp học . Viễn nhìn theo nàng cùng chiếc xe đạp lẫn khuất trong bóng đêm, không thể làm gì hơn ngoài việc đứng nhìn . Khi Vân Anh mất hút rồi, anh mới giật mình tự trách :" Tại sao không hỏi chỗ ở của nàng ? " . Tâm trí Viễn rối bời . Những ngày sau đó, Viễn đâm ra phiền muộn, hay cáu gắt và cự cãi dù là chuyện không đâu . Và dường như trong anh xuất hiện một nỗi nhớ, một nỗi nhớ chưa từng có trong anh . Một nỗi nhớ da diết, ray rứt đến từng thớ thịt . Sao buồn quá vầy nè ? Sao cứ nghĩ về thầy Viễn không vậy ? Vân Anh đứng ngồi không yên . Lúc đi tới đi lui, lúc nhà lên giường nằm co như con tôm, thở ra thở vào liên tục . Chưa bao giờ có thứ xáo trộn lạ lùng này . Nghĩ học rồi thì thôi . Thầy về nhà thầy, trò về nhà trò, cớ sao lại phải nhớ đến người ta . Đứng nhớ . Nằm nhớ . Ngủ nhớ . Cả trong giấc mơ cũng mơ thấy thầy . Học trò gì quá quắt lắm vậy . Và nhớ thì được gì đây ? Chẳng lẽ chạy nhào đến tìm thầy nói cho thầy biết mình nhớ thầy lắm . Vậy thì sao? Làm vậy coi sao được chứ ? "Thầy ơi thầy! Em không biết em đang muốn gì ở thầy nữa ?" Vân Anh bật dậy đến kéo hộc tủ lấy quyển sổ và cây bút đẹp của Viễn tặng nàng ra săm soi ngắm nghía rồi mỉm cười một mình . Nàng hoàn toàn không hay biết mọi cử chỉ của nàng đều bị mẹ nàng đứng ngoài phên vách đưa mắt nhìn vào và trông thấy cả . Mấy ngày nay bà bắt đầu chú ý đến Vân Anh vì bà thấy con gái có những cử động khác thường . Hay nhìn vào gương soi làm dáng, còn mua kẹp bông gắn lên mái tóc ngắn củn như con trai nữa chứ . Đáng lưu tâm nhất là mỗi khi sửa soạn mình xong, Vân Anh thường mon men đến hỏi: "Mẹ ơi! Con như vầy có được không ? Giống con gái rồi chứ ? Không còn giống con trai nữa có phải không mẹ ? Mẹ nhận xét trung thực đi . Con gái của mẹ có đẹp không ?" Khi con gái bắt đầu quan tâm đến sắc đẹp thì phải có thay đổi lớn lao . Bà Thu Hồng không giấu được nụ cười khi nghĩ Vân Anh đã có người yêu . Tương con bé sẽ không bao giờ biết yêu . Nhưng không ! Tình yêu cũng là một thứ qui luật . Lúc phải đến thì sẽ đến . Nghi ngờ chi bằng cứ hỏi thẳng con bé đế xem nó nói gì . Bà Thu Hồng đẩy cửa bước vào, mà Vân Anh vẫn không hay biết, vì cô đang mải mê gò viết từng nét tên Viễn vào quyển sổ . Xong rồi1 Một chữ Viễn hiện ra với đường nét tròn trịa và ngây ngô trên trang giấy . Bà Thu Hồng đứng phía sau nhìn thấy tên Viễn bật kêu lên: − Nói cho mẹ biết , con yêu thầy Viễn rồi có phải không ? − Mẹ ! Vân Anh giật mình quay lại nhìn mẹ , có một chút sợ hãi và lo lắng: − Sao mẹ nói vậy ? − Bởi vì mẹ nhìn thấy . Cái tên này được con viết ra từ con tim chứ không phải viết để viết một cách đơn thuần . Vân Anh à, nếu con đã yêu rồi thì điều đó cũng không có gì lấy làm xấu hổ . Mẹ muốn nói rõ vấn đề này với con để giúp con thôi . − Mẹ à ...! Vân Anh đóng sập quyển sổ lại nhìn mẹ rồi quay vội đi nơi khác . Bà Thu Hồng mỉm cười ngồi xuống giường: − Tuy rằng mẹ chưa biết thầy Viễn . Nhưng người có thể làm cho trái tim con rung động thì ắt hẳng phải là một người không tầm thường rồi . Nói cho mẹ biết con nghĩ gì và mẹ giúp được gì cho con ? − Mẹ ...! Vân Anh nũng nịu, mặt đỏ bừng bừng . − Thế nào gọi là yêu hở mẹ ? − Không thể định nghĩa được vì tình yêu là muôn hình vạn trạng . Thế tâm trạng con ra sao khi nghĩ tới thầy Viễn, còn thầy Viễn đối với con như thế nào ? − Thầy Viễn rất tốt với con . Thoạt đầu, con không nghỉ được sẽ có một tình cảm nào khác giữa con và thầy . Nhưng sao con ...con nhớ thầy quá . Nỗi nhớ trong lòng con rất kỳ lạ . Lớp học tình thương đã tan rồi, con sẽ không bao giờ con gặp lại thầy nữa . Cho dù con có yêu thầy thì sao hở mẹ ? Con phải quên thầy thôi ! Mẹ ơi, mẹ nói cho con biết đi, rồi con sẽ quên được thầy, có phải không mẹ ? Ra là vậy, con bé đang yêu thầm, yêu mà không biết mình yêu, chừng hiểu ra thì như giấc mộng tan chỉ còn dư âm . Tội nghiệp quá ! Mẹ phải nói với con như thế nào đây ? Bà Thu Hồng thở ra thật nhẹ, nhìn con gái trìu mến: − Đấy là tình yêu! Con đã yêu rồi, cô nhóc ạ . Đứa con gái mới lớn nào rồi cũng trải qua những giây phút xao xuyến khó quên như thế . − Mẹ, con có thể đến tìm thầy không ? − Đến tìm để nói những gì nào ? − Con, con sẽ không nói gì cả ! Bà Thu Hồng bật cười, xoa đầu Vân Anh: − Khờ khạo quá đi thôi . Dù gì con cũng là con gái, không nên đi tìm người ta . − Vậy con phải làm sao hở mẹ ? − Nghe lời khuyên của mẹ . Hãy nghĩ tới thầy Viễn của con như nghĩ tới một kỹ niệm đẹp đáng đế vui cười, chứ không phải để con âu sầu buồn bã . Đấy là thứ tình cảm vu vơ của đứa con nít mới lớn . Rồi sẽ qua thôi . Rồi sẽ lành lại . Giống như những lần con bị cảm . Con không chịu uống thuốc, rồi cũng tự khỏi . Không sao cả ! − Thật vậy hở mẹ ? − Ừm ! Bà Thu Hồng đứng lên đến lấy quyển sổ đang trên tay Vân Anh bỏ trở vào hộc bàn, rồi nói: − Hãy để yên như vậy ! Đừng để những điều nhỏ nhặt này làm bận rộn trái tim bé nhỏ của con, có hiểu không ? Mẹ ra ngoài đây, một lát nữa có thể ăn cơm được rồi . Bà Thu Hồng đi ra . Vân Anh đóng chặt hộc tủ bàn, chỏi tay dưới cầm nhìn ra ô cửa nhỏ , mơ màng ngẫm nghĩ: "Thầy Viễn! Thầy Viễn! Em có còn gặp lại thầy nữa hay không ? Em có quên được hình bóng của thầy không ? Em mong gặp lại thầy và em cũng mong mình quên được thầy . " Viễn mặt đồ thật đẹp, chuẩn bị đi ra ngoài . Sắp kết thúc năm học rồi và anh có rất nhiều việc để làm ở trường . May mà dạo này mẹ anh không còn đề cặp đến chuyện buộc anh thôi dạy để về làm công việc gia đình . Nếu không, anh sẽ không có phút giây nào được yên tĩnh . Viễn nhìn ngắm mình trong gương và anh phát hiện đôi mắt mình lõm xâu mệt mỏi . Cũng phải thôi, nhiều đêm trăn trở, khó ngủ và đồi mắt đã ghi lại . Viễn chợt buồn, ngồi xuống nghế thừ người ra . Lớn đầu rồi, ngần này tuổi rồi mà còn mơ mộng vu vơ sao ? Tại sao cứ phải nghĩ đến cô gái nhỏ đó ? Khổ nổi, càng muốn quên, muốn xua đi lại thấy nhớ nhiều hơn . Mỗi lần nghĩ đến Vân Anh, Viễn lại thấy khó thở bởi anh hiểu rất rõ trái tim anh muốn gì . Trái tim anh muốn chơi trò bội phản . Trái tim anh viện ra muôn lý do buộc anh phải nhìn nhận một sự thật khủng khiếp là anh chưa bao giờ yêu Thuý Vi cả . Từ lúc phát hiện ra mình có cảm tình với Vân Anh, Viễn mới hay rằng tình cảm mà anh dành cho Thuý Vi bấy lâu chỉ là tình anh em cộng thêm sự buộc ràng bởi câu chuyên hứa hôn của gia đình từ lúc nhỏ . "Vậy thì sao chứ ?" . Viễn ôm lấy đầu khổ sở . "Không thế thay đổI được gì cả " . Tuy nhiên, cái vấn đề bỗng hiểu ra ấy cũng khiến Viễn khó xử vì sự lừa dối, sự giả tạo của anh trong tình cảm đối với Thuý Vi . Nhưng biết sao được, anh phải cưới Thuý Vi và đương nhiên sẽ lừa dối nàng đến suốt cuộc đời . Viễn bật dậy, chưa bước ra tới cửa thì nghe có tiếng gõ cửa phòng chàng . Sẵn tiện, Viễn bước tới mở cửa luôn . Bà Tường Vi buớc vào trông thấy Viễn áo quần tề chỉnh, liền hỏi: − Con đi đâu vậy ? − Con đến trường! − Mẹ không hiểu nổi con, làm thầy giáo có gì hay ho đâu . Nhưng thôi , mẹ không muốn cứ phải xung đột với con hoài . Mẹ gặp con để hỏi chuyện giữa con và Thuý Vi . − Mẹ muốn biết gì ? Bà Tường Vi ngồi xuống ghế nhìn Viễn . − Con còn muốn cưới Thuý Vi nữa hay không ? − Sao mẹ hỏi vậy ? − Hôm qua mẹ nói chuyện với chị Hai của con . Nó nói bắt con phải cưới người vợ bệnh tim như Thuý Vi thì thật là tội nghiệp cho con . Mẹ suy nghĩ cả đêm, nghĩ hoài vẫn không ra và thấy không sao thoái thác được cuộc hôn nhân này, con à . Đành rằn gia cảnh tốt , nhưng cưới Thuý Vi rồi thì con sẽ đeo gánh nặng bệnh hoạn của nó đến suốt đời đó con . Con thấy thế nào ? − Mẹ từng nói thương Thuý Vi như con gái mà . Bây giờ hết thương rồi sao ? − Không phải! Mẹ vẫn thương nó . Mẹ chỉ sợ con thiệt thòi thôi . − Nếu có thiệt thòi thì đó cũng là cái số của con . − Viễn à, bác sĩ có nói Thuý Vi làm vợ được nhưng không thể làm mẹ được . Không sinh được con lấy ai mà nối dỗi tông đường ? − Mẹ à, mẹ lo chi lắm vậy ? Cưới còn chưa cưới lo gì đến chuyện con cháu . Viễn mỉm cười đặt tay lên vai mẹ nói: − Mẹ đừng lo gì cả . Nếu Thuý Vi không sinh được con thì chúng con sẽ nhận con nuôi . Vậy cũng tốt mà! − Không tốt! Không tốt! Bà Tường Vi lắc đầu quầy quậy: − Mẹ không chấp nhận một dòng máu xa lạ nào vào gia đình này đế thừa hưởng của cải đâu . Mẹ nói trước, Thuý Vi không sinh được thì con sẽ phải lấy vợ hai đấy . − Mẹ à! Viễn ngẩn người ra . Bà Tường Vi đứng lên tỏ vẻ không vui: − Mẹ củng không hiểu tại sao xung quanh con lại lắm điều phiền toái đến thế . Nói rồi, bà bỏ đi ra ngoài . Viễn nhìn theo mẹ lắc đầu cười buồn bã . Chiều tím sẫm . Bầu trời đi dần vào đêm tối . Sao hôm lấp lánh bên cạnh vầng trăng đêm rằm sáng rực . Viễn chia tay với đám học trò ruột trước cổng một nhà hàng sang trọng sau bữa tiệc liên hoan cuối năm diễn ra sôi nổi, vui vẻ t.ai nhà hàng này . Bịn rịn mấy rồi cũng chia tay . Đám học trò tản đi hết, Viễn dắt xe ra khỏi nhà hàng ngấm say vì những ly rượu mạnh . Đường phố về đêm đông đúc, tấp nập và huyền hoặc sắc màu . Viễn chạy xe thật chậm, mắt nhìn mông lung . Lướt qua một cứa hàng sách rực rỡ ánh đèn chợt đập vào mắt Viễn một bóng hình ai đó như là Vân Anh . − Vân Anh! Viễn kêu lên như bị phản xạ và thắng gấp xe lại . Mấy người chạy xe phía sau anh bị cái thắng gấp của anh suýt té liền buông lời chửi rủa . Mặc kệ ! Viễn như người mộng du hấp tấp quay lại đẩy xe lên lền và kịp trông thấy cái bóng quen thuộc bước vào nhà sách . − Vân Anh! Vân Anh phai không ! Viển lảm nhảm cho xe vào bãi gởi rồi phóng theo . Nhà sách rộng lớn . Viễn chạy lui rồi chạy đông, chạy tây . Cuối cùng, anh cũng nhìn thấy Vân Anh, nhìn thấy nàng đang say sưa ngắm nghía trước một quầy bán bồ chơi trẻ em . Đúng nàng rồi! Cái dáng nhỏ nhắn, mái tóc cắt cao, áo sơ mi trắng và quần Jean cùng màu . Viễn xúc động và tim đập loạn xạ . Chưa đầy một tháng mà giống như ba năm hay ba kiếp mới được . Rồi như có một lực kéo bí ẩn nào đó níu Vân Anh quay lại . Nhìn thấy Viễn, nàng bất ngờ và sung sướng . Mặt đối mặt cánh nhau một khoảng ngắn mà vẫn thấy xa, Viễn nhìn đăm đăm đôi mắt trong đen láy của Vân Anh rồi lao thẳng tới bất chấp tất cả kéo ập nàng vào lòng . − Vân Anh! − Viễn ! Đó là giây phút huyền diệu vô song . Giây phút mà trái tim của Viễn và Vân Anh đều cùng thắp lửa sáng rực . − Thầy ơi, người ta nhìn mình lắm rồi ! Vân Anh kêu lên nho nhỏ . Viễn nhìn nàng rồi nắm chặt cánh tay nàng: − Đi theo anh ! "Theo Anh" ? Vân Anh bước theo Viễn rồi lên ngồi phía sau Viễn để anh chở đến một quán nước thơ mộng giữa lòng Sài Gòn . − Anh tưởng sẽ không còn gặp lại em nữa . − Em cũng vậy! Ngồi bên Viễn, ngã đầu lên vai Viễn, Vân Anh thấy không cần giấu giếm tình cảm của mình nữa . Nhung nhớ, chờ mong bấy nhiêu đó đủ rồi . Thật không thể nào tướng tượng nổi, có mơ cũng không mở nổi, Viễn bống hiện ra trước mắt nàng và bây gio8` hai người đang tay trong tay cứ như không hề là thầy trò, cứ như một đôi nhân tình xa cách lâu ngày giờ gặp lại, yêu thương hơn! Viễn say rượu, say cả tình nhưng đầy óc lại vô cùng tỉnh táo . Anh hiểu mình đang làm gì và anh cũng ý thức được hành động của mình . Nhưng bất luận một kết quả nào sẽ ra đời . Thảm hại hay tốt đẹp . Anh mặc kệ tất cả . Đối với anh bây giờ chỉ có Vân Anh, anh đã gặp lại nàng và anh không muốn xa rời nàng nữa . Viễn nói như trong mơ: − Nói cho anh biết, em có nhớ anh không ? − Có! − Vậy tại sao em không trở lại lớp học vì anh có rất nhiều đêm chờ em nơi đó . − Em không dám đến! − Tại sao ? − Vì em sợ, em sợ không gặp được anh . − Nếu em đến . Anh đã không phải tiều tuỵ xác sơ như thế này . Anh nhớ em muốn điên lên được . Anh cũng không ngờ cô học trò ngố ngáo này lại chiếm giữ được trái tim của anh . − Em ngổ ngáo lắm sao ? − Vì anh thấy em giống con trai hơn . − Nhưng em là con gái mà . − Đương nhiên . Nếu em là con trai thì làm sao anh yêu được − Đương nhiên . Nếu em là con trai thì làm sao anh yêu được . Vân Anh cười nóng bừng cả mặt . Nàng nhìn Viễn rồi đưa tay vuốt nhẹ mái tóc: − Em đế tóc dài lại sẽ giốn con gái hơn . − Đừng bao giờ . Vì anh thích mái tóc này ! Vân Anh, em có sợ khi bị anh yêu không ? − Em hơi sợ , nhưng không phai sợ anh yêu mà sợ anh biến mất . Anh là thầy giáo lại đi yêu một đứa con gái dốt nát như em . Có được không ? − Sẽ không ai cấm cản chúng ta yêu nhau . Anh là thầy giáo của lớp tình thương . Anh sẽ tiếp tục dạy em học chữ . Vân Anh gật đầu . Nàng ngẩng mặt lên nhìn Viễn, ánh mắt nàng long lanh, ánh mắt mà Viễn đã thật sự chất đắm trong ấy từ lúc mới gặp gở . Vân Anh nhìn Viễn rồi thỏ thẻ: − Em không biết thế nào là tình yêu . Nhưng từ lúc em xa anh, em cảm thấy như mất mát một cái gì đó và em buồn lắm . Mẹ em đã hỏi em và em đã thú nhận . Mẹ bảo cho em biết , em đã yêu rồi . Thật buồn cười, học trò đi yêu thầy giáo . Em thấy co lỗi và em tự nhủ sẽ quên anh đi . − Thế em có quên được anh không ? − Không! Em nhớ anh nhiều hơn, em nhớ mái tóc, nhớ miệng cười và yêu đôi tay này của anh viết chữ rất đẹp . Em chưa bao giờ biết nhớ ai như thế và chưa bao giờ biết đi lững thững vào ban đêm như đêm nay . Chính anh đã khiến cho em trở nên như vậy đó . "Ôi! em đáng yêu quá . Em đã làm mềm lòng anh rồi ." Viễn siết chặt lấy Vân Anh nhưng không đám đặt nụ hôn lên môi nàng vì như vậy là xem thường nàng quá . Tất cả chỉ mới bắt đầu giữa hai người . Không nên quá tham lam, hấp tấp . Viễn buông Vân Anh ra nắm lấy bàn tay nàng, mắt nhìn nàng say đắm . − Từ nay, mình sẽ không thất lạc nhau nữa, phải không ? − Nhà em nghèo lắm, nhưng nếu anh không chê thì hãy đến nhà em . Mẹ em sẽ quí anh vì những điều tốt đẹp mà em đã nói về anh với mẹ . − Em khen ngợi anh à ? − Em nói anh là một thầy giáo tốt, rất thương em và đám trẻ . Nhắc tới đám trẻ , Viễn có chút hối tiếc vì không thể tiếp tục dạy học cho chúng . Anh hỏi: − Bọn trẻ sao rồi ? − Gần đây, em rất ít gặp chúng, chúng tứ tánn khắp nơi và làm đủ mọi nghề, chỉ cần kiếm ra tiền . − Thật tội nghiệp! Thật đáng tiếc! Dẫu sao anh cũng cám ơn bọn trẻ, nhờ chúng mà anh được gặp em, nhất định anh sẽ gặp lại chúng . − Nên nói điều ngược lại, nhờ bọn trẻ mà em được gặp anh mới đúng . − Sao củng được! Bọn trẻ hay định mệnh gì cũng tốt cả . Anh chỉ biết rằng có một người con gái xuất hiện và đã làm xao động trái tim anh . Viễn siết chặt tay Vân Anh rồi nân tay nàng lên môi hôn . − Em là một cô gái đặt biệt . Giống như một người con gái đã xuất hiện và đã làm xao động trái tim anh . Viễn siết chặt tay Vân Anh rồi nâng tay nàng lên môi hôn . − Em là một cô gái đặt biệt . Giống như một viên ngọc qúi mà không phải kẻ có tiên nào cũng mua được . Vân Anh không hiểu gì, nàng nhìn Viễn lắc đầu cười: − Anh nói gì, em không hiểu ? − Em không cần hiểu! Em chỉ biết rằng anh rất quí em . Anh rất vui sướng khi có em . Vui nhất là đêm nay, anh vui lắm, em có biết không? − Em biết chứ và em cũng giống như anh vậy ! Viễn à, em muốn hỏi anh một điều . − Em nói đi! Vân Anh có vẻ suy nghĩ . Nàng cắn môi và cố gắng lựa lời: − Em muốn hỏi anh, những gì anh nói với em nãy giờ, là thật ...là thật cả chứ ? Và anh, anh đã suy nghĩ chín chắn chưa ? Viễn nhìn chằm Vân Anh như muốn đọc hết những nghi ngờ đến tội nghiệp của nàng . Phải! Nàng có quyền nghi ngờ khi được yêu . Nàng có quyền nghi ngờ trước tình cảm ân cần và quyết liệt của Viễn . Bất chợt, Viễn suy nghĩ, nghĩ suy lại với chí |