Thread: tiệc tàn
View Single Post

Old 11-11-2006, 09:06 PM   #1
at_2006
Khách Ghé Thăm
 
at_2006's Avatar
 
Posts: n/a
Sic Dream tiệc tàn

Không phải anh cố tình đến trễ trong đám cưới thằng bạn học cuối cùng lấy vợ, mà vì anh ngủ quên. Bữa nhậu hồi trưa không dài, nhưng không hiểu sao anh cảm thấy mệt. Có lẽ nó là sự tiếp nối của buổi tối hôm trước, khi chú rể của ngày hôm nay rủ anh em đi nhậu một trận giã từ cuộc sống độc thân. Anh đã ngủ một mạch gần ba tiếng đồng hồ, cho đến khi choàng tỉnh dậy bởi cú điện thoại của Cầm. Ngoài trời nhá nhem tối.

- Anh đã tới đám cưới chưa?

- Chết rồi, anh ngủ quên. Anh dậy ngay đây, sẽ đi ngay bây giờ.

Sự im lặng ở đầu dây bên kia khiến anh chột dạ.

- Thế em đang ở đâu?

Hình như có tiếng thở dài.

- Em, chắc em không đi đâu anh ạ.

Suýt chút nữa thì anh thốt ra "Sao vậy?", rồi anh định nói "Ừ", nhưng rốt cuộc anh lựa được một câu khác:

- Hay là anh qua đón em?

Tiếng cười nhạt của cô gái. Có vẻ như cô đã lấy lại bình tĩnh, cô nói bình thản:

- Không cần vậy đâu. Em nghĩ kỹ rồi, đi làm gì, bọn em có phải là khách sáo gì đâu, anh ấy sẽ thoải mái hơn. Anh biết đấy...

- Khi nào tan tiệc anh sẽ gọi cho em.

- Không sao đâu, cảm ơn anh. Anh đi đi, muộn rồi đó.

Khách khứa đã ngồi kín các bàn tiệc. Ở một khách sạn sang trọng bậc nhất Sài Gòn thì số lượng bàn lên đến cả trăm là quá nhiều. Anh tìm được một chỗ trống, và mỉm cười với người phụ nữ ngồi cạnh anh, bên tay phải. Nàng trạc ba mươi tuổi, khá đẹp. Anh chợt nhận thấy nàng có vẻ gì đó quen quen. "Phụ nữ ở những đám cưới bao giờ cũng đẹp, và bao giờ cũng có cảm giác quen quen"... Anh nhớ ra nhận xét của một thằng bạn và cảm thấy khá có lý.

- Em là bạn của cô dâu hay chú rể? - Anh bắt chuyện.

- Dạ, em... - Nàng lúng túng.

- Xin lỗi, anh thấy em quen quen... - Anh nói ra cảm giác của mình. Đó là một cái tật của anh. Và anh nhìn nàng lần nữa.

- Người anh em, uống chút làm quen nào...

Người đàn ông ngồi bên tay phải nàng nhoài người qua phía anh. Anh ta đặt tay vào eo cô nàng xinh đẹp, cười ý nhị.

- Tôi là Hưng. Còn đây là vợ tôi.

Anh nhận thấy bốn chữ "đây là vợ tôi" được Hưng nói một cách trịnh trọng hơn bình thường. Có thể vì muốn nói câu nói đó mà anh ta cụng ly với anh chăng. Anh nhếch mép cười. Dù sao anh ta cũng có quyền tự hào. Vợ anh ta đẹp thật. Nàng có đôi mắt đẹp, mắt của một người đàn bà dễ cảm, biết bộc lộ cảm xúc, hút người đối diện vào một cảm giác được tìm hiểu nàng, vương vấn nàng, dù chỉ là một thoáng qua. Trông nàng thật thanh mảnh với chiếc đầm dài giản dị màu xanh da trời để lộ cần cổ trắng mượt mà gợi cảm.

Mình để ý đến cô ta hơi nhiều. Rõ ràng mình đã gặp cô ta ở đâu đó. Anh cố nhớ, nhưng đầu trống rỗng, không có manh mối gì.

Cô dâu chú rể đã uống xong thứ rượu màu hổ phách bằng cái cách mà anh nghĩ là khó chịu nhất khi uống rượu, nghĩa là vòng tay qua nhau, và cúi gập người vào nhau gò bó, ngượng nghịu. Có lẽ cả đời họ chẳng bao giờ cùng uống với nhau như thế lần thứ hai. Họ bắt đầu đi chào bàn. Anh thấy bà mẹ của Tiến - ở quê vào đã mấy hôm nay. Bà mặc một chiếc áo dài nhung the màu tím, mặt trắng xóa phấn, trông khác hẳn bà cụ lọm khọm đôn hậu quê mùa mà anh từng biết. Tiến cười luôn miệng, tay vòng qua eo cô dâu. Cô dâu có một gương mặt trung bình, không đẹp không xấu, nếu anh gặp cô ta dưới ba lần chắc anh không nhớ rõ cô. Tiến nói cô bằng tuổi, cha cô là một quan chức lớn trong ngành ngân hàng. Đám cưới có lẽ ba phần tư là người quen của họ nhà gái.

Anh cảm thấy điện thoại của mình rung lên, nhưng khi mở ra thì không thấy có tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào.
  Reply With Quote
Sponsored Links