|
yêu anh cái gì cũng nhất
Yêu Anh, Cái Gì Cũng Nhất !
Em gối đầu lên nổi nhớ
Thương anh !
Giọt mưa rơi sụt sùi bên kẽ vách
Có bao giờ mây trời kia hoá thạch
Để không còn nghe tiếng vỡ dòng châu
Lúc dối lòng, em chẳng nhớ anh đâu !
Chỉ là duyên Lão Nguyệt, Tơ se lộn
Thế mà sao tâm tư mình bề bộn
Sợi tình giăng trăm gút rối như vò
Ai khiến xui tương ngộ với hẹn hò
Người chờ người và người yêu người thật
Trong mắt nhau mọi thứ đều là Nhất
Rồi cuối cùng đau khổ cũng không ngoài
Vâng ! Thế nên mới có tiếng thở dài
Chen mưa buồn gieo lòng thêm nhịp vỡ
Cuộn xác thân lăn vào trong duyên nợ
Đã guộc gầy mà dạ vẫn cuồng si
Em gối đầu lên cả những vần thi
Nghe trái sầu nổ tung trong lòng ngực
Vâng ! Bây giờ mọi thứ đều vẫn Nhất
Khác chăng ư là giữa vạch : vui - buồn !
|