View Single Post

Old 06-09-2006, 08:38 PM   #1
chieuhoavang
Những Người Đã Góp Sức Xây Dựng GTTT
 
chieuhoavang's Avatar
 
Join Date: Nov 2005
Location: trên đất dưới trời
Posts: 2,565
Thanked 314 Times in 221 Posts
...Tình Ca Mùa Thu-Hồng Dung...


Tập 1


Ngước mắt nhìn bầu trời buổi chiều trong xanh, Khánh khe khẽ huýt sáo bản nhạc vui, rồi nhanh chóng phóng vào nhà . Vừa chạm tay vào chiếc Suzuki thì giọng lanh lảnh của nhỏ Thu Minh ré lên:

− Anh Hai, mẹ gọi!

Khánh hất hàm:

− Gọi ai ? Anh hay em ?

Nhỏ Thu Minh chua ngoa:

− Anh đấy!

Khánh trừng mắt:

− Em lớn rồi ăn nói phải dịu dàng 1 chút .

Thu Minh nheo mắt:

− Dịu dàng, nhỏ nhẹ cỡ ... Thúy An không vậy, anh Hai ?

Thúy An là em gái Trị, bạn thân của Khánh mà Thu Minh có biết quá . Nghe phong phanh Khánh đang tán tỉnh con nhỏ thì phải . Sẵn dịp này, Thu Minh muốn thử nghiệm .

Khánh gườm gườm:

− Em liệu hồn đấy, đừng tưởng mẹ cưng rồi anh không dám đánh nha .

Giọng bà Song cắt ngang:

− Khánh ơi!

Anh bước nhanh vào phòng khách:

− Mẹ!

Bà Song ngước lên:

− Lại đến nhà thằng Trị phải không ?

Khánh cười xuề xòa:

− Con có chút chuyện cần bàn với nó .

− Vậy ghé qua đường Hái Thương Lăn Ông mua cho mẹ 2 toa thuốc .

Khánh cầm lấy 2 toa thuốc từ tay bà Song, anh thắc mắc:

− Từ nào giờ mẹ đâu có uống thuốc này ?

− Chậc! Thì cứ mua cho mẹ đi .

Anh nhíu mày:

− Nhưng mẹ phải giải thích ...

Bà Song cáu kỉnh, rồi phán 1 câu:

− Thuốc trị SARS đấy!

− Hả!

Giương to mắt nhìn mẹ từ chân tới đâu, rồi từ đầu xuống chân, cử chỉ của Khánh làm bà Song phì cười:

− Sao, thấy gì không con ?

Khánh gật đầu:

− Dạ, thấy nhiều lắm mẹ!

Bà Song bật cười:

− Cha mày! Mẹ khỏe như voi, đừng hù mẹ!

− Thế sao mẹ bảo con mua thuốc .

Bà Song làu bàu:

− Bảo thì cứ mua, phòng bệnh vẫn hơn trị bệnh . Người ta ở bên Tây, bên Tàu còn về Việt Nam để mua, huống chi mình ở tại đây .

Đứng bật dậy, bà Song phẩy tay:

− Đi đi con, mẹ còn phải đi sớm!

Khánh gấp toa thuốc bỏ vào túi rồi phóng lên xe .

Lúc nãy anh nói dối mẹ đến nhà Tín, thật ra trái tim anh đang hướng về nhà Trị . Trái tim luôn có lý lẽ riêng của nó, mà Khánh thì chưa bao giờ cưỡng lại nổi .

Nhớ tới gương mặt dịu dàng khả ái của Thúy An mà Khánh nao lòng .

Đang phóng xe, Khánh chợt nghe ai đang gọi tên mình:

− Cậu Khánh!

Nhìn sang lề, Khánh nhận ra dì Sáu người giúp việc nhà Tín .

Tấp xe vào lề, Khánh nhanh nhẹn:

− Chuyện gì vậy dì Sáu ?

− Đây là người quen của tôi, bà ấy bị mệt, phiền cậu gọi giùm chiếc tắc xi .

− Vâng, dì chờ cháu vài phút nhé .

− Cám ơn cậu .

Chiếc tắc xi dừng lại trước 1 ngôi nhà cổ, dì Sáu nhanh nhẹn bước xuống:

− Mai Vân ơi!

Nghe tiếng kêu, Mai Vân vội lao ra . Thấy dì Sáu đang dìu ngoại xuống tắc xi, cô hoảng hốt:

− Ngoại cháu làm sao vậy ?

Dì Sáu phân bua:

− Gặp nhau ngoài đường chưa hỏi thăm được gì bà ấy lại mệt, dì vội kêu xe trở về đây .

Mai Vân thở ra:

− Gần đây ngoại hay mệt như vậy lắm . Mời dì vào nhà uống ly nước!

− Thôi khỏi, dì còn nhiều việc . Hãy trông chừng bà ấy, nghỉ ngơi 1 lát bà ấy sẽ khỏe lại ngay . Dì về đây .

Tối hôm đó, dì Sáu gọi điện tới:

− Ngoại khỏe không Mai Vân ?

− Dạ khỏe . Dì khỏe không ?

− Khỏe nỗi gì, giúp việc cho người ta mà cháu .

− Dì Sáu! Hay là dì xin họ cho dì nghỉ đi .

Giọng dì Sáu cười buồn:

− Dì không muốn ăn bám vào con, trong khi dì còn đủ sức để tự nuôi mình . có điều ...

− Sao dì không nói ?

− Là vầy, Mai Vân à! Lâu rồi dì không về quê nên thấy nhớ tụi nhỏ, ước gì có người thay vài ba hôm .

Mai Vân nhanh miệng:

− Sao dì không nói với cháu ? Trong thời gian này cháu chưa tìm được việc làm thì vài hôm có sao đâu .

Dì Sáu vui ngay:

− Chỉ sợ cháu làm không nổi .

Mai Vân bật cười:

− Chỉ có đội đá vá trời là cháu không làm nổi, còn tất cả chỉ là chuyện nhỏ .

− Nhưng biết ngoại cháu có đồng ý không ?

Mai Vân khẳng định:

− Chỗ thân tình, ngoại cháu sẽ đồng ý ngay . Dì hày lo chuẩn bị thu xếp, cháu lúc nào cũng sẵn lòng giúp dì .

− Cám ơn . Dì cúp máy đây .

Trong lòng dì Sáu nôn nao khi nghĩ đến quê nhà, đồng thời bà cũng thấy lo . Chẳng biết Mai Vân có chịu nổi tính khí bất thường của cậu quí tử nhà này không nữa .

Dì Sáu vừa xoay bước thì điện thoại lại reo:

− Alô . Ai đấy ?

− Khánh đây . Có Tín ở nhà không dì Sáu ?

− Có . Cậu chờ tí nha!

Dì Sáu bước ra khỏi phòng:

− Tín ơi, có điện thoại!

Tín nhnh tay bắt máy:

− Alô . Tín đây!

Giọng Khánh ở đầu dây:

− Định rủ mày đi uống cà phê .

Tín cười khẽ:

− Mày đang ở đâu ?

− Trên đường đến nhà Trị .

− Có nó ở nhà không ?

− Để xem .

Qua 2 phút sau, Khánh gọi tiếp:

− Không, Trị không có ở nhà .

Tín hóm hỉnh:

− Vậy thì tao cũng không đi .

− Sao kỳ vậy ?

− Mày nên cám ơn tao mới đúng đấy . Tạm biệt nhé, chúc vui vẻ .

− Mày ...

Khánh nghe giọng cười của Tín bên đầu dây như trêu mình, anh bỏ máy vào túi .

Cho xe vào con hẻm, Khánh huýt sáo 1 bản nhạc vui . Con h?em này anh đã quá quen thuộc từ ngày anh để mắt tới Thúy An . Khánh mỉm cười, bây giờ anh mới cảm nhận được sự kỳ diệu của tình yêu là như thế nào .

Bật nhanh chống xe, Khánh bước thẳng vào nhà . Thấy anh, Thúy An vội đứng lên:

− Anh Trị đi vắng rồi .

Khánh nở nụ cười thật quyến rũ:

− Anh tới đây không hẳn vì Trị .

Thúy An mở to đôi mắt và ngạc nhiên:

− Em đâu biết nói gì với anh ?

Đôi mắt của Khánh không rời gương mặt đỏ như mận chín của Thúy An:

− Nhưng anh có nhiều chuyện muốn nói với em .

Thúy An vờ hỏi:

− Chuyện gì vậy ?

Khánh ậm ừ:

− Chuyện có liên quan tới chúng ta .

Thúy An ngạc nhiên:

− Có liên quan tới em hả ? Anh đừng làm em sợ nha!

Khánh cười nhẹ:

− Không có gì đâu .

− Vậy mà làm em hết hồn .

Khánh tủm tỉm:

− Anh có cái này để tặng em .

Nói xong, Khánh mở hộp, lấy ra 1 đóa hoa hồng tuyệt đẹp, anh nói bằng giọng hết sức chân tình:

− Anh yêu hoa hơn yêu hết thảy mọi điều trên thế gian này . Anh chỉ tặng hoa hồng cho người mình thật sự yêu thương, hy vọng em không từ chối .

Trái tim Thúy An cơ hồ muốn nhảy khỏi lồng ngực, cô ấp úng mài không nói thành lời:

− Em ...

Khánh mỉm cười khích lệ:

− Chỉ cần em nhận đóa hồng này là anh mãn nguyện rồi!

Thúy An run rẩy nhận đóa hoa hồng, cô lắp bắp:

− Cám ơn anh .

Khánh bạo mồm:

− Anh cám ơn em mới đúng . Thúy An! Em thật đáng yêu vô cùng .

Thúy An đỏ mặt:

− Em mà đáng yêu sao ? Anh Trị nói trong bọn chỉ có anh ấy là hiền, còn các anh luôn có những "vệ tinh" vây quanh, em làm sao sánh được với họ .

Khánh nhíu mày:

− Em có biết mặc cảm là 1 độc tố để hủy diệt tình cảm tốt đẹp hay không ?

Thúy An chớp mắt:

− Em không nghĩ vậy .

Khánh bạo dạn bước tới siết nhẹ tay cô:

− Anh yêu em từ lâu lắm rồi . Lần đầu tiên đến đây, anh có cảm nghĩ cuộc đời anh sẽ gắn liền với ngôi nhà này . Đừng vì mặc cảm mà từ chối tình yêu của anh!

Thúy An lạc giọng:

− Nhưng giữa chúng ta ...

Khánh cướp lời:

− Bằng sức mạnh của tình yêu, anh tin chúng ta sẽ vượt qua tất cả . Em hãy tin như thế!

− Việc này để em suy nghĩ lại!

Khánh tròn mắt:

− Trời! Anh phải chờ đến bao giờ đây em ?

Thúy An cười nhẹ:

− 10 năm hoặc 2 năm thôi .

− Hả!

Mỉm cười thật đẹp, cô dịu dàng .

− Em làm như vậy đó, anh chờ không được thì thôi .

Khánh nheo mắt:

− Chuyện nhỏ!

Thấy đã đến giờ Thúy An đi chợ, Khánh tế nhị:

− Sẵn đường về, anh đưa em đi ra chợ .

Thấy mấy thang thuốc treo lủng lẳng, Thúy An thắc mắc:

− Thuốc gì vậy anh ?

Khánh dài giọng:

− Trị SARS đấy .

Thúy An lùi lại, gương mặt hốt hoảng:

− Cái gì!

Khánh vẫn vô tình:

− Đổ mồ hôi hột mới có thể mua được nó đó .

Thúy An kêu lên:

− Anh ...

Cô vội chạy nhanh vào nhà . Biết cô hiểu lầm anh bật vội chống xe lao theo:

− Thúy An, không phải vậy đâu!

Rầm ...

Giọng Thúy An bên trong cánh cửa:

− Anh về đi, em không mở cửa đâu!

Khánh giậm chân kêu trời, nhìn cánh cổn gim lìm . Khánh bực bội phóng lên xe .

o O o

Dì Sáu giới thiệu:

− Đây là Mai Vân - cháu của dì .

Tín nhìn Mai Vân từ đầu tới chân rồi nói 1 câu:

− Cũng tạm được .

Dì Sáu tiếp:

− Những ngày dì vắng mặt, Mai Vân sẽ thay dì làm việc nhà, nếu có gì phật ý cháu thì cháu bỏ qua cho .

Tín nhếch môi:

− Được thôi!

Rồi anh hất mặt:

− Khi nào dì về quê ?

Dì Sáu nói ngay:

− Ngày mai .

Tín cười nhẹ:

− Nhớ mua quà cho cháu đó nha .

Dì Sáu phì cười:

− Ở quê dì mắm tôm nhiều lắm, chỉ sợ cậu không ưa .

Tín cao giọng:

− Cháu nói cho vui chớ mắm tôm cháu không có ăn đâu .

Nói xong, anh liếc mắt qua đồng hồ, rồi nhìn Mai Vân bằng nửa con mắt:

− Cháu biến đây!

− Ở nhà vui vẻ nghe cậu .

− Chúc dì đi may mắn .

Dì Sáu nhìn Mai Vân, ái ngại:

− Cháu đừng buồn! Cậu ấy tuy vậy nhưng tánh tình tốt lắm .

Mai Vân mỉm cười, chỉ có cô mới hiểu được nụ cười đầy ẩn ý của mình .

− Dì Sáu cứ yên tâm . Hạng người nào trong xã hội cháu cũng không ngại tiếp xúc .

Dì Sáu xuề xòa:

− Hy vọng cậu ấy không quậy cháu là dì yên tâm .

Mai Vân hỏi ngay:

− Bộ anh ta quậy dữ lắm hả dì ?

− Sơ sơ thôi .

Mai Vân nghiêm giọng:

− Cháu không sợ anh ta đâu .

Dì Sáu nhỏ giọng:

− Mình là người làm công, cháu nên nhịn anh ta thì tốt hơn .

Mai Vân im lặng nhưng cô thầm nghĩ nhịn hay không là tùy theo việc . Xã hội bây giờ nam nữ bình quyền . Cô sẽ chứng tỏ quyền phụ nữ cho anh ta biết mặt .

− Cháu đang nghĩ gì vậy Mai Vân ?

− Dạ, cháu đâu có nghĩ gì đâu .

− Xem như mọi việc đã xong, cháu hãy chuẩn bị tinh thần bắt đầu cho ngày mai nhé!

Mai Vân đứng lên:

− Vậy cháu về . Dì đi may mắn nghe .

Dì Sáu chớp mắt nhìn theo Mai Vân . Con nhỏ thật đẹp nết đẹp người .

Sáng hôm sau ...

Mai Vân đứng lặng nhìn căn biệt thự đồ sộ chìm trong ánh sáng mờ mờ . Có lẽ bây giờ người ta còn đang ngủ say . Cô muốn đưa tay nhấn chuông nhưng sợ mình làm như thế không nên .

Cô đang hoang mang thì có người đàn ông bước ra mở cổng:

− Có phải Mai Vân đó không ?

Cách nói cởi mở và thân thiện của ông đã giúp Mai Vân có cảm tình với ông ngay .

− Dạ đúng . Có phải bác là bác Ba quản gia không ?

Ông cười thân thiện:

− Đúng rồi .

Thấy ông cứ nhìn mình, Mai Vân không khỏi thắc mắc, cá tính của cô không thích rơi vào bị động:

− Hôm trước cháu có đến đây 1 lần nhưng bác đi vắng .

− Thì ra là thế! Vào nhà đi cháu, bà chủ đang ngồi trong phòng khách đó .

Mai Vân bình tĩnh ngồi xuống ghế . Cô trả lời bà Nhung bằng những ý nghĩ chân thành nhất của mình:

− Tại sao cháu đồng ý làm công việc mà những cô gái khác luôn e ngại ?

− Thưa bác, cháu nghĩ chẳng có việc gì xấu cả, chỉ có những người xấu mà thôi .

Nhưng không yên tâm, bà nói thêm:

− Có lẽ cháu cũng hiểu đôi điều về thằng Tín của bác ?

− Dạ có ạ . Cháu nghĩ "nước sông không phạm nước giếng", cháu tin là anh ấy sẽ không khó chịu khi có mặt cháu .

Bà Nhung thở ra . Bà rất dị ứng với các cô gái còn quá trẻ đến giúp việc nhà bà, bởi vì bà quá hiểu tánh tình của con trai mình .

Nhìn thẳng vào mắt Mai Vân, bà hỏi:

− Cháu đã học tới đâu rồi ?

− Dạ, cháu vừa tốt nghiệp đại học .

− Ồ .

− Thưa, có gì không bác ?

− Tại sao cháu không tìm việc thích hợp mà làm ?

Mai Vân chớp mắt:

− Cháu đã nộp đơn nhiều nơi, chỉ chờ kết quả thôi ạ .

Gương mặt bà Nhung giãn ra:

− Có thế chứ! Công việc này sẽ làm cho cháu nhàm chán thôi, cháu phải cố gắng đấy .

− Dạ, cháu hiểu mà!

Chợt điện thoại reo lên, bà Nhung xoay bước:

− Cháu đi làm công việc của mình đi .

− Vâng .

Bước đến phòng khách, bà Nhung bắt máy:

− Alô .

− Là tôi đây .

− Chị Song đấy à ?

− Vâng . Dạo này chị khỏe không ?

− Cám ơn chị, khỏe thì có khỏe nhưng cứ lo .

− Chị lo chuyện gì thế ?

− Cũng là chuyện vợ con thằng Tín ấy mà, nay giới thiệu cô này mai cô khác, chẳng cô nào tôi ưng ý cả .

− Khổ lắm chị ơi! Thằng Khánh nhà tôi cũng vậy . Nó đang đeo đuổi 1 con bé chẳng ra gì . Tôi tức muốn vỡ tim đây .

− Thế đấy . Còn Thu Minh của chị ?

Giọng bà Song hồ hởi:

− Con bé tốt nghiệp rồi chị ạ . Nó đang xin việc vào công ty nước ngoài, nó cứ nhắc thằng Tín mãi .

Bà Nhung cười nhẹ:

− Tuổi trẻ bây giờ không giống như thời bọn mình . Tôi nghĩ chúng ta nên để cho nó quyết định .

Bà Song miễn cưỡng:

− Vâng, tôi cũng nghĩ vậy .

Rồi bà cau giọng:

− Chiều, tôi bảo thằng Khánh mang toa thuốc sang chị, hôm nào mình gặp nha .

Nghe tiếng xe biết Tín về tới, bà Nhung vờ nghiêm mặt .

Dựng chiếc xe bên hông nhà, Tín bước vào phòng khách, anh chợt khựng lại khi bà Nhung cất giọng:

− Đi đâu từ sáng giờ vậy ?

Tín cười cười:

− Con đi vòng vòng mấy nhà thằng bạn .

Rồi Tín sà xuống kế bên:

− Nãy giờ có đứa nào đến tìm con không mẹ ?

Bà Nhung nhíu mày:

− Lại tiệc tùng gì nữa à ? Giảm bớt đi con . Con nên biết là ngày xưa ở tuổi của con, ba con đã phải làm đầu tắt mặt tối mới có mà ăn đó .

Tín xuề xòa:

− Chơi cho ra chơi, rồi tới lúc chán con sẽ chú tâm làm việc mẹ đừng lo .

Bà Nhung cau có:

− Không lo sao được, từng tuổi này mà con cứ lông bông . Nghĩ cũng lạ, cả đám bạn con đứa nào cũng thế .

Tín nhăn mặt:

− Con biết rồi mẹ ơi, cứ nói mãi!

Bà Nhung vừa dợm bước thì nghe tiếng Khánh sang sảng ngoài sân:

− Cháu chào dì .

Bà Nhung cười nhẹ:

− Đem toa thuốc cho dì phải không cháu ?

Khánh lễ phép:

− Dạ, mẹ bảo đem toa thuốc này đưa cho dì, nghe nói hay lắm đó!

− Nghe mày quảng cáo cũng biết hay rồi .

− Mà thuốc trị gì vậy .

Khánh cộc lốc:

− Trị SARS đấy!

Tín hóm hỉnh:

− Bộ mày ...

Khánh trợn mắt, cắt ngang:

− Mày nói điên gì thế ? 1 người đã hiểu lầm còn chịu không nổi . Coi chừng tao đấy!

Tín bật cười:

− Không có thì thôi, mày làm gì dữ vậy . Có phải Thúy An đã hiểu lầm mày không ?

Khánh hậm hừ:

− Đúng vậy .

− Chuyện nhỏ!

− Nhưng mà ...

− Con khỉ! Mày ngại nỗi gì, trên đời này đâu phải có mình Thúy An là con gái .

− Ý mày muốn nói ...

Tín phẩy tay:

− Thôi bỏ đi, Trị tới rồi kìa .

Trị bước vào nhà cười tươi:

− Bày tiệc đi chớ ?

Tín chớp mắt gọi vọng vào nhà, gọi to:

− Dì Sáu ơi!

Nghe tiếng gọi, Mai Vân bước nhanh ra:

− Cần gì anh cứ nói với tôi .

Tín hơi do dự rồi nói ngay:

− Cô dọn cho tôi 1 bàn ăn ngoài sân, nhớ mang cả rượu nữa đấy!

Mai Vân gật đầu . Cô làm thật nhanh những việc Tín yêu cầu . Chẳng rụt rè, Mai Vân bước thẳng ra sân . Từ xa, cô đã nghe 1 giọng nói vang lên:

− Ai vậy Tín ?

Tín ngần ngừ:

− Cháu của dì Sáu .

Như chưa thỏa mãn lời giải thích của Tín, Trị tiếp tục hỏi:

− Sao bấy lâu không thấy cô ta ?

Tín nhíu mày:

− Mày đi hỏi cô ấy kìa, sao lại hỏi tao ?

Mai Vân mang khay nước đặt nhẹ xuống bàn:

− Mời 2 anh!

Khánh đá vào:

− Cô ơi! Thằng Trị muốn biết tên cô kìa ?

Mai Vân nghiêm mặt:

− Các anh cứ gọi tôi là Mai Vân .

− Mai Vân!

Trị lặp lại đầy vẻ ngưỡng mộ . Mai Vân lặng lẽ bỏ đi nhưng bên tai vẫn nghe lời bàn tán của họ .

Khánh nói:

− Xem cô ta cũng hiền ghê!

Tín nhếch môi:

− Không dám đâu, mày nhìn kỹ đi! Đôi mắt lá răm, chân mày lá liễu, mũi thẳng, môi mỏng, những người như vậy không đơn giản đâu .

Khánh hóm hỉnh:

− Lúc nãy tao cứ ngỡ bác Nhung vừa thuê vệ sĩ cho mày chứ!

Tín nóng mặt:

− Đừng tưởng tao tệ như vậy chứ!

Trị chen vào:

− Mai Vân có vẻ nữ sinh hơn .

Khánh trêu già:

− Và đẹp nữa, có phải không Trị ?

Trị chỉ cười không nói gì, 25 tuổi đầu anh chẳng có mối tình nào cho ra hồn, nhiều lúc anh chán nản và muốn sống 1 mình .

Tín xoay xoay lon bia trên tay rồi phán:

− Khánh! Tao đố mày, thằng Trị hiện giờ đang nghĩ gì ?

− Còn nghĩ gì, nó bị "sét" đánh rồi .

Tín bật cười hô hố:

− Tao cũng nghĩ vậy . Trị ơi! Có cần tao làm chiếc cầu nối cho mày hay không ?

Mai Vân dừng lại 1 góc khuất lắng nghe, hình như bọn họ đang nói về cô và cố ý ghép cô cho 1 anh chàng tên Trị . Đột nhiên Mai Vân thấy giận . Bình thường cô rất ghét mọi người gán ghép cô như thế, đã lỡ hứa với dì Sáu nên Mai Vân cố nhịn . Mà hơn thua làm gì trong khi cô chỉ ở đây vài ngày thôi . Mai Vân cương quyết bỏ hết ngoài tai . Thế nhưng những tiếng cười ấy như thách thức cô, như trêu cợt cô . Chưa lúc nào cô thấy ghét Tín như bây giờ, tiếng cười của anh ta nghe khó chịu làm sao ấy .

Buổi tiệc kéo dài tới chiều, khi mọi người đã ra về thì Tín đã ngà ngà say .

Mai Vân đang xem tờ báo, nghe tiếng chân cô ngước lên, thật không tưởng tượng nổi gương mặt của Tín đỏ như trái gấc .

Thấy Mai Vân nhìn mình, Tín nhíu mày:

− Sao, cô thấy tôi như thế nào ? Hào hoa phong nhã hay ngây ngô như chú "gà rừng" ?

Mai Vân không ngờ Tín lại hỏi cô như thế . Cô chưa biết trả lời thế nào thì Tín đã tiếp:

− Khó nói quá phải không ?

Mai Vân cắn nhẹ môi:

− Tôi nghĩ anh nên đi ngủ tốt nhất .

Tín huơ tay loạn xạ:

− Hả! Tôi mà say ư ? Tôi chưa biết say bao giờ ?

Mai Vân nhíu mày:

− Tôi chưa nói là anh say cơ mà .

Tín nhếch môi cười nhẹ:

− Thì ra cô cũng biết điều lắm chứ .

Nghe đôi co, bà Nhung vội vàng bước xuống giọng nhỏ nhẹ:

− Tín à! Con đi ngủ đi . Cô ấy còn phải nghỉ ngơi đấy .

Tín tần ngần chưa chịu đi, anh lè nhè:

− Mẹ cũng nghĩ con say nữa à ?

− Đâu có! Mẹ biết là con chưa say, nhưng con nên nghe lời mẹ về phòng ngủ đi, đừng để cho người ta xem thường mình .

Tín nhìn Mai Vân bằng đôi mắt áp đảo rồi chệnh choạng bước về phòng .

Mai Vân thở ra . Cũng may là cô chỉ thay dì Sáu có ít hôm . Nếu không thì thế nào giữa cô và Tín cũng sẽ có "chiến tranh".

Nghe tiếng chân, Mai Vân hiểu ngay bà Nhung đang bước xuống gần cô . Bà từ tốn:

− Đừng buồn nghe cháu! Được cưng chiều từ nhỏ nên tính tình nó như thế, có điều nó cũng tốt với mọi người chung quanh lắm .

Mai Vân nhã nhặn:

− Cháu chẳng nghĩ gì hết, dì yên tâm đi .

Bà Nhung nói khẽ:

− Được vậy thì tốt! Có lẽ 3 hôm nữa dì Sáu sẽ lên tới, thời gian qua nhanh quá phải không cháu ?

Mai Vân dạ nhỏ . Cô dợm đứng lên thì chuông cửa reo vang .

Cửa vừa mở thì 1 người đàn ông bước nhanh vào, trên vai là 1 chiếc ba lô . Thấy cô, ông ta khựng lại . Ít phút sau, gã thốt lên:

− Lão quản gia đâu ?

Mai Vân ngỡ ngàng trước câu hỏi đầy quyền hành của người đàn ông nọ . Cô thầm nghĩ chắc ông ta là người thân của gia đình này . Cô nhã nhặn:

− Chú tìm bác Ba có chuyện gì không ?

Người đàn ông nhếch môi:

− Cô là ai ? Là gì trong ngôi nhà này ?

Mai Vân bướng bỉnh:

− Ông chưa trả lời câu hỏi của tôi mà .

Gã đàn ông hừ nhẹ . Chưa bao giờ gã tiếp xúc với 1 cô gái vừa bướng, vừa xinh đẹp như thế này . Ở bên Pháp, gã có rất nhiều bạn gái, thế nhưng chưa cô gái nào làm trái tim si tình của gã rung động .

Vậy mà đứng trước 1 cô gái này, gã thấy tim mình xao xuyến . Thay vì quát tháo, gã lại đổi giọng dịu dàng:

− Cô gọi quản gia giùm tôi, đó là câu trả lời xác thực nhất .

Mai Vân vừa quay lưng thì đã nghe tiếng bà Nhung:

− Cậu Thông về rồi à ?

Người đàn ông tên Thông gật nhẹ:

− Đi đâu cũng chán hết, nên em quay về nhà sớm .

Bà Nhung nhìn sang Mai Vân giới thiệu:

− Đây là chú em họ của tôi . Ông ấy định cư bên Pháp, vừa về nước được ít hôm .

Bây giờ Mai Vân mới vỡ lẽ . Thảo nào ông ta chẳng hống hách như thế .

Vẻ mặt thầm lặng, Mai Vân thầm quan sát ông ta . Ở gã đàn ông mới xuất hiện này có 1 cái gì đó khiến cô cảm thấy lo ngại, nhất là đôi mắt của gã, y hệt mắt mèo hoang .

Nhìn vẻ mặt của ông ta và đôi mắt láo liên nham hiểm, cô khẳng định ngay điều mình nghĩ là đúng .

Người đàn ông nhìn bà Nhung, cất giọng:

− Bảo ông quản gia xách đồ vào phòng cho tôi .

Bà Nhung im lặng bằng vẻ cam chịu . Bà nhìn Mai Vân:

− Cháu mang cái này vào phòng giúp chú ấy .

Mai Vân lẳng lặng xách ba lô bước theo gã, lòng đầy thắc mắc . Ông ta là ai mà xem ra bà Nhung có vẻ phục tùng ? 1 con người giàu sang cao cả như bà Nhung mà phải phục tùng em họ thì phải có nguyên do .

Dừng lại trước 1 căn phòng, Mai Vân chờ gã mở cửa . Gã nhìn cô, tay đẩy nhẹ cửa phòng:

− Cô mang ba lô vào phòng cho tôi!

Đặt chiếc ba lô xuống ghế, Mai Vân vội vàng bước ra cửa . Nhưng gã gọi giật cô lại:

− Này cô!

Mai Vân nghiêm mặt:

− Ông cần gì ở tôi ?

Gã nhẹ nhàng:

− Tên cô là gì ?

Mai Vân buông gọn:

− Chú cứ gọi tôi là Mai Vân .

Gã chớp mắt:

− Cái tên nghe rất hay! Có lẽ Mai Vân chưa hiểu tí nào về tôi . Nhưng mà không sao, tôi còn ở Việt Nam còn khá dài .

Mai Vân chẳng thấy 1 chút cảm tình với ông ta . Cô vội vàng cắt ngang:

− Nếu chú không cần gì thì tôi xin phép rút lui .

− Được!

Gã nói rồi nhìn chăm bẳm vào gương mặt của cô:

− Mai Vân cứ tự nhiên .

Gã đóng cửa phòng rồi ngã người xuống nệm, hồi tưởng lại những ngày tháng qua .

Cứ tưởng đất Pháp là thiên đường của gã, nhưng thật oái ăm sau mười mấy năm "nếm mật nằm gai" làm thuê cho cửa hàng kinh doanh đồng hồ, gã chẳng còn được gì ngoài 2 bàn tay trắng .

Bây giờ gã không còn đủ kiên nhẫn để tiếp tục sống cuộc đời khổ cực nơi đất khách quê người .

Sau những đêm trằn trọc, gã đã tìm lối thoát cho mình . Gã tức giận cho bản thân tại sao không phát hiện điều này sớm hơn .

Con bài chủ chốt của gã chính là bà Nhung . Bây giờ là thời điểm thích hợp nhất cho gã hành động .

Nhìn đồng hồ, gã bật dậy thật nhanh . Giờ này có lẽ bà Nhung còn thức . Gã muốn đặt vấn đề ngay với bà .

Khóa cửa phòng cẩn thận, gã đi ra hành lang phóng tầm mắt sang căn phòng của bà Nhung, những tia sáng chiếu qua cửa sổ . Gã bước nhanh tới đưa tay gõ cửa phòng .

Đang mắc mùng, bà Nhung dừng lại:

− Ai đấy ?

Gã cao giọng:

− Tôi đây .

− Chú đấy à ?

− Vâng . Tôi chờ chị ở phòng khách nhé .

Khẽ mím môi, bà Nhung thầm nghĩ: Lời nói thốt ra như mệnh lệnh!

Cố dằn lòng, bà bước ra khỏi phòng . Từ ngày gã có mặt ở đây, tâm trạng của bà thật nặng nề .

Vừa bước vào phòng khách, bà đã thấy gã đang ung dung bên tách trà thơm ngát .

− Chú không ngủ được sao ?

Gã cười nhạt:

− Đúng là tôi không thể ngủ được .

Bà Nhung nhíu mày .

− Ai đã gây phiền phức cho chú ?

− Chẳng ai hết!

− Vậy mà tôi cứ tưởng con bé Mai Vân quấy rầy chú chứ ?

Gã chớp mắt rồi bật quẹt đốt thuốc:

− Con bé đó là con cái nhà ai vậy ?

Bà Nhung miễn cưỡng:

− Cháu của dì Sáu .

− Hạng người như bà ấy mà có được đứa cháu như vậy kể cũng lạ .

− Với tôi chẳng có gì lạ hết . Không ít nhân tài xuất thân từ gia đình bần hàn, nghèo khổ . Cũng như Mai Vân vậy, tuy nghèo nhưng con bé được ăn học đến nơi đến chốn, mong chú đừng làm điều gì để tôi khó xử .

Gã nhăn mày bực bội, lối nói thẳng thừng của bà chị họ làm gã chẳng mấy hài lòng . Gã còn lạ gì tính khí thẳng thắn của bà, gã rất ghét nhưng chẳng biết làm sao .

Ông anh của gã đã qua đời để lại 1 tài sản kết xù mà gã luôn ganh tỵ và tìm đủ mọi cách để được chia chác .

Gã đã tìm ra được 1 khe hở của bà Nhung, gã khẳng định sẽ áp đảo được bà .

Gã cười nhạt:

− Tôi già rồi chị ơi .

Bà Nhung đanh giọng:

− Tính chú bay bướm từ nhỏ chắc bên Pháp cũng vậy . Nhưng mà làm gì cũng được xin chú đừng để mắt đến con bé đó .

Câu nói thẳng tuột của bà Nhung làm gã bực tức . "Chỉ có quỷ mới cột được cửa miệng người đàn bà", câu này cực kỳ đúng .

Dù sao bà Nhung cũng hiểu quá rõ tính tình của gã, cho nên gã yên lặng chỉ phản đối ngấm ngầm .

Gã cười rồi lái sang chuyện khác:

− Thằng Tín đâu không thấy ?

Bà Nhung hất mặt:

− Chẳng biết đi đâu .

Gã chép miệng:

− Sướng thiệt .

Đột nhiên, gã thấy ganh tị . Trong khi gã cày như trâu ở nước ngoài, thì nơi đây mẹ con bà Nhung cứ phây phây mà vẫn ăn không hết . Tại sao gã lại vô phần vô phước đến như vậy chứ ? Gã chợt nhớ lại câu mà gã vô cùng tâm đắc .

"Sống là 1 cuộc chiến đấu, chiến đấu và giành giật, không có cái gì tự nhiên đến với mình".

Gã thọc tay vào túi rồi đứng lên:

− Khi nào Tín về, chị bảo nó đến gặp tôi .

Nói xong, gã ung dung bỏ đi .

Bà Nhung khẽ thở dài . Ký ức bà như 1 cuộn phim quay chậm .

Lúc bà mới về làm dâu thì gã còn cắp sách tới trường . Nhưng gã chỉ biết ăn chơi, chơi thì nhiều . Có lần gã bị chồng bà quở mắng giữa đám đông, gã cho đó là điều sỉ nhục . Từ đó, gã nuôi trong lòng sự bất phục và căm ghét anh trai mình .

Có 1 hôm bà Nhung đi dự sinh nhật của người bạn, tình cờ bà gặp lại người yêu cũ . Trong lúc xao động bà đã nhận lời đi với anh ta .

Đó là 1 khách sạn bình thường mà người yêu cũ của bà đang trọ, bà đã không cưỡng lại trái tim mình để đến với anh ta nhiều lần .

Rồi có 1 ngày, bà phải sững sờ khi phải bước chân ra khỏi phòng trọ thì gặp ngay gã, lúc đó bà lặng đi không biết phải phản ứng như thế nào . Gã mỉm cười bí hiểm nhìn bà:

− Chị Hai cứ yên tâm! Thằng này từng chơi nên biết điều lắm .

Nói xong, gã bình thản bước đi .

Chuyện đã mấy chục năm qua, gã chưa 1 lần hé miệng . Mãi cho tới khi chồng bà qua đời, tưởng đâu chuyện đã trở thành quá khứ, bỗng dưng hôm trước gã đột nhiên nhắc tới, hình như muốn dùng nó để làm áp lực với bà .

Thật ra, gã đang toan tính chuyện gì ? Đó là điều làm bà Nhung thắc thỏm lo âu hơn bao giờ hết .

1 lần lầm lỗi là ân hận cả đời . Bà có ăn năn thì cũng đã muộn, thôi thì để xem "con tạo xoay vần" tới đâu .

Tín bước vào phòng:

− Mẹ đang suy nghĩ gì thế ?

Bà Nhung nhỏ nhẹ:

− Chú Thông vừa mới về .

Tín kêu lên:

− Thế chú ấy đâu ?

Bà Nhung hất mặt:

− Trong phòng đấy .

Thông đang ngã mình trên chiếc nệm êm ái, miệng phì phèo điếu thuốc, mắt lim dim, chân nhịp nhịp nhìn khói thuốc lãng đãng .

Gần 50 tuổi nhưng gã vẫn còn phong độ, chỉ cần gã có tiền thì những cô gái còn trẻ sẽ sẵn sàng lao vào vòng tay của gã .

Nghe tiếng động, gã biết ngay Tín đang tìm mình . Vứt nhanh điếu thuốc gã nói ngay:

− Cửa không khóa cứ vào đi!

Tín đẩy cửa bước vào:

− Chú Thông!

Gã nhổm người ngồi dậy, đưa mắt nhìn chăm chăm vào Tín rồi thốt lên:

− Càng lớn, cháu càng giống ba như tạc . Phong độ, bảnh trai, lại con nhà giàu, chắc không ít trái tim phụ nữ phải khổ vì cháu .

Tín bật cười trước câu nói của gã:

− Cháu cùng mang chung dòng máu với chú mà, có phải không chú Thông ?

Gã tán tỉnh:

− Đúng vậy! Về đây mà không có cháu có lẽ chú sẽ buồn ghê lắm .

Tín nói ngay:

− Chiều nay cháu sẽ đưa chú tới 1 nơi, bảo dảm chú sẽ rất hài lòng .

Thông cười thỏa mãn:

− Tuyệt đấy chứ ? Vậy mới là cháu của chú, khi về Pháp nhất định chú sẽ có món quà xứng đáng cho cháu .

Gã bước tới trước gương chải tóc, miệng hỏi:

− Có để ý cô nào chưa ?

Tín cười cười:

− Bạn chơi thì có, bạn đời thì chưa đâu .

Gã gật gù:

− Có thế chứ! Ngày xưa chú đâu được tự do như cháu bây giờ . Tuổi trẻ của xã hội hiện đại ngày nay sướng thiệt .

Tín nhếch môi:

− Nhưng cũng dễ sa lầy lắm chú ơi .

Gã nghiêng đầu:

− Thế cháu có mắc bẫy lần nào chưa ?

Tín gượng cười khỏa lấp:

− Thôi mà chú! Chú cháu mình tới hộp đêm nhé .

Gã cười nhẹ, bước tới trước gương với ý nghĩ: gã sẽ ở lại đây ăn chơi thỏa thích . Tới 1 thời điểm thích hợp, gã sẽ tống tiền bà chị dâu rồi biến .

Nghĩ cho cùng gã cũng đâu có bất nhân, bất nghĩa, vì tài sản này đều do ông anh của gã tạo ra, gã có quyền hưởng thụ lắm chứ .

o O o

Ánh nắng mùa thu đang tắt dần . Mai Vân chuẩn bị ra về, chợt cô nghe tiếng chó sủa . Bước ra, trước Mai Vân là 1 cô gái lạ, cô ta còn rất trẻ nhưng biết cách trang điểm và thời trang mặc trên người thì chẳng chê vào đâu .

− Có anh Tín ở nhà không ?

Mai Vân đứng yên nhìn cô ta chưa vội trả lời thì cô gái lại tiếp:

− Tôi đã hiểu vì sao anh Tín không đồng ý cho tôi tới nhà, anh ta ác lắm .

Trong câu nói vừa rồi, Mai Vân đã lờ mờ đoán được cô gái này là gì của Tín, cô hỏi ngay:

− Chị tìm Tín có việc gì không ?

Cô gái ngập ngừng:

− Tôi ... tôi ... có nhiều chuyện muốn nói . Bấy lâu nay tôi đã âm thầm theo dõi và tôi đã hiểu Tín sắp bỏ rơi tôi, chỉ vì 1 cô gái khác đẹp và giàu sang hơn tôi .

Mai Vân nhìn chăm chăm cô gái lạ . Rõ ràng cô ta đang ở tâm trạng bấn loạn, cô ta thuộc mẫu người nhẫn nhục và nhút nhát .

Mai Vân điềm đạm hỏi:

− Chị là gì của Tín ?

− Tôi và Tín đã yêu nhau mấy tháng nay . Lúc nào Tín cũng có mặt nhà tôi, anh ta sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì tôi yêu cầu . Cách đây 1 tuần, bỗng dưng Tín lại thờ ơ với tôi, lạnh nhạt với tôi . Tôi sẽ chết mất nếu như Tín phản bội tôi . Chị ơi! Tôi phải làm gì đây ?

Mai Vân cảm thấy tội nghiệp cho cô gái và đồng thời bực mình vì sự nhu nhược của cô ta:

− Tôi nghĩ tình cảm của chị và Tín không phải là tình yêu .

Gương mặt cô gái bừng lên 1 tia giận dữ dội:

− Không! Tôi yêu anh ấy bằng tất cả trái tim mình, Tín cũng hiểu điều đó mà .

Mai Vân chặn lại:

− Nhưng đó là lúc trước . Còn bây giờ, tôi khuyên chị nên nhìn thẳng vào thực tế, tội gì lại đeo đuổi người không còn quan tâm tới mình nữa .

Cô gái kêu lên:

− Tôi không dễ dàng buông tha cho Tín đâu . Nếu sự thật Tín phản bội tôi, tôi sẽ căm thù anh suốt đời .

Mai Vân im lặng . Có lẽ cô gái bị dồn nén cảm giác tức giận quá lâu, bây giờ đã thật sự bùng nổ .

Để cô gái nói huyên thuyên hồi lâu cô gái mới lên tiếng:

− Bây giờ chị cứ về đi, cần gì nhắn lại, ngày mai tôi sẽ truyền đạt với Tín .

Cô gái mím môi căm giận:

− Chị nói với Tín có Ngọc Quỳnh tìm đến là được . Tôi về đây .

Nhìn theo bóng cô gái khuất dần ngoài ngõ, Mai Vân thấy thương hại cô ta . Yêu chi cho sớm để rồi phải khổ . Rồi cô lẩm bẩm 1 mình ...

Chẳng biết mai kia cô có rơi vào tình trạng này không nữa ? Nếu có, cô sẽ cương quyết chia tay chứ không bi lụy như cô gái kia .

Mai Vân thả chầm chậm trên hè phố, cô định đến trạm xe buýt thì đột nhiên có chiếc du lịch tấp sát vào cô rồi dừng lại . Mai Vân ngỡ ngàng khi Thông mở cửa bước xuống xe . Nhìn cô, gã mỉm cười:

− Mai Vân, lên xe tôi đưa về!

Cô lắc đầu:

− Cám ơn chú Thông, tôi chưa về ngay bây giờ .

Biết cô từ chối khéo, gã cố nài:

− Tôi tình nguyện đưa Vân đi bất cứ nơi đâu .

Mai Vân ngập ngừng:

− Cám ơn lòng tốt của chú . Tôi còn nhiều việc mà chú không thể giúp được .

Gã hấp háy mắt:

− Vậy tôi mời Vân vào quán uống với tôi ly nước, chắc Vân không nỡ từ chối ?

Nhìn những dãy hàng quán bên lề san sát nhau, mùi thơm của thức ăn làm Mai Vân nuốt nước bọt, thế nhưng cô làm sao vào quán với 1 gã đàn ông chẳng có chút cảm tình này .

Thấy cô im lặng, gã dụ dỗ:

− Tôi sẽ đưa Vân đến 1 nhà hàng thật sang trọng . Có lẽ Vân chưa bao giờ đến những nơi đó phải không ?

Sở dĩ gã cố công đeo đuổi Mai Vân vì mấy ngày nay gã đã bỏ công để điều nghiêng về lý lịch của cô gái này .

Gã thừa hiểu Mai Vân xuất thân từ gia đình khá giả có trí thức, chứ nếu cô là 1 Osin chính hiệu, gã đâu cần phải nhọc công như thế .

Mai Vân chẳng lộng lẫy, kiêu sa nhưng nét đẹp thuần khiết của cô đã làm gã mê mẩn tâm thần .

Giọng Mai Vân cắt ngang dòng suy nghĩ của gã:

− Tôi đang chờ bạn .

Gã nhướng mày:

− Sao phải chờ ? Lên, tôi đưa đi!

Mai Vân thầm kêu khổ trong lòng, mắt dáo dác để tìm kiếm người quen .

Hình như ông trời thấu hiểu nỗi khổ của cô, từ xa Trị phóng tới với tốc độ khá nhanh . Mai Vân chớp ngay thời cơ, cô vẫy tay gọi lớn:

− Anh Trị! Em đây này!

Trị tấp ngay xe vào lề, chưa hiểu điều gì xảy ra thì Mai Vân nhanh miệng:

− Giới thiệu chú Thông đây là anh Trị bạn tôi . Còn đây là chú Thông của Tín từ Pháp mới về .

Gương mặt gã xạm lại nhưng gã không thể mất lịch sự, môi gã nhếch lên:

− Chào cậu .

− Chào chú . Tôi là bạn của Tín, bọn tôi có 3 người, hôm nào sẽ tới nhà Tín chơi .

Ông ta bực bội cắt ngang:

− Được rồi! Tôi có việc, xin chào .

Ông ta đi rồi, Trị nhìn Mai Vân:

− Nhiệm vụ của tôi đã xong . Nếu không ngại, tôi tình nguyện đưa em về .

Làm sao bây giờ ? Với Trị, Mai Vân cũng xem như những người bạn khác . Từ lâu, cô hiểu Trị là người tốt . Rồi sẽ có 1 ngày Trị sẽ hiểu ra thôi, còn bây giờ cô không thể từ chối từ lòng chân thật của anh .

Lặng lẽ ngồi sau lưng Trị, Mai Vân giữ 1 khoảng cách nhất định . Còn Trị thì khỏi nói, anh cứ ngỡ mình vừa hóa thành bướm bay lên 9 tầng mây, giọng anh ngọt ngào chưa từng có:

− Xong chưa em ?

Cô đáp nhỏ:

− Trị tới đi!

Xe vừa lăn bánh, Trị hỏi ngay:

− Ông ấy rủ em đi chơi phải không ?

Mai Vân bặm môi . Khánh, Trị, Tín thật là hợp gu, nghĩ sao nói vậy, nhưng dù sao họ cũng luôn tốt với cô .

− Trị hay thiệt!

Anh cười cười:

− Thế sao em không đi với ông ta ?

Mai Vân tức tối:

− Không thích .

Trị nói ngay:

− Vậy là người nào thích em mới đi chung phải không ?

Mai Vân thản nhiên:

− Còn tùy .

Làm sao Trị hiểu được trái tim của Mai Vân chưa hề vướng bận 1 bóng hình .

Trái tim cô còn rất tinh khôi, cứ mải mê theo dòng chảy của cuộc đời, giống như những con sóng trên thềm biển kia cứ mải mê dâng trào nhừng bọt sóng lên bờ cát mịn rồi trở về biển khơi .

Trị xoay lại:

− Tùy thế nào ?

Mai Vân nói:

− Chuyện này không thể nói trước được .

Trị cười thầm: "Anh hiểu rồi! Mai Vân không cần em phải nói ra".

Chợt Mai Vân nói nhỏ:

− Dừng lại đi, căn nhà có giàn hoa giấy nhỏ đó!

Trị cho xe quẹo vào sân, ngoại của Mai Vân là người đàn bà biết thông cảm với tuổi trẻ, chỉ vài phút sau Trị đã lấy được cảm tình của bà . Anh chẳng muốn về nhưng vì phép lịch sự, Trị không thể nấn ná lâu hơn . Anh bước đến chào ngoại của Mai Vân:

− Cháu xin phép về .

Bà ngoại nhỏ nhẹ:

− Cứ ở chơi đi cháu, còn sớm mà !

Trị nheo mắt nhìn Mai Vân có ý thầm bảo: ngoại em đã thích anh rồi đấy .

Nhưng thấy gương mặt cô nghiêm lại, Trị vội nói:

− Cháu còn bận vài việc cần phải giải quyết ngay .

− Vậy à! Thế hôm nào rảnh, chứ cứ ghé chơi .

− Dạ, cháu cám ơn bà .

Nhìn Mai Vân, Trị nói nhỏ:

− Anh về .

Mai Vân khẽ gật đầu tiễn Trị ra sân . Tới cổng, cô nói:

− Cám ơn những gì anh đã giúp tôi buổi chiều nay .

Trị trừng mắt:

− Sao lại khách sáo với anh đến thế .

Nói xong, Trị phóng xe thật nhanh, chẳng mấy chốc bóng anh đã mất hút ở cuối đường .

Lúc này thành phố đã lên đèn . Tín đang cùng Kiều Hương ngồi trong tầng cao nhất của 1 quán cà phê .

Kiều Hương là cô gái mà gã Thông đã giới thiệu cho Tín từ mấy ngày qua . Cô ta đang đưa Tín vào mê hồn trận .

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Tín nhận ra Kiều Hương là 1 cô gái thật quyến rũ mà anh chưa gặp qua bao giờ . 1 nhan sắc lộng lẫy . Đa tình và hết sức cuốn hút .

Thấy Tín cứ nhìn mình, Kiều Hương hé đôi môi dày gợi cảm:

− Bộ gương mặt của Kiều Hương có gì hả anh ?

Tín phì cười:

− Không! Kiều Hương rất xinh .

Cô chớp mắt:

− Anh nói thật lòng mình chớ ?

Giọng nói của Kiều Hương trong và êm đềm như dòng suối mát, nếu như trước kia Tín say mê Ngọc Quỳnh 1 thì đối với Kiều Hương, lòng ngưỡng mộ tăng lên gấp bội .

Tín nhăn mày:

− Sao Kiều Hương lại hỏi anh câu đó ? Có lẽ Kiều Hương đã hiểu lòng anh mà .

Kiều Hương tròn xoe mắt:

− Thật ra, chú Thông có nói với em anh là cháu của anh ấy .

Kiều Hương làm ra vẻ ngây thơ, vì gã Thông có nói với cô Tín cũng là 1 tay ăn chơi có tiếng, cô phải đóng vai thật khéo mới hòng qua mắt anh ta .

Tín thốt lên:

− Chỉ có vậy thôi sao ?

Gương mặt Kiều Hương đượm buồn:

− Còn nữa, chú ấy nói về anh nhiều lắm cho nên em rất ngại .

− Sao phải thế ?

− Hương chưa có việc làm ổn định, ít giao tiếp bên ngoài, cho nên Hương sợ và luôn nghi ngờ mọi người .

Tín nghiêng đầu:

− Cả anh nữa sao ?

Cô chớp mắt:

− Nếu không tin anh thì Hương đâu đồng ý uống cà phê với anh .

Tín có vẻ thích thú khi vừa khám phá ra 1 cô gái vừa chân thật vừa dễ thương . Tín thăm dò:

− Kiều Hương nhảy với anh 1 bản nha ?

Cô tròn xoe mắt:

− Nhảy là sao cơ ?

Tín bật cười, anh chẳng biết giải thích thế nào, đứng bật lên Tín bước đến bên cô:

− Anh sẽ hướng dẫn nhưng Kiều Hương phải đổi cách xưng hô .

Cô nhìn Tín bằng đôi mắt long lanh:

− Hương quen rồi .

Tín khẳng định:

− Nếu em muốn thì phải sửa đổi ngay, anh rất bực cách xưng hô vừa rồi của em .

Kiều Hương khổ sở:

− Hương ... em sẽ ... cố gắng .

Tín cười thỏa mãn dìu cô ra sân .

Trong tiếng nhạc tưng bừng, Tín quên đi bây giờ đã quá khuya, bên người tình mới anh mong sao thời gian trôi qua thật chậm .

o O o

Đôi mắt thâm quầng, gương mặt bơ phờ mệt mỏi, đó là điều anh mới phát hiện khi bước đến soi gương .

Tối qua mải vui nên khi về đến nhà đồng hồ chỉ đúng 3 giờ sáng . Nhưng thói quen của Tín 6 giờ sáng, bằng mọi giá phải thức dậy .

Vừa đẩy xe ra cửa, Tín chạm mặt Mai Vân . Tránh tia nhìn soi mói của cô, Tín phớt lờ . Thế nhưng cô ta cứ xăm xăm bước tới cản đầu xe:

− Chiều qua Ngọc Quỳnh có đến đấy .

Tín khựng lại:

− Cô ấy nói gì ?

− Nhiều lắm .

Mặt Tín hơi ngớ ra:

− Đại khái thôi .

Mai Vân dài giọng:

− Ngọc Quỳnh muốn đến thăm anh đấy .

Tín buông gọn:

− Cám ơn .

Cứ tưởng nói xong, Mai Vân sẽ bỏ đi ngay nhưng cô vẫn không tránh đường cho anh . Tín hất hàm:

− Còn gì nữa ?

Mai Vân thừa hiểu trong ánh mắt của anh ta là cả 1 trời bực bội, thế nhưng cô không thể im lặng .

− Tôi nghĩ anh làm như thế thì ác lắm .

Tín nhún vai:

− Cô biết gì mà nói!

− Nếu muốn người ta không nói thì tốt nhất mình đừng nên làm .

Tín cười mỉa:

− Nhiều chuyện qua coi chừng bị "ế" đó .

Cô độp lại:

− Có cần anh phải giận dữ như vậy không ? Tôi chỉ nói lên những suy nghĩ thực tế của mình .

Tín mai mỉa:

− Thực tế cỡ thằng Trị không ? Yêu mà chẳng nói 1 câu . Thời buổi này yêu như nó là mù quáng, là ... là ...

Mai Vân cắt ngang:

− Là phi thực tế à ?

Rồi cô dài giọng:

− Sáng Ngọc Quỳnh, trưa Thiên Lý, tối Kiều Hương, có phải như thế mới là sành điệu ?

Tín nheo mắt thật dễ ghét:

− Nãy giờ tôi cứ ngỡ cô là vợ sắp cưới của tôi vậy .

Gương mặt Mai Vân đỏ bừng lên, cô gằn từng tiếng 1:

− Nếu anh xúc phạm đến tôi lần nữa, tôi sẽ không tha cho anh đâu .

Cảm thấy mình hơi quá lố, Tín yên lặng, anh căng mắt nhìn Mai Vân, rõ ràng cô ta đang giận dữ dội, môi mím chặt, mắt long lên . Đột nhiên, cô giơ nắm tay dứ dứ vào mặt Tín .

Cử chỉ trẻ con đó làm Tín phì cười:

− Từ đây trở đi, cô làm ơn đừng nhúng mũi vào đời tư của tôi nữa . Tôi làm gì mặc tôi, cô không nên can dự vào, nghe chưa ?

Mai Vân đanh giọng:

− Dì Sáu vẫn bảo tôi hãy xem đây như nhà của mình, và ngày cả trong suy nghĩ của tôi cũng vậy . Nếu như anh thấy phật ý thì từ nay trở đi tôi sẽ không hé môi 1 lời . Có 1 bàn hát như thế này: "Có 1 người bước qua biết bao nhiêu cuộc tình, cứ ngỡ mình là người hạnh phúc nhất trên đời . Nhưng đến 1 ngày bước chân mỏi mệt, bỗng nhìn lại không còn ai đứng bên ta".

Tín sững người nhìn cô rồi lầm lì bỏ đi, ra tới đầu ngõ . Trước nhất anh sẽ đến nhà Ngọc Quỳnh, giải quyết dứt điểm với cô ta . Yêu nhiều cũng khổ, mà không thì buồn chết được . Con nhỏ Mai Vân cũng sâu sắc gớm, thảo nào thằng Trị cứ đeo đuổi mãi .

Tín vừa bước xuống xe thì từ trong nhà, Ngọc Quỳnh lao nhanh ra, giọng cô trách móc:

− Cứ tưởng anh lánh mặt em rồi chứ .

Tín nói khẽ:

− Vào nhà đi, có chuyện gì từ từ nói!

2 người vừa ngồi xuống salon, Ngọc Quỳnh thút thít khóc:

− Anh chán em rồi phải không ?

Tín nhỏ nhẹ:

− Mấy ngày nay em khỏe không ?

Được nước, Ngọc Quỳnh khóc to hơn .

− Khỏe gì nổi, ngày nào cũng trông anh tới, vậy mà vẫn biệt tăm .

Tín dịu dàng:

− Hổm rày bận quá, anh không tới được . Nếu có gì thì cứ gọi điện cho anh sao phải tới nhà .

Ngọc Quỳnh bặm môi:

− Anh nói dối!

Tín hoang mang:

− Ý em muốn nói ...

Cử chỉ của Tín làm Ngọc Quỳnh càng tức hơn:

− Em biết hết rồi! Cô Kiều Hương đã cướp mất hồn nah rồi phải không ? Chính em đã nhìn thấy anh với cô ta . Bây giờ anh định giải quyết với em thế nào đây ?

Tín bắt đầu bực mình:

− Vậy em muốn thế nào ?

Ngọc Quỳnh bù lu bù loa:

− Từ lúc yêu anh tới giờ, em đã nghĩ học, lại còn nói dối cha mẹ dưới quê là em tìm được việc làm thêm, cho nên gia đình không chu cấp cho em ăn học . Nếu anh là em, anh sẽ làm gì ?

Tín không do dự:

− Hết tiền thì cứ báo cho anh 1 tiếng sẽ có ngay .

Ngọc Quỳnh bực tức:

− Em muốn nói đến việc học của em kìa, em bị đuổi học trách nhiệm này thuộc về anh . Nếu gia đình em biết được chỉ còn nước em chết đi cho rồi .

Tín thật sự hoang mang:

− Đừng có nói điên, anh vẫn còn lo lắng cho em mà .

Ngọc Quỳnh trừng mắt . Rõ ràng Tín chỉ còn thương hại cô mà thôi . Về tình yêu có lẽ anh đã trao hết cho Kiều Hương mất rồi . Bây giờ trong mắt Tín, cô chỉ là con búp bê vừa câm vừa điếc, làm sao cô có thể bằng lòng như thế chứ!

Ngọc Quỳnh đanh giọng:

− Chỉ có vậy thôi sao ?

Tín bặm môi gật đầu xác nhận:

− Đó là giải pháp tốt nhất! Từ từ, anh sẽ xin cho em học lại .

Ngọc Quỳnh căm phẫn:

− Anh bù đắp cho tôi đó phải không ?

− Em nói vậy thì cứ nghĩ vậy đi! Thật lòng mà nói, khả năng của anh chỉ có vậy thôi, mong em biết nghĩ mà thông cảm .

Ngọc Quỳnh hét lên như 1 mụ điên:

− Tôi đã lầm, thì ra anh cũng thuộc hàng họ "Sở" . Vậy mà tôi luôn đặt niềm tin vào anh . Yêu anh, tôi không còn thiết tha học hành, anh có biết không ? Tôi được học đến ngày nay cha mẹ tôi phải lam lũ cực nhọc dưới quê, sáng nắng chiều mưa, nhịn ăn nhịn uống với hy vọng tôi sẽ làm nở mặt nở mày .

Dừng 1 lát, mắt cô long lên:

− Vậy mà tôi đã bị anh cám dỗ, tôi đã không cưỡng nổi ánh mắt tha thiết của anh. Anh chính là 1 con quỷ .

Tín biến sắc:

− Em nên tế nhị 1 chút .

Ngọc Quỳnh cười khẩy:

− Tôi đã quá tế nhị với anh rồi đấy . Tôi còn muốn nói cho tất cả mọi người hiểu anh là kẻ lừa đảo, là 1 kẻ vô lương tâm, là 1 con ký sinh trùng trong xã hội .

Tín quát lên:

− Đủ rồi! Em thật quá đáng!

Ngọc Quỳnh nhếch môi:

− Vậy sao ?

− Em càng nói càng lộ rõ chân tướng! Em đừng quên chúng ta đã thỏa thuận với nhau, không còn tình yêu cũng còn tình bạn, tôi sẽ không từ chối giúp em bất cứ điều gì .

Ngọc Quỳnh bắt đầu thút thít khóc . Tín đứng lên gương mặt kém vui:

− Nếu cần gì cứ gọi điện đến cho tôi . Tốt nhất đừng nên quấy rầy tôi nữa!

Chỉ có Tín mới hiểu được vì sao anh chia tay với Ngọc Quỳnh . Vì cô ta quá nhiều tham vọng, đó là điều anh tối kỵ . Anh đã từng tự hỏi lòng mình, chẳng biết anh đến với Ngọc Quỳnh bằng tình cảm hay lòng hào hiệp của thằng con trai nhà giàu .

Còn với Kiều Hương ? Tín chợt cười 1 mình, cô ta như ngọn núi lửa mà Tín không thể nào cưỡng lại nổi đam mê . Anh với Kiều Hương chỉ mới quen nhau, vậy mà con nhỏ Mai Vân cũng biết, đúng là đàn bà!

Mãi suy nghĩ mà tới nhà Trị lúc nào cũng không hay . Bật chống xe, Tín bước nhanh chân vào nhà . Trị từ nhà bếp dưới đi lên:

− Tới giờ thằng Khánh cũng chưa đến, chẳng biết nó đang bận quái gì .

Tín nhướng mày:

− Vậy mà tao cứ tưởng mình tới trễ .

− Sao mặt mày khó coi thế ?

− Có gì đâu, chuyện nhỏ thôi .

− Vậy à!

− Sao nhà vắng thế ?

− Thúy An vừa ra phố .

Trị đưa quyển album:

− Giải trí trong lúc chờ đợi .

Tín nhận quyển album cười cười:

− Để xem lúc nhỏ mày đẹp trai tới cỡ nào .

Trong đó rất nhiều ảnh, nhưng Tín chỉ chú ý đến tấm ảnh chụp với gia đình của Trị đã ngả màu .

Thấy anh có vẻ chú ý, Trị bước tới giải thích:

− Đây là cha mẹ tao, thằng nhóc bụ bẫm là tao lúc nhỏ, bé gái kế bên là Thúy An .

Tín hỏi bằng giọng thắc mắc:

− Thế còn bé gái đang bế trên tay .

Giọng Trị buồn buồn:

− Em của tao .

Tín nhíu mày:

− Thế cô ấy đâu ?

Trị ngồi xuống bên Tín, kể:

− Chuyện này tao giấu kín chưa hề nói với ai, đột nhiên hôm nay mày hỏi, chỗ bạn bè tao cũng không giấu làm gì . Tao còn nhớ lúc đó tao chừng 10 tuổi, cha mẹ tao ly hôn, 2 đứa tao mẹ giao cho bà, còn đứa nhỏ nhất mẹ mang theo . Rồi chẳng hiểu sao, 1 thời gian sau ba lại bỏ chúng tao đến với người đàn bà khác .

Tín đốt thuốc, hỏi tiép:

− Thế ba mày có thường xuyên tới thăm không ?

Trị gật nhẹ đầu:

− Thỉnh thoảng có đến . Còn mẹ tao từ ngày ấy đến nay vẫn biệt tăm . Nghe đâu trong 1 lần vượt biên, mẹ tao đã bị đắm tàu . Nếu không, có lẽ bà ấy sẽ cho anh em tao sum họp .

Tín thổ những dòng khói thuốc bay lên trần nhà rồi nói:

− Đời có nhiều chuyện bất ngờ lắm, biết đâu em mày còn sống .

Tín chán nản:

− Không đâu, chắc con bé đã lên thiên đàng rồi .

Tín thờ ơ xem tiếp quyển album nhưng lòng không khỏi bồi hồi, rất may là cha mẹ anh sống với nhau rất hạnh phúc . Tín từng tự hào về cha mẹ mình . Nếu như ba anh còn sống, có lẽ anh là người hạnh phúc nhất trên đời .

Chợt ngoài sân có tiếng xe, cùng lúc giọng Khánh vang lên:

− Chiếc xe mắc dịch hành tao cả giờ đồng ho6` .

Tín chép miệng:

− Nói cô song mua cho mày chiếc xế hộp cho chắc ăn .

Khánh trợn mắt:

− Thôi cha nội! Mua xe để có dịp mày rủ chạy đua hả ?

Tín bật cười:

− Nếu vậy thì cứ chấp nhận cưới con ngựa sắt này đi, than nỗi gì .

Trị từ trong buồng bước ra:

− Đi thôi!

Cả bọn rủ nhau đi . Chiều mùa thu mây tím giăng giăng, mưa có thể trút xuống bất cứ lúc nào . Nhưng làm sao mưa có thể cản nổi những chàng trai đầy sức sống .

o O o

− Mai Vân ơi, có điện thoại!

Nghe ngoại kêu, Mai Vân vội chạy vào nhà nhấc ống nghe lên, cô tíu tít:

− Alô .

− Là ta đây nhỏ .

Nghe giọng nói lanh lảnh, Mai Vân biết ngay Mỹ Hà nhỏ bạn thân .

− Chuyện gì vậy Mỹ Hà ?

Mỹ Hà sôi nổi:

− Sắp tới sinh nhật tao rồi, mày có nhớ không ?

Mai Vân ấp úng:

− Nhớ ... nhưng mà ...

Mỹ Hà bật cười bên đầu dây:

− Nếu quên thì tao nhắc cho . Cuối tuần này là sinh nhật tao đấy, mày phải tới với tao nha .

− Nói cụ thể 1 tí đi!

− Đúng 6 giờ chiều thứ bảy, nhất định mày phải đến . Nghỉ học rồi mày biến mất tiêu luôn .

Mai Vân cười nhẹ:

− Không phải tao quên mất bạn bè, mà vì tao chưa sắp xếp được thời gian đó thôi .

− Tính mày hay lo chuyện bao đồng, chắc là đang làm 1 việc từ thiện nào đó chứ gì ?

Mai Vân cười khẽ:

− Được rồi sinh nhật mày, tao sẽ đến ngay .

− Nhớ đấy! Nếu không thì cứ xem như tao với mày là 2 người xa lạ .

Mai Vân vừa trả ống nghe vào máy thì gặp ngoại bước tới:

− Ai thế ?

− Mỹ Hà đó ngoại .

− Lâu quá sao nó không tới chơi ?

Mai Vân ngần ngừ:

− Nó mời cháu đi sinh nhật đó ngoại .

Bà ngoại bình thản:

− Tuổi trẻ bây giờ hay tổ chức tiệc tùng, mỗi năm biết bao nhiêu là tiệc, tiền bạc bộ họ làm ra không biết mệt sao .

Nói rồi, bà thả mình trên chiếc võng đong đưa .

Mai Vân thắc mắc, chẳng hiểu sao cô cứ ngờ ngợ ngoại chẳng thật lòng yêu thương cô . Nhiều lúc cô tự hỏi tại sao ông bà của Mỹ Hà lại yêu hthương nó hết mực, luôn tổ chức tiệc tùng . Còn cô, ngoại chưa bao giờ ngỏ ý tổ chức sinh nhật cho cô . Tại sao ngoại không hiểu rằng đó là điều Mai Vân mơ ước ?

Giữa ngoại với cô chưa thật sự cảm thông nhau . Ngoại thường bảo đồng tiền tạo ra không dễ, phải chi tiêu chính đáng . Nhờ vậy, ngoại lo được cho cháu tới ngày hôm nay .

− À, ngoại nhớ rồi!

Mai Vân nhìn ngoại phụng phịu:

− Chuyện gì mà ngoại hốt hoảng thế ?

Ghịt đầu võng, bà ngồi dậy :

− Cách đây 2 hôm có 1 ông ... ông khách tới tìm cháu đấy .

Giật mình, cô hỏi ngay:

− Ông ta làm sao ?

− Dáng người lịch lãm, hơi đứng tuổi, ông ấy tự giới thiệu là Việt kiều . Mà cháu quen với ông ta ra sao ?

Bối rối với cái nhìn của ngoại, Mai Vân nói ngay:

− Là em họ của bà Nhung đó ngoại . Có lẽ bà ấy cần nhắn cháu việc gì .

− Nếu cần, bà ấy sẽ điện thoại cho cháu ngay . Ngoại nghĩ ...

Mai Vân lắc đầu ngầy nguậy:

− Không có đâu, ông ta đáng cha của cháu mà .

Bà trầm giọng:

− Thời buổi này Việt kiều về nước cưới vợ nhiều lắm, toàn là những cô gái trẻ đẹp .

− Như vậy chẳng khác nào họ bỏ tiền ra mua vợ, sống như vậy làm sao có hạnh phúc hả ngoại ?

Ngoại nhăn mày:

− Cũngtùy! Ngoại nghĩ dù gì có chồng Việt kiều là điều bao cô gái hằng mong .

Mai Vân cắt ngang:

− Theo cháu biết vẫn có nhiều người dị ứngl ắm .

Thấy cô phản kháng, bà lái sang chuyện khác:

− Dì Sáu có điện về không ?

Nhắc tới, Mai Vân phát rầu:

− Dì ấy về quê 2 hôm lại phát bệnh, chẳng biết chừng nào mới lên . Khổ ghê!

Bà hỏi khéo:

− Thế ông em họ bà Nhung về ở chơi lâu không ?

− Dạ, không biết! Cháu mong ông tađi sớm cho rồi, tối ngày cứ chạm mặt ông ấy bực lắm .

Vậy là gã Việt kiều này đã để ý con bé . Đây là cơ hội ngàn năm 1 thuở, bà phải giúp con bé có 1 cuộc sống sung sướng để bù đắp lại cuộc đời hẩm hiu của nó .

Bất chợt, bà hỏi Mai Vân:

− Còn cậu quý tử nhà đó có làm con bực mình không ?

− Ý ngoại muốn hỏi ông Tín hả ? Ổng đi tối ngày chẳng ngó ngàng gì tới gia đình . Nhưng mà ổng ngán con lắm .

Ngoại nhíu mày:

− Nãy giờ con nói ai vậy ?

− Thì cậu quý tử nhà đó chứ ai .

Ngoại lắc đầu:

− Ăn với nói, chả ra gì!

Mai Vân bật cười:

− Đó là ngôn ngữ thời thượng ngoại ơi .

− Tuổi trẻ ngày nay dùng từ nghe không hiểu nổi! Thôi, ngủ sớm đi, cố giúp bà Sáu đợt này, có thế mới xứng đáng với lòng tốt của bà ấy!

Sáng hôm sau, Mai Vân đến nhà bà Nhung thật sớm . Như thường lệ, cô vừa bước vào phòng khách, bà vui vẻ hỏi ngay:

− Vừa mong cháu đã đến rồi .

Mai Vân từ tốn:

− Có gì không ạ ?

Bà Nhung nhẹ nhàng:

− Pha giùm dì 2 ly cà phê rồi mang lên đây .

Bà Nhung nhìn Tín, hỏi ngay:

− Có chuyện gì muốn nói với mẹ à ?

Tín cười cười:

− Chẳng phải mẹ từng bảo con nên đưa bạn gái về nhà chơi sao ?

Bà Nhung kêu lên:

− Mẹ chán lắm rồi! Bạn của con toàn là những cô gái chẳng có điểm nào mẹ ưng ý cả .

Tín cười nhẹ:

− Nhưng lần này mẹ sẽ vừa ý ngay . Cô gái này khác với những cô gái trước kia nhiều lắm mẹ à .

− Thôi được, mẹ cũng muốn xem thử cô ta như thế nào mà con phải mê muội đến vậy .

Tín gượng gạo:

− Rồi mẹ sẽ thấy những gì con nói là sự thật, con muốn có 1 bữa tiệc nho nhỏ .

− Được rồi, để mẹ gọi điện cho nhà hàng . Nhưng mẹ nói trước, khi nào con thành đạt có sự nghiệp vững vàng, mẹ mới cưới vợ cho đấy . Bây giờ thì cứ chọn lựa .

Mai Vân đặt nhẹ 2 ly cà phê lên bàn, cô định rút lui thì bà Nhung gọi giật lại:

− Cháu cứ ngồi đây, dì có việc muốn nói!

Mai Vân từ tốn ngồi xuống kế bên bà chờ bà uống xong 1 ngụm cà phê .

− Cháu pha cà phê khéo lắm .

Tín cũng tán vào:

− Ngon thật! Cô pha cà phê thế này, mẹ tôi sẽ ghiền mất . Sau này bà muốn uống chẳng biết tìm cô ở đâu đây .

Mai Vân làm thinh, cô nghe trong cách khen của Tín có 1 cách giễu cợt . Hừ! Anh ta đã chẳng xem cô ra gì, đúng là kêu căng hợm hĩnh!

Bà Nhung nhìn Mai Vân:

− Hôm nay dì bận phải đi vắng . Lát nữa bạn của Tín tới chơi, nhờ cháu tiếp đãi giùm dì cho chu tất .

− Dạ, đó là bổn phận của cháu, dì cứ yên tâm .

Bà Nhung tiếp:

− Dì biết việc này không phải của cháu, nên dì cũng áy náy lắm .

− Không sao đâu dì . Được gì quan tâm là cháu vui lắm rồi, cháu sẽ làm hết sức mình cho đến ngày dì Sáu trở về .

Thật lòng trong thâm tâm bà Nhung rất quý cô gái này . Ngay lần gặp đầu tie6n bà đã có ấn tượng về cô, 1 cô gái xinh đẹp, khiêm nhường, trọng nghĩa .

Thấy Tín nhăn nhó, bà Nhung đứng lên:

− Có lẽ nhà hàng sắp mang thức ăn tới, con cứ tiếp bạn tự nhiên .

Mai Vân nhanh nhẹn rút lui . Chờ cô đi khỏi, Tín nói ngay:

− Lòng thương người của mẹ cũng nên có giới hạn . Mẹ làm như thế, người ta xem thường mình .

Bà Nhung lắc đầu:

− Mặc kệ họ! Tích đức hơn tích vàng, đó là phương châm sống của mẹ .

Tín bồn chồn đưa mắt nhìn đồng hồ . Có lẽ Kiều Hương cùng sắp đến, cô nàng luôn bắt anh chờ đợi .

Bà Nhung đã thay quần áo xong nhưng bà chưa vội đi, bà muốn xem Kiều Hương là cô gái như thế nào mà khiến con trai bà phải chết mê chết mệt .

Có chiếc taxi dừng lại trước cổng . Tín vui mừng khi nhìn thấy Kiều Hương ung dung bước lên bậc thềm, những bước đi uyển chuyển của cô khiến cho người ta liên tưởng đến những cô người mẫu đang trình diễn trời trang .

Bộ váy được may thật khéo ôm khít phô trương 1 vóc dáng thiên phú tuyệt mỹ .

Tín giới thiệu:

− Đây là mẹ của anh .

Tín giới thiệu khi 2 người vừa bước vào phòng khách .

1 người đàn bà quý phái, chỉ nhìn chiếc áo bà đang mặc Kiều Hương đã mê mẩn rồi . Sau này làm vợ Tín nhất định cô sẽ chẳng thiếu thứ gì . Mãi nghĩ ngợi mà Kiều Hương đã quên hẳn đi bà Nhung đang chờ cô 1 câu chào hỏi .

− Cô là Kiều Hương đấy à ?

Bấy giờ Kiều Hương máy móc gật đầu .

− Cháu xin chào bác ạ .

Bà Nhung dễ dãi:

− Nghe thằng Tín nói hôm nay cháu sẽ tới chơi .

− Dạ, anh Tín bảo lâu rồi nhưng cháu không dám ạ .

− Vậy à! Ngồi đi cháu!

− Dạ, cám ơn bác .

Rồi cô tấm tắc khen:

− Chưa bao giờ cháu trông thấy 1 căn biệt thự lộng lẫy như thế này .

Bà Nhung cười nhẹ:

− Cháu đã quá khen . Cha mẹ cháu làm gì ? Ở đâu ? Còn cháu ?

Tín nhăn mày:

− Mẹ ơi! Không khéo trễ giờ hẹn với mọi người đấy!

Biết ý Tín, bà Nhung đứng lên:

− Cháu ở nhà chơi, bác đi công chuyện .

Kiều Hương nhỏ nhẹ:

− Vâng ạ .

Bà Nhung đi rồi, Tín bước vội xuống nhà sau tìm Mai Vân .

− Cô làm ơn mang nước lên giùm tôi!

Mai Vân hỏi:

− Anh uống gì ?

Tín nhướng mày:

− Nhà có gì ?

− Sữa tươi và cam vắt thôi .

Tín lưỡng lự, bởi 2 món này Kiều Hương chả thích . Anh nhìn Mai Vân:

− Cô gọi điện kêu nhà hàng mang bia đến cho tôi .

− Tôi nghĩ họ sẽ đến ngay bây giờ . Tôi sẽ pha 2 cam tươi cho anh, loại nước giải khát này rất dễ tiêu và ...

Tín bực bội cắt ngang:

− Thôi đủ rồi! Lúc nào cũng lý sự cả, cô đừng quên cô chỉ là ....

Mai Vân bặm môi:

− Điều này tôi biết rõ thưa cậu chủ . Thế nhưng lúc đi, bà có dặn tôi như thế nên tôi không thể nào làm khác được .

Tín bực bội:

− Pha 2 ly cam vắt rồi mang lên cho tôi .

Nhìn theo Tín, Mai Vân biết anh rất giận, nhưng mặc kệ anh ta chớ .

Đặt 2 ly nước trên bàn, Mai Vân nhỏ nhẹ:

− Xin mời chị dùng nước .

Đôi mắt sắc bén của Kiều Hương nhìn xoáy vào gương mặt xinh đẹp của Mai Vân . Kiều Hương thấy lòng ganh tỵ, cho dù cô gái đó ở bất kỳ tầng lớp nào . Nếu như tẩy đi lớp phấn son trên mặt biết cô có được 1 gương mặt xinh xắn như cô gái này không ?

Kiều Hương buột miệng:

− Osin của nhà anh ấy à ?

Tín lưỡng lự chưa trả lời .

Mai Vân nói ngay:

− Đúng vậy! Chị có cần gì nữa không ?

Tín phẩy tay:

− Cần gì tôi sẽ gọi .

Nhìn Mai Vân bước đi, Kiều Hương thắc mắc hỏi:

− Có thật cô ta là người giúp việc nhà cho anh không ?

Tín đưa tay vuốt tóc:

− Sao em lại hỏi vậy ?

− Vì em thấy cô ta chẳng có vẻ là người lam lũ chút nào . Hơn nữa, lúc nãy thấy rõ mẹ anh có cảm tình với cô ta .

Tín cắt ngang:

− Uống nước đi, đừng nghĩ vớ vẩn nữa!

Kiều Hương kiểu cách nâng ly:

− Thứ này em chả thích tí nào, nhưng vì anh, em sẽ uống cho anh vui .

Tín chớp mắt:

− Anh biết! Chúng ta yêu nhau, có thể vì tình yêu mà chúng ta bỏ bớt những thói quen .

Kiều Hương vừa nhấp môi, cô vội thét lên:

− Á!

Tín hốt hoảng bật lên:

− Gì thế Kiều Hương ?

− Chua không thể tả .

Tín nhíu mày:

− Sao lạ vậy ?

Kiều Hương đẩy ly nước sang Tín:

− Anh thử xem!

Tín hớp 1 ngụm rồi nhăn mặt:

− Sao thế này ?

Vẻ mặt Kiều Hương đầy giận dữ:

− Nhất định con nhỏ này muốn chơi em . Anh gọi nó lên cho em hỏi!

Tín dịu giọng:

− Chắc là cô ấy quên bỏ đường .

Kiều Hương quắc mắt:

− Tại sao ly nước của anh rất ngon, còn của em chua không thể tưởng tượng . Nhất định con nhỏ này có ý đồ .

Tín bật cười:

− Thôi, bỏ qua đi em!

− Bỏ qua dễ dàng như vậy sao ? Anh thử nghĩ nếu như khách là đối tác làm ăn của mẹ anh, thì họ sẽ nghĩ sao về cô giúp việc vô giáo dục, thiếu ý thức như thế ?

Tín ôn hòa:

− Anh biết! Tối nay anh sẽ nói chuyện với cô ta . Em đừng nhăn nhó nữa trông xấu lắm!

Kiều Hương bặm môi:

− Nể tình anh, em bỏ qua . Nhưng em chán ngồi đây lắm rồi .

Tín nói ngay:

− Vậy anh sẽ đưa em đến những nơi mà em thích .

− Không! Hôm trước, anh hứa gì với em có nhớ không ?

− À, nhớ rồi!

Tín dìu cô đứng lên:

− Chúng ta ra xa lộ nhé ?

Kiều Hương nhìn Tín bằng đôi mắt long lanh . Tín lúc nào cũng luôn chiều theo sở thích của cô . Đây chỉ là 1 sở thích nho nhỏ, hy vọng từ đây và mài mãi, Tín sẽ mang lại niềm vui bất tận cho cô .

Chiếc Su thể thao mới nhất hàng chính hiệu mà mẹ Tín vừa mua cách đây 1 tháng, trông xinh xắn và thật quý phái, chỉ có Kiều Hương mới xứng đáng ngồi lên nó mà thôi .

Tín thú vị khi Kiều Hương nhặt chìa khóa trên tay anh tra vào công tắc .

− Em tập dần cho quen .

Tín chỉ cười không nói . Anh ngồi vào tay lái rồi hỏi cô:

− Em thích đi đâu ?

Kiều Hương hất hàm:

− Ra xa lộ! Anh hứa tập lái xe cho em, anh quên rồi sao ?

Tín xoay nhẹ tay lái:

− Anh nhớ!

Đường xa lộ rộng thênh thang, gió phả vào mặt Kiều Hương mát rượi . Chẳng mấy chốc thành phố lui về phía sau .

Đưa mắt nhìn ánh nắng vàng nhạt của mùa thu chạy dài trên cánh đồng, nắng phủ trùm trên những ngọn cây và lấp lánh trên con sông lượn lờ trôi thơ mộng vô cùng, Tín hỏi giọng quan tâm:

− Em có thích cuộc sống yên trong ở vùng quê vắng vẻ như thế này không ?

Kiều Hương lắc nhanh đầu:

− Không đâu! Làm sao em có thể sống nổi môi trường như thế này ? Em không thể ....

Tín đùa:

− Mẹ anh vừa mua 1 vùng đất khai hoang để thành lập, chắc trong tương lai anh phải về sống ở đó .

− Hả! Làm sao em chịu nổi ?

Tín thích thú nhìn gương mặt hốt hoảng của cô:

− Chuyện đó còn lâu mà .

Kiều Hương dẩu môi lên:

− Em ... em không chịu nổi đâu . Thà rằng ...

− "Chia tay anh", có phải em muốn nói như vậy không ?

Tới khúc đường vắng, Kiều Hương nói ngay:

− Tập lái cho em đi!

Tín ngần ngừ rồi cũng hướng dẫn cách sử dụng cho cô . Mãi đến khi chiều xuống thấp, anh mới đưa cô về nhà .

Nhớ lại lúc trưa, Tín bực lắm . Mai Vân, cô tưởng cô là ai chứ ? Nếu không cho cô ta 1 bài học thì còn ra thể thống gì . Chẳng nghĩ ngợi lâu, Tín đã tìm ra 1 kế sách ưng ý .

Anh ghé qua nhà Khánh, có lẽ nó còn giữ đồ dùng hóa trang mà lúc trước bọn anh hay đi dự đại hội .

Vừa bước vào nhà, Tín gặp ngay bà Song, mẹ của Khánh . Thấy anh, bà vui vẻ hỏi ngay:

− Tìm thằng Khánh à ?

Tín gật đầu:

− Thưa cô, có Khánh ở nhà không cô ?

Bà Song cười nhẹ:

− Mới lấy xe chạy ra phố! Chờ 1 tí nó về ngay .

Rồi bà chỉ mâm cơm trên bàn:

− Sẵn đây mời cháu ở lại dùng cơm .

Tín ngồi xuống ghế:

− Cháu vừa mới ăn xong .

− Nếu vậy thì cháu tự nhiên nghe .

− Dạ được . Thu Minh đi vắng hả cô ?

Bà chớp mắt:

− Nó vừa ra phố, cứ nhắc cháu hoài, đừng quá vui mà quên nhà này đó nghe .

Tín chưa kịp nói gì thì Khánh về tới .

− Đi đâu vậy ?

− Có chút chuyện tao muốn nhờ mày .

− Lại chuyện gì nữa đây ?

Bà Song tế nhị:

− Ăn cơm đi, rồi muốn nói gì thì nói, kẻo nguội mất .

Tín lễ phép:

− Cho cháu hẹn lại lần khác . Bây giờ cháu phải về ngay .

Bà Song chép miệng:

− Tùy cháu!

Kéo tay Tín ra ngoài, Khánh hỏi:

− Chuyện gì ?

Tín kề tay nói nhỏ . Nghe xong, Khánh nhíu mày:

− Mày định giở trò gì nữa vậy ? Trò trẻ con này bọn mình đã bỏ lâu rồi . Bây giờ chúng ta nên bắt đầu làm người lớn là vừa .

Tín nhíu mày:

− Biết rồi ông cụ non . Vào lấy cho tao nhanh đi!

Khánh xoay bước miệng lầu bầu:

− Chờ chút!

Nhận bọc hóa trang từ tay Khánh, Tín nhếch môi:

− Tao biến đây!

− Hôm nay mày lạ thiệt .

Tín cười cười phóng lên xe .

Trong lúc Tín phóng xe về nhà thì tại căn biệt thự, Mai Vân đang rầu rĩ . Đã gần 7 giờ rồi mà chẳng thấy ai về hết, làm sao cô dám bỏ nhà đây .

Căn biệt thự rộng thênh thang càng vắng vẻ khi bóng tối bao trùm xuống vạn vật .

Nhớ tới lúc trưa, Mai Vân cảm thấy mình hơi quá đáng . Nhất định Tín sẽ không bỏ qua việc này đâu . Chẳng phải cô đã chuẩn bị tâm lý để chờ Tín hay sao ?

Cô vừa bước vào nhà thì Tín về tới, anh tự động mở cửa rào rồi lái chiếc Su vào nhà . Tiếng máy im ru làm Mai Vân chẳng hề hay biết .

Men theo hông nhà Tín đánh vòng ra sau . Anh chợt mỉm cười với trò đùa quái ác của mình . Cho dù Mai Vân có gan lì cỡ nào cũng phải vỡ tim mà ngất đi .

Bước nhanh vào phòng, Tín bắt đầu hóa trang, chỉ trong 5 phút gương mặt Tín biến thành 1 gương mặt gớm ghiếc trông rất đáng sợ . "Con ma truyền kiếp", đây là từ mà bọn anh hay gọi nó .

Tín quyết hành động ngay, nhưng bắt đầu từ đâu đây ? À, đây rồi! Tại chân cầu thang này . Nhưng làm sao để con nhỏ bước xuống ?

Phóng đến đầu tủ, Tín cầm ngay nắp nồi, anh sẽ sử dụng nó để gây tiếng động .

Xoảng ...

Đang chống tay rầu rĩ, Mai Vân giật mình, cô đứng lên . Con mèo quỷ nhà ai sang ăn vụng chớ gì . Chậm chạp bước xuống bếp cô than thầm: "Tín ơi là Tín làm ơn về nhà giùm tôi đi . Còn dì Nhung nữa, đi đâu mãi tới giờ vẫn chưa về ..."

Lúc đi ngang qua cầu thang ...

Sột ... soạt ....

Cô đưa tay chặn ngực nhưng cố trấn tĩnh, cất tiếng:

− Mèo! Có đi không!

Sột ... soạt ...

Cái tiếng động gì thế ? Bộ con mèo này nó muốn đùa với cô sao cà!

Lấy cây chổi lông gà, Mai Vân quăng mạnh . Xúi quẩy, cây chổi lông gà rớt xuống mắc cá chân của Tín làm anh đau thấy mây xanh, muốn bật lên mắng vào mặt Mai Vân quá đỗi . Bặm môi, Tín cố chịu đau .

Nghe tiếng động, Mai Vân cũng căng mắt nhìn hình như có 1 bóng đen lù lù đang tiến về phía cô . Cái gì thế này ? cô chớp mắt .

Trời không rét mà Mai Vân phát run . Qua ánh sáng lờ mờ hắt ra từ nhà trên cũng đủ cho cô thấy rõ gương mặt gớm ghiếc của bóng đen .

Ma ? Làm gì có! Nhưng giữa khung cảnh hoang vắng như thế này, âm u ghê rợn như thế này, Mai Vân làm sao bình tĩnh nổi .

Khoảng cách rút ngắn dần, bây giờ trái tim Mai Vân cơ hồ muốn nhảy khỏi lồng ngực . Cô muốn hét lên thật to nhưng không tài nào mở miệng được .

Bây giờ thì khoảng cách quá gần rồi, đôi chân Mai Vân sẽ khuỵu xuống ngay, nếu như ... con quỷ ấy chạm vào người cô .

Bản năng sinh tồn buộc Mai Vân xoay người lại . Cố lên, cố lên ....

Cắm đầu chạy thục mạng, nhưng hình như con quỷ truyền kiếp ấy vẫn không tha cho cô, nó đang bám theo cô như hình với bóng .

Rầm ...

Mai Vân ngã sóng soài, xuống nền gạch, vậy mà con quỷ vẫn không tha, gương mặt quái đản ấy kề sát xuống mặt cô, cất tiếng cười lanh lảnh .

− Ha ... ha ... ha ... ta sẽ hút máu người ... ha ... ha ...

Trong lúc đắc thắng, Tín nghe Mai Vân gọi tên mình rồi cô ngất đi .

Tín hả hê trở về phòng tẩy lớp trang điểm . Xong đâu đấy, Tín bước ra phòng, anh giật mình khi thấy Mai Vân vẫn còn nằm bất động .

Vội bế xốc cô đặt lên giường, Tín nhăn nhó . Làm sao bây giờ ? Điện thoại cho mẹ hay gọi bác sĩ ?

Tất cả đều không ổn, anh phải trả lời với họ như thế nào đây ? Mai Vân ơi là Mai Vân! 3 hồn 9 vía của cô làm ơn nhập về giùm tôi đi . Mai mốt tôi sẽ không đùa như thế đâu .

Tín đi tới đi lui trong phòng như gà mắc đẻ . Chợt Mai Vân cựa mình . Tín vui mừng khôn xiết, anh sà xuống bên cô, giọng hết sức ngọt ngào .

− Mai Vân! Cô không sao chứ ? Tôi ... tôi thật lòng xin lỗi cô .

Bặm môi lại sự tức giận đã làm nước mắt cô ứa ra .

Tín xúc động lau nước mắt cho cô bằng đôi tay vụng về của mình:

− Đừng khóc nữa Mai Vân! Tôi xin cô đấy .

Mai Vân liếc góc mắt lên gương mặt của Tín, cô biểu lộ sự căm ghét tột cùng . Tín hiểu điều đó, nhưng anh phớt lờ:

− Cô không sao chứ Mai Vân ?

Không thể lặng im khi Tín cứ ngồi mãi bên cô, tay anh còn siết nhẹ tay cô nữa, Mai Vân thấy ngại . Nhưng bản tính ngang bướng, cô buột miệng:

− Rất may là Diêm Vương bảo tôi còn nhỏ lắm nên đuổi về . Nếu không thì anh sẽ ở tù rục xương .

Tín thú vị nhìn Mai Vân:

− Cứ tưởng cô kiên cường lắm, nhưng phụ nữ vẫn là phụ nữ .

Mai Vân hất mặt:

− Phụ nữ thì đã sao! Có những người nam cứ cho mình là cây đại thụ, tới lúc có chuyện thì hiểu họ yếu mềm nhu nhược như đàn bà .

Tín bặm môi siết nhẹ tay cô hơn:

− Cô độc mồm độc miệng lắm đấy!

− Nếu tôi hiền có lẽ tôi chẳng yên thân với anh đâu .

Cả 2 chợt rơi vào khoảng không yên lặn g. Nhìn bề ngoài của Tín có dáng 1 nho sinh, công tử nhà giàu người ta sẽ nghĩ rằng anh rất kiêu ngại và hống hách, thế nhưng ngay giờ phút này Tín đã chứng minh cho Mai Vân hiểu rằng anh cũng là 1 con người có trái tim nhân hậu .

Chẳng biết thời gian qua bao lâu, khi Tín cảm nhận được bàn tay mềm mại nhỏ nhắn của Mai Vân đang rung lên trong tay mình, đồng thời anh cũng nghe 1 cảm xúc thật lạ kỳ đang len lỏi dần thì Mai Vân lên tiếng .

− Làm ơn tránh ra giùm tôi!

Tín ngượng ngùng đứng lên:

− Xin lỗi .

Mai Vân hừ nhẹ:

− Anh cũng biết xin lỗi nữa sao ?

Tín gãi đầu:

− Việc này cô đừng nói với mẹ tôi có được không ?

Mai Vân khinh khỉnh:

− Tôi không hứa .

Bản tính cố hữu của Tín bùng lên anh nhếch môi:

− Tôi đã nói hết với cô rồi mà, hy vọng cô biết chuyện 1 tí .

Reng ... reng ... reng ...

Tín bước nhanh vào phòng khách chụp vội ống nghe:

− Alô .

− Tín đó hả ?

− Sao tới giờ mẹ chưa về ?

− Mấy bà bạn cứ giữ chân mẹ . Con về thì mẹ yên tâm rồi, chỉ sợ Mai Vân có 1 mình, không về nhà được thì tội nghiệp con bé .

Tín bật cười:

− Mẹ làm con phát ganh tỵ lên đấy .

Bà Nhung nhỏ nhẹ:

− Con đừng quên câu: "Nam nhi đại trượng phu" nha! Không nên so bì như thế con trai ạ . Thôi nghe, bây giờ mẹ còn phải đi siêu thị .

Tín đặt ống nghe vào máy . Nói đùa cho vui chứ anh có ganh tị với Mai Vân . Có lúc thấy mẹ quá nuông chiều cô ta, Tín đùa: "Mẹ muốn biến cô bé Lọ Len thành nàng công chúa đấy à ?".

Lúc đó, bà Nhung chỉ cười nói:

− Lọ lem biến thành công chúa mấy hồi . Chỉ sợ hoàng tử quá phong lưu đa tình, đến lúc tỉnh thì nàng công chúa đã có nơi có chỗ .

Tín bật cười 1 mình, vừa lúc Mai Vân bước ngang qua . Thấy anh, cô nói:

− Tôi về đây .

Tín gật nhẹ đầu, anh nhìn đồng hồ chợt kêu lên:

− Chờ chút!

Chẳng biết gã muốn giở trò gì nữa đây ? Mai Vân nhìn Tín bằng đôi mắt đề phòng . Thử chờ xem .

Tín lầm lì đẩy chiếc Su ra sân . Thấy vậy, Mai Vân nói ngay:

− Tôi không muốn phiền tới anh, cám ơn anh nhiều .

Tín so vai:

− Vậy thì cô không nên từ chối mới phải .

Mai Vân hất mặt:

− Tôi không thích ai áp đặt mình hết .

Tín nói ngay:

− Gần 9 giờ rồi . Lỡ có chuyện gì xảy ra chẳng phải đó là phiền phức hay sao ?

Mai Vân lưỡng lự:

− Chắc là không có đâu .

Tín đanh giọng:

− Nếu có, cô sẽ nghĩ sao ? Thời buổi này bọn xấu thì nhiều lắm đó . Lúc nãy tôi có hứa với bà ngoại cô sẽ đưa cô về tới tận nhà . À! Mà không phải lúc nào tôi cũng tốt như vậy đâu nha .

Cô có thích đâu mà gã hăm he . Nhưng dù sao thì gã ta cũng tốt . Dùng dằng chú Thông về tới càng rối thê, cô đã cố lánh mặt ông ta 2 ngày nay rồi .

Miễn cưỡng, Mai Vân bước lên xe, phớt lờ gương mặt giễu cợt của Tín .

Căng mắt nhìn mây đen bao phủ cả bầu trời, Mai Vân lo lắng . Chẳng biết có về kịp tới nhà không nữa .

Xe vừa tới khúc quanh thì trời ập mưa xuống . Tín tấp xe vào 1 quán nước, miệng lầu bầu:

− Trời lại mưa nữa rồi!

Bước theo Tín vào chiếc bàn trống trong quán cà phê, Tín hỏi:

− Cô uống gì ?

− Cho tôi ly cà phê sữa .

Khi chủ quán đặt 2 ly cà phê xuống bàn, Tín chủ động khuấy đều ly nước rồi đẩy nhẹ về phía cô, cử chỉ gật ga-lăng, hình như đối với phụ nữ Tín đã có thói quen như thế .

Mai Vân chậm chạp uống từng ngụm cà phê . Cô nghe hồn lâng lâng theo bản nhạc trữ tình, 1 cảm xúc rất lạ khi cùng Tín ngồi trong quán như thế này .

− Sao hả, cà phê ngon chứ ?

Mai Vân máy móc gật đầu:

− Ngon lắm!

Tín cười nhẹ:

− Cà phê ở đây là số 1 đó .

Mai Vân cắc cớ:

− Anh với Kiều Hương chọn nơi đây làm tổ ấm chứ gì ?

Tín nói ngay:

− Tổ ấm thì không dám đâu, có điều thỉnh thoảng có ghé qua .

Mai Vân hỏi tiếp:

− Đi lâu thế này, anh bỏ nhà không sợ sao ?

Tín tự tin:

− Có lẽ chú Thông đã về .

Mai Vân hỏi tiếp:

− Vợ con chú ấy đang định cư bên Pháp phải không ?

− Làm gì có, ông ta còn độc thân .

Mai Vân kêu lên:

− Độc thân ?

Tín nhăn mặt:

− Có gì cô phải ngạc nhiên! Tại chú ấy chưa tìm ra đối tượng, hình như về nước đợt này ông ta đang để ý 1 người .

Mai Vân hỏi ngay:

− Sao không thấy chú ấy đưa cô ta về nhà chơi ?

− Đó là điều mà tôi đang thắc mắc đấy .

Từ xa, 1 cô gái bước đến . Thoạt nhìn Mai Vân hơi ngờ ngợ là đã có gặp cô gái này ở đâu rồi thì phải .

Cô gái xăm xăm bước đến 2 người, trong lúc Tín vẫn vô tình không hay biết gì .

− Chào .

Tín vội vàng xoay lại anh nhận ra ngay cô ta là ai .

− Ngọc Quỳnh! Em khỏe chứ ?

Ngọc Quỳnh cau mặt:

− Không mời tôi ngồi sao ?

− Ồ! Xin lỗi, mời ngồi .

Ngọc Quỳnh tự nhiên ngồi xuống ghế trống kế bên Tín, rồi hỏi:

− Cô ta là ai vậy ? Còn Kiều Hương đâu ? Hình như anh lúc nào cũng vậy, có nhiều "vệ tinh" mới .

Rồi cô ta nhìn Mai Vân, nói:

− Cô đóng kịch cũng đạt lắm . Cố mà tranh đua để chiếm ngôi "chánh hậu" đi, chung quanh anh ta còn cả "tam cung lục viện" .

Mai Vân nóng mặt vì giận:

− Chị quá hồ đồ rồi!

Ngọc Quỳnh cười khẩy:

− Hồ đồ ư ? Rồi cô sẽ thấy lời nói của tôi chẳng sai chút nào . Đừng vì gia sản của anh ta mà cố công đeo đuổi chỉ hoài công thôi!

Tín quát lên giận dữ:

− Ngọc Quỳnh!

Ngọc Quỳnh cười nhạt:

− Xem anh kìa, sao nổi giận với em ? Em chỉ đùa để xem phản ứng của anh thế nào thôi mà .

Mai Vân đanh giọng:

− Tôi không chấp nhận 1 kiểu đùa xúc phạm người khác . Nãy giờ tôi đã cố bỏ qua, hình như cô muốn khiêu khích tôi thì phải ?

Tín nói ngay:

− Cô đừng để bụng, Mai Vân . Đó là cá tính của cô ta!

− Nhưng tôi không chấp nhận kiểu đùa như thế . Danh dự con người đâu thể đem ra để làm trò đùa . Cô nên nhớ, lần sau có gặp tôi thì ăn nói phải lựa lời . Tôi cũng như cô, chúng ta đều phận gái, thông cảm với nhau không hết, còn soi mói với nhau làm gì . Tôi luôn tâm đắc câu: "Những ai vội vã trong tình yêu thì cũng vội vã trong hận thù" .

Chẳng hẹn mà Tín và Ngọc Quỳnh nhìn nhau như ngầm bảo: Thì ra Mai Vân là 1 cô gái có cái nhìn sâu sắc hơn người .

Riêng Tín, bấy lâu nay anh chỉ xem Mai Vân như những cô gái tầm thường khác . Từ giờ trở đi, anh phải có cái nhìn thực tế hơn, đừng đánh giá con người bên ngoài .

Nói xong, Mai Vân đứng lên, mặc dù bên ngoài, trời đang mưa xối xả .

− Cám ơn anh đã đưa tôi 1 đoạn .

Mai Vân vội quay bước . Tín đã nhanh chóng giữ tay cô lại:

− Cô điên rồi sao ? Mưa như thế kia lại đội mưa về à ?

− Mặc tôi!

Mai Vân lao nhanh ra màn mưa trắng xóa . Trong túi lại chẳng còn 1 đồng lại chẳng có chiếc áo mưa, khoanh 2 tay trước ngực cho đỡ lạnh, cô lầm lũi bước trên hè phố .

Có phải là Mai Vân đang trông mong hay vì 1 linh cảm nào đó, mà khi cô đưa tay vuốt mặt thì có chiếc tắc xe tấp vào ngay . Trị ló đầu ra cửa:

− Trời ơi! Trông bộ dạng em tơi tả quá! Lên xe đi Mai Vân!

Chẳng chờ Trị nói lần thứ 2, Mai Vân vội vàng mở cửa chui ngay vào xe .

Trị móc túi lấy khăn tay đưa cho cô:

− Lau đi! Nhìn em chẳng khác nào con gà mắc mưa vậy .

Mai Vân đón nhận bằng tia mắt hàm ơn . Trị hiểu điều đó, anh nhíu mày:

− Đừng nghĩ ngợi gì hết, không khéo em sẽ cảm lạnh đó!

Xe vừa quẹo vào sân, Mai Vân chạy ào ào vào nhà trước đôi mắt hầm hừ của ngoại .

− Đã bảo luôn mang áo mưa theo mà cũng không nghe .

Mai Vân không nói gì, cô bước vào phòng . Thấy Trị đứng xớ rớ, bà nói:

− Ngồi chơi đi cháu!

Trị lễ phép:

− Đang chạy xe, cháu thấy Mai Vân dầm mừa nên vội đưa cô ấy về đây .

Bà ngoại cau có:

− Tính nó là thế! Rất may là có cháu . Bằng không, nó sẽ lội bộ về tới nhà cho bằng được, mặc cho việc gì xảy ra . Hừ! Cái tật to hơn cái tuổi .

Trị cười nhẹ:

− Có lẽ Mai Vân không để ý, mà thời tiết lúc này có khó đoán .

Mai Vân bước ra, cô khoác trên người bộ áo may theo kiểu người Tàu trông ngồ ngộ .

Cô mang bình trà đặt xuống bàn:

− Mời ngoại, mời anh Trị uống trà .

Bà ngoại vội khoát tay:

− Cháu lo cho mình đi! Dầm mưa uống nước trà nóng tốt hơn, uống đi cháu Trị .

Vừa lúc ấy, chuông điện thoại trong phòng khách reo lên, bà nhanh miệng:

− Để ngoại nghe cho .

Bà đi rồi, Trị nói ngay:

− Đáng lẽ anh không nên nói chuyện này, nhưng thấy không yên tâm .

Mai Vân ngạc nhiên:

− Là gì vậy ?

− Ngoại em ...

− Ngoại em làm sao .

− Theo nhận xét của anh, nếu so sánh với những lần trước thì rõ ràng bà không được vui khi có mặt anh .

Cô phản ứng ngay:

− Không có đâu, chắc ngoại đang sùng em .

Trị chậm chạp đốt thuốc . Từng lăn lộn bôn ba với đời, anh có thể hiểu cảm tính của con người qua ánh mắt . Còn Mai Vân, cô còn quá ngây thơ, cô làm sao hiểu nổi những toan tính của người lớn .

Trị luôn hy vọng bà ngoại Mai Vân sẽ ủng hộ tình cảm của anh . Trị chớp mắt . Nhưng niềm hy vọng đó với anh hiện giờ chẳng khác nào như làn khói thuốc tan dần vào hư không .

Thu Minh kêu lên:

− Ly nước của anh nguội hết rồi kìa . Hôm qua em có lượm 1 chiếc ví chẳng biết làm sao trả lại cho chủ nhân nó đây .

Trị tò mò:

− Đưa anh xem .

1 chiếc ví tay thật xinh xắn màu nâu sậm mà Trị hay thấy Thu Minh mang theo người . Cùng lúc đó Mai Vân nói:

− Có cả giấy chứng minh thư, người có cái tên Thu Minh .

Trị kêu lên:

− Đúng rồi!

Mai Vân ngạc nhiên:

− Đúng cái gì ?

− Là em gái của Khánh bạn anh .

Mai Vân hỏi ngay:

− Anh Khánh cùng có em gái nữa à ?

− Có chớ, cỡ tuổi với Thúy An em gái anh, 2 đứa cũng rất thân nhau .

Nghe Trị nói, Mai Vân tủm tỉm cười:

− Thân cỡ nào vậy ?

Trị bặm môi:

− Cấm em nghĩ bậy, Khánh đang theo đuổi Thúy An, chẳng lẽ anh lại theo đuổi Thu Minh . Vả lại, anh ....

Mai Vân cắc cớ:

− Vả lại thế nào ?

− Theo nhận xét của anh, giữa mẹ Khánh và mẹ Tín 2 người muốn kết thông gia . Họ là bạn thân từ nhỏ, lúc trước nhà 2 người ở cạnh nhau . Sau này làm ăn phát đạt, mẹ Tín mới sang nhà đến ở căn biệt thự hiện giờ . Dù vậy, tình cảm của họ rất thân nhau .

Mai Vân đưa mắt nhìn ra cửa, hình như trong lòng cô đang có 1 nỗi buồn không tên .

Trước cái nhìn là lạ của Trị, Mai Vân vội khỏa lấp:

− Tín bay bướm đa tình, bà ấy không sợ làm khổ con gái mình sao ?

Trị vô tư:

− Tín đa tình nhưng có tài, việc gì nó nhất định phải thành công .

Mai Vân vẫn còn thắc mắc:

− Thu Minh cũng đồng tình như thế à ?

− Vụ này anh không rành lắm! Hình như em quan tâm đến họ hơi nhiều ?

Mai Vân phản đối:

− Thắc mắc thì đúng hơn .

− À! Gã Việt kiều còn quậy em nữa không ?

Mai Vân bật cười:

− Anh dùng từ nghe kinh dị quá .

Trị tửng tửng:

− Như vậy mới vừa với những lão già muốn "cưa sừng làm nghé" . Từ ngày có mặt lão ta, anh với Khánh giảm bớt đến nhà Tín .

− Thảo nào ...

Mai Vân chưa nói hết câu thì bà ngoại lên tiếng:

− Cậu Thông vừa mới hỏi thăm cháu đó . Ông ấy cũng tốt bụng ghê, nghe nói cháu đội mưa về, ông ấy xót ruột lắm .

Thấy đôi mắt Trị tối sầm lại, Mai Vân bối rối . Cô chưa kịp nói gì thì Trị đứng lên:

− Mưa đã tạnh, cháu xin phép bà về .

− Cám ơn cháu . Thỉnh thoảng rảnh thì cứ ghé chơi nghe cháu .

Cũng câu nói này nhưng sao bây giờ Trị nghe nhạt nhẽo quá . Tình cảm con người mau thay đổi thật, lúc nãy bà ấy có nói đến tên "Thông", chẳng lẽ là lão ta ?

Xoay nhẹ vô lăng, Trị trộm nghĩ: nếu vậy 1 ngày gần đây anh phải bày tỏ tình cảm của mình với Mai Vân để xem phản ứng cô ra sao . Dù nghĩ vậy nhưng Trị luôn lo lắng trong lòng, vì theo anh biết lão ta chẳng phải là tay vừa .

Ngước mắt nhìn bầu trời quang đãng sau cơn mua, Trị khe khẽ ngâm:

"Người đâu gặp gỡ làm chi

Trăm năm có biết duyên gì hay không ?"

o O o

Bà Nhung dịu dàng hỏi khi thấy Mai Vân bước vào phòng khách .

− Chuyện gì vậy cháu ?

− Thưa cô . Lúc sáng có người nhờ cháu mang lá thư này đến tận tay cô .

− Được rồi, cháu để đó đi!

Mai Vân không khỏi thắc mắc về sắc mặt biến đổi của bà Nhung, khi bà dán mắt vào dòng chữ ngoài bì thư . Cô lịch sự rút êm .

Mai Vân đi rồi, bà Nhung buông tiếng thở dài . Mười mấy năm qua bà đã cắt đứt quan hệ với người tình cũ . Bà muốn được yên thân để toàn tâm toàn ý lo cho tương lai của Tín, vậy mà chẳng được như ý .

Tại sao ông ta cứ đeo đuổi bà ? Bà đã giải thích rất rõ ràng, và ông ta đã bằng lòng, vậy mà lá thư lại đến tay bà, chứng tỏ ông ta còn muốn gì nữa đây, khi cả 2 tuổi đời đã không còn trẻ nữa .

Không vội xé lá thư, bà Nhung đưa đôi mắt đăm chiêu nhìn những lá úa đang rơi lác đác ngoài sân .

Nghe tiếng động, bà Nhung cứ tưởng Mai Vân . Bà hỏi mà không nhìn lại .

− Có chuyện gì vậy cháu ?

Gã Thông bật cười . Giọng cười của ông ta làm bà thót tim:

− Là tôi đây mà . Xin lỗi đã làm gián đoạn giấc mơ của chị .

Xoay lại thật nhanh, bà Nhung khẽ cau mày:

− Chú về rồi à ? Sao chú bảo còn phải ở Đà Lạt ít hôm ?

Giọng gã bình thản:

− Dự định là thế, nhưng kế hoạch đã thay đổi, chuyện làm ăn mà chị .

Nói xong, gã tự động ngồi xuống ghế salon . Bà Nhung miễn cưỡng ngồi lại . Bà linh cảm 1 điều không hay sắp xảy đến cho bà, vì gần đây bà đã nghe rất nhiều tai tiếng cho gã sung túc hơn cả lúc mới về .

Gã chưa vội mở miệng, gã muốn bà Nhung linh hoạt hiểu gã đang muốn gì . Gã vừa khám phá ra 1 điều là ở đời muốn có cuộc sống sung sướng và ít rất cực nhọc không gì bằng nghề bịp bợm, lường gạt thiên hạ, nghề này có vẻ thích hợp với con người của ông ta . Dù ở nước ngoài, ông làm công cho 1 cửa hàng đồng hồ, nhưng ông ta luôn khoe khoang ông ta là chủ nhân của 1 tiệm đồng hồ có tiếng và sang trọng nhất .

Bà Nhung hắng giọng:

− Chú tìm tôi có chuyện gì vậy ?

Gã cười cười dán mắt vào lá thư rồi thốt lên:

− Tôi vừa gặp anh ta lúc tối qua . Dạo này anh ta phát tướng ghê .

Bà Nhung tối sầm mặt .

− Chẳng lẽ chú tìm tôi nói về chuyện này à ?

Gã cười nhạt:

− Đâu có, ý của tôi là muốn nhờ chị giúp tôi 1 việc .

Bà Nhung